Phi Thiên

Chương 654. Lung Linh bảo tháp

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Sau khi mặc quần áo lại tử tế, sửa sang lại mái tóc, quay đầu lại hô:

- Đáng ghét, còn không mau tới xem có vấn đề gì không, xem có thể ra ngoài gặp người hay không?

Miêu Nghị đi tới, sau khi đi quanh nàng một vòng, lắc đầu nói:

- Không xảy ra vấn đề gì.

Lão Bản Nương có thể nói hận đến ngứa ngáy tay chân, vì lễ vật nàng mới từ xa chạy tới đây, kết quả bị vô lễ một trận như thế, đưa tay đẩy Miêu Nghị qua một bên, nhanh chóng lóe ra khỏi huyệt động, biến mất ở ngoài động.

Miêu Nghị đi ra ngoài cửa động đã không nhìn thấy bóng dáng Lão Bản Nương, chỉ có mùi thơm cơ thể của Lão Bản Nương vẫn còn đang bồi hồi quanh chóp mũi, rút thanh chủy thủ trên ngực ra, phát hiện hiệu quả hù dọa của vật này thật không tệ, nghĩ đến tình cảnh vừa rồi ôm Lão Bản Nương vào trong ngực giày xéo, bất giác ngửa mặt lên trời cười ha ha, giống như tìm được một loại khoái cảm chinh phục.

Bát Giới nhìn qua, thấy chủy thủ trên tay hắn, còn có ‘vết máu’ trên ngực, không khỏi thất kinh.

Sau khi xác nhận Miêu Nghị không có chuyện gì, cánh mũi hắn lại phe phẩy hít hà, trên mặt lộ ra một nụ cười gian! Thình lình cái ót lại bị đánh một cái.

Bát Giới bị đánh lảo đảo một bước, vuốt đầu nhe răng nói:

- Lão Đại, ta cảnh cáo ngươi, nếu còn động thủ động cước đừng trách bần tăng không khách khí! Sáng sớm hôm sau, khi mặt trời vừa mọc, Trang Hữu Văn từ trong nhà đi ra liền đụng đầu với Miêu Nghị.

- Trang Hành tẩu, tại sao lại nhìn ta như vậy?

- Làm sao mỗi lúc trời tối ngươi đều chạy ra đây?

- À! Không có gì, một mình cô đơn vắng lặng, muốn ra ngoài cùng tình nhân ngắm hoa dưới trăng mà thôi.

Miêu đại điện chủ nói rất thật, nhưng Trang Hữu Văn lại lắc đầu, hiển nhiên cho rằng Miêu Nghị nói hưu nói vượn, đổi đề tài khác nói:

- Hôm nay ngươi có đi ‘chợ’ nữa không?

Miêu Nghị nói:

- Không cần, cung chủ không phải nói ngày mai mới lộ ra đuôi hồ ly sao? Ta đi dạo một lát sẽ trở lại, ngày mai lại đi xem náo nhiệt.

Trang Hữu Văn gật đầu, hiển nhiên cũng đang có ý đó:

- Phong Bắc Trần cũng không biết giở trò quỷ gì, mời nhiều người đến đây, nhưng lại không để lộ ra bất cứ tin tức gì. Miêu Nghị cười ha hả nói:

- Đoán chừng là muốn cho mọi người một niềm vui bất ngờ, sợ tiết lộ tiếng gió sẽ hù dọa người ta chạy mất, chỉ hi vọng niềm vui này không quá mức, làm cho mọi người xuống đài không được.

Trang Hữu Văn hừ hừ một tiếng:

- Lão đệ, ngươi khoan hãy nói, nếu làm không tốt thật sự sẽ đúng như ngươi nói vậy. Cung chủ không phải đã nói rồi sao, giữa sáu nước từ trước đến giờ luôn có ý đối địch trông chừng nhau.

Hai người vừa nói chuyện vừa đi tới trước cửa phòng Trình Ngạo Phương, mỗi người đứng một bên, xuôi tay chờ chực.

