Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Miêu Nghị nói:
- Không thể nào.
Trình Ngạo Phương nhíu mày, không nói gì nữa.
Lão Bản Nương cũng bắt được ba động pháp lực, truyền âm hỏi:
- Ngươi và nữ nhân kia đang nói gì vậy?
- Ài! Đang hỏi chúng ta vừa nói gì, ta nói ngươi đang chửi ta.
Miêu Nghị buông tiếng thở dài, lại nghiêng đầu nhìn về phía Trang Hữu Văn bên cạnh, phát hiện Trang Hữu Văn thỉnh thoảng tràn đầy hồ nghi nhìn về phía mình, hiển nhiên cũng đã nhận ra pháp lực ba động.
Trang Hữu Văn cũng truyền âm cho hắn:
- Ngươi thật bận rộn!
Đinh đinh đinh, ba tiếng kim ngọc lại một lần nữa vang lên, động tĩnh ở phương hướng đại điện lập tức thu hút ánh mắt của mọi người phía dưới, chỉ thấy từ cửa đại điện Linh Lung tông đi ra hai người.
Một đạo sĩ cao to, mặc đạo phục màu đen, cài trâm ngọc trên đầu, gương mặt trắng nõn lộ ra vẻ khôi ngô, ba sợi râu dài đen như mực đeo trước ngực, đôi mắt lạnh lùng, ánh mắt quét nhìn mọi người phía dưới đầy như thế, phong thái ngạo nghễ toát ra một luồng khí thế uy thêm thiên hạ.
Đi bên cạnh hắn, là một mỹ nhân như từ trong tranh đi ra, đoan trang xinh đẹp, mặc một bộ y phục trắng như tuyết, gầy nhưng không mất đi thân thể thướt tha, mặt mũi xinh đẹp như Thanh Mộng, tóc mây búi cao, không đeo bất kỳ đồ trang sức nào, cả người lộ ra vẻ trắng trong thuần khiết, vẻ thùy mị hấp dẫn ánh mắt của mọi người không hề thua kém Hồng Trần tiên tử và Nguyệt Dao tiên tử, không phải mỹ lệ bình thường, chẳng qua vẻ mặt lộ ra vẻ có chút nhạt nhẽo.
- Phong Bắc Trần đi ra rồi.
Ở phụ cận truyền đến một giọng nói thầm.
Miêu Nghị kinh ngạc, lập tức truyền âm hỏi Lão Bản Nương:
- Đạo sĩ kia chính là Phong Bắc Trần?
- Ừ!
Lão Bản Nương trả lời.
Miêu Nghị lại hỏi:
- Vậy nữ nhân có tư cách đi sóng vai với hắn là người nào?
Lão Bản Nương nói:
- Có thể cùng sóng vai mà đi dĩ nhiên là phu nhân của hắn Tần Tịch.
- Không ngờ phu nhân của Phong Bắc Trần lại xinh đẹp như vậy.
Miêu Nghị khen một tiếng tự đáy lòng, thật sự không hề kém cạnh so với lão Tam và sư tỷ sai của nàng, nữ nhân xinh đẹp trong thiên hạ vẫn rất nhiều, phát hiện nói nữ nhân nào là xinh đẹp nhất cũng có chút quá đáng, mỹ nhân trong thiên hạ há lại chỉ có một người. - Làm sao? Lẽ nào lại để mắt đến lão bà của người ta rồi?
Lão Bản Nương lạnh lùng hỏi.
Miêu Nghị có cảm giác sụp đổ trong nháy mắt, quay đầu lại tàn nhẫn trợn mắt nhìn nàng, nữ nhân này vẫn chưa chán hay sao, làm sao cứ lấy chuyện này ra nói mình.
Lão Bản Nương giả bộ tức giận quay đầu lại không nhìn hắn, nhưng khóe miệng đã hiện lên vẻ hài hước, nàng rất thích cảm giác khi dễ hắn, chỉ hận không thể sớm chiều ở chung, khi dễ hắn cả đời.
