Phi Thiên

Chương 467. Núi cao nước xa

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đào bà bà đột nhiên cười khành khạch nói:

- Lan Hầu, ngươi muốn dùng sức mạnh với lão thân sao, chẳng lẽ thật sự khi dễ lão thân già rồi?

Chư vị cung chủ ai nấy mỉm cười, chuẩn bị chờ xem náo nhiệt, nhất là cung chủ Nguyệt hành cung, nàng cũng rất muốn chờ xem Lan Hầu có thể làm gì được Đào bà bà.

Lan Hầu trầm giọng nói:

- Dù sao người chết không phải là người bình thường, chuyện liên lụy tới Hô Diên gia, nếu như dễ dàng để nghi phạm chạy thoát, Hô Diên gia mượn lý do này làm cho lớn chuyện, ai sẽ gánh vác?

- Hô Diên gia thì đã sao!?

Đào bà bà lại cười khành khạch:

- Lan Hầu, đừng mang Hô Diên Thái Bảo ra hù dọa ta, lúc lão thân còn trẻ đi theo Mục Phàm Quân chinh chiến thiên hạ, địa vị Nhạc Thiên Ba còn không bằng ta, Hô Diên Thái Bảo y còn là một đứa trẻ, thấy lão thân cũng phải hành lễ, khi đó Lan Hầu ngươi còn không biết ở nơi nào. Đúng vậy, là lão thân vô dụng, lăn lộn nhiều năm như vậy để cho từng người trẻ tuổi bò lên trên đầu lão thân, ai ai cũng dám lớn tiếng với lão thân, thật là xấu hổ.

- Lan Hầu, mặc dù lão thân già rồi, mặc dù vô dụng nhưng vẫn phải có tư cách nói chuyện. Không có chứng cứ cũng muốn bắt người của ta, ta cũng muốn xem thử là ai có lá gan lớn như vậy! Đừng nói là Lan Đại Đô Đốc ngươi, ngươi thử nói với Hô Diên Thái Bảo không có chứng cứ đến Thủy hành cung của lão thân bắt người thử xem!

- Chỉ cần y dám làm, lão thân sẽ đi Thiên Ngoại Thiên tìm Mục Phàm Quân đòi một câu trả lời. Hỏi thử y ức hiếp lão thần như vậy là đạo lý gì, có phải muốn đá văng lão tỷ muội ngày xưa hiện tại đã trở nên vô dụng sang một bên hay không?!

Phụ họa theo giọng nói, quải trượng trong tay Đào bà bà dộng mạnh xuống đất một cái, một tiếng đùng vang lên trầm đục.

Lời nói này quá nặng, trong đám cung chủ hơi trẻ tuổi có người sờ mũi một cái, có hơi nghi ngờ có phải Đào bà bà mắng cả mình hay không.

Bọn Miêu Nghị cũng có vẻ trợn mắt há mồm, không ngờ rằng vị lão cung chủ Đại nhân này dám gọi thẳng tên của Quân Sứ. Đừng nói Quân Sứ, ngay cả Tiên Thánh cũng dám gọi thẳng tên ra, quả thật là không cố kỵ chút nào, đây là quá mức trâu bò! Nghe tư cách của bà thật sự quá già, có thể xưng tỷ muội với Mục Phàm Quân.

Hiện tại ba người mới phát hiện, chư hầu một phương quả nhiên không có một ai dễ trêu, người bình thường thật sự là không trấn áp được.

Bất quá suy nghĩ một chút cũng phải, nếu như thật sự có tư cách già như vậy, há đâu để cho người tùy tiện bắt thủ hạ mình đi.

Dường như Đào bà bà hết sức tức giận vì thái độ cứng rắn của Lan Hầu đối với mình, sau khi trút giận xuống đầu Lan Hầu lại quay sang bọn Miêu Nghị:

- Các ngươi còn ở đây làm gì, còn không mau đi nhậm chức!? Chẳng lẽ ngay cả ba tên tiểu oa nhi các ngươi cũng không coi lời của bản cung ra gì?

