Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
- Có ý gì?
- Ta đã nói là không biết có ý gì, sư phụ nói thời cơ đến ta dĩ nhiên sẽ đại ngộ, ta nói với ngươi chuyện này để làm gì, chuyện của người xuất gia nói ngươi cũng không hiểu. Nhưng ta nói này đại ca, nam nhân tam thê tứ thiếp là chuyện rất bình thường, ngươi và chị dâu ân ân ái ái cũng không ngại thu nhận thêm lão Tam chứ. Nếu không ta sẽ giúp ngươi hỏi lão Tam, nếu lão Tam không có ý kiến, ngươi cứ làm như vậy là được.
- Nói bậy!
Miêu Nghị khiển trách:
- Ta cảnh cáo ngươi, chuyện của Lão bản nương ngươi tuyệt đối không được nhắc tới với lão Tam, ít nhất bây giờ không phải thời điểm để nói.
- Tại sao!
- Ngươi không ở Tiên quốc ngươi không biết, khi ở Tinh Túc hải, sư tỷ của lão Tam là Hồng Trần tiên tử từng nói với ta một số chuyện, mà bản thân ta cũng từng tiếp xúc với một số chuyện. Sư phụ của Lão Tam tâm tính lạnh lùng, một khi lão Tam vọng động làm ra chuyện gì, đến lúc đó thì phiền toái. Tóm lại chuyện hôm nay ngươi không nên nói tới, có cơ hội ta sẽ từ từ nói với nàng.
- Nếu như vậy, vậy ta sẽ không nhúng tay vào nữa. Nhưng đại ca, ta lặp lại lần nữa, ba người chúng ta từ nhỏ sống nương tựa lẫn nhau. Mặc dù không phải là huynh muội ruột thịt nhưng hơn hẳn huynh muội ruột thịt. Giới tu hành đã đủ tàn khốc rồi, chuyện của lão Tam ngươi phải xử lý tốt, cha mẹ nàng khi còn tại thế đối xử với chúng ta không tệ, ta không muốn để mặc hai người khúc mắc mà không làm gì, đến lúc đó bần tăng giúp ai cũng không phải.
Miêu Nghị gật đầu nói:
- Trong lòng ta đã có tính toán.
- Ài!
Bát Giới thở dài nói:
- Đại ca, ta thấy ngươi cũng thiệt là, được một mỹ nhân tuyệt sắc như lão Tam yêu thương nhung nhớ, ngươi còn sĩ diện chối đẩy. Nếu đổi lại là ta, ta sẽ trực tiếp ôm nàng lên giường ôm ấp, này nọ. Ngủ một giấc cũng không có gì phiền toái, ta không muốn biến chuyện đơn giản thành phức tạp.
Bốp! Miêu Nghị trực tiếp đưa tay đập vào gáy hắn một cái.
Bát Giới ôm gáy cắn răng nói:
- Ta đã cảnh cáo ngươi không được động thủ động cước với ta rồi, nếu không bần tăng sẽ không khách khí.
Miêu Nghị mặc kệ hắn, hỏi:
- Nói đến chuyện của lão Tam, ta nhớ lần trước lão Tam đã nói với ta, nói Thất Giới đại sư đã hạ cấm chế gì đó trên người ngươi, chuyện đó là thế nào?
Vừa nói tới chuyện cấm chế, vẻ mặt Bát Giới trong nháy mắt trở nên bi phẫn:
- Lão con lừa ngốc đó không phải thứ gì tốt...
Bốp! Miêu Nghị lại một lần nữa quất cho hắn một cái lảo đảo, Bát Giới cách hắn xa mấy bước, tiếp tục bi phẫn nói:
- Lão hòa thượng không biết đã cấm chế gì trên người ta, tóm lại là khóa khí dương trên người ta rồi, hại ta chỉ có thể nhìn ta ni cô xinh đẹp trong am mà không thể làm gì.