Ở cửa đại điện, sau khi vợ chồng Phong Bắc Trần đi ra ngoài, phía sau lại đi ra một đôi, chẳng qua không hề xứng đôi với một cặp phía trước, nam chính là một lão đầu tử tướng mạo bình thường, có mấy phần uy nghi, nữ nhân cũng là người xinh đẹp, nhìn cũng chỉ có chừng ba mươi tuổi, ẩn chứa phong phạm mẫu nghi. Miêu Nghị đang muốn mở miệng hỏi, Lão Bản Nương đã chủ động giới thiệu giúp hắn:
- Lão nhân kia chính là chưởng môn Mạc Danh của Linh Lung tông, nữ nhân chính là phu nhân của hắn, cùng họ với ngươi, tên là Miêu Quân Di, cũng là đệ tử của Phong Bắc Trần. Hôn sự của hai người là do Phong Bắc Trần thúc đẩy, vốn Linh Lung tông sẽ rơi vào Ma quốc, kết quả Phong Bắc Trần đột nhiên gả đệ tử của mình cho Mạc Danh, cứ như vậy lưu Mạc Danh lại, cũng chẳng khác gì vững vàng cắm chốt Linh Lung tông ở Vô Lượng quốc. Nói cho ngươi sự kiện, năm đó Phong Bắc Trần kêu đệ tử của mình là Miêu Quân Di đi lấy lòng Mạc Danh, bên phía Ma quốc cũng có người đề nghị ông nội ta gả ta cho Mạc Danh. Miêu Nghị lạnh lùng nói:
- Không biết là vị nào đưa ra chủ ý cùi bắp này?
Lão Bản Nương cười giễu nói:
- Ghen tị? Trong lòng không thoải mái?
Vừa nói lại thở dài:
- Ài! Người đưa ra chủ ý cùi bắp chính là thập lục thúc của ta. Ông nội ta nổi trận lôi đình giận dữ ngay tại chỗ, không chút lưu tình, trực tiếp giết chết thập lục thúc, đồng thời triệu tập tất cả mọi người của Vân gia, cầm đầu của thập lục thúc cảnh cáo trên dưới Vân gia, Vân gia tung hoành thiên hạ không cần lấy cả đời con gái làm thẻ đánh cược, tình nguyện đứng chết, cũng không nằm sinh, tuyệt đối không làm ra loại chuyện bán mình cầu vinh, làm ra loại chuyện bại hoại như vậy. Giết không tha! Lúc ấy mẫu thân của thập lục thúc, cũng chính là bà cô của ta có thể nói là khóc đến chết đi sống lại, muốn ông nội của ta bồi thường tính mạng của nhi tử. Kết quả ông nội của ta nổi điên lên, chỉ vào người bà cô nói, có thể dạy ra nhi tử có tâm tính như thế, ngươi cũng khó thoát tội, lưu lại tiện nhân nhà ngươi sớm muộn gì cũng gây tai họa. Vân gia sớm muộn gì cũng sẽ bị hủy diệt trong tay ngươi! Ông nội của ta lại trước mặt trên dưới Vân gia, đích thân giết bà cô ta. Sau đó trước mặt mọi người, gia gia lại rạch sáu đao trên người mình, chỉ vào sáu vết đao chảy máu đầm đìa trên người, nói bản thân không biết dạy con, mình cũng có trách nhiệm, cũng phải chịu phạt!
Khiếp sợ! Miêu Nghị thật sự kinh hãi, cũng bởi vì một chủ ý cùi bắp, Vân Ngạo Thiên đã giết nhi tử và lão bà của mình, thậm chí còn cầm đầu nhi tử của mình ra giáo huấn, loại phương thức cảnh cáo này của Mạc Danh cũng quá độc ác. Không trách được là đại ma đầu số một Ma quốc, nhưng cũng không nhịn được khen:
- Gia gia ngươi mới là thật anh hùng chân hào kiệt!
Lão Bản Nương:
- Cái này là nịnh bợ rồi?
Miêu Nghị:
- Không phải! Ta nói rất thật lòng, nghe đại danh Ma Thánh đã lâu. Không biết lúc nào mới có thể thấy được phong thái của Ma Thánh!
