Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lão Bản Nương lập tức “phụt phụt” nén cười, túm chặt Miêu Nghị vẫn còn chưa tiêu tức giận, hỏi Bát Giới:
- Ngươi không phải là đệ tử của Thất Giới đại sư sao? Làm sao lại thành đệ đệ của hắn? Thấy người ta cười mình, Bát Giới cúi đầu nhìn lại hình tượng, phát hiện đúng là không thích hợp giả bộ, để hai tay xuống, lại lau máu tươi rỉ ra ở khóe miệng, ho khan nói:
- Chị dâu, chuyện này nói ra rất dài dòng, tóm lại ban đầu khi huynh đệ chúng ta còn nhỏ, là lão con lừa ngốc Thất Giới lừa gạt ta chạy đi, làm hại huynh đệ chúng ta thất lạc nhiều năm.
Lão con lừa ngốc? Lão Bản Nương kinh hãi, nhìn cái đầu trọc của hắn, có chút không biết nói gì.
Miêu Nghị cũng bị khiếp sợ không nhẹ, lại tức giận, chỉ vào Bát Giới quát lên:
- Đồ hỗn trướng! Ngươi gọi sư phụ ngươi là gì?
Trên người hắn, có thể thấy mùi vị huynh trưởng như cha, trên thực tế từ nhỏ hắn đối với lão Nhị và lão Tam đích xác giống như cha vậy.
Nghe được lão Nhị gọi Thất Giới đại sư là con lừa ngốc, có một sư phụ tốt như vậy còn không biết quý trọng, lửa giận vừa rồi mới ném ra sau ót, vì tên đệ tử bất hiếu đồng thời là đệ đệ mình mà trở lại, là loại tức giận vì mình đã giáo dục ra loại súc sinh này, lại muốn xông lên cuồng đánh một trận.
- Đại tẩu, ngươi túm chặt hắn.
Bát Giới chỉ vào Miêu Nghị hú lên quái dị, có chút khẩn trương nói:
- Đại ca, là ta nói sai, vừa rồi là ta nói sai!
Hắn phảng phất lại nhớ tới khi còn bé, mỗi lần mình phạm sai lầm đại ca đều đánh mình một trận, phát hiện đã nhiều năm như vậy, đại ca thật sự vẫn không hề thay đổi, làm hắn có chút sợ.
Lão Bản Nương quả nhiên ôm chặt cánh tay Miêu Nghị:
- Được rồi! Ngưu Nhị, làm huynh trưởng động thủ với đệ đệ mình còn coi là gì.
Bát Giới gật đầu lia lịa:
- Đại tẩu nói rất đúng, đều là người một nhà, người một nhà không đánh nhau, cùng nhau lo đối phó người ngoài mới đúng.
- Ngưu Nhị, xin bớt giận, nếu không ta tức giận đấy!
Lão Bản Nương túm Miêu Nghị khuyên nhủ.
- Ngươi...
Miêu Nghị chỉ vào lỗ mũi Lão Bản Nương, một tay Lão Bản Nương túm lấy tay hắn nhấn xuống:
- Ngươi cái gì mà ngươi?
Một tay túm lấy Miêu Nghị kéo đến sau lưng mình, hỏi:
- Tiểu sư phụ Bát Giới, làm sao ngươi lại chạy tới đây?
- Cái này...
Bát Giới cười hắc hắc nói:
- Chị dâu, ta thật không biết ngươi và đại ca gặp gỡ ở chỗ này. Ta thật sự không phải cố ý phá vỡ. Ta vốn muốn đi tìm đại ca, ai ngờ phát hiện đại ca lén lén lút lút rời đi, cho nên ta liền cảm thấy kỳ quái. Đêm hôm khuya khoắt hắn lén lén lút lút làm cái gì? Ta sợ đại ca gặp chuyện không may, một đường đi theo phía sau bảo vệ đại ca, tính cảnh giác của đại ca còn rất cao, nhiều lần thiếu chút nữa bị hắn phát hiện, còn thiếu chút nữa là mất dấu, may nhờ ta thường xuyên... May nhờ ta có kinh nghiệm, sau khi đến nơi này đợi một hồi lâu mà không thấy đại ca đi ra, lo lắng đại ca gặp chuyện không may, cho nên đến tìm xem, ai biết... Thật xin lỗi, ta thật không phải cố ý, không muốn quấy rầy nhã hứng của các ngươi!
