Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hành động này lọt vào mắt đệ tử ba đại phái thờ ơ lạnh nhạt, cảm thấy vừa hâm mộ lại ghen tỵ. Bất quá mười mấy năm từ động chủ nhảy đến sơn chủ, hôm nay lại nhảy đến phủ chủ, tốc độ leo lên nhanh chóng tới mức khiến cho người ta cảm thấy phát thèm, nhưng cũng biết đó là đi Tinh Tú Hải lấy mạng mình ra đổi lấy. Lần sau dù là cho bọn họ một cơ hội đi Tinh Tú Hải Kham Loạn hội, bọn họ cũng chưa chắc dám đi, mười tám vạn tu sĩ chỉ có thể sống trở về một trăm, cũng quá kinh khủng!
- Còn nhớ năm xưa ở Phù Quang động...
Dương Khánh ở sơn môn đưa mắt nhìn theo đột nhiên lắc đầu cười khổ:
- Thật mau!
Thanh Mai, Thanh Cúc đi theo cũng nhìn đội nhân mã kia biến mất vẻ mặt phức tạp. Các nàng còn nhớ tình hình lúc trước Miêu Nghị thấp thỏm đưa lễ cho các nàng, đây là hắn chỉ dùng thời gian mấy chục năm ngắn ngủi vượt qua đoạn đường người ta cần hơn mấy trăm mấy ngàn năm mới có thể đi hết.
Không biết Thanh Cúc nghĩ tới điều gì, khẽ thở dài một tiếng...
-----------
Trạm kế là Thiếu Thái sơn, nhưng trước khi tới đó, Miêu Nghị cố ý đi vòng qua Trường Phong thành một chuyến, trở về thăm nơi hắn đã sinh ra lớn lên.
Trường Phong thành vốn ở cảnh nội Nam Tuyên phủ, cách Nam Tuyên phủ không phải là quá xa. Lúc trước vẫn còn nhậm chức ở Nam Tuyên phủ, Miêu Nghị còn không có cảm giác gì, lần này sắp phải đi xa tha hương, Miêu Nghị khó đè nén nỗi nhớ, nên cố ý trở về thăm. Sau này nếu như không có việc gì suy đoán cũng sẽ không cố ý trở lại một chuyến nữa, lần này ly biệt có thể sẽ thành vĩnh viễn.
Để lại đám bộ thuộc giữa núi rừng ở ngoài thành trông chừng vật cỡi, cũng không cần thiết một đống người đi theo, Miêu Nghị, Triệu Phi cùng Tư Không Vô Úy dẫn theo thị nữ đơn giản vào thành.
Thành vẫn là tòa thành kia, e rằng cả tòa thành biến hóa ít nhất là thành tường đã phong sương hơn. Về phần biến hóa lớn nhất trong thành cũng chính là lớp người mới thay người cũ, không thấy được khuôn mặt nào quen thuộc, còn có kiến trúc nhà cửa cũ kỹ không chịu nổi mưa gió, hiện tại đã được thay đổi mới.
Người của thế giới này sống ngày nào hay ngày ấy, không cần biến hóa quá lớn. Các tu sĩ nắm chắc trong tay thế giới này cũng không hy vọng những tín đồ này có biến hóa gì lớn, chỉ cần bọn họ thành kính tín ngưỡng.
Đứng ở đầu đường, nhìn nhà cũ của mình trước mặt đã biến thành cửa hàng tơ lụa, không còn chút bóng dáng đã từng quen biết. So với lần trước Miêu Nghị tới cách đây mấy chục năm, cửa hàng tơ lụa làm ăn lại càng thêm thịnh vượng, tiệm mì mở rộng thêm nữa, bao gồm cả mấy gian nhà.
Mấy người không biết tại sao Miêu Nghị nhìn chằm chằm cửa hàng tơ lụa ngẩn người, Triệu Phi hỏi:
- Miêu huynh, chẳng lẽ đã từng tới nơi này rồi sao?
