Phi Thiên

Chương 464. Nhạc Thiên Ba

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cả bọn đang thương nghị với nhau xem giờ nào lên đường, người giữ cửa bên ngoài đi vào thông báo:

- Hô Diên Khang An đích thân tới cửa cầu kiến!

Mấy người ngơ ngác nhìn nhau, không biết lão nhân kia chạy tới làm gì, Miêu Nghị cau mày nói:

- Để cho lão vào!

Chỉ chốc lát sau, vị lão đầu đã gặp trước đó ở trong ngục giam sải bước tới. Hai bên ra mắt lẫn nhau, sau đó Hô Diên Khang An liên tiếp chắp tay tạ tội nói với ba người Miêu Nghị:

- Cũng là lão phu không biết dạy con, đã quấy rầy ba vị đại tiên, kính xin đại tiên thứ tội!

Từ miệng lão nói ra hai chữ đại tiên làm người ta cảm giác có vẻ cổ quái, cần biết giới tu hành có biết bao nhiêu đại tiên còn không bằng vị phàm nhân trước mắt này.

Miêu Nghị cười đáp:

- Chúng ta đã biết chuyện này, Hô Diên Thọ cũng là bị người khác lừa gạt, không thể trách một mình y.

Vừa nói ra lời này, Thiên nhi đứng ở phía sau yên lặng cắn môi cúi đầu.

Hô Diên Khang An xấu hổ khoát tay, ra vẻ ta biết rõ ràng tính tình con mình thế nào, sau đó quay lại cho đòi ba tên tùy tùng ngoài cửa đi vào. Dưới sự ra hiệu của lão, sáu hộp quà tinh xảo to bằng bàn tay được trao cho Miêu Nghị và hai người Triệu Phi đang ngồi bên bàn trà.

- Các vị Đại tiên bao dung, không so đo tính toán với đám phàm phu tục tử chúng ta, chỉ là chút lễ mọn khó lòng biểu đạt lòng áy náy.

Hô Diên Khang An hạ mình rất thấp, khiến cho người ta rất khó tin vị này là con cháu Hô Diên Thái Bảo dưới một người trên vạn người.

Miêu Nghị không biết lão đưa thứ gì tới chuộc tội, bất quá bề ngoài vẫn cười nói:

- Lệnh tổ Hô Diên Thái Bảo chính là nhân vật mà chúng ta kính ngưỡng, tôn giá lại hạ thấp thân phận như vậy, bọn ta còn có thể nói gì. Chuyện này chấm dứt tại đây đi, thế nhưng có một chuyện ta không thể không nhắc nhở.

Hô Diên Khang An chắp tay nói:

- Lão phu rửa tai lắng nghe!

Miêu Nghị trầm ngâm nói:

- Chúng ta có thể bỏ qua cho lệnh lang, thế nhưng sợ là có người sẽ không bỏ qua, bởi vì tôn giá đập chén cơm người ta!

Ánh mắt Hô Diên Khang An lóe lên, biết rõ còn hỏi:

- Nguyện nghe đại tiên chỉ điểm.

- Không dối gạt các hạ, trước đây không lâu chúng ta biết được Nhậm Huyền Minh bị trục xuất khỏi thương hội Tiên Quốc, lập tức đuổi theo y ra khỏi đô thành, chuẩn bị tìm y tính sổ.

Nói tới chỗ này, Miêu Nghị lắc đầu thở dài một tiếng.

Hiển nhiên Hô Diên Khang An cũng quan tâm kết quả, chủ động hỏi:

- Kết quả như thế nào?

Miêu Nghị khoát tay nói:

- Nói ra thật xấu hổ, ba người chúng ta liên thủ hành động, không những đối phương không hãi sợ ngược lại nói lời ngông cuồng, nói các hạ đập chén cơm của y, y sẽ không bỏ qua cho các hạ và lệnh lang. Còn có bọn chúng ta, y cũng thề thốt sẽ giết hết. Lúc đầu chúng ta cũng không xem ra gì, chỉ chuẩn bị dạy dỗ y một phen, ai ngờ thời khắc mấu chốt xuất hiện một vị cao thủ cảnh giới Tử Liên cứu y đi!

