Phi Thiên

Chương 644. Liên thủ chèn ép

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

- Bát thúc!

Lão Bản Nương vội vàng tiến lên làm lễ ra mắt.

- Ừ!

Vân Báo gật đầu cười, lại phất phất tay về phía nàng:

- Ngươi tránh ra đi, ta tới góp náo nhiệt.

Lão Bản Nương vội vàng kéo cánh tay của hắn:

- Bát thúc. Ngươi can dự vào chuyện này làm chi?

- Yên tâm! Không xảy ra đánh nhau đâu, nếu không thể diện của Phong lão nhi chẳng phải là mất hết!

Vân Báo vỗ vỗ tay nàng, ý bảo buông ra, nhưng trong miệng lại nói thêm một câu: - Nếu quả thật phải đánh nhau, dĩ nhiên phải tham gia náo nhiệt rồi!

Nói như vậy chẳng khác nào chưa nói.

Hắn vung tay lên, chỉ chỉ Vân Tri Thu, phía sau lập tức có hai người tiến tới, khuyên nhủ Vân Tri Thu đi xuống, người không đủ tư cách cũng lui ra, còn hắn lĩnh mười hai vị Quân Sử ra sân, ha ha cười nói:

- Ta còn tưởng là ai kiêu ngạo, thì ra là Liệt Hoàn! Ba mươi sáu vị lão yêu quái Tinh Túc hải các ngươi đều tới đông đủ.

Liệt Hoàn trầm giọng nói:

- Vân Báo, ở đây không có chuyện của ngươi?

- Nơi này cũng không phải địa bàn của ngươi. Ta tới tham gia náo nhiệt liên quan gì đến ngươi! Vân Báo xì một tiếng khinh bỉ, nhìn về phía Tông Trấn, lớn tiếng hỏi:

- Tông Trấn, tình huống thế nào?

Tông Trấn lạnh nhạt nói:

- Đám yêu nghiệt này của Tinh Túc hải muốn chầu trời rồi!

- Muốn chầu trời? Vậy cũng không được!

Vân Báo lắc đầu khoát tay.

- Tốt nhất là nên đàng hoàng ở lại Tinh Túc hải đi!

Đám người Liệt Hoàn nhất thời giận dữ định xông lên. Ai ngờ dưới chân núi lại truyền tới một tiếng:

- A di đà Phật! Bầy yêu Tinh Túc hải năm đó sát nghiệt quá nặng, không dốc lòng hối cải, còn xuất thế gây hại!

Một đám hòa thượng đầu trọc cùng một đám ni cô đeo mũ tu hành cùng nhau lên đài, người của Phật quốc đã đến, một gã hòa thượng mặc áo cà sa màu tím, thể trạng cao lớn, cao gầy, mặt không chút thay đổi, ánh mắt hờ hững, chắp tay phía trước ngực, lúc đứng bất động giống như bức tượng điêu khắc.

- Pháp Hải. Ngươi cũng tới tham gia náo nhiệt?

Vân Báo cười ha ha.

- A di đà Phật!

Phật hiệu trầm lạnh, trong giọng nói tựa hồ không nghe ra một chút tình cảm nào, người tới chính là đệ tử Pháp Hải của Phật Thánh Tàng Lôi, chắp tay phía trước ngực đi về phía trước, dẫn một nhóm người bao vây lấy đám người Liệt Hoàn.

Trong mắt đám người Liệt Hoàn nhất thời lộ ra hung quang, đưa lưng dựa vào ngau, đã bị nhân mã ba phía vây quanh rồi. Bên này có ba mươi sáu người cộng thêm Nam Cực lão tổ cũng chỉ có ba mươi bảy người, còn bên phía Tiên quốc, Ma quốc, cộng thêm Phật quốc đã đạt đến ba mươi chín người, nhân số rõ ràng chiếm ưu thế.

Tông Trấn liếc nhìn đám người Liệt Hoàn, cười lạnh một tiếng, khóe môi nhếch lên hiện vẻ khinh bỉ.

