Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trung tâm chính điện rộng rãi, một lão nhân mặc áo ngắn, tóc xanh búi cao, mày xanh râu xanh, ống quần và tay áo xắn cao đang khoanh chân nhắm mắt ngồi tĩnh tọa trên nền diện bích lục trong suốt. Xung quanh lão không có vật gì, cho người ta cảm giác thâm thúy mà cô tịch.
Nếu như Miêu Nghị thấy người này nhất định sẽ nhận ra, chính là lão đầu trước đó bắt hắn quét sân, chỉ bất quá hiện tại lão đầu ngay cả giày vải cũng không mang, để trần hai chân khoanh chân. Mà lão đầu này không ai xa lạ, chính là Tây Phương Tú Chủ Phục Thanh uy chấn giới tu hành, một trong tứ phương Tú Chủ Tinh Tú Hải.
Liệt Hoàn đi tới cách lão đầu hai trượng bèn dừng lại, chắp tay hành lễ:
- Liệt Hoàn tham kiến Đại nhân!
Nam tử áo xanh tiến lên mấy bước tự động đứng xuôi tay ở một bên.
Phục Thanh nhắm mắt lại yên lặng tại chỗ, không thấy lão mở miệng, trong đại điện lại vang lên thanh âm hùng hậu tang thương:
- Chuyện gì?
- Hỏa Cực cung của thuộc hạ bị người phá hủy...
Liệt Hoàn kể lại tình cảnh Hỏa Cực cung một lượt.
Thanh âm hùng hậu tang thương lại ầm ầm vang vọng:
- Ai làm?
Thanh âm trong đại điện uy nghiêm lồng lộng như vậy, thế nhưng bên ngoài đại điện lại không nghe được một chút động tĩnh nào. Nếu ở ngoài đại điện chỉ thấy cung điện cổ kính này vẫn yên tĩnh thâm trầm.
Liệt Hoàn cắn răng nói:
- Trong thời gian này, trừ những người tham gia Kham Loạn hội còn có thể là ai…
Thanh âm già nua lại vang lên:
- Ngươi muốn làm gì?
Liệt Hoàn dõng dạc nói:
- Dĩ nhiên là bắt hung thủ nghiêm trị.
- Trước hết hãy làm cho rõ ràng đã, Thanh Phong.
Thanh âm già nua trong đại điện hạ lệnh.
- Dạ!
Nam tử áo xanh chắp tay hành lễ, cáo lui cùng Liệt Hoàn rời đi.
Cửa điện to lớn khép lại...
-----------
Bọn Vân Quảng nhận được thông báo rất nhanh, Hữu Sứ Thanh Phong Tây Tú Tinh cung muốn gặp bọn họ. Lúc được người dẫn đến quảng trường chính điện, mọi người mới phát hiện không chỉ có mình, những người của năm nhà khác cũng tới bao gồm Tả Nam Xuân và Hồng Trần Tiên Tử, mười tám người sáu nhà chuyên canh giữ tinh bàn Kham Loạn hội ở Tây Tú Tinh cung tới đông đủ.
Thanh Phong và Liệt Hoàn đứng trên bậc thềm ngoài cửa lớn cung điện thật cao đóng chặt, trên cao nhìn xuống bọn họ từ từ đi tới dưới bậc thềm.
Mọi người ngơ ngác nhìn nhau âm thầm truyền âm hỏi thăm chuyện gì, kết quả cũng không biết. Sáu người dẫn đường mời bọn họ dừng bước, sau đó tự động tách ra hai bên đứng ngay ngắn.
Thanh Phong và Liệt Hoàn cũng từ từ cất bước đi xuống, Liệt Hoàn mắt lộ ra hung quang quan sát đám người phía dưới.
Cử động cao ngạo từ trên cao nhìn xuống này khiến cho người sáu nước khẽ cau mày, Vân Quảng lập tức lên tiếng nói:
- Có lời cứ nói, có rắm cứ đánh, chúng ta không phải tới đây triều kiến, bày ra dáng vẻ thối tha như vậy làm gì?!
