Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lúc này, dưới sự hướng dẫn của tu sĩ Vô Lượng quốc, một đám tu sĩ đi theo lục tục đứng lên, ngay cả Lão Bản Nương cũng không ngoại lệ, đều chắp tay hành lễ về phương hướng Phong Bắc Trần.
Miêu Nghị theo bản năng cũng muốn đứng lên, may là bị Trang Hữu Văn ngồi bên cạnh kéo lại, Trang Hữu Văn truyền âm khiển trách:
- Ngươi điên rồi sao?
- Tham kiến Thánh Tôn!
Tu sĩ Vô Lượng quốc, và một số môn phái luyện bảo lớn nhỏ, còn có Lão Bản Nương... cùng nhau chắp tay hành lễ.
Hắn lại nhìn những người khác, tu sĩ của năm nước khác đều ngồi tại chỗ, tùy tiện chắp tay biểu thị một chút, Miêu Nghị nhất thời đổ mồ hôi hột, hắn mải nói chuyện phiếm hàn huyên quên mất, lúc này mới nhớ tới phía chính phủ sáu nước là quan hệ đối địch, nếu bên phía chính phủ Tiên quốc làm ra hành động khác loại, cúi đầu trước Phong Bắc Trần, vậy mình quay đầu lại sẽ có thứ để xem rồi.
Lão Bản Nương ngồi bên kia cũng liếc nhìn hắn một cái, thu hết cử động Trang Hữu Văn túm Miêu Nghị ngồi xuống vào mắt, đoán được Miêu Nghị có thể mải nói chuyện phiếm hàn huyên với mình nên quên mất, quai hàm kéo căng, cố nén cười!
Phong Bắc Trần mắt lạnh đảo qua tu sĩ phía chính phủ năm nước kia không đứng dậy, rất lơ đễnh, rất bình thường, nếu tu sĩ phía chính phủ năm nước kia có thể cúi đầu trước mình trong trường hợp này, đó mới là quái sự. Sau khi đưa tay ý bảo mời mọi người ngồi xuống, liền cất cao giọng nói:
- Chư vị đều là tinh anh của các quốc gia, có thể cùng tới Vô Lượng quốc tham gia thịnh hội lần này, là vẻ vang cho kẻ hèn này, bổn tôn và phu nhân xin nâng chén, mời chư vị cùng uống một chén!
Hắn bưng chén rượu lên quay đầu lại liếc nhìn phu nhân Tần Tịch, Tần Tịch phối hợp bưng chén rượu lên, thần tình vẫn lãnh đạm không chút gợn sóng, vẻ trấn định này hoàn toàn có thể so sánh với Bát Giới đang đứng phía dưới.
- Tạ ơn Thánh Tôn, Tạ phu nhân!
Những người lúc trước đứng lên lại nâng chén đứng lên hưởng ứng, những tu sĩ của năm nước còn lại bưng chén rượu không mất lễ là được.
Phong Bắc Trần và phu nhân cùng đụng chén, Tần Tịch đưa tay áo che mặt, vợ chồng cùng uống hết một chén, lại đồng thời lộ ra đáy chén cho người phía dưới nhìn thấy, tỏ vẻ rất nể tình.
Lúc này mọi người phía dưới mới nâng chén uống một hơi cạn sạch, lại lục tục ngồi xuống.
Hạng Bách Đình đứng bên cạnh Phong Bắc Trần lập tức đưa tay vuốt cằm.
- Đinh...
Tiếng chuông vang lập tức vang dội đỉnh núi, một đám ca múa nữ mặc váy lụa như hai dòng suối chảy từ hai bên đại điện xông ra, hợp lại trên bãi đất trống trong yến tiệc ở phía dưới, tiếng đàn sáo như tiếng ca thiên nhiên du dương bồng bềnh, màn ca múa đặc sắc lập tức hiện lên trước mặt mọi người.