Nhưng vẫn chưa xong, dưới chân núi lại có tiếng cười lạnh của nữ nhân truyền đến:

- Đám yêu nghiệt Tinh Túc hải lại muốn ra ngoài gây hại rồi?

Một nữ nhân xinh đẹp tóc mây búi cao, màu da trắng nõn, mặc một bộ váy lụa đen, dẫn một nhóm người xuất hiện, tay áo bồng bềnh, nhưng thần tình đồng dạng lạnh lùng, có thể sánh ngang với Pháp Hải.

Người này không phải là ai khác, chính là đệ tử Ngọc Nô Kiều của Quỷ Thánh Tư Đồ Tiếu, nàng không nói nhiều, tay áo vung lên, cũng lĩnh một đám người vây quanh, gia nhập vòng vây đối với đám người Liệt Hoàn.

Vẻ mặt Nam Cực lão tổ co quắp, không ngờ vì một câu nói của mình là gây chuyện lớn như vậy. Thật ra trong lòng hắn cũng hiểu, nếu đám người Tinh Túc hải không ra mặt vì mình..., người của những quốc gia này cũng sẽ không liên thủ để đối phó. Nếu lúc này hắn thoát thân, nhân mã của mấy quốc gia này sẽ hoàn toàn không để ý tới hắn, người ta chỉ nhằm vào đám người của Tinh Túc hải.

Nhưng đám người Tinh Túc hải là vì ra mặt giúp hắn mà gặp phiền toái, nếu lúc này hắn vứt bỏ đám người Tinh Túc hải mặc kệ, vậy sau này cũng không còn mặt mũi đặt chân ở giới tu hành được rồi, quay về túc chủ tứ phương nhất định sẽ tìm hắn tính sổ.

Miêu Nghị đứng từ xa quan sát, trong lòng chậc chậc tán thưởng, người của mấy quốc gia liên thủ đã hoàn toàn chèn ép người của Tinh Túc hải, hoàn toàn không để cho người của Tinh Túc hải có cơ hội ra mặt, cũng không cần chào hỏi, trực tiếp liên thủ bao vây.

Đám người Trình Ngạo Phương cũng không nhịn được thỉnh thoảng nhìn hắn, phảng phất như đang nói..., ngươi xem ngươi chọc ra chuyện lớn thế nào.

Miêu Nghị nhìn hai bên, đọc thấu được ý tứ trong ánh mắt của bọn họ, trong lòng nói thầm, chuyện này liên quan gì tới ta, nếu có liên quan thì chính là Lão Bản Nương kia gây ra, nói cho cùng cũng không liên quan đến Lão Bản Nương, đây rõ ràng là người của mấy quốc gia cố ý nhân cơ hội làm cho sự tình trở nên căng thẳng, đơn giản là muốn thừa cơ đối phó với đám người của Tinh Túc hải.

Đám người Liệt Hoàn hận đến nghiến răng ken két, chỉ nghe Liệt Hoàn lạnh lùng nói:

- Khinh người quá đáng! Chư vị huynh đệ, đến lúc liều mạng, đám người của Quỷ quốc cứ để một mình ta ngăn chặn, những người khác giao cho chư vị huynh đệ.

- Nói hay lắm!

Trong đám Yêu Vương có người phẫn hận lên tiếng, chư vị Yêu Vương có thể nói là yêu khí đằng đằng, trong mắt lộ ra vẻ bi phẫn và lửa giận vô hạn.

- A di đà Phật!

Một đạo nhân ảnh bay lên không trung rồi rơi xuống, Thất Giới đại sư chắp tay trước ngực, thở dài nói:

- Chư vị cùng đến tham gia thịnh hội, cần gì phải gây gổ đến mức ngươi chết ta sống, Linh Lung tông không chịu được hành hạ của chư vị đâu, mong rằng các vị nể mặt chủ nhân mấy phần. Vân Báo cười ha ha nói:

- Đại sư, năm đó ngươi đã bảo vệ những yêu nghiệt này một lần, lần này e rằng không giúp bọn chúng được nữa rồi, xin mau mau lui xuống, vạn nhất ngộ thương đại sư, ta thật sự không biết phải ăn nói thế nào với cha ta.