Hai người từ từ đi xuống nhất tề lắc mình đứng trên bậc thềm cuối cùng, Liệt Hoàn nhìn chằm chằm Vân Quảng hung tợn nói:
- Cung điện bản vương bị người phá hủy, cho dù là Vân Ngạo Thiên tới đây cũng phải cho bản vương một câu trả lời!
Vừa nói ra lời này, mọi người đều ngạc nhiên nhìn nhau. Người nào to gan như vậy, thậm chí ngay cả cung điện Yêu Vương Liệt Hoàn cũng dám hủy?
Xảy ra chuyện như vậy, Vân Quảng cũng không tiện đứng ra gánh vác, trước đó dám nói như vậy vì muốn cho Liệt Hoàn biết mặt mũi của Lục Thánh cũng không dễ đánh mất. Nhưng hiện tại chuyện này có nguyên nhân, nếu thật sự chọc giận lão yêu quái này, cả đám xông lên một lượt cũng không đủ lão yêu quái này giết.
Bất quá y vẫn có hơi kỳ quái nói:
- Liệt Hoàn, chẳng lẽ ngươi nghi ngờ cả bọn chúng ta làm sao? Trong mười năm qua chúng ta vẫn ở trong Tây Tú Tinh cung không bước ra ngoài nửa bước, ngươi muốn tìm người tính sổ cũng không nên tìm chúng ta!
Thanh Phong lên tiếng nói:
- Chỉ có bọn các ngươi luôn luôn canh giữ trước tinh bàn, hẳn là các ngươi thấy được động tĩnh khác thường trên tinh bàn. Cho đòi các ngươi tới là muốn hỏi thử, có người nào đã từng đi qua Không Diễm sơn.
Hắc Vân liếc nhìn Thất Giới Đại sư, đột nhiên cười khành khạch nói:
- Đây không phải là đùa giỡn chúng ta sao, mười mấy vạn tu sĩ tán loạn khắp nơi, ai mà nhớ rõ người nào đi nơi nào!
Liệt Hoàn gằn giọng quát lớn:
- Thối lắm, Không Diễm sơn bản vương há dễ xông vào như vậy, tu sĩ Hồng Liên trở xuống muốn tới gần cũng khó khăn, chớ nói chi là tiến vào Hỏa Cực cung bản vương, tu sĩ tầm thường cũng không to gan tới mức tự tiện xông vào đến cửa nhà bản vương. Trừ người của sáu nhà bọn ngươi ra, không còn ai khác!
Lời này có chút độc đoán, bất quá cũng không phải là không có đạo lý, cho nên Thanh Phong bên cạnh tỏ vẻ bình thản cũng không có nói gì.
- Nói, là ai làm?! Hiện tại giao người ra đây, bản vương có thể phạt nhẹ cảnh cáo tha cho một mạng. Nếu bị bản vương tự tay bắt được, đừng trách bản vương không nể mặt Lục Thánh!
Ánh mắt Liệt Hoàn hung hăng quét qua mọi người một lượt.
Cơ Mỹ Mi có hơi chột dạ né tránh ánh mắt Liệt Hoàn. Nếu như nàng nhớ không lầm, con trai nàng từng đi Không Diễm sơn, dường như bọn đệ tử Thất Giới đại sư cũng có đi, chỉ bất quá dường như lúc ấy Thất Giới Đại sư không có ở cạnh tinh bàn, nên lão cũng không thấy.
Những người khác trầm ngâm im lặng, nếu như chẳng qua là con trai Cơ Mỹ Mi, nói không chừng có người vì muốn tránh phiền phức sẽ đi ra tố giác, nhưng dính dấp đến Thất Giới Đại sư vậy không tiện lắm. Hòa thượng này từ bi đại độ, qua nhiều năm như vậy kết thiện duyên vô số, giao thiệp cực kỳ rộng lớn, ở trước mặt Lục Thánh cũng là thượng khách, người nào gặp lão cũng tỏ ra khách sáo, không tiện đắc tội.