- Khóa khí dương? Nghĩa là sao?
Miêu Nghị cũng đoán được một chút, nhưng không dám xác định.
Bát Giới chỉ vào vật dưới đũng quần của hắn, căm phẫn nói:
- Chính là chỉ cho ngươi có suy nghĩ không an phận, nhưng vĩnh viễn nằm úp sấp trong đũng quần, không được hành động thực tế. Miêu Nghị sửng sốt một lúc lâu, chợt cười ha ha nói:
- Thất Giới đại sư không hổ là cao tăng, đối với loại người như ngươi nên làm như vậy.
- Ta nói này đại ca, cùi chỏ của ngươi hướng đi đâu vậy? Ngươi không biết lão Trương ta là đơn truyền nhất mạch trong nhà sao!
Miêu Nghị mặc kệ hắn, tiếp tục hỏi:
- Vừa rồi ngươi giả chết rút cuộc là chuyện gì? Tại sao ta làm phép cũng điều tra không ra sinh cơ của ngươi?
- A, ‘tiểu viên tịch’, đó là một môn pháp thuật giả chết của lão hòa thượng, người bình thường căn bản không điều tr tra ra ta đã chết thật hay chết giả. Ta không giả chết làm sao biết trong lòng đại ca có còn ta hay không, ta không giả chết làm sao có thể mời chị dâu ở trong sơn động ra ngoài gặp mặt, ngươi nói có đúng hay không?
- Còn có pháp thuật như thế sao?
- Trông mà thèm sao, ha ha, ngươi muốn học ta cũng dạy không được, phương pháp này lấy ‘đại triệt đại ngộ’ của giới môn tu luyện làm trụ cột mới có thể thi triển, mà người không hợp tâm tính với ‘đại triệt đại ngộ’ cũng tu luyện không được, ngươi đừng hy vọng nữa.
Khi gió thổi trăng lên, cỏ dại giữa loạn thạch theo gió chập chờn, hai huynh đệ ở đây hàn huyên rất muộn, mới song song trở về. Trong lòng hai người đều biết sau này cũng không thể đi cùng nhau nữa, đi cùng đệ tử Phật môn đối với bên Tiên quốc đoán chừng sẽ có tâm tư gì đó, nhưng đệ tử của Thất Giới đại sư lại khác, nhất mạch đơn truyền giới môn của Thất Giới đại sư, không làm ra thế lực gì cả, một người không có uy hiếp sẽ khiến người ta yên tâm.
Nói ra Miêu Nghị thật sự hâm mộ Bát Giới, có người sư phụ tốt như Thất Giới đại sư, tu hành nhiều năm như vậy, cả giới tu hành lại không có một cừu nhân nào, ngược lại còn là ân nhân của rất nhiều người, chuyện này cũng quá hiếm thấy đi. Khắp thiên hạ đoán chừng chỉ có Lưu Vân Sa hải là nơi Bát Giới không thể đi, ở Lưu Vân Sa hải đoán chừng cũng không ai dám can đảm động đến đệ tử của Thất Giới đại sư, không phải là sợ Thất Giới đại sư, mà là sợ sẽ khiến nhiều người tức giận.
Nhưng Thất Giới đại sư cũng không tùy tiện thả Bát Giới ra ngoài, từ hội dẹp loạn Tinh Túc hải tới đại hội giám bảo lần này cũng thấy, mỗi lần Thất Giới đại sư đều tự mình trông chừng Bát Giới, thật sự hắn biết tên đồ đệ này của mình rất không đáng tin, nếu để cho tên đồ đệ này của mình chạy ra ngoài một vòng, đoán chừng hắn sẽ mang về một đám cừu nhân...
