Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Xung quanh núi xanh kéo dài liên miên bất tuyệt, đỉnh núi Tần Vi Vi một bộ bạch y tung bay trong gió như hoa lê, đưa mắt nhìn ra xa, dung nhan như hoa lại tràn đầy vẻ thất vọng. Người trước kia liều chết cứu mạng, ôm nàng vào lòng nay đã bay cao.
Hồng Miên, Lục Liễu yên lặng đến phía sau nàng.
- Tên kia đi Tinh Tú Hải một chuyến trở về thật sự là hoàn toàn đổi khác, khí chất toàn thân thay đổi thật nhiều, đi theo bên người cũng là nhân vật cấp phủ chủ. Nhớ tình cảnh năm xưa ở Phù Quang động hắn bị tiểu thư đánh hộc máu, ai có thể nghĩ tới mấy chục năm sau lại có thể ngồi ngang hàng với phủ chủ, địa vị cao hơn cả tiểu thư. Hắn leo lên nhanh thật, nếu có một ngày địa vị còn cao hơn phủ chủ, không biết...
Lục Liễu thở dài một tiếng.
Hồng Miên cũng than thở:
- Thủy hành cung, thật là xa, cách Nguyệt hành cung tới mấy cung. Dường như Thủy Vân phủ đã gần tiếp giáp với Vô Lượng quốc, cho dù là cỡi long câu ngày đêm không ngừng ít nhất cũng phải chạy hơn nửa tháng. Không có việc gì ai lại chạy xa như vậy, cũng không biết sau này còn có thể gặp mặt hay không…
Hai nàng nhìn bóng lưng Tần Vi Vi ngồi ngay ngắn trên vật cỡi, sau đó nhìn nhau, lại thở dài một tiếng...
-----------
Thủy hành cung, Trấn Quý điện.
Hơn hai mươi kỵ sĩ trải qua mưa gió, đầu đội nhật nguyệt tinh thần, chân đạp thiên sơn vạn thủy, năm ngày nghỉ một chút.
Trên đường một con linh thứu từ đô thành bay tới rơi vào trên người Diêm Tu, Diêm Tu móc ngọc điệp từ ống đồng dưới chân ra, chuyển giao cho Miêu Nghị.
Sau khi Miêu Nghị xem tỉ mỉ bèn chuyển giao cho Triệu Phi cùng Tư Không Vô Úy sao lại một phần để dùng. Tin tức bên trong ngọc điệp không phải là gì khác, là tình huống của Thủy hành cung và Trấn Quý điện do Lâm Bình Bình gởi tới, cũng là La Bình giúp một tay lấy được.
Không có biện pháp, khoảng cách này thật sự là quá xa, xa đến nỗi hỏi người quen bên cạnh cũng không ai biết tình huống của bên này. Ngay cả điện chủ Trấn Quý điện là ai cũng không biết rõ, càng không cần phải nói thành viên khác trong cảnh nội, như vậy sao được, hoàn toàn là mù tịt.
Nhưng trước đó Miêu Nghị ở đô thành lại không tiết lộ trước muốn tới nơi này, làm trong lúc nhất thời La Bình cũng không cách nào thỏa mãn yêu cầu của hắn. Chỉ có thể sau đó hỏi thăm giúp hắn, cho đến lúc này mới lấy được cho hắn.
Miêu Nghị lại viết thư hồi âm cho Lâm Bình Bình. Diêm Tu đã cho linh thứu ăn ngon ăn no một bữa nhét thư hồi âm vào trong ống đồng, sau đó thả linh thứu bay trở về.
- Điện chủ Trấn Quý điện Thân Hoài Tín! Chậc chậc, tu vi Hồng Liên thất phẩm!
Sau khi xem xong tin Lâm Bình Bình gởi tới, Tư Không Vô Úy chậc chậc một tiếng, đột nhiên cười ha hả nói:
- Thì ra La huynh đệ còn có tác dụng này, Triệu Phi, hiện tại chúng ta cũng không thiếu tiền, xem ra chúng ta trở về cũng phải bố trí ở đô thành, đô thành có người như Lâm Bình Bình vậy thuận tiện không ít.
