Phi Thiên

Chương 643. Ai sợ ai?

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tông Trấn và Thất Giới đại sư khách sáo đứng nói chuyện một lát, sau đó lại cùng đi nói chuyện với những người xung quanh.

Bát Giới vừa trở về bên cạnh Thất Giới đại sư, trái tim Miêu Nghị vừa buông lỏng lại bắt đầu bóp chặt, bởi vì Lão Bản Nương dẫn thợ mộc và thợ đá đang đi tới đây, làm cho Miêu Nghị tim đập rộn lên, nghĩ thầm, nữ nhân này điên rồi sao, rút cuộc nàng muốn làm gì?

Đi tới trước mặt Miêu Nghị, hai cánh tay Lão Bản Nương ôm ngực, khoảng cách giữa hai người gần như mặt đối mặt, vẻ mặt lạnh lùng nhìn Miêu Nghị. Thợ mộc và thợ đá đồng dạng cũng như vậy, làm như giữa bọn họ có thâm cừu đại hận gì đó.

Trình Ngạo Phương nhìn Miêu Nghị, lại nhìn Lão Bản Nương, nhíu mày, nàng biết đây là Lão Bản Nương của khách sạn Phong Vân, nhưng trước đây chưa bao giờ qua lại, nhìn tình hình này tựa hồ có quen biết Miêu Nghị, hai người làm sao lại biết nhau?

Nhạc Thiên Ba đang nói chuyện với người bên cạnh, trong lúc vô tình liếc mắt nhìn nhân mã của mình, thấy Miêu Nghị bị Lão Bản Nương nhìn chăm chú, nhanh chóng xin lỗi người bên cạnh một tiếng, xoay người dạo bước đi đến, bình thản cười hỏi: - Vân Tri Thu, vì sao lại nhìn thủ hạ của ta chăm chú như thế?

- Nhạc Quân Sử, hắn là thủ hạ của ngươi?

Lão Bản Nương quay đầu lại hỏi.

Nhạc Thiên Ba vuốt cằm cười nói:

- Dĩ nhiên, ngươi nhìn thủ hạ của ta chăm chú như vậy, chẳng lẽ là đã để mắt đến hắn?

Lão Bản Nương cười dài nói:

- Thật đúng là bị ngươi đoán trúng, ta thật sự coi trọng hắn, trong thâm tâm rất thích hắn, chỉ hận không thể lập tức mang hắn đi, sau đó đối đãi tốt với hắn, nếu không... Nhạc Quân Sử niệm tình ta, nhường hắn cho ta có được không?

Một câu hai ý nghĩa này thật đúng là làm Miêu Nghị sợ hết hồn hết vía, một khi ‘gian tình’ giữa hắn và Lão Bản Nương bại lộ, ở Vô Lượng quốc đừng nói là Nhạc Thiên Ba, cho dù là Tông Trấn cũng không bảo vệ hắn được, trăm phần trăm sẽ muốn sống rời khỏi Vô Lượng quốc.

Lão Bản Nương. Ngươi náo ra cái gì vậy, tai nạn chết người đấy! Miêu Nghị thật sự lo lắng đề phòng.

Đám người Trình Ngạo Phương không biết nguyên nhân bên trong, nghe lời nói của Lão Bản Nương, mọi người đều cả kinh trợn mắt há hốc mồm. Khách sạn Phong Vân Lão Bản Nương coi trọng Miêu Nghị? Hơn nữa còn là công khai thừa nhận coi trọng Miêu Nghị, không nghe lầm chứ? Nhưng bọn họ không biết phía sau lưng Miêu Nghị cũng thiếu chút nữa ướt mồ hôi.

Ngay cả những người ở gần đó nghe tiếng cũng ngạc nhiên, lộ ra vẻ khiếp sợ dị thường, Trời ạ! Bọn ta không nghe lầm chứ, Lão Bản Nương của khách sạn Phong Vân, cháu dâu của Đạo Thánh Phong Bắc Trần, lại ở trước mặt mọi người của Vô Lượng quốc bày tỏ tình cảm với một tên nam nhân khác. Đây là muốn trời sập đất sụt sao?

