Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ba người Miêu Nghị lập tức cùng nhau chắp tay cảm tạ, đi theo ra khỏi đại lao, bên trong truyền tới tiếng gào thét khản cổ của Hô Diên Thọ:
-Chuyện không liên quan đến ta, mau thả ta ra! Cha, cứu con...
Không ai để ý tới y, cũng không ai chú ý tới bên trong ngục giam mới vừa rồi nhốt ba người xuất hiện một con bọ ngựa nấp trong góc tối.
Ba người ra khỏi đại lao chờ ở bên ngoài, mấy tên ngục tốt vào buồng giam nữ không lâu, sáu nàng hình dung có hơi tiều tụy cũng được thả ra.
Vừa thấy mặt ba người, sáu nàng quỳ xuống tại chỗ, biết đã gây phiền phức cho chủ nhân mình.
- Không sao, tất cả đứng lên đi, có lời gì trở về rồi hãy nói.
Ba người kêu một tiếng.
Đoàn người vừa rời đi Hình bộ, đám bộ thuộc Lâm Bình Bình nóng nảy chờ ở ngoài cửa thấy bọn họ rốt cục thở phào nhẹ nhõm.
Mọi người mới vừa cùng nhau trở lại trạch viện Miêu Nghị được một hồi, chợt thấy La Bình vội vã chạy tới, thấy mọi người không có việc gì mới thở ra một hơi thật dài:
- Hoa gia nói Bồ đại phán quan đã thả các ngươi ra, không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi!
Chợt y bật cười ha hả nói:
- Mọi người ra thật đúng lúc, thiếu chút nữa bỏ lỡ, mau đi theo ta, có một tuồng hay cho các ngươi xem!
Mọi người không biết tuồng hay gì, được La Bình dẫn tới giữa núi rừng phía sau thương hội, La Bình còn cố ý bảo bọn họ mang theo vật cỡi.
- La huynh, tuồng hay gì vậy?
Tư Không Vô Úy không nhịn được hỏi, tính tình y có hơi nóng nảy.
La Bình chỉ về phía hậu viện thương hội xa xa:
- Cũng sắp tới rồi, lúc ấy sẽ biết ngay.
Mọi người không biết nói gì, không hiểu vì sao y úp úp mở mở chuyện gì, không thể làm gì khác hơn là chịu nhịn chờ đợi. Đợi không tới nửa canh giờ, chỉ thấy cửa sau thương hội rộng mở, già trẻ lớn bé đi ra, ở giữa lảo đảo một người trẻ tuổi thất hồn lạc phách, không ai xa lạ chính là Nhậm Huyền Minh, y phục thương hội trên người đã không còn.
- Thì ra là nhóc con này, làm hại chúng ta thật là khổ!
Tư Không Vô Úy cắn răng căm phẫn nói.
La Bình nghe vậy kinh ngạc nói:
- Chẳng lẽ các ngươi đã biết rồi sao?
Miêu Nghị khẽ gật đầu, kể sơ qua một lượt đại khái đối thoại nghe được trong ngục. La Bình chợt hiểu ra, các nàng cũng hận đến nghiến răng nghiến lợi, thì ra phía sau có tiểu nhân giở trò.
Triệu Phi hỏi:
- Đây chính là tuồng hay mà ngươi nói sao?
La Bình cười nói:
- Đương nhiên là tuồng hay, sợ rằng các vị chỉ biết một mà không biết hai, thủ đoạn của Nhậm Huyền Minh cố nhiên cao minh, thế nhưng lần này chơi quá tay, chọc giận Hô Diên Khang An lão tử của Hô Diên Thọ.
- Cần phải biết thương hội Tiên Quốc được Thiên Ngoại Thiên Hô Diên Thái Bảo nắm trong tay, bắt đầu từ ngày thương hội Tiên Quốc khai sáng đã nằm trong tay của Hô Diên Thái Bảo, có thể nói là một tay Hô Diên Thái Bảo sáng lập. Chính vì vậy, nếu như tay cầm tài nguyên thương hội khổng lồ lại lui tới quá mật thiết với chư hầu địa phương, sẽ dễ dàng đưa tới nghi kỵ, cho nên Hô Diên Thái Bảo cũng có ý giữ một khoảng cách với chư hầu.
