Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Một tay khác của Lão Bản Nương lại bắt được một bàn tay đang tiếp tục vân vê cặp mông của mình, bộ ngực dồn dập phập phồng nói:
- Ta thừa nhận là ta muốn ngươi, muốn ôm ngươi, muốn hôn ngươi, thậm chí muốn trao cả thân thể cho ngươi. Nhưng...
Trong mắt nàng tràn đầy vẻ cầu khẩn lắc đầu.
- Lão Bản Nương, được rồi, ngươi không phải muốn đùa bỡn ta chứ?
Miêu Nghị thật sự muốn khóc, nhưng cũng không miễn cưỡng nàng, hai tay từ từ rút ra khỏi y phục của nàng, đàng hoàng ôm lấy nàng.
Hai cánh tay Lão Bản Nương cũng một lần nữa quấn lấy cổ hắn, lại kiễng mũi chân hôn lướt qua miệng Miêu Nghị. Sau khi gót chân hạ xuống đất, trong ánh mắt nhìn về phía Miêu Nghị tràn đầy suy nghĩ “yêu thương”, nhu tình ngọt ngào nói:
- Chúng ta nói xong rồi cũng không nên lén lén lút lút nữa. Chỉ là hôm nay ta đã có mấy lời nói sai, ta muốn đền bù cho ngươi một chút để xin lỗi, nhưng ta không thể làm hơn được nữa.
Miêu Nghị cười khổ nói:
- Đây là ngươi muốn đền bù, muốn xin lỗi ta!
Lão Bản Nương cười dài nói:
- Còn giận ta phải không?
Miêu Nghị thở dài nói:
- Ta không giận ngươi. Chẳng qua nhìn thấy ngươi bị lão nhân Phong Bắc Trần kia chỉ trích trước mặt mọi người mà bản thân ta lại vô năng vô lực, tâm tình có chút mất khống chế, ngươi cũng không cần để trong lòng.
Lão Bản Nương lắc đầu nói:
- Ta sẽ không để trong lòng, ngươi đã vì ta bỏ ra quá nhiều, đeo trên lưng danh nhơ “Miêu tặc” để người trong thiên hạ phỉ nhổ, có một người đàn ông có thể hy sinh vì ta như thế, đời này của ta cũng không tính là sống uổng phí, chết cũng đáng. Nhưng ta không biết ta có thể làm cái gì cho ngươi. Nói cho ta biết, ngươi cần ta làm cái gì cho ngươi?
- Ta không cần ngươi làm cái gì cho ta. Ngươi có thể cho ta thời gian, có thể đợi ta, chính là may mắn lớn nhất trong đời này của Miêu Nghị ta rồi, đời này kiếp này của ta cần nhất chính là nữ nhân như ngươi.
Đôi mắt Lão Bản Nương phát sáng, hiện ra thần thái khác thường, ngay cả đêm tối cũng không cách nào che giấu, lực sát thương của lời nói này đối với nàng quá lớn, nàng lại vòng tay ôm sát lấy Miêu Nghị, thân thể dính chặt vào người Miêu Nghị, bộ ngực dồn dập phập phồng nói:
- Ngưu Nhị, không được đưa tay vào trong quần áo của ta, không được đi đến một bước cuối cùng, còn những chỗ khác ngươi có thể tùy tiện chiếm lấy.
Tùy tiện chiếm lấy? Miêu Nghị thật sự hết chỗ nói rồi, muốn thu hút hấp dẫn ta, nhưng lại không được đi đến bước cuối cùng, chẳng phải là muốn hại ta hay sao? Nhưng vất vả lắm mới khiến nữ nhân này mở miệng, tiện nghi này ngu sao mà không chiếm, đôi tay của hắn lại vuốt ve chiếm hữu cặp mông của nàng.
Hai người lẳng lặng tựa sát, Lão Bản Nương cũng nằm úp sấp lên ngực hắn, nhắm mắt hưởng thụ vuốt ve của hắn, hai gò má ửng hồng.