- Không nói chính là chấp nhận là do người của các ngươi làm!
Liệt Hoàn cười hăng hắc một tiếng, quát lớn:
- Người đâu, bắt hết người của sáu nhà này tới đây cho ta, không thiếu một tên. Bản vương phải đích thân tra hỏi, để ta xem tên nào dám mạnh miệng!
Để cho lão yêu quái này đích thân tra hỏi là vô cùng kinh khủng, không chết cũng bị tàn phế, Hắc Vân lo lắng cho đứa con trai bảo bối của mình, lập tức nóng nảy, lớn tiếng nói:
- Liệt Hoàn, ngươi không thể không nói lý, con ta cũng không có đi Không Diễm sơn ngươi!
Ầm! Thình lình một ngọn lửa bùng lên bao phủ lấy toàn thân Liệt Hoàn, nhiệt độ chung quanh trong nháy mắt cao đến kinh người. Mi Tâm Liệt Hoàn hiện ra một đóa Kim Liên nhất phẩm, cánh tay duỗi một cái, năm ngón tay xòe rộng, đám người đối diện y lập tức có cảm giác hít thở không thông.
Hắc Vân như là bị bắn ra ngoài, trong nháy mắt bị Liệt Hoàn hút tới, dung nhập vào trong ngọn lửa quanh thân Liệt Hoàn, bị Liệt Hoàn dùng một tay bóp cổ.
- Bản vương không thèm nói lý, ngươi có thể làm gì được ta?
Trong ngọn lửa, Liệt Hoàn bóp chặt cổ của Hắc Vân, hung tợn nói:
- Đừng tưởng rằng người của Lục Thánh là có thể muốn làm gì thì làm, cung điện bản vương cũng bị người của các ngươi đập, các ngươi không khỏi lấn hiếp người quá đáng. bản vương còn cần nói lý cái rắm với các ngươi!
---------------
Dầu gì Hắc Vân cũng là tu vi Tử Liên tam phẩm, nhưng lại bị Liệt Hoàn cách không hút tới như lấy đồ trong túi. Lúc này rơi vào tay của Liệt Hoàn không thể động đậy được, toàn thân bốc khói đen lên ở trong ngọn lửa, có thể nói là lộ vẻ đau đớn khổ sở đến cực độ.
Liệt Hoàn vốn là khắc tinh của quỷ tu, đã giao thủ với Quỷ Thánh Tư Đồ Tiếu còn có thể giữ được một mạng, thử hỏi làm sao Hắc Vân có thể là đối thủ của Liệt Hoàn, gặp phải tay Liệt Hoàn có thể nói là vô cùng xui xẻo.
Lúc này sự cường hãn của chín đại Yêu Vương Tây Tinh hải tất lộ không thể nghi ngờ, đám người Cơ Mỹ Mi âm thầm lấy làm kinh hãi, không nghĩ tới Hắc Vân ở dưới tay Liệt Hoàn không có cả sức trả đòn.
A Di Đà Phật! Rốt cục Thất Giới Đại sư không nhìn nổi nữa, chắp tay chữ thập lên tiếng nói:
- Kính xin Yêu Vương giơ cao đánh khẽ, có lời gì không ngại từ từ nói, chuyện gì cũng có thể làm cho rõ ràng.
- Cũng không phải là Liệt Hoàn không nể mặt Đại sư, mà là có người ức hiếp trên đầu Liệt Hoàn, không làm rõ ràng chuyện này Liệt Hoàn thề không bỏ qua. Liệt Hoàn biết tính Đại sư, chắc chắn chuyện này không có liên quan với Đại sư, chẳng qua là trước đó cân nhắc không chu toàn kinh động tới Đại sư. Nếu hiện tại đã tới xin phiền Đại sư đứng sang một bên, sau này Liệt Hoàn sẽ xin lỗi Đại sư!
Liệt Hoàn trong ngọn lửa gật đầu một cái với Thất Giới Đại sư, tỏ vẻ áy náy.