Nhưng Nhạc Thiên Ba biết chút nội tình lại không nghĩ như vậy, hắn cũng cho rằng nếu thật sự để cho Lão Bản Nương đưa Miêu Nghị đi..., như vậy Miêu Nghị làm gì còn mạng! Lúc này cười nói:

- Nói hay lắm! Tình yêu nam nữ rất bình thường. Nhạc mỗ cũng thích giúp người thành toàn, nếu đại muội tử thích, Nhạc mỗ nhất định sẽ thành toàn. Như vậy đi, chúng ta theo lẽ đời, bình thường đều là nữ nhân đi theo nam nhân. Nếu đại muội tử nếu thật sự thích, vậy hãy đến Thần Lộ ta ở đi, các ngươi nhất định có thể ngày ngày ở cùng nhau, điểm này ở Thần Lộ Nhạc mỗ vẫn có thể bảo đảm.

Lão Bản Nương chậc chậc nói:

- Nhạc Quân Sử đúng là hào phóng, làm tiểu muội thật sự động tâm.

Nàng công khai vứt một ánh mắt về phía Miêu Nghị:

- Nhưng cũng phải xem người ta có vui lòng hay không, chỉ sợ vị này không thích dẫn ta đi!

Nhạc Thiên Ba cười ha hả nói:

- Chuyện tốt như thế, hắn há có thể không vui? Chỉ cần đại muội tử muốn, chuyện này ta sẽ giúp hắn làm chủ.

Đám người Trình Ngạo Phương có thể nói là trợn mắt há hốc mồm, nữ nhân này không bình thường. Chẳng lẽ Quân Sử cũng không bình thường? Đang nói mê sảng gì vậy?

Yên tĩnh giống như rung động, nhanh chóng khuếch tán ra chung quanh, ánh mắt của mọi người tới tấp nhìn tới, ngay cả người ở ngoài xa cũng kinh ngạc quan sát, không phải là từ từ tụ tập tới đây, thì là làm phép lóng tay lắng nghe, cũng không biết xảy ra chuyện gì?

Chuyện này dĩ nhiên cũng nhanh chóng thu hút sự chú y của Ngô Chân và Ngô Minh, vừa nhìn thấy Miêu Nghị, sắc mặt hai nàng có thể nói là đồng thời biến đổi, nhưng khi nhìn thấy Lão Bản Nương, các nàng biết chuyện Miêu Nghị ẩn núp ở khách sạn Phong Vân, vì vậy lập tức biết Miêu Nghị đã gặp phiền toái.

Vừa nhìn thấy bên phía đại ca có việc, Bát Giới chắp tay trước ngực ra vẻ đạo mạo, lập tức bước nhanh tới.

Lão Bản Nương vẫn tiếp tục trêu chọc Miêu Nghị nói:

- Nhạc Quân Sử đã nói đến nước này rồi, một đại nam nhân như ngươi, vui hay không vui cũng phải nói một tiếng chứ!

Phía sau lưng Miêu Nghị đã ướt đẫm mồ hôi, lại thấy bị nhiều đại nhân vật như vậy theo dõi, hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào Lão Bản Nương, trong lòng có thể nói là điên cuồng oán trách, nữ nhân chết tiệt, chờ đó cho ta, xem lần sau gặp nhau ta thu thập ngươi làm sao, dám đùa bỡn ta như vậy.

Nhưng lời nói của nàng, Miêu Nghị không cách nào trả lời, nói vui cũng không được, nói không vui cũng không được, chỉ hận nơi này không có lỗ đất nào chui xuống, bị Lão Bản Nương hành hạ đến mức này, chỉ có trong lòng hắn là rõ ràng nhất trong lời nói của Lão Bản Nương ẩn chứa hàm nghĩa gì.

Dĩ nhiên, trong lòng thợ mộc và thợ đá cũng rõ ràng, chẳng qua hai người giả bộ không biết mà thôi, hai người cũng đổ mồ hôi hột giống Miêu Nghị, hai người nhìn Miêu Nghị lúc này đã bị Lão Bản Nương hành hạ đến thất điên bát đảo?