Miêu đại điện chủ có thể nói là càng sờ càng bốc hỏa, thật sự là xúc cảm quá tốt, chỉ sợ không thể khống chế được dục vọng của bản thân, không thể làm gì khác hơn là hít một hơi thật sâu, hai tay đàng hoàng đặt lên bờ eo của nàng lên, thở dài:
- Ài! Ta thấy ngươi dẫn ta vào sơn động đã chuẩn bị trước, lại chủ động ôm ấp yêu thương, còn tưởng rằng hôm nay có thể thành chuyện tốt.
Lão Bản Nương phụt cười nói:
- Đây cũng không phải là sơn động chuẩn bị trước, sau khi ta tới đây mới phát hiện có sơn động này, nhìn chung quanh một lần phát hiện an toàn hơn bên ngoài rất nhiều.
Miêu Nghị có chút không chết tà tâm:
- Ngươi không phải nói chỉ cần gặp lại nhau, ngươi sẽ để mặc ta hành hạ sao?
- Ta không nói gặp mặt như vậy, ta nói là lúc ngươi chủ động tới khách sạn gặp ta.
- Nói đến khách sạn, ta hỏi ngươi, tại sao linh thứu của ta không liên lạc được với ngươi?
- Ta đã phá hủy linh vũ, muốn dùng thư tay, huống chi cứ gửi thư tới thư lui như vậy cũng không an toàn, ta vốn không sử dụng Linh Thứu, nếu đột nhiên sử dụng nhiều lần..., vạn nhất có người theo dõi Linh Thứu, ngươi sẽ bị bại lộ.
- Thì ra là như vậy, hại ta vẫn phái người đi hỏi thăm động tĩnh bên phía khách sạn, lo lắng ngươi xảy ra chuyện gì. Ánh mắt Lão Bản Nương sáng lên:
- Ngươi vẫn chú ý đến ta? Lấy chứng cớ ra.
Miêu Nghị thở dài nói:
- Có một con Long câu va vào tường rào bên ngoài khách sạn, khách sạn đã đổi cửa gỗ mới, những thứ khác vẫn trước sau như một, cũng không có thay đổi gì.
Hắn vừa dứt lời, Lão Bản Nương đã kiễng mũi chân, đôi môi mềm mại lại chủ động ngăn cản miệng hắn, cái lưỡi thơm tho tiến vào trong miệng Miêu đại điện chủ, quấy nhiễu điên đảo.
Miêu Nghị cũng không khách khí, ôm lấy thân thể mềm mại của nàng vuốt ve không ngừng, miệng hai người dán chặt vào nhau không chịu buông ra, tưởng chừng như thế giới này chỉ có hai người.
Thật lâu sau khi tách ra, Lão Bản Nương ôm lấy khuôn mặt Miêu đại điện chủ, vẻ mặt thỏa mãn nói:
- Nói cho ngươi biết một bí mật, điều bí mật này ta vốn định sẽ nói cho phu quân tương lai của ta biết trước khi động phòng, cho hắn một niềm vui bất ngờ, nhưng bây giờ ta phá lệ nói trước cho ngươi biết.
Miêu Nghị lập tức động tâm nói:
- Bí mật gì?
Lão Bản Nương nằm úp trên lồng ngực hắn, nhẹ nhàng nói:
- Người vợ cuối cùng của ông nội ta, cũng chính là tiểu bà cô của ta, ông nội của ta sở dĩ lấy bà là bởi vì tiểu bà cô của ta biết một loại vũ đạo, tên là Thiên Ma Vũ, chính bởi vì không cách nào kháng cự mị lực của Thiên Ma Vũ, ông nội của ta mới cưới tiểu bà cô của ta.
Cái này có thể coi là bí mật gì? Miêu Nghị hỏi:
- Thiên Ma Vũ gì?
- Cái gọi là ma vũ, không phải là điệu vũ bình thường, diệu dụng trong đó đợi ngươi nhìn thấy rồi, ngươi tự nhiên sẽ hiểu, hiện tại không nói cho ngươi. - Đừng! Hiện tại ngươi nhảy cho ta nhìn một chút đi!