Lão Bản Nương thay đổi đề tài:
- Người đi ra phía sau là nữ nhi Mạc Quân Lan của Mạc Danh và Miêu Quân Di, vị hôn phu bên cạnh nàng cũng là người thừa kế chưởng môn Linh Lung tông Hạng Bách Đình, đệ tử của Mạc Danh.
Miêu Nghị lập tức nhìn lại, hắn tương đối quan tâm đến đôi phu thê này, phát hiện Mạc Quân Lan quả nhiên rất xinh đẹp, so với mẹ mình còn xinh đẹp hơn mấy phần, khí chất lộ ra vẻ thanh tao lịch sự. Còn Hạng Bách Đình cũng là ngọc thụ lâm phong, cao lớn bất phàm, dáng vẻ đúng là đẹp mắt hơn Yêu Nhược Tiên không chỉ mấy phần, người ta là tướng mạo tuấn lãng đẹp trai, còn Yêu Nhược Tiên chỉ có thể dùng từ xấu xí để hình dung, nếu đổi lại mình là Mạc Quân Lan chắc chắn cũng sẽ chọn Hạng Bách Đình chứ không chọn Yêu Nhược Tiên, không biết lão yêu quái có cái gì không phục.
Bất kể đôi nam nữ nào đó không thích chuyện tốt đẹp, chẳng qua không biết lời đồn đãi là thật hay giả! Miêu Nghị lại hỏi:
- Tin đồn Mạc Quân Lan thiếu chút nữa được gả cho một người khác tên là Tử Dương tiên sinh, không biết là thật hay giả? Lão Bản Nương nói:
- Ngươi nói là chuyện Linh Lung tông chọn lựa người thừa kế chưởng môn sao? Tử Dương tiên sinh vốn cũng là đệ tử của Mạc Danh, là sư đệ của Hạng Bách Đình, trong tỉ thí người thừa kế luyện bảo, hai người đều bộc lộ tài năng, nghe nói Tử Dương tiên sinh trong trận đối quyết cuối cùng đã thất bại bởi sư huynh Hạng Bách Đình.
---------------
Tử Dương tiên sinh cũng là không phục phán thua, đại náo Linh Lung tông, kết quả bị đánh thành trọng thương, trục xuất khỏi Linh Lung tông, nghe nói nếu không phải chưởng môn Mạc Danh cố ý bảo vệ hắn, Tử Dương tiên sinh sợ là cũng khó giữ được tính mạng. Nhưng nói đi thì nói lại, bề ngoài của Tử Dương tiên sinh đích xác là quá hèn mọn, vẻ mặt gian xảo, thật sự không dám khen tặng, nếu ta là Mạc Quân Lan cũng chưa chắc sẽ chọn hắn.
Miêu Nghị có chút khó chịu nói:
- Lão Bản Nương, làm sao ngươi lại trông mặt mà bắt hình dong như thế?
Lão Bản Nương lập tức an ủi: - Ngưu Nhị, ta không ủy khuất, bề ngoài của ngươi rất tốt, rất hợp khẩu vị của ta, nếu không ta cũng sẽ không khiến ngươi phải nhìn trộm đúng không?
Đúng là không chịu được nữ nhân này! Miêu Nghị phát hiện bất kỳ người nào của Vân gia mà hắn từng gặp qua đều không có ai bình thường, liếc mắt, lại hiếu kỳ nói:
- Làm sao ngươi biết Tử Dương tiên sinh vẻ mặt gian xảo, ngươi đã từng gặp hắn sao?
Bởi vì hình dung mà Lão Bản Nương miêu tả đích xác là Yêu Nhược Tiên.