Chỉ một lát sau, Trình Ngạo Phương từ trong nhà đi ra, sau khi hai người hành lễ, liền đi theo phía sau nàng tới gặp Quân Sử.

Trình Ngạo Phương đi phía trước vừa đi vừa nói chuyện:

- Sau khi tới vấn an Quân Sử, ta cũng không đi tới ‘chợ’ nữa, nếu hai người các ngươi muốn đi dạo, cứ từ từ đi.

- Vâng!

Hai người đồng thanh trả lời, nhìn nhau, tựa hồ như ngầm hiểu. Xem ra cung chủ cũng có suy nghĩ giống chúng ta. Đi tới chính sảnh, thấy Phong Trạch, Trúc Thượng Pha và Yến Tử Thu đi ra, mới biết Quân Sử từ sáng sớm đã nhận được thông báo bên phía Linh Lung tông, tới bái kiến Tam gia tông trấn của Vô Lượng Thiên.

Không có cách nào, nếu không gặp được Quân Sử, bọn họ cũng không tiện phối hợp rời đi, mọi người không thể làm gì khác hơn là chờ ở ngoài sân bên ngoài chính sảnh.

Cũng không đợi quá lâu, Nhạc Thiên Ba dẫn hai thị nữ đã vút không quay về. Mọi người hành lễ:

- Tham kiến Quân Sử.

Nhạc Thiên Ba giơ tay lên ý bảo không cần đa lễ, hắn cũng không đi vào chính sảnh, trực tiếp đứng ở sân nói với mọi người:

- Mới vừa nhận được thông báo của Linh Lung tông, hôm nay Phong Bắc Trần cũng lộ diện, có lẽ sẽ xuất hiện chính sự, tất cả mọi người lên tinh thần, cẩn thận ứng đối!

- Vâng!

Sau khi mọi người chắp tay lĩnh mệnh, đưa mắt nhìn nhau, tất cả đều có chút bất ngờ, Phong Bắc Trần quả thật là có toan tính cố làm ra vẻ huyền bí.

- Đi!

Nhạc Thiên Ba nói một tiếng, dẫn mọi người nhanh chóng rời đi.

Động tác đầu tiên của Miêu Nghị chính là ôm lấy bắp đùi Trang Hữu Văn, cũng không phải là ôm bắp đùi, mà là thiếu chút nữa không ôm được cánh tay, ôm nhầm bắp đùi, may là tốc độ của tên nhãi này rất nhanh, bắt được cổ tay Trang Hữu Văn. Ai kêu hắn phi không nhanh, chỉ có thể dính lấy cái đuôi phía sau. Những người khác đều chưa quen thuộc, nếu ôm cánh tay Trình Ngạo Phương đoán chừng sẽ bị Trình Ngạo Phương đánh chết, Trình Ngạo Phương không phải là Lão Bản Nương, có thể tùy tiện cho hắn sờ loạn, nắm loạn chiếm tiện nghi.

Nhưng Trang Hữu Văn cũng quen rồi. Hắn không muốn mang theo Miêu Nghị cũng không được, tất cả đều theo chân cung chủ tới đây, cùng là quan chức nhỏ của Mộc Hành cung, ở bên ngoài lúc nào cũng phải làm ra vẻ hòa thuận ôn hòa, nếu không Trình Ngạo Phương sẽ là người đầu tiên mất hứng.

Trong lòng Trang Hữu Văn chỉ có thể thầm than một tiếng, gánh nặng!

Địa điểm vẫn là khu đất lớn ngày hôm qua, chỉ có điều tất cả quầy hàng ở đây đều đã được dọn dẹp toàn bộ, trên dãy núi xung quanh bày sáu chỗ ngồi, bố trí xung quanh khu đất lớn. Ngũ phương lộ thiên, có một phương, cũng là trên ngọn núi cao nhất đắp nổi lên một cái đài lớn, bốn phía treo màn tơ màu trắng, bên trong mơ hồ có thể thấy được bài biện xanh vàng rực rỡ, không cần phải nói, nhất định là chuẩn bị cho Phong Bắc Trần.