Hai mắt Hô Diên Khang An híp lại, khẽ lẩm bẩm:

- Cao thủ Tử Liên...

- Chúng ta mới phát hiện Nhậm Huyền Minh cũng không phải là cuồng vọng, mà đúng là có chỗ dựa.

Miêu Nghị cười nói:

- Nói một câu khó nghe, tu sĩ bọn ta còn có chút năng lực tự vệ, các hạ và lệnh lang cần phải sớm phòng bị, tên Nhậm Huyền Minh nọ tuyệt không phải loại hiền!

Hô Diên Khang An cười ha hả, chắp tay nói:

- Đa tạ đại tiên nhắc nhở, lão phu một đống tuổi trên đầu chết không có gì đáng tiếc. Khuyển tử đã bị Lan Đại Đô Đốc hạ pháp chỉ nhốt mười năm, có thể nói tự làm tự chịu, sống chết cũng là báo ứng!

Lão chỉ cho rằng Miêu Nghị thiện ý như vậy là muốn mượn Hô Diên gia của mình diệt trừ Nhậm Huyền Minh, hoặc nói là muốn tạo hảo cảm với Hô Diên gia. Lão từng gặp qua rất nhiều tu sĩ như vậy, tuy rằng Hô Diên gia chỉ là nhà phàm phu tục tử nhưng vẫn có không ít tu sĩ muốn nịnh hót.

Hai bên nói lời hòa khí một phen hóa giải ân oán, Hô Diên Khang An cáo từ, Miêu Nghị lại đích thân đưa lão ra ngoài cửa, hai bên thảy đều tao nhã lễ độ.

Đưa mắt nhìn Hô Diên Khang An rời đi, Miêu Nghị trở lại bên trong phòng khách, phát hiện Triệu Phi cùng Tư Không Vô Úy đã mở hộp quà ra. Mỗi người lấy ra một quả to bằng trứng chim sẻ, giống như ngọc đen, ai nấy chậc chậc thành tiếng, quả này tỏa ra dị hương xông vào mũi, thấm tận lòng người.

Miêu Nghị cũng mở ra hai hộp quà, bên trong cũng có hai quả giống như vậy, cầm một quả kinh ngạc hỏi:

- Lão già tặng vật gì vậy?

Triệu Phi cười khổ nói:

- Vô Ưu Quả! Bao nhiêu tu sĩ muốn đạt được một quả cũng khó khăn, một nhà thế tục lại có thể một lần đưa ra sáu quả, không hổ là đệ nhất gia tộc Tiên Quốc Hô Diên gia tộc.

- Đây chính là Vô Ưu Quả sao?

Miêu Nghị ít nhiều cũng có chút kinh ngạc, lại đặt ở trước mũi ngửi một cái.

Mặc dù hắn chưa từng thấy qua nhưng cũng đã nghe qua, tu sĩ sử dụng Nguyện Lực Châu quá nhiều, hoặc nhiều hoặc ít đều sẽ phải chịu ảnh hưởng của tạp niệm thất tình lục dục bên trong Nguyện Lực Châu. Sử dụng Nguyện Lực Châu càng nhiều trong cơ thể lắng đọng các loại tạp niệm thất tình lục dục càng nhiều, dưới tình huống thông thường còn có thể bằng vào tu vi chế trụ, không tới nỗi rối loạn tâm trí. Nhưng mỗi khi đến cảnh giới Thanh Liên đột phá đến cảnh giới Hồng Liên, cảnh giới Tử Liên đột phá đến cảnh giới Kim Liên sẽ rất dễ dàng gặp phải các loại dục niệm cắn trả, tục xưng độ kiếp.

Tình huống như thế cũng phù hợp với lời lão Bạch nói phân chia tứ đại cảnh giới, cũng chính là cảnh giới Tung Hoành đột phá đến cảnh giới Ngự Không, cảnh giới Ngự Không đột phá đến cảnh giới Phi Thiên. Cảnh giới Phi Thiên đến cảnh giới Pháp Lực Vô Biên lại là một đột phá khác.