- Lực ảnh hưởng Hô Diên gia đối với chư hầu dĩ nhiên là không lớn lắm, ngay cả Lan Hầu cũng dám không nể mặt Hô Diên gia là có thể thấy được điểm này. Huống chi các phe chư hầu cũng không phải là dễ ăn hiếp, phe nào cũng có thực lực hùng mạnh không dễ dàng ảnh hưởng như vậy.
- Nhưng Hô Diên gia bởi vì nguyên nhân Hô Diên Thái Bảo, ảnh hưởng đối với thương hội rất là to lớn. Lão tử của Hô Diên Thọ Hô Diên Khang An đến thẳng hội trưởng thương hội Thìn lộ, thương hội tra hỏi nội bộ với Nhậm Huyền Minh xong, vốn phải xử tử, may nhờ có phó hội trưởng Long Mậu Sâm hết sức bảo vệ.
- Nói tới tổ tiên Nhậm Huyền Minh năm xưa đi theo Tiên Thánh chinh chiến giới tu hành, lập công lao vì Tiên Thánh lại tử trận, mới giữ được cho Nhậm Huyền Minh một mạng. Bất quá tử tội có thể trốn, tội sống khó tha cho. Y đã bị trục xuất khỏi thương hội, cách chức thành tán tu, trong vòng năm trăm năm quan phương cũng sẽ không dùng nữa.
Tư Không Vô Úy lập tức mắng:
- Các ngươi thật là, lại để cho nhóc con này giữ được mạng…
- Ôi! Không có biện pháp, phó hội trưởng Long Mậu Sâm bảo vệ Nhậm Huyền Minh năm xưa là bộ thuộc của tổ tiên Nhậm Huyền Minh, chịu đại ân tổ tiên y, lúc này không ra mặt cũng không được.
La Bình thở dài một tiếng, tựa hồ cũng cảm thấy có chút đáng tiếc, bất quá lại cười nói:
- Có lẽ sống chưa chắc dễ chịu hơn là chết…
Triệu Phi hỏi:
- Vì sao vậy?
- Đạo lý rất đơn giản, lần này phó hội trưởng bảo vệ y coi như là đã chọc cho Hô Diên Khang An không thoải mái, không thể nào vì Nhậm Huyền Minh mà đối nghịch Hô Diên gia. Mà thế lực Hô Diên gia ở đô thành không nhỏ, lần này chọc giận Hô Diên Khang An, nếu như Nhậm Huyền Minh lưu lại đô thành sớm muộn cũng gặp độc thủ của Hô Diên gia, tự nhiên phải cao bay xa chạy.
- Thế lực Thương hội trải rộng toàn bộ Tiên Quốc, cũng có nghĩa lực ảnh hưởng Hô Diên gia trải rộng Tiên Quốc. Cho nên sợ là cả Tiên Quốc cũng không còn chỗ cho Nhậm Huyền Minh đặt chân, vừa rời đi đô thành e rằng chỉ có chạy trối chết cũng không biết có thể tránh được độc thủ Hô Diên gia hay không!
La Bình có vẻ hả hê, lúc nói lời này không nhịn được nghiêng đầu liếc nhìn Thiên nhi cắn môi không nói. Nếu không phải cử động của Thiên nhi ngoài dự liệu của Nhậm Huyền Minh, y không ngờ nàng dám động thủ giết người ở đô thành, chọc tới Đô Đốc phủ chấp pháp, chỉ sợ Nhậm Huyền Minh cũng sẽ không phải chịu xui xẻo như vậy. Nói không chừng y sẽ thật sự được như ý, lần này có thể coi như y lật thuyền trong mương, chơi ưng bị ưng mổ vào mắt.