Bảo vệ là giả, lén lút theo dõi là thật.
Lão Bản Nương quay đầu lại tức giận nhìn về phía Miêu Nghị, đôi mắt sáng tàn nhẫn trợn mắt nhìn Miêu Nghị. Có người theo dõi cũng không biết, ngươi rút cuộc đã làm gì vậy? Vạn nhất là người khác, thì phải làm thế nào?
Miêu Nghị cũng thật sự không biết nói gì, mình đã rất cẩn thận rồi, trên đường còn ẩn giấu rất lâu quan sát, làm sao còn bị lão Nhị theo dõi? Tên này là vua trộm à?
Bát Giới tựa hồ đoán được tâm tư Lão Bản Nương, khoát tay nói:
- Đại tẩu yên tâm, có ta ở phía người canh gác bảo vệ, sẽ không có ai để ý đến đại ca nữa. Đúng rồi, ta sẽ canh chừng xung quanh, các ngươi tiếp tục đi, ta sẽ giúp các ngươi canh gác. Nói xong, hắn xoay người rời đi.
Lão Bản Nương nhất thời dở khóc dở cười, có thể nói vô cùng ngượng ngùng, hô lên:
- Không cần, các ngươi hàn huyên đi, ta còn có việc đi trước.
Dứt lời, nàng buông Miêu Nghị ra, nhanh chóng lướt đi. Xảy ra chuyện này, còn có thể có nhã hứng tiếp tục với Miêu Nghị nữa sao, nàng cũng không tiện cùng Miêu Nghị trở về, chỉ có thể đi trước một bước.
Đưa mắt nhìn Lão Bản Nương rời đi, Bát Giới đột nhiên giơ ngón tay cái lên về phía Miêu Nghị, thấp giọng khen:
- Đại ca, cũng là ngươi lợi hại.
Miêu Nghị quay đầu lại nhìn hắn, mắt lạnh nói:
- Lợi hại cái gì?
Bát Giới cười hắc hắc nói:
- Đại ca có phẩm vị, ngay cả cháu dâu của Đạo Thánh cũng dám chơi, tiểu đệ cảm thấy không bằng..., chẳng qua lá gan của đại ca cũng quá lớn, sắc đảm ngập trời!
Miêu Nghị lại tức giận nói:
- Ngươi nói gì? Lặp lại lần nữa!
Bát Giới vội vàng khoát tay nói: - Đại ca, ngươi đừng vội, ta không phải có ý này, ý của ta là, may là ta ở phía sau theo dõi, nếu là người khác, xem như đại ca gặp phiền toái rồi. Thứ cho bần tăng nói lời không nên nói, loại nữ nhân này không dễ chọc, chúng ta cũng chọc không nổi, ta không cần thiết vì thống khoái nhất thời mà đánh mất cái mạng nhỏ này, vẫn nên sớm thu tay lại thì tốt hơn, hôm nay bị ta phá vỡ vừa vặn có lý do và cơ hội thoát thân. Đại ca, ngươi nói ta suy nghĩ có đạo lý hay không?
Miêu Nghị nghe đến đây, hai nắm đấm từ từ nắm lên, nhe răng nhếch miệng, đột nhiên lắc mình vọt tới.
- Lại tới rồi! Ta nói sai gì chứ? Tại sao ngươi không chịu nói đạo lý!
Bát Giới kinh hãi kêu lên, lập tức lắc mình chạy trốn, chạy tán loạn trong rừng loạn thạch.
Miêu Nghị điên cuồng đuổi theo, nhưng chính là đuổi không kịp, tu vi không bằng lão Nhị, cuối cùng phải dừng lại, phất tay nói với Bát Giới:
- Đừng chạy rồi, tới đây!