Loại yến hội này, cũng chính là vui chơi giải trí thưởng thức ca múa. Sau đó giữa các bàn kề cận trò chuyện tâm sự, trước mặt Đạo Thánh Phong Bắc Trần mọi người cũng không tiện thất lễ đi lại lớn tiếng xôn xao, Phong Bắc Trần cũng sẽ không chạy xuống nói chuyện phiếm với mọi người, tất cả đều giữ thái độ trang nghiêm.
Phong Bắc Trần ngồi trên cao thưởng thức ca múa phía dưới, thấy rất thích thú, thỉnh thoảng tay vuốt chòm râu dài như râu mực, tỏ vẻ tán thưởng. Nhưng phu nhân ngồi bên cạnh vẫn giữ thái độ yên lặng, lẳng lặng nhìn ca múa phía dưới, vẻ mặt tựa hồ không thay đổi.
Không đầy một lát, vợ chồng chưởng môn Linh Lung tông bắt đầu bưng chén rượu đứng dậy mời rượu vợ chồng Phong Bắc Trần, sau khi kính xong, hai người lại cùng hai tỳ nữ cùng đi xuống phía dưới, bắt đầu lấy thân phận chủ nhà đi một vòng mời rượu.
Đệ tử Vô Lượng Thiên, Linh Lung tông, còn có những người của môn phái luyện bảo có thể ngồi hàng trước đều lục tục đứng dậy, bưng chén rượu đi về phía Phong Bắc Trần mời rượu.
Còn có một người cũng không ngoại lệ, đó chính là Lão Bản Nương của khách sạn Phong Vân cũng bưng chén rượu đi về phía trước. Miêu Nghị thấy vậy cau mày. Vân Báo bên Ma quốc vẫn chú ý tới cử động của Lão Bản Nương, chân mày cũng nhăn lại, cầm lấy chén rượu ực mạnh một ngụm.
Tổng thể mà nói, người bên phía chính phủ của năm nước khác đều yên ổn ngồi uống rượu ở vị trí của mình, không có ai chạy đến trước mặt Phong Bắc Trần nịnh nọt mời rượu.
Miêu Nghị rất nhanh phát hiện tình huống có gì đó không đúng, Lão Bản Nương đi lên bậc thang tựa hồ đang bị Phong Bắc Trần khiển trách, chỉ thấy Phong Bắc Trần đang chỉ điểm gương mặt bình tĩnh của Lão Bản Nương nói gì đó, còn phu nhân Tần Tịch ngồi bên cạnh giơ tay lên, ý bảo Lão Bản Nương đang thấp cái đầu lui xuống.
Lão Bản Nương liền về chỗ, vừa ngồi xuống vị trí, Miêu Nghị liền khẩn cấp truyền âm hỏi:
- Lão nhân kia nói với ngươi cái gì vậy?
Lão Bản Nương cười khổ nói:
- Còn có thể nói gì, nói ta ăn mặc quá hở hang, không ra thể thống gì, làm mất thể diện của hắn. Ta cũng không nghĩ hắn sẽ đến, nếu không đã thay đổi xiêm y rồi, tránh được bữa giáo huấn này.
Nói đàng hoàng, đối với nữ nhân bình thường mà nói, trang phục như ẩn như hiện của Lão Bản Nương quả thật có chút hơi quá, nữ nhân bình thường không thể ăn mặc như vậy, nếu là trưởng bối bình thường nhìn thấy sợ là cũng sẽ quở mắng một trận. Nhưng Miêu Nghị chưa từng cằn nhằn nàng, nếu nàng nói mình từ nhỏ đã quen mặc như vậy, Miêu Nghị cũng tùy nàng, chỉ cần nàng thích là được rồi, cho nên rất không thoải mái nói:
- Ta còn không có ý kiến, tại sao hắn phải nhiều lời!
Biết hắn nói nhảm, Lão Bản Nương nói:
- Quan hệ giữa ta và hắn, ngươi cũng không phải không biết, hắn có tư cách nói gì sao.
Miêu Nghị nghe vậy tức giận, quát nàng:
- Để ý đến hắn làm gì! Ngươi hiện tại là nữ nhân của ta!