Mọi người chợt hiểu ra, thì ra là như vậy.
Hậu viện thương hội, Nhậm Huyền Minh thất hồn lạc phách không biết nói với mọi người thế nào. Chỉ thấy y khom người bái thật sâu sau đó dắt một đám long câu từ hậu viện chạy đi, lộ vẻ thê lương chạy ra khỏi hậu viện thương hội, chạy một mạch ra ngoài thành.
- Các vị có muốn tiễn y một đoạn đường không?
La Bình cười hỏi mọi người.
Mấy người lập tức hiểu nguyên nhân vì sao trước đó La Bình bảo bọn họ mang theo vật cỡi.
Miêu Nghị không có hứng thú, bất quá lại nói với Triệu Phi cùng Tư Không Vô Úy:
- Chúng ta đi xem thử, những người khác trở về.
Hai người lộ ra vẻ tâm lĩnh thần hội, tức thì cộng thêm La Bình, bốn người nhanh chóng rời đi.
Ở trong thành, La Bình muốn chạy nhanh bắt kịp Nhậm Huyền Minh, chợt Miêu Nghị giơ tay ra ngăn lại:
La huynh cần gì nóng lòng như vậy…
La Bình sửng sốt, chợt giật mình kinh hãi, y ở thương hội cơ hồ chưa hề tham dự chuyện giết người lần nào. Nhưng ba tên này là ai, tối thiểu cũng là tiểu chư hầu trấn giữ một phương, lại là người từ trong mười tám vạn tu sĩ Tinh Tú Hải đánh ra, trên tay ai nấy không biết có bao nhiêu nhân mạng, sợ là lần này bọn họ không muốn để cho Nhậm Huyền Minh còn sống mà cao chạy xa bay.
---------------
La Bình nhất thời có hơi khẩn trương, lại có chút mong đợi, sau lưng Nhậm Huyền Minh có phó hội trưởng Long Mậu Sâm làm chỗ dựa, bình thời chọc tức y không ít. Y cũng muốn Nhậm Huyền Minh chết, thế nhưng từ trước tới nay chưa tham dự loại chuyện giết người cướp của như vậy, không tránh được khẩn trương.
Nhìn lại ba người kia cũng lộ vẻ hờ hững, hoàn toàn là loại người khác với La Bình.
Bốn người theo đuôi Nhậm Huyền Minh ở xa xa, cũng không quấy rầy Nhậm Huyền Minh, đi theo cứ như vậy, dần dần cùng ra khỏi thành.
Rời đi khỏi thành mấy chục dặm, đột nhiên Miêu Nghị phất tay, vật cỡi Triệu Phi cùng Tư Không Vô Úy cùng nhau gia tốc mau chóng đuổi tới, La Bình tụt lại sau khẩn trương cố gắng bắt kịp.
Rất nhanh Nhậm Huyền Minh cũng phát hiện động tĩnh sau lưng, vừa thấy là bọn Miêu Nghị, sắc mặt đại biến, lập tức giục long câu chạy nhanh hơn trước.
Tiếng long ngâm ong ong vang lên, Miêu Nghị đã vung Nghịch Lân thương trên tay lên, Hắc Thán lại phát lực một lần nữa, dần dần vượt lên trên bốn người đuổi theo, từ từ rút ngắn khoảng cách với Nhậm Huyền Minh.
La Bình thấy vậy sợ hết hồn hết vía, quả nhiên là sẽ hạ sát thủ với Nhậm Huyền Minh, quả nhiên những chư hầu này đều rất hung hãn, không có một người nào dễ trêu, hở chút là một mất một còn.
Mắt thấy Miêu Nghị phía sau càng đuổi càng gần, có thể nói là Nhậm Huyền Minh bị dọa sợ đến hồn phi phách tán, rút kiếm đâm liền mấy kiếm vào mông long câu đang cỡi ép nó tăng tốc. Nhưng Miêu Nghị phía sau càng đuổi càng gần làm y không cách nào thoát khỏi, sắc mặt trắng bệch một mảnh.