- Bần tăng cũng muốn đi tới, nhưng ngươi không chịu nói đạo lý! Ta đi qua chẳng phải là muốn chết!
Bát Giới kiên quyết đứng cách hắn rất xa.
- Ta không đánh ngươi, ngươi tới đây cho ta.
- Đây là ngươi nói, nếu ngươi nói không giữ lời, đến lúc đó đừng trách ta hoàn thủ! Ta ghét nhất người không giữ lời hứa!
Bát Giới cảnh cáo một tiếng, từ từ nhích lại gần, nhìn ra được hắn vẫn duy trì cảnh giác, đóa Hồng Liên chỗ mi tâm vẫn phát sáng không tắt.
Miêu Nghị chỉ vào Hồng Liên trên mi tâm của hắn, kỳ quái nói:
- Tu vi của ngươi làm sao còn cao hơn lão Tam? Chẳng lẽ ngươi tu hành công pháp mạnh hơn lão Tam sao?
Thấy hắn tựa hồ không ý tứ động thủ nữa, Bát Giới cũng thở phào nhẹ nhõm:
- Có lẽ không lợi hại hơn lão Tam, nếu không lão ngốc... Nếu không sư phụ của ta đã là Phật thánh rồi.
Miêu Nghị ngạc nhiên nói:
- Vậy tốc độ tu luyện của ngươi làm sao còn nhanh hơn lão Tam? Lão Tam mới là Hồng Liên tam phẩm?
- Cái này! Ta cũng không rõ lắm, dù sao nghe sư phụ của ta nói, thiên phú tu luyện công pháp giới môn của ta cao hơn muội ấy, nếu không có thiên phú ở phương diện này cũng không cách nào tu luyện công pháp giới môn, đây cũng là nguyên nhân hắn thu ta làm đồ đệ. Công pháp của giới môn nặng ở tu tâm, nói gì hiện tại tiến độ tu hành của ta càng nhanh, ý nghĩa tiến độ tu hành tương lai càng chậm, thậm chí là giẫm chân tại chỗ, bất kể nhiều như vậy, trước tiên đề cao tu vi đã rồi hãy nói.
---------------
- Giẫm chân tại chỗ?
Miêu Nghị nhướng mày, lo lắng.
- Đại ca, đừng nói chuyện của ta nữa, nói một chút chuyện của ngươi và Lão Bản Nương kia đi...
Thấy Miêu Nghị lại lộ ra bộ dạng muốn ăn thịt người, Bát Giới lập tức cảnh giác nói:
- Đại ca, ngươi cũng đừng mất hứng, nếu đổi thành người khác ta cũng lười quản, trốn ở một bên xem náo nhiệt là được, nói không chừng còn giúp các ngươi... gõ mõ hoá duyên! Đại ca, ta nghe lão Tam nói ngươi đã có người yêu rồi, người lão Tam nói không phải là vị vừa rồi đấy chứ?
Miêu Nghị liếc mắt nói:
- Chẳng lẽ không được sao?
- Thật sự là nàng!
Bát Giới mở to hai mắt nhìn, đột nhiên dậm chân, lấy tay đấm ngực, làm bộ rèn sắt không thành thép:
- Đại ca, ngươi kêu ta phải nói ngươi làm sao đây, nữ nhân kia là ai còn cần ta nói sao? Có thể nói trong thiên hạ không ai có thể dây vào, nếu không làm sao còn có thể đợi đến lượt ngươi hạ thủ, ngươi đã là người đứng đầu hai điện, thủ hạ tín đồ đếm không hết, muốn tìm nữ nhân xinh đẹp không phải là chuyện rất đơn giản, cần gì phải chọc vào tổ ong vò vẽ này? Ngươi đừng nói với ta, ngươi chưa nghe nói chuyện của nàng. Nói cách khác, cho dù có thể đụng, ngươi tìm nữ nhân nào không tìm, tại sao lại tìm hàng người khác đã dùng qua rồi, dựa vào thân phận địa vị của ngươi cần phải tìm hàng đã xài rồi sao? Còn là chọc vào hàng đã xài vô cùng phiền toái, là phụ nữ có chồng đấy! Phụ nữ có chồng đấy. Đại ca, ngươi không phải hồ đồ rồi chứ!