Lão Bản Nương cũng có chút tâm tình kích động:
- Ngưu Nhị, hiện tại nếu ngươi dám trước mặt mọi người lớn tiếng nói một câu thích ta, ta lập tức đi theo ngươi! Đừng nói không để ý tới hắn, ta chết cũng nguyện ý, chết cũng muốn ở cùng với ngươi!
Lời này là người đàn ông cũng nghe không vô! Miêu Nghị nhất thời nhiệt huyết bốc lên đầu, hai tay vịn bàn, thiếu chút nữa thật sự đứng lên nổi giận gầm một tiếng, nhưng mười ngón tay dùng sức nắm chặt, đầu ngón tay ấn thật sâu vào lòng bàn tay, cố gắng mạnh mẽ kìm xuống.
Tiếp xúc với Lão Bản Nương lâu như vậy, hắn hiểu Lão Bản Nương là hạng người gì, là một nữ nhân cực kỳ vọng động, giống như bọn thợ mộc đã từng nói, Lão Bản Nương là một nữ nhân cả đời sống vì tình, nữ nhân này có thể vì một câu nói của người yêu mà liều lĩnh.
Lão Bản Nương có thể vì tình mà liều lĩnh vọng động, nhưng Miêu Nghị hắn không thể, nếu không hắn và Phong Huyền không có gì khác nhau, không thể vì tức giận nhất thời mà làm thương tổn Lão Bản Nương một lần nữa. Nếu mình không mang nàng đi, nàng lập tức sẽ rơi vào trong tay Phong Bắc Trần, Phong Bắc Trần có làm gì nàng không chưa nói, nhưng nàng lập tức sẽ trở thành mục tiêu để nghìn người chỉ trở, trở thành một dâm phụ cướp đoạt nam nhân của người khác trong miệng thiên hạ? Đến lúc đó nàng không còn cái gì nữa, cái gì cũng mất đi, nàng làm thế nào sống sót?
---------------
Miêu Nghị hắn đã hứa với nàng, đã cho nữ nhân này hứa hẹn, để nữ nhân này không còn bất kỳ buồn phiền nào trong lòng, đường đường chính chính đưa nàng đi!
Hiện tại nếu nhất thời vọng động, hậu quả rất nghiêm trọng, Phong Bắc Trần đang ở trước mắt, Miêu Nghị hắn không có năng lực đem Lão Bản Nương đi trước mặt Phong Bắc Trần, ở đây không có ai có thể ngăn cản Phong Bắc Trần. Cho dù hắn có thể đưa Lão Bản Nương đi, sợ là ở Tiên quốc cũng không còn chỗ nào để hai người đặt chân, Tiên quốc kêu hắn tiềm phục bên cạnh Lão Bản Nương rút cuộc muốn làm gì hắn không biết, nhưng hắn biết chắc bọn họ không có hảo ý với Lão Bản Nương, chỉ dựa vào quan hệ giữa Mục Phàm Quân và Vân Ngạo Thiên, Mục Phàm Quân làm sao để Lão Bản Nương sống yên ổn!
Chỉ cần mình và Lão Bản Nương vừa làm ra chuyện, không cần phải nói, Thiên Nhi, Tuyết Nhi ở Tiên quốc lập tức sẽ bị khống chế, người gặp xui xẻo không chỉ có hắn và Lão Bản Nương, toàn bộ thân tín của mình sẽ gặp xui xẻo, tất cả những gì hắn liều mạng xây dựng nhiều năm qua đều sẽ bị hủy hoại trong chốc lát.
Ngàn sai vạn sai cũng là mình sai, chỉ hận mình vô năng! Miêu Nghị đưa tay nhấc chén rượu, đột nhiên ngẩng đầu uống cạn chén, sau đó đặt chén rượu trên bàn, năm ngón tay dùng sức bóp chặt, chén rượu trực tiếp bị hắn bóp nát. Thợ mộc và thợ đá ngồi phía sau Lão Bản Nương nhất tề nhìn thấy, bất giác đưa mắt nhìn nhau.