Cho dù là ai cũng nghe được ẩn ý trong lời nói của bà, vẫn là câu nói kia, ta xem thử ai dám ngăn cản!

Ba người Miêu Nghị lập tức khom người hành lễ bái biệt, đồng thời lặng lẽ liếc nhìn, phát hiện Lan Hầu sa sầm nét mặt nhưng cũng không dám cản ba người bọn họ, trong lòng không khỏi âm thầm chắc lưỡi hít hà e sợ Đào bà bà.

Bồ Nhất Công bên cạnh Lan Hầu co đầu rụt cổ không dám lên tiếng, nơi này không có chỗ cho lão lên tiếng. Lan Hầu không lên tiếng, lão cũng không dám cản trở, nếu bị một trượng lão thái bà kia đánh chết cũng là chết vô ích.

- Lão thân tuổi tác đã cao, cũng không bồi tiếp đám tiểu oa nhi các ngươi nữa!

Đào bà bà chống trượng xoay một vòng, khẽ gật đầu chào mọi người, thân hóa lưu quang lướt nhanh về cuối chân trời.

Chúng cung chủ không biết nói gì, trong đó cũng có lão đầu tử lớn tuổi một chút, có thể nói là nở nụ cười khổ. Ta đã từng tuổi này còn bị người kêu tiểu oa nhi, quả thật là hết sức khó nghe. Thế nhưng rõ ràng là người ta lớn tuổi hơn, đúng là có tư cách nói như vậy, mọi người chỉ có thể á khẩu nghẹn lời.

- Ôi, tu vi Đào bà bà không cao nhưng tính tình hết sức nóng nảy.

Trương Thiên Tiếu quyến rũ che miệng cười một tiếng, tựa hồ rất thích thấy Lan Hầu nếm mùi đau khổ, nhạo báng nói:

- Lan Đại Đô Đốc, ngươi cần gì khổ sở như vậy. Đào bà bà cực kỳ coi trọng thể diện, lớn tuổi như vậy ngồi ngang hàng với chúng ta, sợ nhất là người ta xem thường bà. Ngươi làm như vậy trước mặt bà ấy, nếu bà ấy để cho ngươi bắt người của mình đi làm sao chịu nổi. Lan Đại Đô Đốc, có muốn mời Quân Sứ ra mặt giúp ngươi một tay hay không?

- Hừ!

Lan Hầu phất tay áo xoay người, chắp tay nhìn về phía chân núi, trong mắt thoáng qua vẻ buồn cười không dễ phát giác.

Y thừa biết tính tình Đào bà bà thế nào, nếu thật sự có thể mang người đi trước mặt Đào bà bà, y đã không làm như vậy, chính là biết Đào bà bà nhất định phải đứng ra ngăn trở mới làm như vậy. Nếu không người chết ở trong đại lao, y không có biện pháp báo cáo kết quả, có người ra mặt để nghi phạm đi vậy không thể trách y làm việc bất lợi được, Hô Diên Thái Bảo có bản lãnh cứ đi tìm Đào lão thái bà đi…

Bất kể Hô Diên Thọ trong ngục là ai giết, suy đoán Hô Diên gia sẽ không bỏ qua bất cứ người nào có hiềm nghi. Có Đào lão thái bà ra mặt bảo vệ, đúng như lời bà đã nói, đừng nói Hô Diên gia, cho dù là lão tổ tông Hô Diên gia Hô Diên Thái Bảo đích thân ra mặt cũng phải kiêng kỵ ba phần.

Lan Hầu nhìn bề ngoài sa sầm nét mặt nhưng trong lòng âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Mất chút mặt mũi không đáng kể gì, quan trọng là dưới tình huống không tổn hại nguyên tắc đã chu toàn phó thác của bằng hữu...