Triệu Phi gật đầu một cái, đồng ý!
Cả bọn dong ruổi gần một tháng, rốt cục đã tới cảnh nội Trấn Quý điện.
Tất cả mọi người là lần đầu tới đây, không biết đường, giữa tiếng vó long câu ầm ầm, trên tay Miêu Nghị, Triệu Phi cùng Tư Không Vô Úy chạy trước đều cầm ngọc điệp bản đồ tìm đường.
Phía trước quan đạo cạnh đường núi xuất hiện ngã rẽ, Triệu Phi quả quyết chỉ tay, hơn hai mươi kỵ sĩ lập tức nghiêng người rẽ qua khúc quanh, cơ hồ nghiêng lướt qua sát mặt đất mới dựng đứng lại, không hề giảm tốc độ chút nào, trong nháy mắt vọt vào đường núi.
Chim rừng bị kinh động bay lên rợp trời, dã thú lẩn trốn, mắt thấy cả bọn ầm ầm nhanh chóng chạy vào trong thâm sơn.
Rừng già âm u, dây leo cỏ dại chằng chịt, hoa cỏ xanh um, thác đổ suối chảy, đường núi gập ghềnh, long câu chạy nhanh, một tòa cung điện nguy nga sừng sững xa xa trên một ngọn núi cao.
Phi tới trước sơn môn, hai người lướt ra giơ tay ngăn trở từ xa, gằn giọng quát:
- Người tới là ai?
Ba người dẫn đầu giơ tay ngừng nhân mã sau lưng lại, tất cả long câu cất vó mà đứng, dừng ở trước sơn môn.
- Triệu Phi, Miêu Nghị, Tư Không Vô Úy!
Ba người xưng tên ra, Tư Không Vô Úy la to tổng kết:
- Phụng pháp chỉ cung chủ Thủy hành cung, tới Trấn Quý điện nhậm chức!
Hai người giữ cửa nhìn nhau, bên này đã sớm được Thủy hành cung đưa tin, biết có ba người tham gia Tinh Tú Hải Kham Loạn hội may mắn còn sống sót cùng nhau chen tới Trấn Quý điện. Cũng vì vậy làm vị trí ba phủ chủ hiện tại phải rơi đài, chuyện này đã huyên náo xôn xao rầm rộ ở Trấn Quý điện.
Ba vị phủ chủ Thiên Trạch phủ, Thủy Vân phủ, Vân Tang phủ đã nhận được pháp chỉ điều lệnh, một khi tân nhậm phủ chủ đến, ba người sẽ phải giao ra đại quyền tới Trấn Quý điện nhậm chức, đãi ngộ trong đó dĩ nhiên là khác nhau như trời vực.
Hiển nhiên ba vị phủ chủ kia hết sức không bằng lòng, từng thấy xui xẻo, nhưng chưa từng thấy qua xui xẻo như vậy. Chuyện này đã trở thành trò cười ở Trấn Quý điện, thậm chí người không thuận với ba vị phủ chủ kia cười đau cả bụng.
Một người tới cũng không nói, thình lình từ trên trời rơi xuống ba người một lượt, bất ngờ này quả thật là quá lớn.
Mọi người nghi ngờ có phải người từ Tinh Tú Hải sống trở về bị bệnh hay không, hiện tại tin tức đã truyền ra. Nghe nói là tùy tiện chọn địa phương cảnh nội Thìn lộ, ba vị phủ chủ xui xẻo kia thật là nằm mơ cũng không nghĩ tới có thể chọn nơi này. Các ngươi không đi tới địa phương béo bở, tới chỗ này làm khó dễ chúng ta làm gì??? Phải thật là xui xẻo mới có thể gặp phải chuyện như vậy, hơn nữa còn là xui xẻo tày trời bị ba người một lượt.