Vừa nói ra lời này, vẻ mặt bọn Vân Quảng cũng có chút cổ quái nhìn Thất Giới Đại sư một cái, thế nhưng Thất Giới Đại sư còn chưa biết nguyên nhân vì sao.
Liệt Hoàn vừa quay đầu lại, nhìn chằm chằm Hắc Vân cười lạnh nói:
- Ngươi lo cho con như vậy, xem ra chuyện này nhất định là con trai ngươi gây nên, nên có tật giật mình! Người đâu, lôi đầu con trai y tới đây!
Vừa nói ra lời này, mọi người thầm nói không ổn. Cơ Mỹ Mi có hơi luống cuống, cả bọn đều biết Hắc Vân xem con trai như bảo bối, không thể nào chịu đựng được chuyện này.
Quả nhiên Hắc Vân lộ vẻ đau đớn nhất thời trợn to hai mắt, liều mạng thốt ra mấy chữ:
- Ta… biết… là… ai… làm…
Thứ Liệt Hoàn muốn chính là những lời này, vung tay lên dễ dàng vứt Hắc Vân lăn lông lốc xuống dưới bậc thềm.
Liệt Hoàn thu ngọn lửa trên người lại, quát lớn:
- Nói!
Hắc Vân lăn lộn dưới đất mấy vòng lảo đảo bò dậy, trên người vẫn còn bốc khói đen, sờ cổ lộ vẻ hoảng sợ, ho khan nói:
- Ta cũng không rõ ràng lắm cụ thể là ai làm, ta chỉ có thể từ trên tinh bàn xác nhận có hai nhóm người đi Không Diễm sơn.
Trên tinh bàn chỉ có sáu điểm đỏ, dễ xác nhận, hàng vạn điểm trắng tán loạn khắp nơi, không phân rõ được ai là ai.
Rốt cục đã tra được đầu mối, Liệt Hoàn toét miệng cười một tiếng:
- Hai nhóm người nào?
Hắc Vân còn có thể nói gì được nữa, một tay ôm cổ ho khan, một ngón tay chỉ Cơ Mỹ Mi, lại yếu ớt chỉ chỉ Thất Giới Đại sư. Lúc chỉ Thất Giới Đại sư sắc mặt y lộ vẻ áy náy, bởi vì con trai y có thể sống đến bây giờ là nhờ có Thất Giới Đại sư.
Chính vì vậy, mới vừa rồi y vào trong tay Liệt Hoàn vẫn không chịu nói ra Thất Giới Đại sư, cho đến khi bị Liệt Hoàn lấy tính mạng con trai y ra uy hiếp mới không thể không bán đứng Thất Giới Đại sư.
Thất Giới Đại sư ngẩn ra, thình lình quay đầu lại nhìn về phía hai tên tăng nhân sau lưng, hai người cúi đầu.
Liệt Hoàn cũng ngẩn ra, không nghĩ tới chuyện liên lụy tới Thất Giới Đại sư, bất quá sau khi thấy phản ứng Thất Giới đại sư, cộng thêm nhân phẩm của lão làm y tin phục, có thể chắc chắn Thất Giới Đại sư không biết chuyện, tức thì ngược lại khuyên lơn:
- Đại sư chớ gấp, chuyện này còn chưa rõ ràng, nhất định là người bên Yêu Quốc làm.
Sao có thể độc đoán như vậy, Cơ Mỹ Mi nhất thời nóng nảy:
- Liệt Đại ca, ngươi đừng nghe Hắc Vân nói hươu nói vượn!
Thất Giới Đại sư cũng lộ vẻ rầu rĩ, lão cũng không lo lắng bọn Không Trí, ngược lại lo lắng nhất cho đồ đệ mình, lão hiểu rõ ràng hơn ai khác tính tình Bát Giới thế nào, chẳng lẽ thật sự là do Bát Giới làm chuyện này?!
Bởi vì liên lụy tới mình, lúc này lão cũng không tiện nói gì nữa.
- Có phải nói hươu nói vượn hay không, dẫn người đến hỏi liền biết!