Miêu Nghị nghe vậy nhất thời kỳ quái, Thất Giới đại sư làm sao lại có mặt mũi lớn như vậy, tựa hồ người nào cũng phải nể mặt hắn mấy phần, vị hòa thượng này còn từng bảo vệ bầy yêu của Tinh Túc hải? Hắn không khỏi truyền âm hỏi Trình Ngạo Phương:

- Cung chủ, Thất Giới đại sư trả từng bảo vệ những Yêu Vương của Tinh Túc hải sao?

Trình Ngạo Phương truyền âm trả lời:

- Cụ thể chuyện gì xảy ra ta cũng không rõ ràng lắm, khi đó Bổn cung còn chưa xuất thế, chẳng qua sau này nghe nói qua, năm đó Lục Thánh liên thủ vốn muốn hoàn toàn diệt trừ bầy yêu không phục tùng quy củ, kháng cự quản thúc của Tinh Túc hải, nếu không phải Thất Giới đại sư ra mặt bảo vệ bọn chúng, làm gì còn Túc chủ tứ phương Tinh Túc hải tồn tại đến hiện tại.

Miêu Nghị liếc nhìn Thất Giới đại sư đang lên tiếng khuyên bảo, kỳ quái nói:

- Không phải chứ! Làm sao ta nghe nói lúc thời khắc mấu chốt của đại chiến là hai vị lão tổ Nam Cực và Bắc Cực nhúng tay vào, làm cho Lục Thánh lúc ấy tu vi cũng không phải quá cao có điều kiêng kỵ, mới bảo vệ được tính mạng của bầy yêu Tinh Túc hải?

Đây là khi hắn ở Nam Cực Băng cung nghe thợ mộc nói lại, có lẽ không sai mới đúng.

- Đấy chẳng qua là một trong những nguyên nhân, nếu Lục Thánh thật sự quyết tâm muốn tiêu diệt bầy yêu của Tinh Túc hải, ngươi cảm thấy hai vị lão tổ Nam Cực và Bắc Cực có mặt mũi lớn như vậy sao?

---------------

Ngươi không thấy ngay cả Quân Sử của chúng ta cũng không nể mặt Nam Cực sao? Lúc ấy tu vi của Lục Thánh không tính là quá cao, thật sự có chút kiêng kỵ lưỡng cực Lão tổ nhúng tay vào, nhưng đây không phải là nguyên nhân chân chính, nếu không sau này tu vi của Lục Thánh đề thăng, tiêu diệt lưỡng cực Lão tổ, sau đó tiêu diệt bầy yêu Tinh Túc hải là chuyện có thể khẳng định, sẽ không lưu lại những thứ đau đầu này. Ta nghe nói mấu chốt là Thất Giới đại sư đứng ra bảo vệ, lại thuyết phục Yêu Thánh Cơ Hoan thu rơi hàng bầy yêu Tinh Túc hải, có Yêu Thánh Cơ Hoan bảo đảm, mới có bầy yêu Tinh Túc hải tồn tại đến hiện tại.

Miêu Nghị ngạc nhiên:

- Thất Giới đại sư có tiếng nói lớn như vậy sao?

Trình Ngạo Phương nói:

- Thất Giới đại sư là người có lòng từ bi chân chính, chứ không phải là giả từ bi, luôn luôn cứu người vào lúc nguy nan, có thể nói là cầu được ước thấy, chỉ cần người có phiền toái tìm được hắn, chỉ cần là chuyện hắn có thể làm được hắn chắc chắn sẽ giúp, vì vậy kết không ít thiện duyên. Nghe nói hắn và “Vu Hành giả” thần long thấy đầu không thấy đuôi của giới tu hành là bạn tốt, ngay cả Vu Hành giả không giao lưu với con người cũng có thể trở thành bằng hữu với hắn, có thể thấy được nhân cách mị lực của Thất Giới đại sư. Hơn nữa nghe nói ban đầu Thất Giới đại sư có thể bảo vệ bầy yêu Tinh Túc hải khỏi tay Lục Thánh, là vì hắn từng cứu tính mạng của Lục Thánh, Lục Thánh có thể nói là thiếu hắn một phần nhân tình, ân cứu mạng cực lớn....!

