Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lại thấy thiếu niên cầm lấy từng vật trên quầy hàng biểu diễn cho Miêu Nghị xem, Miêu Nghị hoàn toàn không biết nói gì, đúng là không có thứ hiếm thấy nhất, chỉ có thứ hiếm thấy hơn, không khỏi nhìn lại mấy lần chiêu bài ‘Tinh Tuyệt tông’, trong lòng nói thầm, làm sao đại hội Giám bảo cũng cho phép những môn phái luyện chế kì kĩ dâm xảo như vậy tham gia.
Sau khi biểu diễn xong từng món, thiếu niên chắp tay nói với Miêu Nghị lúc này đã ngây dại vì sửng sốt:
- Khách quý, ngài bỏ ra chút tiền, tiểu môn tiểu phái chúng ta cũng không dễ dàng, ngài mua vài món về đi.
Miêu Nghị nhìn cây trâm hồ điệp trên tay mình, lại nhìn những món khác trên quầy hàng, hỏi:
- Tính toán tất cả là bao nhiêu tiền.
Ánh mắt của thiếu niên kia lập tức sáng rực, nhanh chóng gom góp từng món đồ trên quầy hàng, cuối cùng tổng kết nói:
- Hơn một vạn, khách quý mua nhiều, phần tiền lẻ sẽ bớt cho ngài, chỉ cần đưa một vạn viên hạ phẩm Nguyện Lực châu là được.
Miêu Nghị còn chưa nói chuyện, bên cạnh đã có người lên tiếng nói:
- Bỏ tất cả vào đây.
Miêu Nghị quay đầu nhìn lại, là Bành Ngư, chỉ thấy Bành Ngư đưa một chiếc nhẫn trữ vật cho thiếu niên kia. Lúc này Miêu Nghị mới đưa tay ngăn lại nói:
- Sao có thể làm phiền Bành huynh tiêu pha.
Bành Ngư gạt cánh tay của hắn:
- Đồ quý ta muốn đưa cũng đưa không nổi, một chút tấm lòng nhỏ Yến huynh không nên từ chối.
Gặp cố ý như thế, Miêu Nghị không thể làm gì khác hơn là lắc đầu chấp nhận, một vạn hạ phẩm Nguyện Lực châu là một trăm ngàn kim tinh, cũng không phải con số nhỏ.
Thiếu niên kia lập tức nhận lấy chiếc nhẫn trữ vật của Bành Ngư, sau khi xác nhận bên trong có một trăm ngàn kim tinh, liền nhanh chóng chuyển kim tinh ra ngoài, sau đó lại cất tất cả các thứ trên quầy hàng vào trong nhẫn trữ vật, sau đó hai tay đưa đến trước mặt Miêu Nghị.
Miêu Nghị cũng không sĩ diện từ chối nữa, đưa tay nhận lấy.
Hai người mua đồ xong đang muốn xoay người rời đi, lão đầu đang nằm trên ghế lim dim cũng nhảy lên, hô:
- Bành chưởng môn, chỗ này của ta cũng không thiếu đồ, cùng nhau mua đi, coi như ta tính rẻ cho các ngươi.
Hắn cầm chiếc nhẫn trữ vật vừa khóc như mưa, đổ ra một đống món đồ chơi khác.
Miêu Nghị và Bành Ngư nhìn nhau không biết nói gì, quay đầu bước đi, loại đồ chơi này hoàn toàn không có tác dụng gì, mua mấy thứ mới mẻ là được, người nào ăn no rỗi việc mua một đống này về.
- Lão nhân kia biết ngươi?
Sau khi đi xa Miêu Nghị hỏi.
- Trước kia đã từng gặp qua, là chưởng môn Đông Quách Lý của Tinh Tuyệt tông, là môn phái luyện bảo của Thần Lộ, hình như toàn bộ môn phái chỉ có hai thầy trò, từng chạy đến chỗ Quân Sử tự tiến cử, sau khi Quân Sử được chứng kiến đồ hắn luyện chế liền trực tiếp đuổi ra ngoài, trở thành trò cười một thời. - Tinh Tuyệt tông này thú vị đấy, lần sau làm phiền Bành huynh phái người đưa hắn đến địa bàn của ta.