Trên đỉnh núi khá thấp của năm ngọn núi khác để lộ ra chỗ đất khá bằng phẳng, bày lần lượt từng cái trường án. Những người ngồi ở những vị trí này cũng vừa vặn lục tục đi tới, thí dụ như đám người Nhạc Thiên Ba, có đệ tử Linh Lung tông tới đây thông báo:

- Vị trí ngũ phương không phân biệt tôn ti, người tới trước chọn trước, không biết Quân Sử chọn phương nào?

Nhạc Thiên Ba không để ý đến hắn, dĩ nhiên là ngồi cùng một khối với Tiên quốc, dẫn mấy người bay về phía ngọn núi đối diện, bên đó đã có người của mấy lộ Tiên quốc chiếm vị trí tốt, nhìn nhau chào hỏi.

Miêu Nghị không biết Nhạc Thiên Ba có ý gì, Miêu đại điện chủ hắn không muốn ngồi cùng một chỗ với hai tỷ muội Ngô Chân, Ngô Minh, nhưng Nhạc Thiên Ba lại thích ngồi cùng với Quân Sử Âu Dương của Tử lộ, làm đám người phía dưới bọn họ không có quyền lựa chọn chỉ có thể ngồi theo.

Chỗ ngồi ở bậc thang này có chút thú vị, loại địa vị thấp nhất là Miêu Nghị, ngược lại ngồi ở vị trí đầu tiên, người địa vị cao ngược lại ngồi phía sau, nguyên nhân là địa thế phía sau cao, điều này làm cho người đã quen trốn ở phía sau như Miêu Nghị cảm thấy không được tự nhiên, tất cả cấp trên đều ngồi phía sau canh chừng, phải ngồi thật quy củ đàng hoàng.

Chỗ tốt duy nhất là, Miêu Nghị và Trang Hữu Văn ngồi ở bàn kề cận nhau, không cần chen chúc cùng một bàn, mỗi người một bàn, trên bàn bày đầy món ngon mỹ vị,

---------------

So với người của các đại môn phái khác bọn họ còn khá hơn rất nhiều, người ta còn không có chỗ trống để ngồi, đều là đứng chen chúc trên núi, có không ít người còn mang theo một cái ghế ngồi. Lúc trước những người trong môn phái luyện bảo có may mắn được tham gia yến hội của Phong Bắc Trần cũng bị đánh về nguyên hình, bị lợi dụng xong thì ném qua một bên, không có vị trí, tất cả đều đứng giữa ngọn núi, thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn lên đám tu sĩ phía chính phủ ngồi cao cao trên ngọn núi.

Hơn nữa những người này còn sớm nhận được thông báo đến trước, không giống những người của phía chính phủ năm nước, chậm chạp lề mề đến bây giờ còn chưa tới đủ.

Vị trí bên phía Vô Lượng quốc cũng đã ngồi đầy đủ, Miêu Nghị thấy Lão Bản Nương ngồi trong trận doanh Vô Lượng quốc, vẫn đoan trang trang nhã xinh đẹp. Lão Bản Nương cũng nhìn thấy hắn, hai người có thể nói là bốn mắt nhìn nhau, một người trong ánh mắt hàm chứa vẻ hài hước, một người trong mắt ẩn chứa vẻ tức giận.

Khoảng cách mặc dù xa, nhưng mở pháp nhãn muốn thấy rõ hành động cử chỉ của đối phương vẫn không thành vấn đề, Miêu Nghị đưa tay cầm một quả nho trong cái khay bạc ném vào trong miệng, sau khi ăn xong lau miệng, ám chỉ chuyện tối hôm qua rất ướt át. Lão Bản Nương nhìn thấy cắn cắn môi, có thể nói hận đến nghiến răng ken két, nghĩ tới tình cảnh tối hôm qua, gương mặt lại thoáng ửng đỏ, quay đầu không thèm nhìn đến hắn.