- Ngươi nói nhăng gì đó?
Miêu Nghị trầm giọng nói:
- Ngươi nghe kỹ cho ta, nàng và người khác chẳng qua chỉ có danh phân, còn người chân chính đoạt lấy trinh tiết của nàng cũng chỉ có đại ca của ngươi.
Bát Giới là một Hoa hòa thượng, dĩ nhiên có thể nghe hiểu lời này có ý gì, há to miệng sửng sốt một lúc lâu, mới thử hỏi:
- Cái này không thể nào? Nàng cũng lăn lộn ở bên ngoài bao nhiêu năm, loại tiện nghi này cũng có thể cho ngươi lên mặt?
Miêu Nghị nói:
- Có hay không ta không rõ ràng hơn ngươi sao?
- Vậy sao!
Bát Giới gãi gãi cái đầu trọc của mình, hít một hơi khí lạnh, nhe răng nói:
- Vậy thì phiền toái! Ta đang suy nghĩ, lão Đại ngươi không phải muốn chơi thật với nàng đấy chứ?
Miêu Nghị trịnh trọng nói:
- Ta và nàng là lưỡng tình tương duyệt, cả hai chúng ta đều thật tâm, nếu không phải cùng nàng, ta sẽ không lập gia đình.
Bát Giới làm bộ đau răng, cười khổ nói:
- Đại ca, ta vẫn giữ câu nói kia, bối cảnh của nàng chúng ta chọc không nổi! Ngươi cưới nàng ta không phản đối, nhưng cũng phải xem ngươi có bản lĩnh làm được như vậy hay không! Có nhiều thứ có thể liều mạng tranh thủ, nhưng có nhiều thứ cho dù ngươi đánh cược cả tính mạng cũng vô dụng! Chuyện này cho dù có thể nhờ lão Tam cầu khẩn sư phụ của nàng ra mặt hỗ trợ cũng vô dụng! Cho dù sư phụ của ta ra mặt cũng không giúp được ngươi! Đại ca, ngươi đừng nằm mộng nữa, tỉnh lại đi có được không? Từ nhỏ ngươi là người có toan tính, nên biết cái gì nên làm cái gì không nên làm! Ngươi như vậy bần tăng rất lo lắng!
- Ngươi không cần khuyên nữa, chuyện này ngươi khuyên cũng vô dụng.
Miêu Nghị xoay người vỗ vỗ bờ vai của hắn:
- Lão Nhị, ngươi là người xuất gia, có một số việc ngươi không rõ. Qua nhiều năm như vậy, đại ca một thân một mình ở bên ngoài chém giết, trái tim bao nhiêu lần tìm được đường sống trong chỗ chết này, ngươi không hiểu được đâu, đại ca của ngươi không thiếu nữ nhân, nhưng có thể tìm được một nữ nhân để cho đại ca bất chấp sống chết, toàn tâm toàn ý thích nàng thì không dễ dàng. Lão Nhị, ta thật sự thích nàng, cũng thật sự yêu nàng, chỉ cần nàng không phụ đại ca, đại ca vĩnh viễn sẽ không buông tha nàng, ngươi hiểu không?
Nghe hắn nói đến một thân một mình ở bên ngoài chém giết, bao nhiêu lần tìm được đường sống trong chỗ chết, Bát Giới lập tức nghĩ tới tình hình ban đầu ở Không Diễm sơn Tinh Túc hải, nghĩ tới đại ca đã chém đứt một chân mình, dứt khoát nhảy vào trong biển lửa, hốc mắt cũng hoe đỏ, yên lặng gật đầu nói:
- Nếu đại ca thật lòng thích, ta còn có thể nói gì nữa, chẳng qua chỗ lão Tam sợ là sẽ có ý kiến!