- Muốn bọn họ làm chi?
- Mua đồ trang sức của bọn họ dụ dỗ nữ nhân vui vẻ, không bằng mua tất cả bọn họ đặc biệt làm đồ cho ta.
- Làm cho người?
Bành Ngư có chút nghe không hiểu ý tứ.
Miêu Nghị giải thích một lần nữa:
- Mua đồ trang sức của bọn họ dụ dỗ nữ nhân vui vẻ, không bằng làm ra người chế tạo đồ trang sức, muốn có cái gì thì kêu bọn họ làm ra là được.
-... -
Bành Ngư á khẩu không trả lời được, phục hắn luôn rồi, ngươi nhiều tiền đến mức không có chỗ tiêu sao? Nhưng vẫn gật đầu nói:
- Được, trên đường trở về ta sẽ cho người chặn bọn họ lại, trực tiếp đưa đến chỗ ngươi.
Hai người lại đi dạo một vòng, đầu tiên là đụng phải mẫu tử Cơ Mỹ Mi và Bạch Tử Lương, song phương đều hừ lạnh một tiếng, đi lướt qua nhau. Sau đó lại đụng phải hai tỷ muội Ngô Chân và Ngô Minh, hai bên cũng làm như không nhìn thấy, cho rằng không nhận ra.
Cuối cùng lại đụng phải Lão Bản Nương và Bát Giới, bộ dạng trong đoan trang trang nhã ẩn giấu vẻ xinh đẹp mỹ lệ lay động lòng người của Lão Bản Nương làm Miêu Nghị ngứa ngáy, rõ ràng đã là nữ nhân của mình, nhưng luôn ăn không được, thật sự là khó lòng mà kìm chế.
Lão Bản Nương hiển nhiên là cố ý, đi tới bên cạnh quầy hàng Miêu Nghị dừng lại, âm thầm truyền âm:
- Bộ trang phục của ta có thích không?
- Thích, tối nay đến chỗ cũ, không gặp không về.
Miêu Nghị trả lời.
- Không đi!
Lão Bản Nương quyết đoán cự tuyệt, từ trong ánh mắt Miêu Nghị nhìn mình, nàng có thể mơ hồ đoán được hắn không có hảo ý với mình, vội nói:
- Chúng ta gặp gỡ như vậy không an toàn.
- Để Bát Giới đi canh chừng cho chúng ta.
- Ngưu Nhị, ngươi có biết xấu hổ hay không?
- Ta mua lễ vật, muốn đưa cho ngươi.
-... -
Lão Bản Nương nhất thời tâm can ngứa ngáy, muốn biết hắn rút cuộc đã mua cái gì cho mình:
- Thứ gì, lấy ra cho ta xem.
- Buổi tối gặp mặt sẽ lấy cho ngươi xem, không gặp không về.
Miêu Nghị nói xong cũng rời đi, không để cho nàng cơ hội cự tuyệt, thật sự là bị nữ nhân này làm cho tim gan ngứa ngáy, còn muốn chiếm tiện nghi.
Hắn chạy tới truyền âm nói với Bát Giới:
- Lão Nhị. Tối nay ta với chị dâu ngươi gặp mặt ở chỗ cũ, ngươi đến canh chừng cho chúng ta.
- Lão Đại, không phải chứ, các ngươi lén lút cùng nhau thân mật, để cho ta uống gió Tây Bắc, có phải có chút quá đáng hay không?
- Ta với chị dâu ngươi có chuyện quan trọng cần nói.
- Có quỷ mới tin, không có ai làm đại ca như ngươi... Ánh mắt vừa rồi của ngươi hoàn toàn không có gì tốt đẹp. Chỉ một lần này thôi, lần sau không được viện dẫn lẽ này nữa.