Mắt thấy khoảng cách của hai bên đã rút ngắn đến mấy chục thước, Miêu Nghị cầm thương nơi tay chuẩn bị xuất thủ. Đột nhiên không trung xẹt qua một đạo lưu quang màu tím, vừa lao xuống đã lướt nhanh đi, bao bọc lấy Nhậm Huyền Minh đã nguy trong sớm tối bay thẳng lên không.
Trong chớp mắt đạo lưu quang kia biến mất ở chân trời, tốc độ cực nhanh, không phải là cước lực của Hắc Thán có thể đuổi kịp. Cho dù là có thể đuổi kịp, Miêu Nghị cũng không dám đuổi theo, tu sĩ Tử Liên!
Hắc Thán từ từ dừng ở ven đường, Miêu Nghị cầm thương nơi tay sa sầm nét mặt nhìn chăm chú về phương hướng lưu quang màu tím biến mất.
Bọn Triệu Phi cũng dừng ở phía sau hắn, hỏi:
- Là ai cứu đi tên kia?
La Bình mím chặt môi, trầm giọng nói:
- Hẳn là phó hội trưởng xuất thủ, chúng ta có thể đoán được Hô Diên gia sẽ không bỏ qua Nhậm Huyền Minh, chắc chắn phó hội trưởng cũng đoán được y sẽ gặp nguy hiểm trên đường! Tổ tiên Nhậm gia thật đúng là tích nhiều âm đức, có thể được Long phó hội trưởng che chở như vậy, cũng không biết Long phó hội trưởng muốn đem y đi đâu…
- Mất hứng!
Tư Không Vô Úy lộ vẻ không vui thu trường phủ lại.
Mấy người muốn báo thù tuyết hận, ai ngờ lại mất hứng mà về.
Trở lại đô thành, Miêu Nghị nhờ La Bình dẫn bọn họ đi gặp Hoa gia, bất kể người ta có giúp được mình hay không nhưng dù sao cũng đã xuất lực, hiện tại đã thoát khốn hẳn nên đi cảm tạ. Nếu như ngay cả chút thế thái nhân tình này cũng không hiểu, vậy sau này làm sao lăn lộn trên đời?!
Địa điểm nằm ở một tòa núi nhỏ phụ cận Ngọc Đô phong, đây là địa bàn thương hội, thành viên thương hội đô thành hầu như đều ở nơi này.
Hoa gia ít nhiều gì cũng coi như là có chút địa vị ở thương hội, có một gian viện tốt, ở đô thành tấc đất tấc vàng coi như là tương đối khá.
Ba người Miêu Nghị cũng có lòng kết giao Hoa gia, sau khi dâng lên ba phần lễ mọn đại biểu tâm ý của mình, Hoa gia cũng không khách sáo thu nhận. Có người đưa lễ tới cửa mà không thu thì thật là uổng phí, dĩ nhiên là cao hứng mời khách nhân ngồi xuống, tự có người ở dâng trà.
Ba người khách sáo cảm tạ một phen, Miêu Nghị nhắc lại chuyện trước đó đuổi theo Nhậm Huyền Minh, bất quá không có nói là đuổi giết, chỉ nói là muốn đuổi theo để làm nhục tiết hận một phen, thử hỏi:
- Không biết Hoa gia có biết Long phó hội trưởng đem Nhậm Huyền Minh đi đâu hay không?
La Bình nghe vậy âm thầm liếc mắt, sau đó nhìn Triệu Phi cùng Tư Không Vô Úy ngưng thần lắng nghe. Nhìn dáng vẻ đám người này còn chưa muốn bỏ qua cho Nhậm Huyền Minh, trình độ hung hãn quả nhiên không phải là tu sĩ thương hội đã quen cuộc sống an nhàn có thể so sánh, chỉ cần có cơ hội sẽ lập tức hạ sát thủ.