Miêu Nghị chỉ có thể mặt không chút thay đổi nói:

- Chúng ta hình như không quen biết nhau?

- Sao! Ngươi đúng là không có lương tâm.

Lão Bản Nương chậc chậc nói:

- Ngưu Nhị, ngươi làm tiểu nhị ở khách sạn Phong Vân chúng ta nhiều năm như vậy, ta cho ngươi ăn ngon mặc đẹp, nuôi dưỡng ngươi bao nhiêu năm. Lúc này mới chia xa không bao lâu, ngươi đã không nhận ta? Nhưng ta vẫn nhớ mãi không quên, ngươi quên ta nhanh như vậy, chẳng lẽ không sợ ta đau lòng sao?

Nàng vẫn tiếp tục bóng gió nói chuyện với Miêu Nghị, thật ra chính là công khai mở ra một thân phận bị giấu diếm khác của Miêu Nghị. Miêu Nghị năm xưa ở khách sạn Phong Vân cũng không đeo mặt nạ, nàng cũng không biết ở hiện trường có còn những người khác biết Miêu Nghị hay không, cho nên muốn làm bộ không nhận ra cũng không được, ngược lại có thể sẽ làm người ta hoài nghi, không bằng trực tiếp đẩy ra, chẳng qua phương thức này của nàng khiến cho Miêu Nghị thật sự chịu không nổi.

- Ngưu Nhị?

Đám người bên cạnh ồ lên, không ngừng có người kinh ngạc:

- Hắn chính là Ngưu Nhị?

Trong nháy mắt, mọi người tựa hồ hiểu được những lời đó của Lão Bản Nương có ý gì, cũng không phải là mắc cỡ, mà là hận tên này đến thấu xương, thì ra tên này chính là Ngưu Nhị ban đầu chui vào khách sạn Phong Vân nằm vùng! Không trách được!

Đám người Trình Ngạo Phương kinh hãi, Miêu Nghị chính là Ngưu Nhị chui vào khách sạn Phong Vân nằm vùng nổi tiếng khắp giới tu hành? Chuyện này... sao có thể?

---------------

Mí mắt Nhạc Thiên Ba cụp xuống, nghĩ thầm, quả nhiên là nhận ra rồi.

Tình huống gì vậy? Bát Giới đang chắp tay trước ngực vội vàng né tránh, đại ca chính là Ngưu Nhị trong truyền thuyết? Chậc chậc, đại ca vẫn trâu bò như vậy, ngay cả tên cũng ngưu bức như vậy! Ngưu Nhị, cái tên này đúng là đủ khoa trương!

Miêu Nghị bình thản trả lời:

- Ngươi nhận lầm người rồi.

- Ha hả, ta nhận lầm người?

Lão Bản Nương cười ha hả, quay đầu lại nói:

- Thợ mộc, thợ đá, là ta nhận lầm người sao?

- Không có!

Thợ mộc và thợ đá đồng thanh nói:

- Hắn hóa thành tro chúng ta cũng nhận ra được, chắc chắn là hắn, không sai được!

Hai người cũng giả bộ có bộ dạng hận Miêu Nghị thấu xương.

Lão Bản Nương nói:

- Ngưu Nhị, có nghe thấy không?

Miêu Nghị nói:

- Các ngươi là đồng bọn, nếu muốn gài tang vật lên người ta, ta cũng không có cách nào.

Ngưu Nhị? Tông Trấn vừa đi tới nghe tình huống liền truyền âm hỏi Nhạc Thiên Ba:

- Tình huống gì vậy? Tên thủ hạ của ngươi chính là Ngưu Nhị? Là người ngươi an bài đến khách sạn Phong Vân?

Nhạc Thiên Ba truyền âm trả lời:

- Không phải sắp xếp của ta, hắn là người của Thánh Tôn, là Thánh Tôn bí mật an bài đến khách sạn Phong Vân nằm vùng, đầu tiên ta cũng không biết, cho đến khi chuyện bên kia xảy ra, điều tra đến Thần Lộ của ta, ta mới nhận ra một chút.