Bên trong trận doanh Phật quốc, trong lòng Bát Giới hiểu rõ tình cảnh giữa Miêu Nghị và Lão Bản Nương, khóe miệng thoáng hiện ra nụ cười giả tạo, suy nghĩ hai vị này tối qua khẳng định không làm chuyện gì tốt, nhưng nhớ tới đang ở trước mặt mọi người, vội vàng khôi phục dáng vẻ đạo mạo.

Mười hai đạo nhân mã của Tiên quốc đã tới đủ, nhưng vị Tông Trấn ngồi trên cao nhất vẫn chậm chạp không thấy lộ diện.

Chẳng những là Tông Trấn, Vân Báo của Đại Ma Thiên, Pháp Hải của Cực Lạc Thiên, Cơ Đức Hải của Vạn Yêu Thiên, Ngọc Nô Kiều của Âm Dương Thiên, năm người giống như có hẹn ước.

Năm người này không lộ diện, bên phía Phong Bắc Trần cũng không tiện lộ diện, Đạo Thánh Tôn sư làm sao lại ngồi ở đây chờ bọn hắn lên đài, hẳn là sau khi người đến đông đủ, hắn mới áp trục lên đài cuối cùng.

Sau một canh giờ, vẫn không thấy năm người tới, còn Phong Bắc Trần cũng trì hoãn không lộ diện, nhưng nhóm Quân Sử năm nước đồng dạng cũng xem như không có chuyện gì, tựa hồ không thấy gì kỳ quái. Kể từ đó, ngay cả Miêu Nghị cũng đã nhìn ra, năm tên này rõ ràng đang cố ý quấy rối Phong Bắc Trần, đoán chừng đợi Phong Bắc Trần đến, bọn họ mới có thể khoan thai mà đến, còn muốn chơi trò đột nhiên như lần trước, để người đại biểu năm nước đến cung kính xin đợi, Phong Bắc Trần ngươi đại giá không có cửa đâu.

Trong lòng Miêu Nghị cảm thán, ngay cả thứ tự xuất trận mấy nhà cũng muốn ám đấu, có chút thú vị?

Hắn không để ý gì cả, cười nói thưởng thức mỹ vị, uống rượu, bắt được cơ hội lại nháy mắt ra hiệu với Lão Bản Nương, dù sao Lão Bản Nương trong mắt hắn càng ngày càng xinh đẹp, nhìn mãi không chán, một khi tan họp sau này không biết khi nào sẽ gặp mặt, quý trọng trước mắt, cho nên cũng không thấy thời gian kéo dài.

Bên tai đột nhiên truyền đến thanh âm Trang Hữu Văn truyền âm:

- Không biết phải đợi tới khi nào?

Miêu Nghị nghiêng mắt:

- Yên tâm, Phong Bắc Trần không thể nào để cho năm bọn họ phá hỏng đại hội Giám bảo này, bây giờ nói không chừng đang đàm phán ở đâu rồi, nói xong rồi tự nhiên sẽ lộ diện.

Tất cả chờ đợi đến khi mặt trời lên tới đỉnh, nhìn thấy sắp qua buổi trưa, bên kia đỉnh núi Vô Lượng quốc chợt vang lên ba tiếng chuông du dương “đông đông đông”.

Trên con đường phía xa một nhân ảnh lướt đến, chính là đám người Tông trấn đại biểu năm nước đã đến, chia ra ngồi xuống chỗ ngồi trên đỉnh núi riêng của mình.

Sau khi từng người đứng dậy tham kiến, lại một lần nữa ngồi trở lại vị trí, người nhanh mắt sẽ phát hiện, bên phía Vô Lượng quốc bên trong màn tơ không biết từ lúc nào đã xuất hiện hai đạo nhân ảnh, mơ hồ có thể nhìn ra là Phong Bắc Trần và phu nhân Tần Tịch, thấy không rõ hình dáng, điều này khiến cho không ít người chưa từng thấy Đạo Thánh tiếc hận không dứt.

- Tham kiến Thánh Tôn!

Người bên phía Vô Lượng quốc đã lớn tiếng tham bái.