-----------

Trên đường xuống núi, ba người Miêu Nghị gặp phải ba người Cổ Tam Chính chờ đợi. Nơi này không có những đệ tử ba đại phái khác, bọn họ cũng không cần kiêng kỵ, Cổ Tam Chính thấp giọng hỏi:

- Tình huống thế nào?

Miêu Nghị lạnh nhạt nói:

- Hô Diên Thọ chết rồi!

Ba người cả kinh, Diệp Tâm hỏi:

- Người nào giết?

Miêu Nghị lắc đầu nói:

- Không biết!

- Vậy Lan Hầu giữ ba người các ngươi làm gì?

Ba người Cổ Tam Chính tỏ vẻ nghi ngờ.

Tư Không Vô Úy ở bên cạnh cười hắc hắc nói:

- Không cần biết là ai giết, một tên công tử bột ăn chơi trách tán đắc tội bao nhiêu người, bị người ta giết cũng là bình thường. Chết thì chết, không có gì là lớn chuyện, mấu chốt là vị cung chủ Đại nhân kia thật là khí phách, Tư Không ta bội phục năm vóc sát đất!

- Cung chủ Đại nhân nào vậy?

Đàm Lạc hiếu kỳ bèn hỏi.

Ba người Miêu Nghị nhìn nhau cười một tiếng, lắc đầu một cái dừng lại không nói. Dù sao Đào bà bà đã từng giúp bọn họ, lại là cấp trên trực tiếp của họ, không tiện nói sau lưng như vậy.

Thấy ba người không nói, ba người Cổ Tam Chính cũng không có ý hỏi, dù sao thì... cuối cùng Cổ Tam Chính vẫn nói:

- Triệu huynh, ta biết các ngươi chọn Thủy hành cung là muốn làm gì, ba người chúng ta không thể đồng hành với các vị, thật sự vô cùng xấu hổ.

---------------

Nói đến chuyện này, Đàm Lạc cùng Diệp Tâm cũng hơi có vẻ lúng túng, so với nghĩa khí giữa Triệu Phi, Tư Không Vô Úy và Miêu Nghị, ba người nuốt lời rất là không chịu nổi. Cần phải biết Triệu Phi và Tư Không Vô Úy vốn là tôn sư một phủ, địa bàn trước đó của bọn họ cũng không kém hơn địa bàn hiện tại lựa chọn, hơn nữa lại tổ chức nhiều năm. Hiện tại lại vì một lời cam kết song song theo Miêu Nghị rời đi, hành động này thật sự khiến cho ba người bọn họ thẹn thùng xấu hổ.

Triệu Phi mỉm cười nói:

- Có thể hiểu được, ba người các ngươi lưng đeo ích lợi môn phái, thảy đều thân bất do kỷ. Huống chi quan hệ Miêu Nghị với ba đại phái các ngươi như vậy, không đề cập tới cũng được...

Lúc gần tới địa bàn thương hội kinh doanh, sáu người lại chia làm hai nhóm mà đi, như người xa lạ, phảng phất có thù với nhau.

Quân Sứ đã triệu kiến xong, đô thành là đất thị phi, cho nên ba người Miêu Nghị bị cuốn vào trong vòng thị phi không muốn ở lại lâu.

Miêu Nghị căn dặn Lâm Bình Bình một phen, sau đó tìm Hoa gia và La Bình từ giã, nhanh chóng rời đi.

Mà ba đại phái có nhiều mối quan hệ ở đô thành, ba người Cổ Tam Chính cần phải nhất nhất bái biệt, hiển nhiên không có biện pháp rời đi nhanh như vậy, cho dù là có thể cùng nhau rời đi cũng không tiện để người ta thấy.

La Bình lại tiễn hành, kiên trì đưa bọn Miêu Nghị ra bên ngoài thành mười dặm.

- La huynh dừng bước!

Miêu Nghị khuyên La Bình trở về.

- Đưa người ngàn dặm cuối cùng cũng phải từ biệt!

La Bình chắp tay cười nói:

- Các vị lên đường thuận buồm xuôi gió!