Miêu Nghị phục hồi tinh thần lại, nhìn Thiên nhi và Tuyết nhi theo hầu hai bên mình, tay chỉ cửa chính cửa hàng tơ lụa cười nói:
- Nếu như ta nhớ không lầm, cửa chính kia là vị trí nhà cũ nơi ta lớn lên.
Mấy người nghe vậy không khỏi bùi ngùi cảm khái, đã hiểu ý Miêu Nghị tới nơi này.
Người đi đường đi vòng qua mấy người, dùng ánh mắt xa lạ quan sát mấy vị này, nam khí thế phi phàm, nữ đẹp như thiên tiên, người đi đường đều có vẻ không dám đến gần.
Đột nhiên Miêu Nghị tiến lên phất tay ngăn lại một người trẻ tuổi, chắp tay hỏi:
- Vị tiểu ca này, có biết nhà người thân Hoàng thành chủ ở đâu không?
- Hoàng thành chủ… Hoàng thành chủ nào?
Người trẻ tuổi có vẻ kỳ quái:
- Bản thành chưa nghe nói qua Hoàng thành chủ gì, có phải quý nhân lầm hay không?
Miêu Nghị sửng sốt, chợt cười một tiếng, chắp tay nói:
- Làm phiền rồi!
Quay đầu lại tìm thêm một vị lão nhân gia lớn tuổi hơn hỏi thăm, lão nhân gia à một tiếng, khẽ lắc đầu nói:
- Hoàng gia ư, không còn nữa, đã không còn nữa…
Lão không làm cho Miêu Nghị thất vọng, đích thân dẫn đường.
Đoàn người đi qua mấy con phố, đi tới một nhà treo thịt heo phía trước.
Nhìn hán tử già trước tuổi toàn thân đầy mỡ đang lóc thịt, Miêu Nghị có hơi buồn cười. Vị này lại là đứa trẻ mà năm xưa hắn nhìn thấy lúc xông vào phủ thành chủ, đứa con trai mà Hoàng Bảo Trưởng trâu già gặm cỏ non sinh ra. Không ngờ rằng hiện tại làm nghề giết mổ heo giống như mình ngày trước, thật đúng là thế sự vô thường báo ứng chẳng sai.
Một lão thái bà từ cửa viện phía sau hàng thịt heo xách giỏ thức ăn đi ra, y phục đơn giản, thoạt nhìn tinh thần coi như quắc thước, thân thể cũng cường tráng.
Lão đầu dẫn đường lập tức đi tới giữ bà lại, chỉ bọn Miêu Nghị nói:
- Lão tỷ tỷ, có khách nhân tới thăm bà.
Lão thái bà bị lão đầu nhiệt tình kéo qua hơi lộ vẻ nghi ngờ nhìn Miêu Nghị, muốn nói lại thôi. Bởi vì không nhận ra, không biết khách nhân từ đâu tới, đã không còn nhớ gặp được khách nhân quý phái như vậy từ bao giờ.
- Đây chính là nữ nhi nhà lão Lý đậu hủ, dâu của Hoàng Bảo Trưởng đã tục huyền.
Lão đầu giải thích với Miêu Nghị một tiếng, giọng có hơi lớn, đoán chừng là tai lão đã kém.
Thật ra thì Miêu Nghị có hơi kinh ngạc, không nghĩ tới nữ nhi nhà lão Lý đậu hủ còn sống. Thoạt nhìn thân thể tựa hồ còn khỏe, có thể nói trường thọ trong số phàm nhân, chẳng qua là già đi thay đổi suýt chút nữa hắn không nhận ra.
Miêu Nghị tiện tay cầm một khối kim tinh nhét vào trong tay của lão đầu, đuổi lão đầu đi, lại bỏ một nắm kim tinh vào giỏ thức ăn lão thái bà, không nói nửa lời, xoay người dẫn mọi người rời đi.
Lão thái bà sửng sốt, có chút sợ hãi, vô duyên vô cớ lại cho mình nhiều tiền như vậy làm gì, vội vàng chạy lấp xấp đuổi theo, ngăn ở trước mặt của Miêu Nghị, thấp thỏm nói:
- Vì sao bỗng dưng quý khách cho lão thân nhiều tiền như vậy, lão thân thật sự không chịu nổi, không biết quý khách là thân thích của Hoàng gia hay là...