Thế nhưng không có biện pháp, đây là pháp chỉ ngay cả cung chủ Thủy hành cung cũng phải tuân theo, phía dưới không ai dám kháng chỉ không tuân.
Người có thể từ Tinh Tú Hải sống trở về vốn là rất có thực lực, dễ dàng làm cho người ta tôn kính. Nhìn lại ba người khí độ ung dung, quả nhiên là bất phàm, không hề có vẻ cẩn thận của người mới tới chỗ lạ. Hai tên thủ vệ lập tức trở nên nghiêm nghị, một người trong đó vội vàng cẩn thận tiến lên.
Nhất nhất nghiệm chứng qua pháp chỉ của cung chủ bổ nhiệm ba người xong, tên thủ vệ kia cười bồi nói:
- Xin ba vị phủ chủ chờ cho, ta đi thông báo ngay!
Triệu Phi mặt không đổi sắc gật đầu một cái, người nọ lập tức chạy mau.
Không bao lâu sau chỉ thấy trên mấy ngọn núi bay vút ra mấy đạo lưu quang rơi vào cung điện trên ngọn chủ phong, rất nhanh người đi trước thông báo chạy tới, cũng dẫn đường.
Đến chân núi, tùy tùng ba người Miêu Nghị dừng bước, chỉ để ba người bọn họ lên núi.
Ba người nhảy xuống ngựa trước cửa cung, Như Ảo một trong hai thị nữ Như Mộng, Như Ảo của điện chủ Trấn Quý điện Thân Hoài Tín đã đích thân đến trước cửa cung nghênh đón. Đây là đãi ngộ người mới tới mới có, sau này đoán chừng là khó được.
Hai bên vừa giới thiệu lẫn nhau, ba người lập tức chắp tay nói:
- Ra mắt tiểu cô cô!
- Mời ba vị phủ chủ!
Như Ảo xoay người dẫn ba người đi vào, dẫn ba người thẳng vào đại điện nghị sự.
---------------
Bảo tọa trong điện trống không, điện chủ Thân Hoài Tín còn chưa tới, ngược lại có chín người đã chờ ở chỗ này. Không cần phải nói, tất là ba đại Hành Tẩu sáu đại Chấp Sự Trấn Quý điện không thể nghi ngờ.
Như Ảo cầm pháp chỉ bổ nhiệm của ba người Miêu Nghị đi ra hậu cung mời điện chủ. chín người khác trong điện ai nấy đều quan sát ba người, cũng phải chú ý nhận biết ba vị tân phủ chủ.
Chờ một chút, hai tên thị nữ cùng đi với Thân Hoài Tín sải bước tới.
Thân Hoài Tín một thân áo đen tướng mạo tầm thường, chỉ có cái mũi ưng là nổi bật. Ánh mắt sắc bén quét qua ba người đứng bên dưới, ngồi ngay ngắn trên bảo tọa, trầm giọng nói:
- Để cho chư vị đợi lâu!
Mười hai người phía dưới cùng nhau khom người hành lễ:
- Tham kiến điện chủ!
- Miêu Nghị, Triệu Phi, Tư Không Vô Úy!
Thân Hoài Tín điểm danh, ba người đáp lại. Coi như biết ai là ai, không tới nỗi lầm người.
Thật sự là ba người đột nhiên từ trên trời rơi xuống, đời này y cũng chỉ mới gặp lần đầu tiên. Nếu không nhận rõ là không được, lỡ sau này đường đường điện chủ bị phủ chủ liên thủ hạ gục vẫn không biết rõ ai là ai, vậy hết sức nực cười.
- Ba vị có thể từ trong mười tám tu sĩ Tinh Tú Hải xông ra tới, cũng là tinh anh trong tu sĩ Thìn lộ. Bất quá bản tọa có một điểm không nghĩ ra, có cơ hội chọn lựa địa phương tốt hơn các ngươi không đi, tại sao lại cùng nhau chạy tới Trán Quý điện ta như vậy? Mặc dù bản tọa bất tài nhưng cũng tự biết mình, không nghĩ ra Trấn Quý điện có điểm nào hấp dẫn các ngươi tới đây!