Theo tu vi nâng cao, Miêu Nghị đã phát hiện một vấn đề, theo hắn thấy những người tu vi thấp mới phân chia cảnh giới tu vi cặn kẽ thành Bạch Liên nhất phẩm, nhị phẩm hoặc Thanh Liên nhất phẩm, nhị phẩm các loại. Trong mắt người tu vi cao, phân chia cảnh giới tu vi cặn kẽ như vậy hiển nhiên không có ý nghĩa gì, suy đoán trong mắt bọn họ chỉ có phân chia các loại cảnh giới Bạch Liên, Thanh Liên, Hồng Liên. Mà nếu như có người tu vi cao hơn, sợ là trong mắt bọn họ chỉ có tứ đại cảnh giới lão Bạch nói kia mới có ý nghĩa.

Tỷ như đối với người có tu vi như Lục Thánh, Bạch Liên nhất nhị tam phẩm và Thanh Liên nhất nhị tam phẩm suy đoán cũng là trò cười. Cho dù là Hồng Liên ngũ phẩm lục phẩm, ở trong mắt người ta có gì khác nhau!?

Mà mỗi khi gặp đột phá đại cảnh giới loại này, tâm ma khó đè nén gặp thất tình lục dục tạp niệm cắn trả có thể tẩu hỏa nhập ma, dùng loại Vô Ưu Quả này là có thể hóa giải, dùng loại linh quả này ít nhiều cũng có liên quan với tạp niệm thất tình lục dục lắng đọng trong cơ thể.

Miêu Nghị cũng đã nghe nói qua, giống như lão Tam có được Phượng thể trời sinh băng thanh ngọc khiết, trời sinh năng lực cường hãn có chống đỡ thất tình lục dục cắn trả, trời sinh không dễ bị tâm ma quấy nhiễu, năng lực về phương diện này mạnh hơn tu sĩ bình thường.

---------------

Đây chính là thiên phú tu hành, tốc độ tu hành nhanh hơn, cũng là nguyên nhân được kẻ tu hành xưng là Phượng thể.

- Một Vô Ưu Quả trị giá không dưới mười vạn Nguyện Lực Châu hạ phẩm, lão này thật đúng là không tiếc xuất thủ. Triệu Phi, đồ chơi này lúc chúng ta đột phá đến cảnh giới Hồng Liên phải dùng tới, lão già tặng lễ này thật đúng là thích hợp.

Tư Không Vô Úy cười ha hả nói.

Triệu Phi gật đầu nói:

- Bằng bối cảnh của lão thật ra thì hoàn toàn không cần thiết làm như vậy, thà rằng hạ thấp thân phận bỏ ra nhiều vốn liếng như vậy cũng muốn dàn xếp ổn thỏa, có thể thấy được nhà quyền quý cũng không phải chỉ là quen trác táng. Có thể đứng vững chân từ trước tới nay cũng có bản lãnh nhất định, không hoàn toàn nhờ vào chỗ dựa.

Sau khi hai người ở lại thêm một lúc nữa bèn rời đi, Miêu Nghị đưa hai cái hộp đựng Vô Ưu Quả cho Thiên nhi và Tuyết nhi. Con trai người ta đắc tội sáu nàng lại đưa tới đúng sáu phần đại lễ, hiển nhiên là có ý như vậy.

Bất quá rất nhanh Miêu Nghị phát hiện Thiên nhi cơ hồ một mực cúi đầu cắn môi không nói, thật ra thì từ lúc ra khỏi ngục giam hắn đã phát hiện chuyện này, bất quá vì bận rộn nên chưa kịp hỏi tới, lúc này không khỏi hỏi:

- Thiên nhi, nàng làm sao vậy?

Tuyết nhi bên cạnh ấp úng thử hỏi:

- Tỷ tỷ bị cẩu tặc kia sờ... sờ... Đại nhân có còn muốn tỷ tỷ hay không?