- Non xanh còn đó nước biếc còn đây, sau này còn gặp lại!

Triệu Phi cũng chắp tay.

- Sau này còn gặp lại!

Tư Không Vô Úy cũng chắp tay đáp một tiếng, phát ra tiếng cười to sảng lãng, giục long câu quay đầu nhanh chóng đuổi theo bọn Miêu Nghị.

Cả bọn hơn hai mươi người giục vật cỡi chạy thật nhanh, chạy đi một mạch.

La Bình đứng lại một mình lấy mắt tiễn đưa, trong lòng mơ hồ hâm mộ. Ba vị kia cũng là tôn sư một phủ, trên tay ai nấy có địa bàn lớn như thế, ai nấy tay cầm ngàn vạn tín đồ, nắm trong tay thật nhiều nhân mã, đều là tiểu chư hầu vùng vẫy một phương. Cuộc sống kích thích say nằm gối mỹ nhân, tỉnh chưởng quản chư hầu như vậy mới gọi là sống đặc sắc có ý nghĩa.

Đây là y đang ở trong phúc mà không biết phúc, lại không biết người thân ở bên ngoài muốn chui vào thương hội cầu bình an cũng không được.

-----------

Rời đi đô thành trăm dặm, cả bọn tạm ngừng, Miêu Nghị chợt một mình xông vào núi rừng bên cạnh, mọi người không biết hắn muốn làm gì.

Trong rừng, một đám Đường Lang ẩn nấp trên cây bay vào trong vòng tay trữ vật hắn.

Lúc động thủ với Hô Diên Thọ, hắn đã lo lắng sẽ có người lục soát, nên đã sớm tách ra tiểu Đường Lang mà đi, như vậy cho dù là bị bắt được cũng có thể nhất quyết không thừa nhận.

Miêu Nghị từ trong rừng chạy như bay ra, cả bọn lại tiếp tục lên đường.

Hơn hai mươi người mưa gió không trở ngại, vượt qua biết bao núi rừng sông suối, cứ năm ngày nghỉ một chút.

Ngang qua Trấn Ất điện, cả bọn xông vào đến chân núi Trấn Ất điện dừng lại. Miêu Nghị một mình lên núi, bái biệt Hoắc Lăng Tiêu.

Bất kể như thế nào, dù là nể mặt của tình nhân sau lưng Hoắc Lăng Tiêu, Miêu Nghị cũng đã vô tình đắc tội với Hoắc Lăng Tiêu, nói không chừng sau này còn có thời điểm cần tới.

Trên thực tế trải qua chuyện ở đô thành, Miêu Nghị cũng biết không tiện chuốc lấy cường địch nữa, bằng thực lực địa vị trước mắt mình đạt tới đã là nỏ hết đà. Hắn tiếp xúc nhân vật càng ngày càng cao cấp, trước mặt chính là cao thủ cấp điện chủ, đó là một nhân vật ở một cảnh giới hoàn toàn khác. Hắn không có khả năng thắng được, đã đến lúc phải làm con rùa đen rút đầu. Cho nên cho dù là nhìn bề ngoài, dù là ghét Hoắc Lăng Tiêu, hắn cũng phải duy trì quan hệ, tiếp tục làm như không biết chuyện bị đẩy đi Tinh Tú Hải.

Hai huynh đệ gặp mặt, biết Miêu Nghị đã mưu đường khác, sắc mặt Hoắc Lăng Tiêu rất khó coi. Bất quá khi Miêu Nghị nói ra lý do giống như những lời mà hắn đã nói với cung chủ Nguyệt hành cung Trương Thiên Tiếu, Hoắc Lăng Tiêu lại có vẻ sợ hết hồn hết vía. Không ngờ rằng Lan Đại Đô Đốc thật sự là vì y mà bắt giam Miêu Nghị, xem ra vị kia đã cảm thấy mình gai mắt.