- Người trước trồng cây người sau được mát, Long Mậu Sâm đưa Nhậm Huyền Minh lên đường an toàn cũng là có nguyên nhân. Nghe nói năm xưa tổ tiên Nhậm Huyền Minh đã từng cứu mạng Long Mậu Sâm mấy lần, đối với Long Mậu Sâm ân đồng tái tạo, có thể nói không có tổ tiên Nhậm Huyền Minh, Long Mậu Sâm cũng không có cuộc sống yên ổn hôm nay. Dù sao Long Mậu Sâm lăn lộn nhiều năm ở giới tu hành, có chút quan hệ không có gì là kỳ quái, chắc là đưa Nhậm Huyền Minh đi tới một chỗ an toàn nào đó, về phần đi nơi nào vậy không phải là chuyện ta nên hỏi thăm.
Tựa hồ Hoa gia đoán được suy nghĩ của bọn Miêu Nghị, dường như không muốn nhiều chuyện, nói tới chỗ này đổi chủ đề, chỉ mũi Miêu Nghị than thở:
- Chuyện mấy ngày trước, tiểu tử ngươi thuần túy là không có gì mà gây chuyện. Vốn là lúc ấy đã không sao, tiểu tử ngươi muốn chết hay sao mà nhắc tới huynh đệ kết nghĩa Hoắc Lăng Tiêu của ngươi, quả thật là tự tìm phiền phức!
Ba người sửng sốt, Miêu Nghị lập tức chắp tay thỉnh giáo nói:
- Vì sao vậy?
Hoa gia cầm bầu rượu đưa lên miệng nhấp một hớp, dựa vào ghế chùi mép vài cái, sau đó giải thích:
- Lúc đầu ta cũng không biết, Bồ Nhất Công được lễ trọng của ngươi, sau đó ta bắt lão phải đãi rượu. Trong lúc uống rượu ta thuận tiện hỏi thăm chuyện của ngươi, nói ra mới hiểu được, vốn là trước đó lúc Bồ Nhất Công đi xin phép Lan Hầu quyết định, Lan Hầu đã quyết định thả sáu thị nữ của các ngươi, nhốt Hô Diên Thọ mười năm trừng phạt.
- Ai ngờ Bồ Nhất Công nhiều chuyện, nói ngươi là huynh đệ kết nghĩa của Hoắc Lăng Tiêu. Kết quả Lan Hầu lập tức biến sắc mặt, không những không thả người còn thuận miệng cho gán tội danh dung túng kẻ dưới hành hung cho các ngươi, bảo Hoắc Lăng Tiêu đích thân đến lãnh người. Ta hỏi ngươi, có phải huynh đệ kết nghĩa của ngươi có cừu oán với Lan Hầu hay không?
Ba người ngơ ngác nhìn nhau, không ngờ rằng nội tình là như vậy, nếu không phải là hiểu chuyện chạy tới đền đáp, chỉ sợ vĩnh viễn cũng không biết sau chuyện này có ẩn giấu điều kỳ quái. Đây chính là chỗ lợi hại của mạng lưới giao thiệp quan hệ, ít nhất lần sau cũng biết chú ý, không tới nỗi lại thua thiệt lần thứ hai.
Miêu Nghị càng không biết nói gì, dở khóc dở cười nói:
- Hoa gia, vãn bối thật không biết bọn họ có thù hay không, nếu như biết sao dám nhắc tới, đó không phải là tìm chết sao?
- Ta nghĩ cũng phải!
Hoa gia không lo lắng gật đầu một cái, lại hớp một ngụm rượu...
Bọn Miêu Nghị từ chỗ Hoa gia trở lại trạch viện Ngọc Đô phong, mới từ bọn Tuyết nhi biết được vừa rồi Đô Đốc phủ đã cho người tới báo, ngày mai lúc mặt trời mọc Quân Sứ sẽ triệu kiến sáu người, dặn dò sáu người không được sai lầm.
---------------