Tông Trấn lập tức truyền âm khiển trách:

- Hồ đồ, nếu biết thân phận của hắn, tại sao còn đem hắn đến đây?

Nhạc Thiên Ba âm thầm trả lời:

- Ta cũng không an bài hắn tới đây, hắn là được thủ hạ của ta an bài tới, ban đầu ta cũng không suy nghĩ nhiều, cũng không nghĩ sẽ xuất hiện tình huống như thế này.

Đúng lúc này, không biết Nam Cực lão tổ khoog biết từ lúc nào đã xuất hiện bên cạnh, đột nhiên hừ lạnh nói:

- Thì ra là ngươi chính là Ngưu Nhị đã quấy rối ở Nam Cực Băng cung của ta!

Hắn vẫn hoài nghi chuyện Băng Diễm có liên quan đến Miêu Nghị.

Nhạc Thiên Ba chợt trừng mắt mắt lạnh quét tới:

- Nam Cực lão tổ, mắc mớ gì tới ngươi? Hắn đã nói hắn không phải, ngươi nói phải không phải có chút ngược đời?

Đừng thấy tu vi của Nam Cực lão tổ cao hơn hắn không ít, nhưng hắn thật ra không có một chút ý tứ khách khí đối với Nam Cực lão tổ, hoàn toàn không đặt Nam Cực lão tổ vào trong mắt.

Nam Cực lão tổ nhất thời bị hạ thấp, tức giận nói:

- Khi lão phu ta danh chấn thiên hạ, tổ tông ngươi còn không biết ở đâu! Nhạc Thiên Ba, nói chuyện với người trên nhớ khách khí một chút?

Nhạc Thiên Ba lạnh nhạt nói:

- Ngươi lấn đến đầu của ta, có nửa phần khách khí với ta hay không? Bớt lấy tuổi tác của mình khoe khoang ở đây đi, ta không để bản thân bị đẩy vòng vòng đâu, còn chưa tới phiên ngươi bày ra tư cách trước mặt bổn tọa ở đây!

- Ngươi...

Nam Cực lão tổ giận tím mặt, nhưng ánh mắt thoáng nhìn qua một đám Kim Liên tu sĩ của Tiên quốc đang nhìn chằm chằm, còn có Tông Trấn đang mắt lạnh liếc xéo về bên này, lời nói nhảm đến miệng phải nén trở về, có thể nói cả khuôn mặt đỏ bừng, không có cách nào, không có thế lớn, nếu chọc giận đám người này, người ta có thể san bằng Nam Cực Băng cung của hắn thành bình địa.

- Ha ha! Là ai nói chuyện kiêu ngạo như vậy, hoàn toàn không biết kính lão, nào, tránh ra, để ta nhìn một cái.

Một tràng cười “khặc khặc” từ phía sau đám người truyền đến.

Đám người bị một đám xông tới mạnh mẽ đẩy ra, không ít người hít sâu một hơi, thủ hạ của Túc chủ tứ phương Tinh Túc hải chính là chín đại Yêu Vương toàn bộ lên đài rồi, ba mươi sáu vị Yêu Vương hùng hùng hổ hổ bức tới, nhất tề đứng phía sau Nam Cực lão tổ.

Túc chủ tứ phương Tinh Túc hải tham gia thọ yến của Nam Cực lão tổ, nhưng không tới thịnh hội của Vô Lượng quốc, nói rõ giao tình của bọn họ với Nam Cực lão tổ không tệ, lúc này ba mươi sáu vị Yêu Vương đứng ra hiển nhiên cũng là để làm chỗ dựa cho Nam Cực lão tổ.

Người nói chuyện vừa rồi không phải là ai khác, mà chính là Yêu Vương Liệt Hoàn, Liệt Hoàn một thân mặc trường bào màu lửa đỏ đứng ở vị trí đầu tiên vô cùng hút mắt, tiếp tục cười nói: - Là vị nào nói chuyện kiêu ngạo như vậy! Bổn vương đến đây rửa tai lắng nghe!