Nếu như là cố nhân của Lý gia mình, không có lý nào không quen biết, suy nghĩ một chút cũng chỉ có thể là người Hoàng gia mình chưa từng gặp.
Miêu Nghị trầm ngâm một phen, hỏi:
- Bà thật sự muốn biết ta là ai?
Lão thái bà thử hỏi:
- Không thể nói sao?
Miêu Nghị hơi chần chờ một chút, cười nói:
- Lý tỷ, có còn nhớ thiếu niên giết heo Miêu Nghị hàng thịt heo đối diện điếm đậu hủ ngày xưa hay không?
Lão thái bà trong nháy mắt cả kinh, trợn to đôi mắt người xưa nhìn hắn. Sau khi Hoàng Bảo Trưởng chết, bà từng nghe nữ nhi Hoàng Bảo Trưởng nói qua, thiếu niên giết heo năm xưa đã trở thành tiên nhân. Ký ức này đã vô cùng xưa cũ, hiện tại bị khơi gợi lại, có hơi kinh hoảng thất thố ấp úng nói:
- Chẳng lẽ ngươi là...
Miêu Nghị gật đầu cười nói:
- Chính là Miêu Nghị đây!
Lại chắp tay từ giã:
- Lý tỷ tỷ bảo trọng!
Nói xong đi vòng qua mà đi, dẫn mấy người nghênh ngang mà đi.
Lão thái bà không biết Hoàng Bảo Trưởng là bị Miêu Nghị giết chết, chẳng qua là kinh ngạc nhìn bóng lưng cường tráng của Miêu Nghị, còn có giai nhân bên người làm bạn. Bà mơ màng nhớ tới tình cảnh thiếu niên nhà đối diện nhờ người mang sính lễ tới cầu hôn mình năm xưa, bị nhà mình ném sính lễ ra đường, chuyện xưa như còn sờ sờ trước mắt, thật lâu không nói.
---------------
- Mẹ, là ai vậy?
Con trai bà bán xong cho khách thấy vậy nhanh chóng chạy tới, giúp bà mau mau thu cất tiền trong giỏ thức ăn, ở ngoài đường xách theo nhiều tiền như vậy cũng quá phô trương.
Vẻ mặt lão thái bà phức tạp xoay người, đưa tay sửa y phục cho con trai. Bà cũng coi là người từng trải qua kịch biến, hứng chịu biết bao nhân tình ấm lạnh, bình tĩnh cười nói:
- Không nhớ gì cả, hẳn là cố nhân của Hoàng gia ngươi thấy chúng ta sa sút như vậy bèn ra tay giúp đỡ. Con hãy cất tiền đi, không còn sớm nữa, ta đi mua thức ăn nấu cơm...
-----------
Sau khi rời thành tâm trạng Miêu Nghị trở nên thoải mái thông suốt, không ngờ rằng còn có thể gặp được cố nhân ngày nào, cũng coi như đã kết liễu một mối tâm nguyện.
Mọi người ra núi rừng phóng người lên vật cỡi, Miêu Nghị xa xa liếc nhìn Trường Phong thành, dứt khoát quay đầu lại, dẫn mọi người nhanh chóng rời đi.
Thiếu Thái sơn… Miêu Nghị tới đây không phải là lần đầu tiên, năm xưa lúc đối nghịch với Hùng Khiếu từng đánh tới nơi này, ép Hùng Khiếu phải bỏ lại thị nữ thiếp thân mà chạy.
Thiếu Thái sơn đã được Nam Tuyên phủ đưa tin trước, biết Miêu Nghị sắp tới. Người còn chưa tới trước sơn môn, Tần Vi Vi vận một bộ quần trắng như hoa lê tung bay đã dẫn dắt người tới đón tiếp, dung nhan không thay đổi.