Nếu cung chủ cũng không có ý kiến, Hoắc Lăng Tiêu lại thầm nghĩ, đuổi tên lão đệ tiện nghi này đi xa một chút cũng tốt, có thể tránh hắn ba hoa nói ra một số lời không nên nói. Còn có thể bớt gây ra phiền phức cho mình, đỡ phải rơi vào tình thế khó xử, cứ chùi mông thu dọn giúp cho hắn mãi.

Có thể nói sắc mặt của Hoắc Lăng Tiêu nói thay đổi liền thay đổi ngay, sau khi nghĩ thông suốt, tâm trạng sáng sủa, muốn hết tình địa chủ giữ Miêu Nghị lại thêm mấy ngày.

Miêu Nghị lấy lý do cung chủ Thủy hành cung lệnh cho mình lập tức đi nhậm chức để từ chối, lại thêm dưới chân núi có người chờ, khéo léo cáo từ.

Hoắc Lăng Tiêu cũng không phải là thật lòng muốn giữ hắn lại, bất quá không tỏ ra lén la lén lút nữa, cũng không cần thiết lén la lén lút. Trên dưới toàn Trấn Ất điện hôm nay ai mà không biết Miêu Nghị hắn là huynh đệ kết nghĩa của Hoắc Lăng Tiêu, đích thân cầm tay tiễn hành, đích thân đưa Miêu Nghị ra đại môn cung điện, chắp tay nói:

- Chúc hiền đệ lên đường thuận buồm xuôi gió!

- Đại ca bảo trọng, nếu có cơ hội, đệ sẽ thường đến thăm Đại ca!

Miêu Nghị chắp tay bái biệt.

- Được được!

Sắc mặt Hoắc Lăng Tiêu hơi sượng, nghĩ thầm tốt nhất vĩnh viễn ngươi đừng tới, coi là ta sợ ngươi rồi có được chăng!?

- Cung chúc Miêu gia lên đường thuận buồm xuôi gió!

Thiên Vũ, Lưu Tinh cũng khom người cung tiễn.

- Hãy vấn an tẩu tẩu thay đệ, có cơ hội đệ sẽ đi bái kiến!

Miêu Nghị phóng người lên ngựa sau khi vừa nói dứt câu.

Sắc mặt Hoắc Lăng Tiêu nhất thời cứng đờ, cơ mặt giật giật dưới ánh mắt nghi ngờ của Thiên Vũ, Lưu Tinh...

-----------

Cả bọn rời đi Trấn Ất điện, lại long câu không ngừng vó chạy tới Nam Tuyên phủ, Miêu Nghị muốn từ giã Dương Khánh.

Hôm nay thân phận Miêu Nghị đã đủ ngồi ngang hàng với Dương Khánh, gặp mặt đã xưng nhau là phủ chủ, thật sự có thể nói là áo gấm về làng.

Biết được Điền Thanh Phong đã được vinh thăng lên sơn chủ Trấn Hải sơn, nhận vị trí của mình, Miêu Nghị cũng chỉ khẽ cười cười. Dương Khánh có tâm cơ hết sức thâm trầm, không biết rõ Dương Khánh lại muốn chơi trò gì, bất quá đây cũng không phải là chuyện hắn nên quan tâm. Từ nay núi cao nước xa không còn liên hệ với nhau, cũng không có hỏi nhiều.

Dương Khánh có vẻ kỳ quái không hiểu vì sao Miêu Nghị lại chọn lựa đi Thủy Vân phủ, nhưng Miêu Nghị né tránh không nói, y cũng không hỏi nhiều. Sau này suy đoán cũng không có lui tới gì nữa, lưu lại nhân tình là chuyện thuận tiện, cũng sẽ không mất mát gì, dĩ nhiên là nhiệt tình giữ lại Miêu Nghị thêm mấy ngày, hắn cũng lấy phương thức đối phó Hoắc Lăng Tiêu khéo léo chối từ.

Dương Khánh đích thân đưa Miêu Nghị tới bên ngoài sơn môn, hai bên nói lời từ biệt.

---------------