Màn đêm buông xuống, giờ Tý, trăng sao sáng tỏ. Miêu Nghị đúng giờ đi tới sơn động bị che giấu giữa rừng loạn thạch, kết quả phát hiện Lão Bản Nương còn chưa tới, lần trước là Lão Bản Nương tới trước rồi chờ đợi, lần này đổi lại là hắn. Không thể làm gì khác hơn là canh giữ ngoài cửa động chờ chực. Từ xa có thể nhìn thấy cái đầu trọc của Bát Giới ở giữa rừng loạn thạch hết nhìn đông tới nhìn tây.
Không sai biệt lắm, gần hết giờ Tý, mới thấy Lão Bản Nương vút không mà đến, nhưng là từ một phương hướng khác.
Sau khi hai người tiến vào trong sơn động, Miêu Nghị mới hỏi:
- Làm sao ngươi lại tới từ bên đó?
Lão Bản Nương tức giận nói:
- Còn không phải vì an toàn, cố ý đi một vòng mới dám tới đây, tối hôm qua thật sự là bị đệ đệ ngươi hù dọa, tối nay ta cố ý mang theo thợ mộc và thợ đá cùng đến đây, để cho bọn họ trợ giúp canh chừng. Lúc về ta sẽ đi trước, chờ ta dẫn bọn hắn rời đi, bọn ngươi hãy đi. - Được!
Miêu Nghị liếc nhìn nàng từ trên xuống dưới, bộ dạng đoan trang dịu dàng xinh đẹp, còn có tư thái thướt tha duyên dáng yêu kiều, có thể nói trong nháy mắt làm xuân tâm đại động, mở hai cánh tay muốn ôm lấy nàng.
Lão Bản Nương đã sớm hoài nghi hắn không có hảo ý, có lòng phòng bị, nhanh chóng đưa tay để trước ngực hắn, cảnh cáo nói:
- Ngưu Nhị, đừng làm loạn, tối hôm qua cho ngươi chiếm tiện nghi là ta nói đã nhân nhượng rồi, chúng ta không thể cứ lén lén lút lút như vậy, chờ sau khi ngươi đường đường chính chính dẫn ta đi, ngươi muốn hành hạ thế nào cũng được.
---------------
- Ngoan đi, ta không có ý tứ gì khác.
- Bớt lừa đảo đi, để ngươi ôm rồi hai tay ngươi còn có thể đàng hoàng sao? Tối qua hoàn toàn không biết thương hoa tiếc ngọc, cả người ta cũng bị ngươi làm đau rồi.
- Tối hôm qua là quá kích động, tối nay sẽ không như vậy.
Miêu Nghị bắt mở tay nàng, lại muốn ôm nàng.
Lão bản nương nhanh chóng vươn ra một cái tay khác để ở hắn:
- Không được! Nói không được là không được, nếu làm rối loạn y phục vạn nhất bị thợ mộc và thợ đá nhìn ra, kêu ta phải làm sao nhìn người khác?
Miêu Nghị không biết nói gì, rất muốn nói cho nàng biết, đám thợ mộc đã sớm biết chuyện của hai người, cũng chỉ có một mình nàng vẫn chưa hay biết gì.
- Y phục rối loạn thì sửa sang lại là xong rồi.
- Không được! Ngưu Nhị, nếu ngươi thật sự có tình cảm với ta, chẳng lẽ ngay cả chút nhẫn nại này ngươi cũng không làm được sao? Nếu thật sự như thế, ngươi kêu ta làm thế nào tin tưởng ngươi có thể giữ quan hệ lâu dài với ta? - Ta không phải nói thích ngươi mặc như vậy sao, hôm nay ngươi quá đẹp, khiến ta kìm lòng không được muốn ôm một cái.
Lời ngon tiếng ngọt này làm Lão Bản Nương cắn cắn môi, đôi mắt sáng ẩn chứa tình cảm dạt dào, cánh tay bất giác có chút buông lỏng, nhưng thấy Miêu Nghị khẽ động lại nhanh chóng phát lực chặn hắn lại:
- Không được! Bớt lấy lời ngon ngọt dụ dỗ ta đi, tối nay ta tới là muốn xem lễ vật, lễ vật đâu? Lấy ra cho ta xem.