Lão Bản Nương thừa nhận nói:
- Từng gặp qua! Còn không chỉ gặp một lần. Tử Dương tiên sinh từng trà trộn một thời gian ngắn ở Lưu Vân Sa hải, dùng cách luyện chế pháp bảo cho người ta mà kiếm sống, vào lúc thanh danh lên cao, tài nguyên mở rộng, lại đột nhiên tuôn ra chuyện hắn tham ô tài liệu luyện bảo của khách nhân, cũng không biết tham ô tài liệu luyện bảo của người nào, tóm lại là bị người ta đuổi giết trốn vào khách sạn Phong Vân tị nạn. Hắn cũng thật xui xẻo, còn không phải là bị người ta đuổi giết một lần, trốn đi trốn lại vào khách sạn Phong Vân nhiều lần, sau này đoán chừng là không ở lại nổi Lưu Vân Sa hải nữa, sau khi lặng lẽ biến mất cũng chưa từng nghe nói qua tung tích của hắn.
Đúng là toát mồ hôi! Trong lòng Miêu Nghị thầm nhủ, với tính tình của lão yêu quái kia quả thật có thể làm ra chuyện tham ô tài liệu luyện bảo của khách nhân, nhìn thấy đồ trong tay hắn đã nghĩ đến chuyện bỏ vào trong túi tiền của mình, đúng là có đủ lòng tham, không trách được trốn đông trốn tây không dám ló đầu ra, hóa ra là bị người ta đuổi giết, thật là đáng đời!
Chỉ thấy Phong Bắc Trần và phu nhân Tần Tịch cùng ngồi xuống chiếc bàn trên bậc thang ngoài đại điện, vợ chồng ngồi chung với nhau, ở trên cao nhìn xuống mọi người phía dưới, vợ chồng Hạng Bách Đình và Mạc Quân Lan chia ra đứng phía sau hai người làm người hầu. Còn vợ chồng chưởng môn Mạc Danh thì đi xuống mấy bậc thang, ngồi ở chỗ trống bên trái, chỗ trống bên phải vẫn để trống.
Chỉ thấy Phong Bắc Trần nghiêng đầu, không biết nói gì với Hạng Bách Đình ở phía sau, Hạng Bách Đình một mực cung kính gật gật đầu, nhanh chóng lắc mình xuống đài đến quảng trường phía dưới tìm được Thất Giới đại sư, lại không biết nói những thứ gì với Thất Giới đại sư, lại thấy Thất Giới đại sư cười khổ lắc đầu, khoát tay áo, tựa hồ cự tuyệt cái gì.
Hạng Bách Đình liên tục khuyên nhủ cũng vô dụng, không thể làm gì khác hơn là nhanh chóng trở lại bên cạnh Phong Bắc Trần bẩm báo, ánh mắt Phong Bắc Trần quăng về hướng Thất Giới đại sư ở phía dưới, đột nhiên lên tiếng, thanh âm không lớn, nhưng quanh quẩn trên quảng trường phía dưới:
- Thất Giới đại sư xin mời ngồi!
Thất Giới đại sư đứng lên, đáp lại nói:
- Tạ thí chủ hậu ý, có thể được thí chủ mời đến đây đã là vinh hạnh, thí chủ không cần bận tâm, bần tăng...
Hắn còn chưa dứt lời, Phong Bắc Trần đã đưa tay chỉ hướng chỗ trống bên phải phía dưới, nói lại một lần nữa:
- Đại sư xin mời ngồi!
Không biết trong lòng bao nhiêu người âm thầm sợ hãi than thở, thể diện của Thất Giới đại sư cũng chính là quá lớn, có thể được Đạo Thánh tự mình liên tiếp mời ngồi. Trong lòng Miêu Nghị cũng nói thầm, lão Nhị thật đúng là tìm một đại sư phụ không tầm thường.
Vốn trong lòng hắn còn có chút oán trách đối với chuyện Thất Giới đại sư lừa gạt lão Nhị, nhưng sau khi nghe chuyện của Thất Giới đại sư, lại thấy Thất Giới đại sư có tiếng nói quan trọng như vậy ở giới tu hành, cộng thêm nghe nói “giới môn” của Thất Giới đại sư là nhất mạch đơn truyền, lão Nhị tương lai sẽ là muốn chưởng môn giới môn, ngay cả đối thủ cạnh tranh cũng không có, có thể không lo gì cả, còn có câu oán hận gì, thử hỏi giới tu hành có bao nhiêu người có thể có phúc khí như lão Nhị.