Vừa nói ra lời này, đôi môi Thiên nhi cắn càng chặt, suy đoán cũng sắp cắn chảy máu, hai giọt nước mắt trong suốt theo gò má tuột xuống.

Miêu Nghị sửng sốt, chợt hiểu ra, thời này chính là như vậy, từ cổ chí kim nam nhân có thể tam thê tứ thiếp, nữ nhân nhà lành chỉ cần bị nam nhân khác chạm vào coi như phá hỏng danh tiết, hậu quả vô cùng tệ hại.

- Nữ nhân ngốc, suy nghĩ quá nhiều, chuyện này không thể trách nàng, ta còn chưa tới nỗi cổ hủ như vậy.

Miêu Nghị tiến tới nâng mặt Thiên nhi lên, lau nước mắt giúp nàng.

- Vậy Đại nhân...

Tuyết nhi ấp úng nói:

- Thu... Thu lễ vật người ta... Nói chuyện đã qua...

Mặc dù nàng nói đứt quãng không rõ, nhưng Miêu Nghị vừa nghe đã hiểu, lắc đầu nói:

- Cũng không phải là thu lễ bọn họ là có thể bỏ qua chuyện này, Thiên nhi bị chuyện này vô cùng nhục nhã, há có thể dùng để làm trao đổi, hai người các ngươi là nữ nhân của ta, các ngươi chịu nhục chính là ta chịu nhục! Chẳng qua là chuyện lần này làm cho chúng ta biết mình nhỏ bé tới mức nào, dùng cứng đối cứng kẻ thua thiệt vẫn là chúng ta. Các ngươi yên tâm, trước khi rời đi đô thành, ta nhất định lấy mạng cẩu tặc kia!

Có lời này, Thiên nhi nhất thời yên lòng, cũng òa khóc nhào vào lòng Miêu Nghị run rẩy nấc lên không ngừng, trước đó nàng thật sự cho rằng Miêu Nghị không cần mình nữa.

-----------

Sáng sớm hôm sau, chân trời vừa hửng sáng, Miêu Nghị, Triệu Phi, Tư Không Vô Úy, Cổ Tam Chính, Đàm Lạc, Diệp Tâm, sáu người đã leo lên đỉnh Ngọc Đô phong thật cao.

Đỉnh núi mây mù biển lửa bát ngát, một tòa bảo tháp cực lớn đứng sừng sững thật cao, cổ kính, ngưng trọng.

Sáu người tới sớm lặng lẽ ngồi chờ trên bậc thềm dưới chân bảo tháp, lần đầu tiên leo lên đỉnh Ngọc Đô phong, ai nấy đều có hơi cảm khái. Người trong giới tu hành có thể đứng trên đỉnh núi này không nhiều lắm, đây là vinh dự mà sáu người bọn họ phải dùng mạng đổi lấy ở Tinh Tú Hải, coi như là vô cùng vinh dự.

-----------

Cùng lúc đó, bên trong đại lao Hình bộ Đô Đốc phủ dưới sườn núi, Hô Diên Thọ bị nhốt trong đó không thấy mặt trời hơi thở rối loạn, giống như bệnh thần kinh, miệng lẩm bẩm không biết đang nói những gì.

Một con bọ ngựa quái dị bám trên vách ngục giam thình lình vỗ cánh bay tới, đáp xuống đầu Hô Diên Thọ. Hô Diên Thọ theo bản năng giơ tay lên sờ đầu, ai ngờ thân hình cứng đờ, toàn thân trong nháy mắt bị sương trắng bao phủ.

Thân hình cứng rắn ngã xuống đất kêu một tiếng choang vang dội, tiểu Đường Lang đã vỗ cánh bay vút đi.

Động tĩnh khác thường bên trong ngục khiến cho ngục tốt thủ vệ nhanh chóng cửa mở đi vào xem đã xảy ra chuyện gì. Tình huống quỷ dị của Hô Diên Thọ khiến cho ngục tốt giật mình kinh hãi, nhanh chóng vào bên trong tra xét.