Ngày tiếp theo, sau khi đại hội Giám bảo chính thức bắt đầu, Miêu Nghị mới biết được lượng người tới tham gia đại hội Giám bảo không chỉ có những người dự tiệc tối hôm qua, cũng không có ai báo cáo với hắn một tiếng. Nhưng nói đi thì nói lại, ở chỗ này hắn chỉ có thân phận nghe lời, đám người Nhạc Thiên Ba thật sự không cần thiết báo cáo với hắn, Miêu đại điện chủ hắn còn chưa có tư cách đó.
Mười môn phái đứng đầu các lộ, bất kể lớn nhỏ đều nhận được thiếp mời. Một lộ mười môn phái, một nước chính là một trăm hai mươi môn phái, sáu nước cộng vào số lượng không cần nghĩ cũng có thể biết, cộng thêm tùy tùng đi theo, chính là tới không ít người. Chỉ có điều tối hôm qua mở tiệc chiêu đãi phần lớn là người có thân phận, đoán chừng có liên quan đến ‘giám bảo’, nên mới muốn mời một số môn phái luyện bảo dự tiệc.
Sau khi Miêu Nghị cùng với đám người Nhạc Thiên Ba đi tới xác định địa điểm, chỉ thấy bên trong một bồn địa núi vây quanh bốn bề, đã tụ tập không ít người, những môn phái luyện bảo đã chiếm cứ xong quầy hàng Linh Lung tông chuẩn bị trước đó, công khai bày ra pháp bảo các phái luyện chế buôn bán, tu sĩ các môn phái đi tới đi lui, giống như một phiên chợ tấp nập, làm những người trong các môn phái luyện bảo vô cùng phấn chấn tinh thần. Mấy người rơi xuống một ngọn núi, nhìn tình hình của bồn địa phía dưới.
Nhạc Thiên Ba hừ lạnh nói:
- Phong Bắc Trần này rút cuộc đang giở trò quỷ gì trong đại hội luyện bảo này đây?
---------------
Trình Ngạo Phương nói:
- Không phải nói sẽ tổ chức trong ba ngày sao? Nói vậy chắc chắn ngày cuối cùng sẽ hiện ra đầu mối. Chẳng qua đại hội Giám bảo lần này giống như chợ bán đồ ăn ở thế tục, một số môn phái luyện bảo ở Tiên quốc còn cam tâm nhận khó khăn, gian khổ, tinh thần vui vẻ phối hợp. Phong Trạch ở bên cạnh nói:
- Đại hội Giám bảo có thể làm như vậy, đối với bọn họ mà nói chính là hoàn toàn có lợi, bình thường đã khó được tiếp xúc với nhiều nhân vật có máu mặt của các quốc gia như vậy không nói, bình thường con đường buôn bán phần lớn lại bị thương hội sáu nước lũng đoạn, ai biết các môn phái bọn họ có bảo bối gì tốt? Phong Bắc Trần tập trung mọi người ở đây, chẳng khác gì là cung cấp cho những môn phái luyện bảo này một cơ hội ló mặt, có cơ hội này dĩ nhiên phải cố gắng khoe khoang thủ nghệ luyện bảo nhà mình, những nhân vật có máu mặt có tiền, chính là nguồn kiếm khách rất tốt!
Trình Ngạo Phương cười ha hả nói:
- Vô Lượng quốc cũng có thương hội, làm như vậy không sợ cướp đoạt chuyện làm ăn của thương hội hay sao?
Phong Trạch cười nói:
- Đại đa số mọi người vẫn muốn tìm thương hội làm ăn, người có thể đặt chế pháp bảo cũng là người có tiền. Hơn nữa, môn phái luyện bảo khắp Tu Chân giới, nếu nói về cướp đoạt làm ăn còn ai có thể đoạt qua được Linh Lung tông? Không nhìn thấy quầy hàng của Linh Lung tông tụ tập nhiều người nhất sao?
- Xem ra đại hội Giám bảo này chỉ là mánh lới, đơn giản là tìm cớ để gọi mọi người đến nhìn màn kịch của Phong Bắc Trần hắn!