Miêu Nghị cau mày nói:
- Nàng có ý kiến gì?
Bát Giới thở dài nói:
- Đại ca, ngươi không biết sao, lần trước lão Tam chạy đến tìm ta, đã khóc lóc đến phát sợ, nàng nói nàng thích ngươi, nhưng ngươi lại cự tuyệt nàng, nàng tìm ta để ta hỗ trợ nghĩ kế. Nhìn lão Tam khóc như vậy ta thật sự rất đau lòng, cho nên ta đã vỗ ngực bảo đảm, hứa với nàng sẽ giúp nàng đoạt ngươi tới tay, bây giờ ngươi như vậy ta làm sao ăn nói với lão Tam, đến lúc đó chắc nàng sẽ phá hủy ngôi miếu đổ nát của ta mất.
Miêu Nghị khiển trách:
- Ngu ngốc! Lão Tam không hiểu chuyện, tại sao ngươi còn ngu dốt hùa theo làm gì?
Bát Giới nói:
- Đại ca, ta là nghĩ, chẳng lẽ lão Tam không xinh đẹp sao? Rất đẹp! Đó là tuyệt sắc nhân gian! Người nam nhân nào thấy nàng mà không động tâm, ta thấy cũng động tâm, chỉ hận không thể cưới nàng về trong miếu của ta, để nàng sinh sống cùng một đống tiểu hòa thượng tiểu ni cô, nhưng lão Tam không thích bần tăng! Cái này gọi là nước phù sa không chảy ruộng người ngoài, nếu nàng nguyện ý, ngươi chỉ cần thu nhận nàng là được, người một nhà cần gì vì... một số chuyện mà gây ra ngăn cách gì đó. Đại ca, lão Tam cũng là nữ nhân, nữ nhân không dễ chọc, loại chuyện này làm không tốt sẽ biến bạn thành thù đấy!
- Ngươi biết cái gì, tình cảm của nàng không phải là tình yêu nam nữ, tựa như ta cũng rất thích nàng, chẳng qua là tình cảm của đại ca đối với muội muội mà thôi, không phải là tình cảm giữa nam nhân đối với nữ nhân, chẳng qua hiện tại nàng không thấy rõ mà thôi, thời gian lâu dài dĩ nhiên sẽ dần quên lãng.
- Ta nói này lão Đại, nàng đã là người trưởng thành, ngươi đừng xem ta và nàng là tiểu hài tử nữa! Là quan niệm của ngươi vẫn chưa thay đổi đúng không?
Miêu Nghị ít nhiều ngẩn ra, thoáng trầm tư, lại thở dài nói:
- Quay về ngươi hãy giúp ta lưu tâm đến nàng nhiều một chút, nếu gặp được người thích hợp hãy giúp lão Tam tác hợp.
- Muốn tác hợp ngươi đi mà tác hợp, ta sẽ không đi làm loại chuyện tiện nghi cho người khác, lão Tam là tuyệt sắc! Tại sao bần tăng phải giúp đỡ cho người khác? Nếu lão Tam coi trọng người nào, ta sẽ không nói gì, nhưng nếu kêu ta đẩy lão Tam cho người ngoài, bần tăng không làm được!
- Ngươi là người xuất gia tại sao còn nhiều tục tâm như vậy?
- Ngươi khoan hãy nói, bần tăng chính là tục tâm rất nặng! Sư phụ của ta nói, nếu không phải tục tâm của ta trời sanh khó diệt, ta và hắn cũng không có duyên phận thầy trò.
Miêu Nghị ngạc nhiên:
- Có ý gì?
- Quỷ mới biết có ý gì, lão... Sư phụ của ta nói như vậy, nói ta là loại người hữu chúng sinh tương, hữu chúng sinh tâm gì đó, một khi thật sự đại triệt đại ngộ, vậy thì sẽ kết thành tuệ quả, có thể thành tựu tới Phật chí thánh, có thể pháp lực vô biên phổ độ chúng sanh, nói cái gì mà giới môn luôn mong đợi ngày này.
---------------