- Đừng đòi hỏi, ta không thể nhảy! Ngươi nghe không hiểu sao, một khi ta nhảy ngươi sẽ không kìm chế được. Ban đầu tiểu bà cô dạy ta đã nói cho ta biết, không nên tùy tiện nhảy điệu vũ này trước mặt nam nhân, nếu không sẽ chọc ra thị phi, nói với ta sau này chỉ có thể nhảy cho phu quân chân chính của ta nhìn.
Miêu Nghị đưa tay vuốt ve cặp mông đầy đặn của nàng:
- Chẳng lẽ ta còn không tính là phu quân chân chính của ngươi sao?
- Không tính! Ngươi bây giờ là ‘ Miêu tặc ’, Miêu tặc lấy trộm lão bà của người khác, chờ ngươi đường đường chính chính cưới ta, ta sẽ nhảy cho ngươi xem.
Lão Bản Nương cười khanh khách.
Miêu Nghị hơi đố kị nói:
- Phu quân à! Phong Huyền có từng nhìn thấy hay không?
Lão Bản Nương chọc ngón tay vào sau ót của hắn:
- Đồ ngốc, lần đầu tiên của ta là dành cho ngươi, người không có được thân thể của ta làm sao có thể nhìn thấy ta nhảy Thiên Ma Vũ, đến nay vẫn chưa có bất kỳ một người đàn ông nào nhìn thấy ta nhảy.
- Như vậy còn được.
- Ta muốn nói cho ngươi bí mật là, bởi vì từ nhỏ đi theo bà cô học tập Thiên Ma Vũ, mới quen mặc loại trang phục này, trang phục của ta chính là y phục để nhảy Thiên Ma Vũ.
---------------
Miêu Nghị ôm lấy nàng nói:
- Nói thật ngươi đừng nóng giận, thật ra ta thích ngươi mặc trang phục của nữ nhân bình thường hơn, ta nhớ sau khi nhìn thấy ngươi mặc trang phục của nữ nhân bình thường ở khách sạn một lần sau, cho ta một loại cảm giác kinh diễm, ta nhớ mãi không quên.
Lão Bản Nương rời khỏi lồng ngực của hắn, ngạc nhiên nhìn hắn một lát, đột nhiên nói:
- Bắt đầu từ ngày mai, ta sẽ bắt đầu ăn mặc trang phục của nữ nhân bình thường, trang phục Thiên Ma Vũ này chỉ chừa cho phu quân ta.
Miêu Nghị vội vàng khoát tay nói:
- Ta chỉ nói như vậy thôi, ngươi tuyệt đối chớ miễn cưỡng, ngươi thích mặc làm sao thì mặc. Từ nhỏ ngươi đã có thói quen mặc như vậy rồi, nếu thay đổi sẽ rất khó chịu, ta có thể hiểu được, không cần thay đổi.
Lão Bản Nương đưa tay vuốt ve gương mặt của hắn, ôn nhu nói:
- Vì ngươi, ta nguyện ý.
Nữ nhân vừa “Ưm” một tiếng, Miêu Nghị cũng không chịu được, lại kéo nàng vào trong lòng, hai người lại một lần nữa động tình hôn hít mãnh liệt.
Hai người không biết vong tình hôn nhau bao lâu, thân hình Lão Bản Nương đột nhiên cứng đờ, lấy tay đẩy hắn ra, sắc mặt có thể nói là đột biến, truyền âm nói:
- Không hay rồi! Phía ngoài có người đang lén lút đến gần nơi này, chính là phương hướng ngươi tới đây, có phải ngươi bị người ta theo dõi rồi hay không?
- Không phải chứ, lúc ta tới rất cẩn thận!
Miêu Nghị lóng tay lắng nghe trong chốc lát, vẫn không nghe thấy cái gì, biết tu vi của mình không cùng cấp bậc với Lão Bản Nương, nếu nàng nói như vậy, chắc chắn sẽ không sai:
- Ngươi ở bên trong đừng đi ra, ta ra ngoài xem là ai, chờ ta dẫn người đó rời đi, ngươi hãy đi.