Ánh mắt Nhạc Thiên Ba chợt co rụt lại. Còn Nam Cực lão tổ lộ vẻ vui mừng, có một đám Yêu Vương này đứng ra làm chỗ dựa, hắn thật sự không có gì phải sợ.

Tông Trấn mặt không thay đổi đứng dậy:

- Liệt Hoàn, đừng gây chuyện vô cớ.

Mười hai lộ Quân Sử của Tiên quốc cũng đồng loạt tiến lên, đứng phía sau Tông Trấn, mặc dù không có nhiều người như Tinh Túc hải, nhưng cũng không thiếu thực lực đánh một trận, người có thể ngồi lên vị trí Quân Sử đều không phải hạng hời hợt, đều là hạng người thiện chiến danh chấn thiên hạ, ai sợ ai!

Đôi lông mày của Liệt Hoàn run lên, hai tay hất áo choàng phía sau, ngửa mặt lên trời điên cuồng cười lớn nói:

- Nếu ngươi đã nói như vậy, ta cũng không có cách nào, không thể làm gì khác hơn là theo như ý nguyện của các ngươi!

Hai mắt hắn đột nhiên trừng lớn nhìn Tông Trấn:

- Lão tử tới gây chuyện đấy, ngươi có thể làm khó dễ được ta?

Đúng là một kẻ ngang ngược càn rỡ.

Miêu Nghị nhìn thấy cũng âm thầm kinh hãi, đám lão yêu quái này của Tinh Túc hải thật đúng là đủ điên cuồng, không trách được năm đó dám đối đầu với Lục Thánh. Muốn làm lớn chuyện sao? Miêu Nghị lặng lẽ trợn mắt nhìn Lão Bản Nương một cái.

Lão Bản Nương thấy đã không ai chú ý đến hai người bọn họ, đôi mắt sáng lại vứt ra một cái nháy mắt tình tứ.

Cái nháy mắt này thiếu chút nữa hù dọa Miêu Nghị đến phát run, một câu hai ý nghĩa lúc trước của ngươi, người khác nghe không hiểu còn chưa tính, bây giờ lại ở đây công khai nháy mắt với ta, nếu để cho người ta nhìn thấy thì thế nào? Hắn vội vàng nhìn xung quanh, may là lúc này hai người bọn họ đã không còn quan trọng gì rồi, lực chú ý của mọi người đều tập trung trên người bọn Liệt Hoàn.

Nữ nhân chết tiệt! Miêu Nghị hận đến mức nghiến răng ken két, lặng lẽ trả lại một ánh mắt.

Lão Bản Nương ngầm hiểu, cùng Miêu Nghị từ từ lui về phía sau, một khi một đám tu sĩ Kim Liên làm ra động tĩnh, đây chính là chuyện long trời lở đất, toàn bộ những người đứng bên cạnh xem náo nhiệt cũng sẽ bị liên lụy.

Những người khác chưa hề nhúng tay vào cũng đã tới tấp thối lui, nhường lại sân bãi này cho Liệt Hoàn và Tông Trấn, song phương có thể nói là đao kiếm sẵn sàng, hết sức căng thẳng.

- Người nào kiêu ngạo dám thả ra cuồng ngôn gây chuyện như vậy? Vân Báo ở chỗ này! Đến đây góp náo nhiệt!

Dưới chân núi một trận cười ha ha truyền đến, một đám nhân ảnh từ dưới chân núi chợt lóe mà đến, nhi tử Vân Báo của Ma Thánh Vân Ngạo Thiên suất lĩnh một nhóm người lên đài.

Vân Báo thể trạng gầy gò, vóc dáng không cao, trên bả vai đỡ một cái đầu lớn, môi dày, mũi to, hai mắt trợn tròn, mắt lộ ra tinh quang quét qua hiện trường, cả thân thể gầy gò làm cho người ta có một loại cảm giác hào khí vượt mây, người của Vân gia tựa hồ đều có tiềm chất ở phương diện này.

---------------