Miếng thịt đã đến miệng, hơn nữa còn nằm trong chén của mình, bụng đói muốn chết, lại không thể ăn, thật sự là làm cho người ta không chịu được! Miêu Nghị thở dài, lấy ra chiếc trâm gài tóc kia, thổi một hơi, liền thấy con bướm vỗ cánh đón gió mà động, làm ánh mắt Lão Bản Nương cũng sáng lên.
Ngay sau đó lại thấy con bướm vỗ cánh nhẹ nhàng bay lên, lơ lửng một hai vòng mới nhẹ nhàng trở về trâm gài tóc.
Nhìn ánh mắt vẻ mặt vui mừng của nàng, Miêu Nghị có chút đắc ý nói:
- Thứ này mặc dù không đáng tiền, nhưng là ta cố ý chọn cho ngươi, cũng không biết ngươi có thích hay không.
- Thích, chỉ cần là quà ngươi tặng thứ gì ta cũng thích!
Lão Bản Nương ngọt ngào trả lời, nhận lễ vật trong tay, đôi môi mềm mại thổi ra một mùi thơm, nhìn con bướm đón gió giương cánh, lại nhìn nó bay múa trước mắt, đôi mắt chiếu sáng rạng rỡ, tràn đầy vui mừng.
Sau khi con bướm trở xuống trâm gài tóc, Lão Bản Nương đưa trâm gài tóc cho Miêu Nghị, vui thích nói:
- Giúp ta đeo lên.
Cái này dĩ nhiên không thể từ chối, Miêu Nghị gài trâm lên mái tóc búi cao của nàng, hai tay thuận thế ôm lấy nàng.
Hai người tựa gần vào nhau, Lão Bản Nương tựa hồ vẫn đề phòng hắn, hai tay đưa ra cản lại, thân thể lùi về sau một bước, bất động thanh sắc hóa giải vòng tay của Miêu Nghị, giơ tay lên khẽ vuốt trâm gài tóc trên búi tóc, hỏi:
- Xem được không?
- Đẹp vô cùng!
Miêu Nghị cười cười, mở rộng hai cánh tay nói:
- Không định thưởng cho ta một chút sao? Lão Bản Nương lườm hắn một cái, giơ tay lên tháo chiếc trâm gài tóc:
- Hiện tại đeo lên sẽ chọc cho người ta hoài nghi, chờ ta trở về khách sạn sẽ đeo lên. Ta đi trước, ngươi đợi lát nữa hãy đi.
Không phải chứ! Cứ đi như vậy sao? Nếu như vậy ta trực tiếp chuyển đồ cho Bát Giới là xong rồi, cần gì phải đêm hôm khuya khoắt lén lén lút lút chạy tới đây như vậy? Miêu Nghị ngạc nhiên nói:
- Lão Bản Nương. Ngươi không ác tâm như vậy chứ? Ở lại một lát nữa đi.
- Đã sớm biết ngươi không có hảo tâm muốn chiếm tiện nghi của ta! Không thể lưu lại nữa, ta phải nhanh chóng trở về, thợ mộc và thợ đá chờ lâu lo lắng nhất định sẽ tới tìm. Lão Bản Nương xoay người rời đi.
Vẻ mặt Miêu Nghị co quắp, còn tưởng rằng đưa nàng lễ vật có thể làm nàng cảm động, ai ngờ hi vọng thất bại, đây là ép ta ra tuyệt chiêu! Hôm nay không âu yếm được nàng, ta thề không bỏ qua!
- Ngươi cứ để ta lại, ta tự sát cho ngươi xem!
Giọng nói Miêu Nghị nảy sinh ác độc.
Lão Bản Nương quay đầu lại liếc nhìn, chỉ thấy Miêu Nghị cầm một cây chủy thủ chĩa vào ngực uy hiếp nàng, không khỏi cười nhạo nói: - Ngưu Nhị, ngươi đã bao nhiêu tuổi rồi. Ngươi cho ta là đứa trẻ ba tuổi sao!
Nói xong nàng xoay người, hai tay chống nạnh, cười dài vuốt cằm.
- Ngươi cứ tự sát cho ta xem.
- Đây là ngươi ép ta đấy!