Liệt Hoàn quát lớn:
- Người đâu, dẫn người của hai nhà này tới cho ta!
Thanh Phong gật đầu một cái, sáu người đứng dưới bậc thềm lập tức lắc mình bay khỏi...
Chỉ chốc lát sau, sáu người Bạch Tử Lương và Lam Tố Tố, sáu người Không Trí và Bát Giới, không thiếu một ai, tất cả đều bị dẫn đến.
Thấy cả đám người tụ tập ở chỗ này, còn có hai người trên cao nhìn xuống, mười hai người này còn chưa biết xảy ra chuyện gì, tóm lại thái độ người mời bọn họ tới cũng không tốt lành gì.
- Có người nào từng xông qua Không Diễm sơn của bản vương?
Liệt Hoàn lạnh lùng hỏi.
Mười hai người nhất thời cả kinh, chẳng lẽ đây chính là Yêu Vương Liệt Hoàn?
Trước mắt không hiểu rõ ràng tình huống, mười hai người cũng không dám nói loạn gì cả. Cơ Mỹ Mi cùng Thất Giới Đại sư đều đang truyền âm hỏi cả hai bên, hỏi ai xông vào Không Diễm sơn phá hủy Hỏa Cực cung của Yêu Vương Liệt Hoàn. Hai bên trả lời đều rất nhất trí, đúng là bọn họ từng đi qua Không Diễm sơn, nhưng đời này chưa từng thấy qua Hỏa Cực cung nào cả.
Liệt Hoàn lại liên tục cười lạnh:
- Xem ra không dụng hình thì không chịu khai! Người đâu, trước chặt tay, sau chặt chân, còn mạnh miệng nữa chặt hết cho ta, cho tới khi nào chặt đầu xuống thì thôi!
Sắc mặt đám người Bạch Tử Lương đại biến, chuyện không liên quan mấy đến bọn Vân Quảng, hiện tại bọn họ cũng chỉ có thể đứng xem náo nhiệt.
Thanh Phong tỏ vẻ bình thản khẽ gật đầu, sáu người hai bên lập tức muốn tuân lời của Liệt Hoàn động thủ, Cơ Mỹ Mi lập tức lên tiếng quát bảo ngưng lại:
- Chậm đã!
Thân trên Liệt Hoàn hơi nghiêng về phía trước, cười hỏi:
- Cơ Mỹ Mi, chẳng lẽ nàng cho rằng mình là nữ nhi Cơ Hoan, ta sẽ không dám động tới nàng sao? Vô duyên vô cớ bản vương cũng không chọc người nào, các ngươi lại dám đập nhà ta, chẳng lẽ bản vương vẫn không thể đòi một câu trả lời công bằng sao, cho dù là Cơ Hoan đến nơi này ta cũng không sợ.
Cơ Mỹ Mi chắp tay nói:
- Liệt Đại ca nói quá lời, chúng ta cũng không phải là biết nhau ngày một ngày hai, tiểu muội há đâu là người không nói lý.
Liệt Hoàn cười ha hả nói:
- Trước khi nàng thành gia thất vốn là một nữ tử có tính tình điêu ngoa khắc bạc, ỷ vào lão tử Cơ Hoan làm chỗ dựa nên không coi ai ra gì. Bản vương chưa từng thấy nàng nói lý bao giờ, ngược lại sau khi thành gia thất mới học được cụp đuôi làm người.
Trong mắt Cơ Mỹ Mi lóe lên vẻ khổ sở, nhưng vẫn miễn cưỡng nặn ra một nụ cười:
- Quá khứ là tiểu muội không hiểu chuyện, nếu có chỗ nào đắc tội Liệt Đại ca, mong rằng Liệt Đại ca bao dung, bất quá hôm nay chúng ta lấy chuyện bàn chuyện. Liệt Đại ca muốn tìm ra nguyên hung phá hủy Hỏa Cực cung của mình, nếu bây giờ ngươi giết hết tất cả bọn họ, chẳng phải là làm mất hết manh mối, làm cho hung thủ chạy thoát sao?
---------------