Miêu Nghị càng ngạc nhiên hơn:

- Thất Giới đại sư còn có thể cứu tính mạng Lục Thánh? Làm sao lại trùng hợp như thế?

Trình Ngạo Phương cũng không hiểu nói:

- Bổn cung cũng không rõ, bổn cung đã từng thỉnh giáo Quân Sử, nhưng ngay cả Quân Sử cũng không rõ ràng rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, có lẽ chỉ là lời đồn đãi.

Miêu Nghị âm thầm ngạc nhiên, phát hiện thể diện của Thất Giới hòa thượng thật sự rất lớn, tên khốn lão Nhị kia đúng là tìm được sư phụ tốt. Mặc dù sư phụ của lão Tam là Tiên Thánh, quyền lợi cũng khá lớn, có thể nói một câu khó nghe, trước mặt Tiên Thánh năm nước khác chưa chắc làm được gì, nhưng trước mặt sư phụ của lão Nhị lại là sáu nước thông hành. Nếu truyền thuyết là thật, tiếng nói của sư phụ của lão Nhị ở Tinh Túc hải khẳng định cũng rất quản dụng. Cho nên nói sợ rằng lão Nhị chiếm tiện nghi còn lớn hơn lão Tam, chẳng qua lão Nhị có chút không cầu tiến, danh tiếng của sư phụ hắn sớm muộn cũng sẽ bị hủy hoại trong tay hắn. Có cơ hội phải nói chuyện với tên khốn lão Nhị kia, có bối cảnh tốt như vậy còn không biết quý trọng, còn không biết dựa vào đó mà tu luyện, quả thực là làm loạn.

- Đại sư! Đám yêu nghiệt này bụng dạ khó lường, một khi gây họa, chắc chắn sẽ giết hại sinh linh vô tội trong thiên hạ, giết một ác nhân có thể cứu nhiều người hơn, cớ sao không làm.

Vẻ mặt Pháp Hải lạnh lùng chắp tay trước ngực nói:

- Nếu đại sư còn có lòng từ bị suy nghĩ cho sinh linh đáng thương trong thiên hạ, xin hãy mau lui ra, nếu không Pháp Hải vì sinh linh thiên hạ, chỉ có thể đắc tội, bất đắc dĩ về nhận tội với Thánh Tôn!

Đây là đang cảnh cáo Thất Giới đại sư, nếu không thối lui thì hắn sẽ không khách khí.

Thất Giới đại sư tràn đầy bất đắc dĩ nói:

- Pháp Hải, song phương dừng tay là được...

Nhưng hắn còn chưa dứt lời, Yêu Vương Liệt Hoàn đã tức giận nói:

- Đại sư không cần nói nhiều, những kẻ ra vẻ đạo mạo nhưng tâm tư bất thiện này, thiên hạ đều biết, xin đại sư hãy tránh ra, ai giết ai còn chưa biết được!

Pháp Hải trầm giọng nói:

- Quả nhiên là yêu nghiệt bất trị! Chư vị còn chờ cái gì? Trừ yêu ngay lập tức!

- Trừ yêu? Không kẻ nào có thể khinh dễ người của Yêu quốc chúng ta!

Một tiếng cười lạnh truyền đến, lại có một đám người lần lượt hạ xuống, một gã nam nhân mặt chữ điền, mặc cẩm y, đứng chắp tay, mắt lạnh nhìn quanh mọi người, không giận tự uy, phía sau đi theo một nhóm người, mẫu tử Cơ Mỹ Mi và Bạch Tử Lương cũng ở trong đó.

Đám người vừa đến dĩ nhiên là tu sĩ Yêu quốc, người cầm đầu chính là Cơ Đức Hải con của Yêu Thánh Cơ Hoan, cũng là Tam ca của Cơ Mỹ Mi.