- Miễn lễ!

Thanh âm của Phong Bắc Trần nhàn nhạt quanh quẩn khắp cả vùng đất, biểu thị mình đã đến. - Đồng thời ra sân, không thể nào trùng hợp như thế, hiển nhiên là đã đàm phán xong.

Trang Hữu Văn truyền âm nói bên tai Miêu Nghị.

Miêu Nghị trả lời:

- Như vậy thật ra là công bằng, không người nào phải chịu lỗ.

Thanh âm của Phong Bắc Trần một lần nữa vang dội toàn trường:

- Bổn tôn thong dong tới chậm, làm trễ nãi thời gian của chư vị, để tránh chậm trễ thời gian, xin được miễn một số lễ nghi phiền phức, trực tiếp bắt đầu đi!

Miêu Nghị nghe thấy vậy không khỏi thấy buồn cười, năm tên tông trấn dám làm cho Phong Bắc Trần phải rút ngắn thời gian khúc nhạc dạo mở tràng diện, nếu không qua buổi trưa, làm bộ làm tịch một chút đoán chừng trời đã tối rồi.

Chưởng môn Linh Lung tông bất giác đứng dậy, cất cao giọng nói: - Hôm qua các đồng sự luyện bảo đều đã phô bày pháp bảo các phái luyện chế, Linh Lung tông thân là chủ nhà không dám giấu riêng, sắp tới vừa vặn luyện chế ra một pháp bảo, đang muốn hiến tặng cho Thánh Tôn, nhưng lại sợ bị bêu xấu trước mặt Thánh Tôn, đặc biệt mời chư vị tại chỗ giám định và thưởng thức một phen.

Hắn xoay người chắp tay nói với Phong Bắc Trần đang ở trong bức màn tơ:

- Nếu có thể lọt vào mắt chư vị, xin Thánh Tôn vui lòng nhận cho!

Tinh thần của tất cả mọi người tựa hồ đều rung lên, “chính chủ” của đại hội Giám bảo phải giám định tới rồi, làm ra tràng diện lớn như vậy chứng tỏ cũng không phải là pháp bảo bình thường, cũng không biết là cách giám định như thế nào!

Phong Bắc Trần ở trong màn tơ lãnh đạm cười nói:

- Không biết là bảo vật gì?

Không ít người ở đây, bao gồm cả Miêu Nghị trong lòng đều oán thầm không dứt, diễn trò gì vậy, Phong Bắc Trần ngươi không biết là bảo vật gì mới là lạ.

Giọng nói của chưởng môn Linh Lung tông hơi kích động nói:

- Trên dưới Linh Lung tông hợp lại toàn bộ tông lực, hao phí thời gian trên vạn năm, luyện chế ra một tòa ‘Linh Lung bảo tháp’!

Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người tại chỗ đều khiếp sợ, đại phái luyện bảo đệ nhất thiên hạ tập hợp lực toàn phái, hao phí thời gian trên vạn năm mới luyện chế ra bảo vật, trời ạ, dây rốt cuộc là bảo vật như thế nào chứ...

Toàn bộ hiện trường thoáng chốc trở nên yên tĩnh, ánh mắt mọi người đều chăm chú lên trên người Mạc Danh, Miêu Nghị cũng như vậy, đều đang suy nghĩ nếu quả thật có món pháp bảo lợi hại như thế, Linh Lung tông hoặc là nói Phong Bắc Trần tại sao phải phách lối khoe khoang pháp bảo như thế?

Phong Bắc Trần ngồi phía sau màn tơ nhìn Mạc Danh từ trên xuống dưới đánh giá, lạnh nhạt nói:

- Lại là một mảnh hiếu tâm của Linh Lung tông, bổn tôn di nhiên thành toàn! - Tạ ơn Thánh Tôn!

Mạc Danh chắp tay tạ ơn, quay ra lộn tay đối mặt với mọi người, một tòa bảo tháp rực rỡ sáng lạn, cao một thước, hiện ra trong lòng bàn tay của hắn.

---------------