Trang Hữu Văn đang ngồi bên cạnh, cầm đũa gắp một miếng thịt đưa đến khóe miệng, bỗng nhiên tay cứng đờ, từ từ quay đầu lại nhìn về phía hắn.
Trình Ngạo Phương ngồi phía trước cũng quay đầu lại liếc nhìn, truyền âm nhắc nhở:
- Để ý nữ nhân kia làm chi, nàng nói không chừng đang cố ý khiêu khích ngươi, tuyệt đối đừng kích động, làm ra chuyện sai lầm.
Hai người kia truyền âm hàn huyên không ngừng, Trình Ngạo Phương vẫn có phát hiện, nhất là sau khi nghe nói Miêu Nghị chính là Ngưu Nhị đã từ khách sạn Phong Vân trốn ra được, đoán chừng Lão Bản Nương không nói điều gì hay, lúc này phản ứng bị chọc giận của Miêu Nghị ở phía sau phát ra càng xác minh suy đoán của nàng.
Sau khi Trang Hữu Văn nhét miếng thịt vào trong miệng, thuận tay cầm một chén rượu không đặt trước mặt Miêu Nghị, đích thân giúp Miêu Nghị rót rượu, lại càng công khai nhắc nhở:
- Đừng mắc mưu!
Hắn cũng cho rằng Miêu Nghị bị Lão Bản Nương chọc giận.
Mà trên thực tế Miêu Nghị đích xác cũng bị lời nói của Lão Bản Nương chọc giận.
Nhìn thấy bộ dạng này của Miêu Nghị, Lão Bản Nương cũng lo lắng một trận, truyền âm nói:
- Thật xin lỗi! Ta không nên nói như vậy, Ngưu Nhị, ngươi đừng để trong lòng, ta thật sự không có ý ép ngươi.
Miêu Nghị lắc đầu, không nói thêm gì nữa. Lão Bản Nương cũng mặc nhiên, ánh mắt lộ ra vẻ ảm đạm.
Mãi cho đến khi yến hội kết thúc, hai người cũng không có bất kỳ trao đổi nào nữa, tan cuộc đứng dậy, Lão Bản Nương đột nhiên truyền âm nói:
- Ở chính bắc năm mươi dặm, đi qua một con sông lớn, có một rừng loạn thạch, nửa đêm giờ Tý, gặp mặt trên ngọn núi cao nhất của rừng đá, không gặp không về! Miêu Nghị yên lặng gật đầu.
Sau khi yến hội kết thúc, mọi người hộ tống Nhạc Thiên Ba trở về biệt viện, sau đó cũng trở về chỗ của mình nghỉ ngơi.
Miêu Nghị nhìn thời gian, lúc này cách giờ hẹn cũng chỉ còn một canh giờ, thích thú tìm Trình Ngạo Phương thỉnh thị:
- Cung chủ, ta muốn ra ngoài một lát.
Trình Ngạo Phương nói:
- Xem chừng tinh thần của ngươi không phấn chấn lắm, lúc ấy còn bóp nát cả chén rượu, nữ nhân kia rút cuộc đã nói gì mà chọc giận ngươi thành như vậy? - Cũng không có gì, chẳng qua lời nói có chút khó nghe mà thôi.
- Miêu Nghị, ngươi định giấu diếm bổn cung đến khi nào? Bổn cung suy nghĩ, tựa hồ sau khi chuyện Ngưu Nhị ra khỏi khách sạn Phong Vân ở Lưu Vân Sa hải, ngươi mới một lần nữa lộ mặt ở Thủy Hành cung, ta nghĩ nữ nhân kia cũng sẽ không vô duyên vô cớ ngó chừng ngươi không tha như vậy?
- Tiên Thánh phân phó Đào bà bà, sau đó Đào bà bà an bài ta.
Miêu Nghị chỉ nói đến đây là dừng.
Trình Ngạo Phương ngẩn ra, nếu là bí mật liên lụy tới Tiên Thánh, nàng cũng không tiện hỏi nhiều, còn lời nói của Miêu Nghị không thể nghi ngờ đã thừa nhận, thích thú gật đầu nói:
- Đừng gây chuyện, tự cẩn thận một chút.