Phong Bắc Trần nể tình như thế, Thất Giới đại sư cũng chỉ có thể thầm thở dài trong lòng, nếu tiếp tục cự tuyệt chính là không thức thời, chính là không nể mặt Phong Bắc Trần trước mặt mọi người, không thể làm gì khác hơn là quay đầu lại nói một tiếng, dẫn đệ tử Bát Giới rời tiệc, đi lên bậc thang, chắp tay trước ngực bái tạ Phong Bắc Trần, lúc này mới ngồi xuống chỗ trống bên phải.
Cứ như vậy, Bát Giới ngược lại không có chỗ ngồi, hắn cũng không thể ngồi ngang hàng với sư phụ mình, chỉ có thể chắp tay trước ngực đứng phía sau.
Trước mắt bao người thật là một hòa thượng ngọc thụ nho nhã, mặc một bộ tăng bào tuyết trắng, không quan tâm hơn thua, tướng mạo ôn hòa, chắp tay trước ngực đứng yên lặng như một gốc cây, mặc gió táp mưa sa cũng không lung lay được. Thật sự là khí chất siêu phàm thoát tục, định lực tốt, chân chính làm cho người ta hai mắt tỏa sáng, đệ tử giống như vậy ngược lại mang tới cho Thất Giới đại sư không ít thể diện.
Miêu Nghị có chút lo lắng lão Nhị không đến điều này sẽ làm ra chuyện mất mặt gì cho Thất Giới đại sư, lúc này thấy lão Nhị ngoan ngoãn như vậy, cũng thở phào nhẹ nhõm.
Không biết Thất Giới đại sư có phải không hề lo lắng đệ tử của mình sẽ làm cho mình mất thể diện ở trường hợp này hay không, đã biết đệ tử cái gì cũng không tốt, chính là ra vẻ đạo mạo mạnh hơn bất luận kẻ nào, ngay cả sư phụ hắn cũng phải chịu lép vế, ở trường hợp đông người như vậy đúng là tìm không ra người xuất gia thứ hai có thể so sánh với đệ tử của mình.
- Vị kia hẳn là đệ tử đơn truyền của Thất Giới đại sư, dựa theo suy tính có lẽ là Bát Giới rồi.
Lão Bản Nương tự đáy lòng than thở một tiếng:
- Không hổ là đệ tử của Thất Giới đại sư, đoán chừng cả giới tu hành cũng chỉ có Thất Giới đại sư mới có thể điều giáo ra một đệ tử siêu phàm thoát tục như thế, không biết có bao nhiêu người ao ước.
Tình huống gì vậy? Miêu Nghị quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trong mắt Lão Bản Nương hiện ra thần thái kinh ngạc và ngưỡng mộ trầm trồ, đúng là tính tình giống như Trình Ngạo Phương.
Miêu Nghị lại quay đầu nhìn lão Nhị đang đứng khoan thai, điềm tĩnh ôn hòa, giống như không hề quan tâm hơn thua, thần thái siêu phàm hậu thế làm vẻ mặt hắn thoáng co quắp, trầm giọng truyền âm nói:
- Lão Bản Nương, ngươi đừng bị vẻ ngoài của hắn lừa gạt, hòa thượng này không phải là đồ tốt, hắn chính là Hoa hòa thượng điển hình, bốn chữ ‘ra vẻ đạo mạo’ chính là chuẩn bị cho hắn.
Miêu Nghị thật sự chịu không được lão Nhị rồi, cho dù là đệ đệ mình, hắn cũng phải vạch trần bộ mặt xấu xa của đệ đệ.
Lão Bản Nương quay đầu lại nhìn, khẽ cắn môi, cố kìm nén một nụ cười hỏi:
- Ngưu Nhị, ngươi không đi ghen với cả một hòa thượng đấy chứ?
Thúi lắm! Trong lòng Miêu Nghị đưa cho nàng hai chữ.
---------------