Trình Ngạo Phương nhìn về phía Nhạc Thiên Ba hỏi:
- Quân Sử có muốn xuống xem một chút hay không?
Nhạc Thiên Ba xem trọng thân phận, không có hứng thú đi chen chúc với đám người ô tạp phía dưới, lạnh nhạt nói:
- Ta về biệt viện trước, có tình huống đặc biệt gì thì trở lại báo ta.
- Vâng!
Phong Trạch và Trình Ngạo Phương chắp tay lĩnh mệnh.
Đúng lúc này, phía dưới ‘ chợ ’ bay vút tới ba người, một lão đầu mặc áo bào tóc trắng xoá, một cô gái mặc váy dài ngân sa, tư thái uyển chuyển, nửa mặt che lụa trắng, còn có một lão giả đầu trọc, ba người đứng thành hàng, nhất tề hành lễ với Nhạc Thiên Ba:
- Bái kiến Quân Sử.
- Ừ!
Nhạc Thiên Ba đứng chắp tay, khẽ vuốt cằm:
- Các ngươi từ từ nói chuyện đi, bổn tọa về trước.
- Cung tiễn Quân Sử! Một nhóm người chắp tay, đưa mắt nhìn Nhạc Thiên Ba dẫn hai gã thị nữ vút không rời đi.
Ba người sau đó chào hỏi đám người Phong Trạch, Miêu Nghị ở bên cạnh vừa nghe, chân mày hơi nhíu lại, thì ra là chưởng môn Văn Lai Công Kiếm Ly cung, chưởng môn Chư Cát Thanh của Ngọc Nữ tông, chưởng môn Mã Vạn Trường Ngự Thú môn.
Ba vị chưởng môn hiển nhiên đều quen biết mấy người này, chỉ nhìn thấy Miêu Nghị rất lạ mặt, chỉ thấy Văn Lai Công nhìn Miêu Nghị hỏi:
- Xin hỏi vị này là…?
Phong Trạch và Trình Ngạo Phương nhìn nhau, cười nói: - Yến Bắc Hồng.
Ba vị chưởng môn nhìn nhau ngẩn ra, bọn họ cũng từng nghe nói về một người tên là Yến Bắc Hồng, nhưng hình như là người của Tử lộ, nhưng người phía chính phủ có qua lại cũng không rõ ràng, Văn Lai Công cau mày nói:
- Là Yến Bắc Hồng trong dẹp loạn Tinh Túc hải?
Phong Trạch ha hả cười nói:
- Đúng vậy!
Miêu Nghị chắp tay nói:
- Bái kiến ba vị chưởng môn.
- Ngưỡng mộ đã lâu, ngưỡng mộ đã lâu!
Ba vị chưởng môn chắp tay đồng thanh nói, không phải là người của Thần lộ, vậy cũng không cần phải quá khách khí.
- A! Nữ nhân kia tại sao lại đi cùng với đệ tử của Thất Giới đại sư?
Trình Ngạo Phương đột nhiên nhìn xuống khu ‘chợ’ phía dưới, kỳ quái nói.
Nữ nhân trong miệng nàng không phải là ai khác, chính là Lão Bản Nương.
Trong đám người, Lão Bản Nương đã thay bộ y phục gợi cảm, mặc một bộ váy dài màu thiên thanh, mái tóc quấn cao, lộ ra gương mặt trắng mịn, cái cổ thanh cao, tư thái thướt tha cao vút, khí chất khắp người lập tức biến đổi, lộ ra vẻ hoạt bát, gọn gàng.