Dứt lời hắn nhanh chóng lặng lẽ sờ soạng đi về phía cửa động, còn Lão Bản Nương lại luống cuống tay chân sửa sang lại quần áo bị bàn tay của Miêu Nghị làm cho rối loạn, thật sự có chút luống cuống, ở Vô Lượng quốc một khi bị người ta bắt gian, hậu quả thiết tưởng không chịu nổi.
Miêu Nghị mò tới ngoài động không xa, ẩn núp phía sau một đồng đá đánh giá, quả nhiên thấy một người đang lén lút hết nhìn đông tới nhìn tây đến gần, tựa hồ đang tìm kiếm cái gì, người nọ mặc bạch y, cái đầu dưới ánh trăng phản quang, là một cái đầu trọc, là hòa thượng.
Sau khi thấy rõ người này là ai! Miêu Nghị thở phào nhẹ nhõm, có thể nói vừa bực mình vừa buồn cười, phát hiện tên kia làm sao vẫn giống như khi còn bé, vẫn lén lén lút lút không thay đổi, trực tiếp cầm một tảng đá trong tay, ném mạnh đi.
Hòa thượng kia phản ứng cũng mau, nhanh chóng lắc mình né tránh tảng đá ném tới, nhìn về phương hướng bên này quát lên:
- Người nào? Là ai tập kích bổn Phật gia?
Người lén lén lút lút vừa tới này không phải là ai khác, chính là Bát Giới, chẳng qua hiện tại không có người nào, không cần thiết giả bộ ra vẻ đạo mạo gì nữa, cho nên vừa mở miệng liền lộ ra nguyên hình.
Miêu Nghị nhảy ra ngoài, đứng trên một đống đá, cười lạnh nói:
- Bát Giới đại sư, đêm hôm khuya khoắt ngươi ở chỗ này lén lén lút lút làm gì vậy?
- A...
Bát Giới ngẩn ra, chợt cười khan hai tiếng, phất tay áo bào đi tới:
- Đại ca, là ngươi sao! Thật là đúng dịp, thật là đúng dịp, tại sao lại gặp ngươi ở chỗ chứ? Thật là đúng dịp? Miêu Nghị hừ lạnh nói:
- Thật là đúng dịp cái gì! Ngươi tới nơi này làm gì?
Bát Giới há có thể không nghe ra Miêu Nghị đang nói mát, nhưng hắn vẫn thản nhiên đối ứng:
- Nơi này chính là chỗ bần tăng tu luyện, bên Linh Lung tông quá ồn ào, mỗi đêm bần tăng đều tới đây tĩnh tu, nửa tháng qua ngày nào cũng như thế, tối nay lại đến rất bình thường.
Miêu Nghị ngẩn ra, có chút không biết nói gì, nói như thế, thật đúng là tình cờ, hóa ra mình trong lúc vô tình đã xông vào địa bàn của lão Nhị. Nhưng vừa nhìn thấy bộ dạng lãnh đạm chắp tay trước ngực của Bát Giới hắn lập tức nheo mắt, nhớ lại bộ dạng lén lén lút lút vừa rồi của tên này, dáng vẻ này không giống như người ngày nào cũng đến đây, nếu không phải biết lai lịch của người này, thiếu chút nữa đã bị người này lừa gạt rồi. Miêu Nghị từ trên tảng đá nhảy xuống, cười lạnh liên tục, từng bước đi tới phía đối phương.
Bát Giới nhìn thấy hắn, đột nhiên một mắt lớn một mắt nhỏ, năm đó lúc hai huynh đệ chia tay hắn cũng chỉ có mười bốn mười lăm tuổi, đại ca của mình là hạng người gì mình há có thể không có ấn tượng hay sao, cảm giác trước mặt đại ca mình có giả bộ thế nào cũng có chút dư thừa, hai người bọn họ còn không biết nhau sao! Trong nháy mắt dáng vẻ đạo mạo của hắn hoàn toàn biến mất, lúc này ha hả gượng cười, từ từ lui về phía sau:
- Đại ca, có lời gì từ từ nói, đừng động thủ động cước, nếu động thủ ngươi chưa chắc không phải đối thủ của ta.