Cơ Đức Hải quay đầu lại lạnh lùng liếc nhìn phía sau, chợt chắp tay đi về phía trước, phía sau có mười hai người chủ động bước ra, đi theo hắn cùng vây kín nơi này.

Đám người Liệt Hoàn mặc dù không có hảo cảm với người bên Yêu Thánh, nhưng lúc này nhìn thấy cường viện tới, tinh thần cũng nâng cao.

Từ đại cục mà nói, yêu tu của Tinh Túc hải cũng là người của Yêu quốc, bầy yêu Tinh Túc hải trên danh nghĩa là thần phục dưới trướng Cơ Hoan, Cơ Đức Hải dĩ nhiên không thể ngồi yên không để ý đến.

- Vân Báo, có người ngoài miệng không sạch sẽ, cả ngày treo khẩu hiệu trừ yêu hàng ma, ma đầu ngươi cảm tưởng như thế nào?

Cơ Đức Hải vừa đi tới vừa nói.

Vân Báo nhất thời cười ha ha:

- Ta không sợ! Trước tiên cứ liên thủ với bọn họ diệt trừ đám yêu các ngươi, sau đó ta sẽ chờ bọn hắn tới hàng ma, chẳng qua không biết là người nào hàng phục người nào, chúng ta chỉ có phần hàng phục người khác, chưa từng thấy ai có thể hàng phục chúng ta.

- Hừ!

Phía sau chủ điện Linh Lung tông đột nhiên vang lên một tiếng hừ lạnh, thanh âm không lớn, cũng không thấy dọa người, nhưng phảng phất như bên tai tất cả những người đứng ở đây đều nghe thấy thanh âm này.

Bất luận là Tông Trấn hay là Liệt Hoàn, hay là đám người Cơ Đức Hải, sắc mặt đều biến đổi, mọi người nhất tề quay đầu lại nhìn về phía phương hướng chủ điện Linh Lung tông.

- A di đà Phật!

Thất Giới đại sư đọc Phật hiệu, tựa hồ thở phào nhẹ nhõm.

- Thì ra là Phong lão nhi tới sớm.

Vân Báo cười hắc hắc, quay đầu nói với Pháp Hải:

- Pháp Hải, trừ yêu là khẩu hiệu của người xuất gia các ngươi, chuyện hàng yêu giao cho các ngươi.

Nói xong, hắn xoay người phất phất tay về phía người của mình. Người của Ma quốc dần dần tản mát, khôn khéo vô cùng, không giống vẻ lỗ mãng thể hiện ngoài mặt. Pháp Hải khóe miệng quất một cái, đứng kia thờ ơ, bị Vân Báo lời nói cho đem rồi một quân.

Rất nhanh, ở phía đại điện Linh Lung tông lắc mình lướt đến mười ba người, người cầm đầu chính là Phó Nguyên Khang đệ tử của Phong Bắc Trần. Hắn dẫn một đám người tiến về vị trí đám người Vân Báo vừa rời đi, chắp tay nói với mọi người:

- Chư vị, Vô Lượng quốc ta lần này mở thịnh hội mời chư vị tới đây để cùng giúp đỡ việc lớn, không phải mời chư vị tới đập phá. Kính xin chư vị nể mặt ta mấy phần, không nên làm hỏng sự hăng hái của mọi người! Lời nói của hắn không trọng yếu, mấu chốt là sau lưng hắn có người trấn bãi, một đám người vừa vây quanh đám người Liệt Hoàn giống như không có chuyện gì tản mát. Pháp Hải lúc nãy còn kêu la trừ yêu vang vọng nhất, cũng không nói gì, xoay người dẫn người của mình rời đi.

Nhạc Thiên Ba trở về bên cạnh người của mình, Trình Ngạo Phương thấp giọng hỏi:

- Quân Sử, vừa rồi là….?

Nhạc Thiên Ba lạnh nhạt nói:

- Phong Bắc Trần đang ở đây.

---------------