Chỉ là tấm thân máu thịt phàm nhân làm sao có thể chống lại được công kích ác độc âm hàn của tiểu Đường Lang, Hô Diên Thọ đã chết bất đắc kỳ tử...

-----------

Trên đỉnh Ngọc Đô phong, lúc chân trời lộ ra đạo kim quang thứ nhất, giữa sườn núi xuất hiện mười mấy đạo lưu quang màu tím xẹt qua trên đầu sáu người, rơi xuống đỉnh núi. Sáu người đứng ở trên bậc thềm phía dưới, vì độ cao bậc thềm nên không cách nào thấy được là những người nào đến. Bất quá trong lòng tất cả đều rung động, không ngờ rằng hôm nay có nhiều cao thủ cảnh giới Tử Liên như vậy xuất hiện.

Khi bảo tháp cổ kính trên đỉnh núi bị ánh kim quang vàng chói chiếu lên trở nên lấp lánh rực rỡ, một nữ tử cung trang mỹ lệ xuất hiện ở trên bậc thềm, uyển chuyển cười nói:

- Sáu vị từ Tinh Tú Hải Kham Loạn hội trở về, dương oai vì Thìn lộ, cực khổ công cao, vì vậy Quân Sứ đặc biệt cho phép triệu kiến!

- Tuân pháp chỉ!

Sáu người đứng thành một hàng chắp tay lĩnh mệnh, sau đó leo lên bậc thềm.

Nơi xa biển mây cuồn cuộn dưới mặt trời chiếu rọi ánh vàng lấp lánh, vô cùng mỹ lệ động lòng người.

Bên cạnh viên lâm giống như tiên cảnh, một đám cung trang nữ tử dáng người mạn diệu như tiên tử cầm bình ngọc đi hứng sương mai giữa đám kỳ hoa dị thảo.

Sáu người Miêu Nghị dựa theo thứ hạng Tinh Tú Hải Kham Loạn hội chia làm hai hàng, đi theo sau lưng cung trang nữ tử tuyên chỉ kia tới đại môn bảo tháp đang rộng mở.

Cung trang nữ tử dẫn đường đi tới đại môn liền đứng ở bên cửa, đưa tay làm dấu mời, để cho bọn họ tự tiến vào.

Sáu người tiến vào, chỉ thấy đại điện trong tháp cổ kính hùng vĩ, khí thế bao la. Mỗi bên có năm người đứng, hoặc nam hoặc nữ, hoặc trung niên hoặc già nua, mười người này chính là mười vị cung chủ Thìn lộ.

Trong điện trên cao có một bảo tọa kim bích huy hoàng, một tên nam tử trung niên thân mặc bào tơ màu da tướng mạo bình thường, tỏ vẻ bình thản tay đặt trên đầu gối ngồi trên đó, không hề nhúc nhích, không giận mà oai. Có thể ngồi ở vị trí này tự nhiên không ai xa lạ, chính là Quân Sứ Thìn lộ Nhạc Thiên Ba.

Hai bên Nhạc Thiên Ba có hai giai nhân tuyệt sắc hầu hạ, dưới một bậc thềm có hai tên nam tử đứng hai bên, dưới một bậc nữa cũng có hai tên nam tử đứng hai bên. Một người trong đó không ai xa lạ, chính là vị Lan Đại Đô Đốc chấp chưởng Đô Đốc phủ mà Miêu Nghị đã gặp, bốn người đứng trên thềm phân ra theo hình chữ Bát.

Mười mấy tu sĩ cao cấp nhất trên toàn Thìn lộ đều hội tụ ở nơi này, ánh mắt ai nấy nhìn chằm chằm vào sáu người Miêu Nghị, sinh ra khí thế hùng mạnh tới mức ngay cả bọn Miêu Nghị từng trải qua Tinh Tú Hải Kham Loạn hội cũng cảm thấy đè nặng trong lòng. Những người này mang tới áp lực trong vô hình hùng mạnh hơn lúc bọn Miêu Nghị đối mặt bọn Vân Quảng ở Tây Tú Tinh cung không biết bao nhiêu.

---------------