- Nếu ngươi dám trốn, nếu dám hoàn thủ, sau này đừng kêu ta là đại ca.
Miêu Nghị chỉ vào hắn nói.
Thân hình Bát Giới cứng đờ, vẻ mặt cương cười:
- Đại ca, ngươi không đùa đấy chứ. Chúng ta chia tay nhiều năm rồi, vừa thấy mặt đã đả thương tình cảm huynh đệ không tốt đâu... Ôi!
Miêu Nghị đưa tay níu lấy lỗ tai hắn, tình cảm huynh đệ cái gì, ngươi từ nhỏ đã nhìn trộm quả phụ người ta tắm còn chưa tính, bây giờ còn dám chạy tới làm hỏng hảo sự của đại ca ngươi, tóm lại mới thử nghĩ đã thấy tức giận, phát hiện lão Nhị này càng lớn càng kỳ cục. Hắn nhấn lão Nhị ngồi xuống đất, một trận quyền cước đấm đá.
Bát Giới ngồi chồm hổm trên mặt đất, ôm đầu kêu rên.
Sau khi Miêu Nghị dừng quyền cước, lại đá vào mông đít hắn một cước.
- Cút! Lập tức cút cho ta, có lời gì quay về hãy nói.
Không thể để cho tên này phát hiện Lão Bản Nương.
Vẻ mặt Bát Giới bi phẫn đứng lên, phủi dấu chân của Miêu Nghị dính đầy trên tăng bào tuyết trắng của hắn nói:
- Ngươi kêu ta làm sao trở về nhìn người khác?
- Ta cũng không tin trên người ngươi không có y phục khác để thay!
Miêu Nghị thuận tay giật thanh bảo kiếm ra ngoài.
Bát Giới lập tức giơ tay đầu hàng nói:
- Ta đi. Ta đi được rồi chứ?
Nói xong lại lui một bước về sau.
Đột nhiên hai mắt hắn trừng lớn:
- Không đúng!
Miêu Nghị cau mày nói:
- Cái gì không đúng?
Bát Giới vỗ cánh mũi, dùng sức hít hà, hai mắt chợt bộc phát ra tia sáng kỳ dị, chỉ vào Miêu Nghị kinh ngạc nói:
- Đại ca, trên người ngươi làm sao có mùi thơm của nữ nhân?
Miêu Nghị khiển trách:
- Nói hưu nói vượn gì vậy, ở đâu ra mùi thơm của nữ nhân, mau cút đi!
- Đại ca. Đừng hòng gạt ta, trong miếu ta nhiều nữ nhân như vậy, mùi thơm cơ thể của nữ nhân, ta vừa ngửi là nhận ra ngay, há có thể tránh được cái mũi của ta.
Bát Giới cười hắc hắc, nhìn cảnh vật chung quanh, càng phát ra tiếng cười rất cổ quái, ánh mắt không ngừng ngắm tới ngắm lui phương vị phía sau Miêu Nghị:
- Đại ca, ngươi đêm hôm khuya khoắt chạy tới đây làm gì?
- Ngươi có cút hay không?
Miêu Nghị có chút thẹn quá thành giận, giơ kiếm đuổi người.
Mi tâm Bát Giới lộ ra một đóa Hồng Liên, thân hình chợt lóe, nhanh chóng né tránh, chạy đến phía sau Miêu Nghị, bất kể ngươi có phải đại ca hay không, một khi lòng hiếu kỳ nổi lên, quả thực ngay cả Phật tổ cũng không ngăn được. Hắn chạy đến chỗ Miêu Nghị vừa mới đi ra, phát hiện một sơn động ẩn tàng.
---------------