Lần này chỉ có Miêu Nghị dẫn mấy tùy tùng đến, đi một lát sẽ trở lại. Hắn không có ý muốn cho bọn Triệu Phi phải chạy tới chạy lui, cũng không muốn nhiều phủ chủ như vậy giá lâm để cho Tần Vi Vi phiền phức.
Lúc tới trước sơn môn nhảy xuống vật cỡi, Tần Vi Vi đã tiến lên hành lễ:
- Ra mắt Miêu phủ chủ!
- Không cần đa lễ!
Miêu Nghị đưa tay đỡ hờ, ánh mắt quét nhìn Hồng Miên, Lục Liễu sau lưng Tần Vi Vi, cuối cùng rơi vào người Trần Phi đã lâu không gặp, cười gật đầu chào.
Trải qua mấy chục năm tu luyện, hôm nay tu vi Trần Phi đã đạt tới Bạch Liên lục phẩm, được Tần Vi Vi chiếu cố đã là một động chủ. Đối mặt Miêu Nghị chào hỏi, Trần Phi hơi có vẻ câu nệ cười cười, dù sao hôm nay thân phận địa vị của hai người chênh lệch khá xa, còn gọi Miêu huynh như trước đã không thích hợp. Lần này Miêu Nghị tới chính là vì y, y đã biết được, đây cũng là nguyên nhân y bị Tần Vi Vi cho đòi tới khẩn cấp từ trên địa bàn mình.
Ngay trước mặt người ngoài, Tần Vi Vi không tiện biểu hiện quá mức thân cận với Miêu Nghị, nghiêng người tránh đường đưa tay mời:
- Miêu phủ chủ, mời vào bên trong!
Miêu Nghị khéo léo từ chối nói:
- Bên ngoài còn có mấy vị bằng hữu chờ, không tiện lưu lại, lần này ta tới là vì Trần Phi.
Dứt lời lấy thủ dụ Dương Khánh ra cho Tần Vi Vi tra xét.
Lần này rời đi Nam Tuyên phủ đi Thủy Vân phủ nhậm chức, hắn không dẫn tu sĩ Nam Tuyên phủ đi, chỉ cần hai người Diêm Tu cùng Trần Phi. Tự nhiên Dương Khánh nể mặt chút chuyện nhỏ này, không tới nỗi ôm chặt không buông.
- Trần Phi, ngươi có muốn đi theo ta không?
Miêu Nghị nắm lấy tay Trần Phi hỏi.
Trần Phi cười khổ, quan hệ giữa ngươi và ba đại phái trở thành như vậy, hiện nay ai cũng biết ta và ngươi thân cận, cho dù là ta muốn không đi cũng không được, lập tức chắp tay nói:
- Ty chức nguyện theo phủ chủ!
Ánh mắt Tần Vi Vi cũng lóe lên nói:
- Bên ngoài là bằng hữu chờ, chẳng lẽ Miêu phủ chủ hiềm thân phận Tần Vi Vi thấp kém không xứng làm bằng hữu ngươi, ngay cả thời gian uống chén trà cũng không có sao?
Nói đến nước này, Miêu Nghị còn có thể nói gì được nữa, chỉ có thể quấy rầy một chút.
Bên trong phòng khách, Tần Vi Vi nháy mắt, Hồng Miên, Lục Liễu hội ý, mời tùy tùng Miêu phủ chủ sang nơi khác nghỉ ngơi.
Hôm nay Hồng Miên, Lục Liễu không tiện gọi Miêu Nghị là Miêu gia nữa, bởi vì địa vị Miêu Nghị cao hơn Tần Vi Vi, chỉ có thể gọi là phủ chủ.
Tần Vi Vi đích thân châm trà rót nước, ngồi xuống bên cạnh cười hỏi:
- Miêu phủ chủ vẫn nhớ chiếu cố Trần Phi, lại không muốn chiếu cố ta chút nào, ngay cả đi vào ngồi một chút cũng làm khó, xem ra thật đúng là Tần Vi Vi không biết thân với quá cao rồi! Miêu Nghị nâng chén trà cười khổ:
- Không có người ngoài ở đây, nàng cần gì phải gọi ta phủ chủ phủ chủ chói tai như vậy. Trần Phi có ân với ta, ta chiếu cố là chuyện đương nhiên, nàng có Dương phủ chủ bảo bọc, đâu cần ta chiếu cố.