Miêu Nghị chắp tay tạ ơn, một mình ra khỏi biệt viện, lặng lẽ rời đi.
Ước hẹn với Lão Bản Nương là chính bắc năm mươi dặm, Miêu Nghị phi hành chừng ba mươi dặm thì dừng lại, giấu mình vào một ngọn núi hết nhìn đông tới nhìn tây lặng lẽ quan sát.
Hắn đợi gần nửa canh giờ, không thấy chung quanh có bất kỳ động tĩnh gì, xác nhận không ai theo dõi, lúc này mới tiếp tục tiềm hành trong rừng núi, sau khi rời xa mới vút không rời đi, có thể nói cực kỳ cẩn thận, bởi vì thật sự không thể sơ suất.
Đúng như Lão Bản Nương đã nói, quả nhiên có một con sông lớn, đối diện sông chính là một rừng loạn thạch cao thấp không đều, Miêu Nghị trực tiếp hạ xuống ngọn núi cao nhất, nhìn chung quanh, cách giờ Tý ước định còn một chút thời gian.
Đang chuẩn bị chờ chực, bên tai lại truyền đến truyền âm của Lão Bản Nương:
- Ở đây!
Hắn quay đầu lại nhìn hướng dưới chân núi, chỉ thấy Lão Bản Nương đang đứng giữa mấy núi đá sừng sững giữa sườn núi ngoắc hắn. Miêu Nghị nhìn chung quanh, nhanh chóng lao đi. Vừa rơi xuống bên trong rừng loạn thạch, mới phát hiện giữa loạn thạch đang che giấu một sơn động, thật đúng là một chỗ bí mật để gặp mặt.
Đi theo Lão Bản Nương vào trong động tối như mực, Miêu Nghị mở pháp nhãn đánh giá, đây là một huyệt động bỏ hoang, không có gì đặc biệt, không nhịn được hỏi:
- Lão Bản Nương, tới đây làm gì?
Lão Bản Nương đột nhiên dừng bước xoay người, giang hai cánh tay trực tiếp ôm lấy cổ hắn, trả lời hắn chính là đôi môi đỏ mọng, ngăn chặn cái miệng của hắn, kịch liệt hôn hắn.
Miêu Nghị ngơ ngác một lát, khẽ ngửi thấy mùi thơm của cơ thể của nàng cũng có chút ý loạn tình mê, tư niệm hóa thành sức mạnh, hai cánh tay trực tiếp ôm lấy bờ eo của nàng, dùng sức xiết vào trong ngực mình, làm Lão Bản Nương kìm lòng không được, phát ra một tiếng “Ưm”, cái lưỡi thơm tho trong nháy mắt bị xâm phạm, hai đôi môi quấn chặt lấy nhau như đói khát lâu ngày.
Hai người đều nhắm mắt, thân thể thở dốc bất an quấn chung một chỗ, đôi tay của Miêu Nghị lại càng xâm phạm khắp nơi, khiến thân thể mềm mại của nàng run rẩy, hai gò núi của Lão Bản Nương chịu đủ giày xéo, làm hai chân nàng như nhũn ra. Hai người chỉ hận không thể hòa tan vào trong thân thể của nhau.
Kích hôn hồi lâu, tay Miêu Nghị theo bản năng trượt vào bên trong y phục của nàng, muốn cởi bỏ y phục trói buộc bên trong nàng.
Đôi mắt đang khép hờ của Lão Bản Nương đột nhiên mở ra, đưa tay bắt lấy cánh tay đang mò mẫn trong bộ ngực của mình, hai đôi môi tách ra, đầu Lão Bản Nương ngửa ra sau, thở hổn hển lắc lắc đầu, trong lúc thở dốc thấp giọng cầu khẩn:
- Ngưu Nhị, đừng làm như vậy!
Chuyện quái gì thế này! Miêu Nghị dở khóc dở cười nói:
- Đây là ngươi chủ động lén lén lút lút với ta, không tính là ta không tuân thủ ước định chứ?
---------------