Thân Hoài Tín không thể không hỏi nghi vấn này.
Bọn Miêu Nghị đang đứng giữa đại điện nghe hỏi nhìn nhau, Miêu Nghị chắp tay trả lời:
- Hồi bẩm điện chủ, ba người chúng ta xuất thân là tán tu, không có bối cảnh gì. Địa phương quá tốt đã bị người khác độc chiếm, nếu đường đột nhảy vào e rằng không có phúc để hưởng thụ.
Ừm, đây cũng là lý do chấp nhận được, địa phương tốt bị thế lực khắp nơi chiếm cứ, có phúc hưởng thụ hay không thật sự là vấn đề, ít nhất khó giải quyết là không tránh khỏi. Bất quá hai điểm này nếu là hai tên kia còn có thể chấp nhận, nếu là ngươi e rằng nói quá sự thật chăng?!
Vẻ mặt Thân Hoài Tín lạnh nhạt nói:
- Theo ta được biết, điện chủ Trấn Ất điện Nguyệt hành cung Hoắc Lăng Tiêu là huynh đệ kết nghĩa của ngươi, chẳng lẽ vậy cũng là không có bối cảnh!? Lúc bản tọa đi theo cung chủ tới đô thành nộp thu hoạch hàng năm, cũng coi như gặp mặt Hoắc Lăng Tiêu hàng năm, nhiều lần uống rượu với nhau, cũng coi là người quen. Ngươi không ra sức ở dưới quyền huynh trưởng kết bái, ngược lại chạy đến chỗ ta, có vẻ không thể nào nói nổi!
Mấy người trong điện kinh ngạc nhìn nhau, không ngờ rằng vị này còn có một vị điện chủ là huynh trưởng kết bái.
Miêu Nghị không biết nói gì, xem ra trước đó vị điện chủ này đã hạ chút công phu tìm hiểu. Tên khốn kiếp Hoắc Lăng Tiêu này, quen biết vị điện chủ Trấn Quý điện này cũng không nói một tiếng, sao không giúp đỡ mình một chút?! Coi như ngươi độc, đừng để ta có cơ hội, nếu không sẽ có lúc ngươi phải khóc ròng!
- Điện chủ minh giám, thuộc hạ chính là vì không muốn được Đại ca chiếu cố, mới thoát thân từ dưới quyền y. Nếu không thuộc hạ cũng sẽ không chủ động yêu cầu đi tham gia Tinh Tú Hải Kham Loạn hội, nếu không nhất định phải nhờ Đại ca sửa danh sách trình cho điện chủ chiếu cố đôi chút.
Miêu Nghị chỉ có thể khoa trương khoác lác một phen, cũng không tiện nói quan hệ với Hoắc Lăng Tiêu không tốt, giữ lại tấm da hổ Hoắc Lăng Tiêu kia có lẽ còn có chút tác dụng.
- Thì ra là như vậy, ta còn đang kỳ quái không hiểu tại sao Hoắc Lăng Tiêu đã là Đại ca kết bái của ngươi, lại để cho ngươi đi Tinh Tú Hải Kham Loạn hội!
Thân Hoài Tín gật đầu một cái, nhưng y lại không phải người ngu, thoáng qua lại hỏi:
- Nhưng điều này cũng không thể giải thích tại sao ba người các ngươi cùng nhau nắm tay chạy tới địa bàn bản tọa. Khiến cho bản tọa như đang nằm mơ, đến nay hết sức hồ đồ, không giải thích được, nghĩ đến vỡ đầu cũng không hiểu được
Miêu Nghị nghĩ thầm ngươi hỏi nhiều như vậy làm gì, cung chủ đã hạ pháp chỉ, ngươi cũng không dám đuổi chúng ta đi.
Nghĩ thì nghĩ, điện chủ người ta đã quyết truy hỏi đến cùng như vậy, mình là phủ chủ cũng không dám bắt người ta câm miệng.