- Cũng không thể nói như vậy, ta rất muốn thoát khỏi nghĩa phụ một mình đi lịch lãm một phen. Thật ra thì mọi người đều biết rõ ràng trong lòng, bất kể ta làm gì ở Nam Tuyên phủ, mọi người đều phải nhìn sắc mặt của nghĩa phụ ta, ta chỉ là bình hoa trang trí mà thôi. Nếu như ngươi thật sự có lòng, không ngại đem ta theo dưới quyền thì hay quá…
Tần Vi Vi nói như trêu đùa hắn.
Miêu Nghị lắc đầu nói:
- Nàng cảm thấy Dương phủ chủ có thể yên tâm để cho nàng theo ta sao?! Từng có chuyện cầu hôn lúc trước, từ đó về sau y vẫn một mực đề phòng ta, chỉ sợ ta nuốt chửng nàng. Cho dù là ta bằng lòng dẫn nàng đi, Dương phủ chủ cũng sẽ không cho đi!
Tần Vi Vi im lặng, dĩ nhiên biết không thể được, bất quá vẫn miễn cưỡng cười vui nói:
- Ngươi thật sự xem ta là bằng hữu sao, trước không phải là bởi vì quan hệ nghĩa phụ ta nên ứng đối qua loa chứ?
Miêu Nghị tỏ ra kinh ngạc:
- Làm sao có thể, nếu không xem nàng là bằng hữu, làm sao ta dám giao bằng hữu của ta cho nàng?
Tần Vi Vi lại nhìn thẳng vào mắt hắn hỏi:
- Nếu ngày nào đó ta xin được nghĩa phụ ta đồng ý, bằng lòng cho đi, ngươi có bằng lòng chứa chấp ta không?
Miêu Nghị hài hước nói:
- Nếu y dám thả người, ta cũng dám thu nàng.
Một ngọc chưởng giơ lên trước mặt Miêu Nghị, Miêu Nghị sửng sốt, chợt tỉnh ngộ, lại là trò này. Hắn nhìn ánh mắt Tần Vi Vi có vẻ mong đợi, có hơi bất đắc dĩ phất tay, bốp một tiếng, vỗ tay với nàng.
Nói là tới uống chén trà, thật ra thì cũng đúng là thời gian uống chén trà, Miêu Nghị liền nói lời cáo từ:
- Ta đã nói đi một lát sẽ trở lại, không tiện để cho bằng hữu chờ lâu!
Tần Vi Vi lệnh cho Hồng Miên, Lục Liễu dắt long câu theo đưa tiễn, mang theo vật cỡi tự nhiên không phải là đưa đến sơn môn đơn giản như vậy.
Miêu Nghị mời nàng dừng bước, Tần Vi Vi lại cố ý đưa xa:
- Người tới là khách, nếu hai ta đã như bằng hữu, bằng hữu của ngươi cũng chính là bằng hữu của ta. Đã có bằng hữu đến chỗ ta, lý đâu không gặp?!
Cả bọn ra khỏi sơn môn Thiếu Thái sơn, giục vật cỡi chạy nhanh, rời đi núi rừng chỗ ở Thiếu Thái sơn. Vừa đến đầu đường quan đạo, trong rừng rậm bên cạnh cũng chạy ra gần hai mươi kỵ sĩ.
Vừa thấy là Triệu Phi và Tư Không Vô Úy, Tần Vi Vi không nghĩ tới là hai vị này, lúc trước đã gặp ở Trấn Hải sơn, lập tức tiến lên làm lễ ra mắt.
- Lên đường thuận buồm xuôi gió!
- Bảo trọng!
Không nói nhiều lời, Miêu Nghị cười chắp tay cáo từ, sau đó cùng cả bọn chạy nhanh đi, chạy về phía tiền đồ trước mặt.
Tần Vi Vi đột nhiên giục vật cỡi quay đầu vọt tới đỉnh núi gần đó.
---------------