Miêu Nghị mở to hai mắt, nhe răng nhếch miệng nhìn nàng, bàn tay cầm chủy thủ đột nhiên dùng lực, chỉ thấy cây chủy thủ trong nháy mắt không đâm vào lồng ngực, tuôn ra máu tươi nhiễm đỏ cả một mảng lớn xiêm y.
Nụ cười châm chọc trên mặt Lão Bản Nương trong nháy mắt biến mất, đôi môi từ từ mở lớn, trừng mắt, tràn đầy vẻ khó tin nhìn hắn, có thể nói sợ ngây người, trong đầu “ông” một tiếng, có thể nói cảm giác như đất trời sụp đổ.
Miêu Nghị nắm cây chủy thủ lung la lung lay, dáng vẻ như muốn ngã xuống đất bất cứ lúc nào.
- Ngưu Nhị!
Lão Bản Nương bị hù dọa đến hồn phi phách tán kinh hô một tiếng, nhanh chóng lao tới ôm lấy hắn.
Miêu Nghị cũng thuận tay ôm lấy nàng, không đợi nàng nói gì nữa, đã chiếm hữu lấy đôi môi mềm mại của nàng, thuận tay thu chủy thủ, ra sức xâm phạm.
Lão Bản Nương giãy dụa, đẩy hắn ra vừa nhìn, chỉ thấy lồng ngực hắn có một mảnh đỏ sẫm, nhưng làm gì có vết thương, sửng sốt hết sức lại bị Miêu Nghị ôm sát, miệng lại bị ngăn chặn.
Đến hiện tại nàng há có thể không biết mình bị lừa, hai tay ra sức đấm ra sau lưng hắn, ngón tay nhéo bên hông hắn một cái.
Miêu Nghị bị đau, đánh chết cũng không thả, gõ mở hàm răng của nàng, bắt được cái lưỡi thơm tho, đôi tay ra sức vuốt ve đôi gò bồng đảo đầy đặn của nàng, rất nhanh chinh phục Lão Bản Nương, làm bàn tay nàng cũng bất giác buông lỏng, quấn chặt lấy hắn.
Hai người động tình hồi lâu, cho đến khi Miêu Nghị được voi đòi tiên, thò tay vào trong quần áo của nàng, mới đánh thức Lão Bản Nương, dùng sức đẩy hắn ra.
Mái tóc Lão Bản Nương xốc xếch, quần áo xốc xếch, thở hồng hộc, tức giận nhìn hắn, cắn cắn môi, có thể nói vừa yêu vừa hận.
Miêu Nghị vẫn cười cười, hôm nay nhìn thấy nữ nhân này đúng là vô cùng ngứa ngáy, hiện tại rốt cục được như ý rồi, lúc này hắn mới tin tưởng nữ nhân này dù thế nào cũng vẫn là nữ nhân của mình.
Lão Bản Nương túm lấy phần ngực áo của mình bị Miêu Nghị nhuộm đỏ, nghiến răng nghiến lợi nói:
- Ngươi làm ra hảo sự rồi, kêu ta làm sao ra ngoài gặp người?
Miêu Nghị vò đầu, vẻ mặt lúng túng, hắn thật sự không nghĩ tới cái này.
- Giữ cửa đi, ta thay quần áo!
Lão Bản Nương kéo hắn đẩy về phía cửa động. Nhưng đứng ở cửa động nghe được tiếng xột xoạt bên trong, Miêu Nghị không nhìn ra phía ngoài, mà xoay người mở pháp nhãn nhìn vào bên trong, thấy thân thể trắng nõn mềm mại kia đang nhanh chóng thay quần áo.
Quay đầu lại liếc nhìn, hai gò má Lão Bản Nương ửng đỏ, vô cùng xấu hổ, mặc dù đây là lần thứ hai nàng để cho Miêu Nghị nhìn thấy thân thể của mình, nhưng vẫn có chút không quen, có thể nói tốc độ thay đổ cực nhanh, may là nàng có thói quen mang theo mấy bộ y phục bên người, nếu không vừa đi ra ngoài sẽ mất hồn rồi.
---------------