Ba người bên dưới tỏ ra do dự, sắc mặt Thân Hoài Tín hơi trầm xuống:
- Chẳng lẽ bản tọa hỏi không được?
Miêu Nghị hít sâu một hơi, chuyện mình cần làm sớm muộn cũng phải đối mặt Thân Hoài Tín, không bằng cứ việc nói ra đường đường chính chính, tránh cho phiền phức sau này. Nếu hắn đã tới đây, vậy cũng đã cân nhắc từ trước, tức thì tháo trên tay xuống một chiếc nhẫn trữ vật, hai tay dâng lên nói:
- Ba người chúng ta không vì gì khác, chỉ vì nàng mà tới đây!
Cử động này khiến cho mọi người trong điện vô cùng tò mò, không biết bên trong nhẫn trữ vật chứa thứ gì.
Tự nhiên Thân Hoài Tín cũng tò mò, khẽ phất tay, thị nữ Như Ảo hội ý đi xuống nhận nhẫn trữ vật kiểm tra. Không nhìn còn đỡ, vừa nhìn lập tức kinh ngạc, bỗng nhiên nhìn ba người một cái, thậm chí là trên mặt hiện ra vẻ động dung, sau đó xoay người giao đồ cho Thân Hoài Tín.
Thân Hoài Tín thấy một cỗ thi thể trong nhẫn trữ vật cũng cảm thấy kinh ngạc, y nhìn thấu sắc mặt thị nữ Như Ảo có vẻ khác thường, bèn hỏi:
- Nàng biết ư?
Thấy cỗ thi thể bên trong nhẫn trữ vật kia, lại liên tưởng đến vị trí bố cục địa phương của ba vị tân nhậm phủ chủ này, Như Ảo đã đoán được ba người muốn làm gì.
Có thể nói Như Ảo đã bị cảm động, tràn đầy cảm động, nữ nhân đều là như vậy.
Nhìn lại ba người một cái, lại nhìn những người khác trong điện, Như Ảo gật đầu một cái, không nói công khai mà là dùng phương thức truyền âm báo cho Thân Hoài Tín:
- Đại nhân, ba người này chọn ba phủ có vị trí thành hình tam giác kiềm chế Bình Dương phủ vào giữa, mà người bên trong nhẫn trữ vật này chính là tu sĩ Bình Dương phủ. Tỳ tử phụng chỉ đi qua Bình Dương phủ mấy lần, trong lúc đó nữ tử này từng tìm tới tỳ tử tố cáo phủ chủ Bình Dương phủ Thường Chi Cửu có ý đồ bất chính với nàng, chẳng qua là tỳ tử cũng không tiện tham dự vào chuyện bên trong quyền lợi phủ chủ một phủ.
- Sau khi trở lại tỳ tử cũng từng nhắc qua với Đại nhân, Đại nhân cũng nói nếu như cũng hạn chế cả chút quyền lợi của phủ chủ phía dưới như vậy, không khỏi quản quá nhiều. Hẳn là Đại nhân cũng có ấn tượng với nữ tử này, chính là tên nữ tu Bạch Liên được Trấn Quý điện phái đi tham gia Tinh Tú Hải Kham Loạn hội, Thích Tú Hồng!
Chỉ là một tu sĩ nho nhỏ phía dưới, tuy rằng thị nữ từng nói qua nhưng Thân Hoài Tín đã sớm quên mất chuyện này. Nhưng nói đến người Trấn Quý điện phái đi tham gia Tinh Tú Hải Kham Loạn hội, y sẽ không quên, đột nhiên nheo mắt nhìn về phía ba người phía dưới, đã biết ý tới của ba người.
Thân Hoài Tín quay đầu liếc nhìn thị nữ Như Ảo truyền âm nói chuyện giúp đỡ, hơi trầm ngâm một chút, đột nhiên phất tay nói:
- Những người khác không liên hệ lui ra!
---------------