Nếu như nói trước kia nàng là bông hoa cuồng dã quyến rũ trong sa mạc, kia thì hiện tại nàng chính là đóa hoa sen duyên dáng yêu kiều sau ngày mưa, một cảm giác trang nhã vốn có rốt cục cũng hé lộ. Trước kia là quyến rũ gợi cảm mê người, nhưng bây giờ là vẻ thanh tân thùy mị lay động lòng người, cảm giác giống như trong đóa hoa sen đoan trang trang nhã ẩn giấu quyến rũ, làm người ta tim đập thình thịch. Hiện tại bàn về xinh đẹp quyến rũ khẳng định không bằng lúc trước, nhưng lại hé lộ vẻ xinh đẹp trời sinh Lão Bản Nương che giấu lúc trước, khiến khí chất cấp bậc của nàng cũng tăng lên mấy phần, làm trước mắt người ta đột nhiên sáng ngời, kinh ngạc, thì ra nữ nhân này lại xinh đẹp như thế!
Miêu Nghị thấy vậy theo bản năng nuốt một ngụm nước bọt, nhớ tới tối hôm qua đôi tay của hắn đã giày xéo trên người nữ nhân kia, nhớ tới đôi môi mềm mại hồi lâu không muốn tách rời, nhớ cái lưỡi mềm mại thơm tho, kết hợp với bộ dạng trước mắt của nàng, thật sự là càng trở nên vô cùng khao khát.
Hắn lại nhớ tới đêm đó lần đầu tiên đoạt lấy thân thể của nàng, hoa nở hoa tàn khẽ rung động.. Nữ nhân này sau mỗi ngày đón chiều tà uống rượu, màu da đã dần dần trở nên trắng như tuyết, thật không biết nếu cởi hết xiêm y của nàng sẽ nhìn thấy cảnh tượng lay động thế nào, điều này thật sự khiến Miêu đại điện chủ khát vọng.
Nhưng điều làm Miêu đại điện chủ có chút bất đắc dĩ chính là, chỉ sau đêm hôm đó, Lão Bản Nương nhất quyết dừng lại, không chịu cởi áo nới dây lưng để cho hắn tàn sát cấm khu bừa bãi.
Trước mắt, Bát Giới không biết tại sao lại đi cùng Lão Bản Nương. Hai người một người ra vẻ đạo mạo, chắp tay trước ngực, trên mặt điềm nhiên khẽ cười toan tính, một người cười khanh khách không ngừng, đang nói gì đó, sóng vai mà đi.
Phong Trạch ha hả cười nói:
- Nữ nhân này làm sao lại đột nhiên làm cho người ta có một loại cảm giác như thay da đổi thịt? Làm người ta không biết đâu là thật đâu là giả.
Trình Ngạo Phương nói:
- Ngươi cũng không nhìn xem người đi bên cạnh nàng là ai. Đó là đệ tử của Thất Giới đại sư, có lẽ là chịu sự hun đúc cảm hóa rồi.
Miêu Nghị thật không biết nói gì nữa rồi, chuyện này cũng có thể tính là công lao của Bát Giới sao? Trong đầu nữ nhân kia đôi khi thật sự không biết bên trong có những thứ gì, chỉ có thể nhìn bề ngoài!
- Chúng ta cũng đi xuống xem sao. Phong Trạch quay đầu lại nói.
Mọi người đều khẽ gật đầu, phi thân đến bồn địa phía dưới, nhân thủ của ba đại phái phía dưới cũng đi tới chào hỏi.
Trong đó một vị Ngô Hóa Hành Ngô trưởng lão của Ngự Thú môn làm Miêu Nghị chú ý, Miêu Nghị đi theo Trình Ngạo Phương cũng không nhịn được hỏi.
- Ngô trưởng lão, không biết quý phái có mấy vị trưởng lão họ Ngô?
Ngô Hóa Hành ngẩn ra, vấn đề này ly kỳ, vân vê chòm râu bạc ha hả cười nói:
- Yến điện chủ, đệ tử họ Ngô của bổn phái mặc dù không ít, nhưng chức trưởng lão chỉ có tại hạ.
- A! Ngưỡng mộ đã lâu, ngưỡng mộ đã lâu!
Miêu Nghị chắp tay, thì ra người ra sức phái người đến Tinh Túc hải giết chết ta chính là ngươi!
---------------