Phi Thiên

Chương 655. Trận đầu ác liệt

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Bảo tháp dưới ánh mặt trời chiếu ra loại kim hoa màu hổ phách mê ly, trên mái hiên các tầng treo chuông gió màu vàng, mỗi khi có một trận gió nhẹ thổi qua, liền phát ra tiếng chuông thánh thót dễ nghe. Nhưng nhìn qua chẳng qua là đẹp mắt, nhiều nhất cũng chỉ là được luyện chế từ kim loại tinh khiết cấp độ cao, nhìn không ra có cái gì đặc bệt.

Mạc Danh nghiêng đầu gật đầu ra hiệu cho phu nhân của mình, phu nhân Miêu Quân Di đứng dậy đi ra, đứng sóng vai với hắn. Mạc Danh đưa bàn tay đặt bảo tháp ra, Miêu Quân Di nhận lấy trong lòng bàn tay, trên mi tâm hiện lên một đóa nhất phẩm Kim Liên, Linh Lung bảo tháp dần dần hiện lên trong lòng bàn tay nàng.

- Xem ra Linh Lung bảo tháp này không giống bình thường, dựa vào tu vi của Mạc Danh hiển nhiên không khống chế được, phải nhờ vào tu vi Kim Liên của phu nhân hắn mới có thể khống chế được.

Tiếng Trang Hữu Văn truyền âm vang lên, Miêu Nghị nghe vậy gật đầu, giống như những người khác, hai mắt nhìn bảo tháp hiện lên không chớp.

Linh Lung bảo tháp đột nhiên tách ra quang hoa màu tím, Miêu Quân Di tiện tay ném đi, thể tích bảo tháp tăng vọt, bay đến không trung. trong nháy mắt hóa thành một cự tháp cao gần mười trượng, đột nhiên từ trên trời giáng xuống.

Ầm! Linh Lung bảo tháp vững vàng trấn áp trên mặt đất, chấn động mặt đất xung quanh nổi lên bụi mù bốn phía. Toàn bộ bảo quang màu tím bao phủ bảo tháp cũng dần dần thu liễm.

Trên đỉnh núi Tông Trấn, Pháp Hải, Vân Báo, Cơ Đức Hải cùng Ngọc Nô Kiều theo bản năng đưa mắt nhìn nhau, khẽ nghiêng về phía trước nhìn thân thể đều khôi phục bình thường, trong lòng thở phào nhẹ nhỏm. Còn tưởng rằng Linh Lung tông chuẩn bị lấy ra pháp bảo gì lợi hại, thì ra là một món pháp bảo tứ phẩm, chỉ cần không phải pháp bảo ngũ phẩm trở lên, vấn đề cũng không lớn.

Thử suy nghĩ cũng không thể lấy được pháp bảo ngũ phẩm, trừ phi sát ra Thái Liên cao thủ trong truyền thuyết mới có thể xuất hiện.

Bọn họ thở phào nhẹ nhõm, những người quan khán khác cũng hít một hơi thật sâu, toàn bộ toàn thân Linh Lung bảo tháp cao gần mười trượng đều có màu vàng hổ phách, bảo tháp khổng lồ như thế lại được luyện chế từ tinh kim tinh khiết cấp độ cao. Như vậy là hao phí bao nhiêu kim tinh!

Vừa nhìn bảo tháp này mọi người sẽ hiểu, cái này chỉ sợ không phải chỉ dựa vào tài lực của Linh Lung tông là có thể làm ra được. Không có Vô Lượng quốc dốc tài lực cả nước ra ủng hộ, một môn phái căn bản không thể làm ra. Chỉ riêng chuyện chiết xuất ra nhiều tinh kim như vậy cũng không phải một chút thời gian có thể làm được, không trách phải luyện chế trên vạn năm.

Đám người Tông Trấn mặc dù thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẻ ngưng trọng trên hai đầu lông mày cũng không tiêu. Linh Lung bảo tháp hao phí nhiều tinh kim tinh khiết cao độ như vậy để luyện chế ra, trình độ cứng rắn khẳng định không thể nghi ngờ, sợ là tu sĩ Kim Liên cũng khó lòng phá hủy.

Mạc Danh ngắm nhìn xung quanh, lớn tiếng nói:

- Bảo vật này chính là Linh Lung bảo tháp Linh Lung tông ta tốn thời gian trên vạn năm luyện chế ra, không biết người phương nào nguyện ý thử uy lực của bảo vật này, bất luận là tu vi gì đều có thể đến đây thử một lần, Kim Liên tu sĩ cũng có thể!

Mọi người lại cả kinh, có những lời ‘Kim Liên tu sĩ’ này, những người khác có thể không đếm xỉa đến rồi. Điều này nói rõ là muốn lấy Linh Lung bảo tháp khiêu chiến Kim Liên tu sĩ thiên hạ, không trách được lại mời toàn bộ Quân Sử của các quốc gia tới đây.

Ánh mắt của mọi người bất giác đều nhìn về phía Quân Sử và các đại biểu sáu nước ngồi trên đỉnh núi. Xem bọn hắn có dám ứng chiến hay không! Miêu Nghị cũng theo bản năng quay đầu lại liếc nhìn phía sau, chỉ thấy vẻ mặt Quân Sử các lộ đều ngưng trọng, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, không ai lên tiếng.

Đạo lý rất rõ ràng, Phong Bắc Trần dám làm như vậy, chính là vì tràn đầy lòng tin với Linh Lung bảo tháp, không thể làm cho mình phải chịu danh xấu.

Trong lòng Miêu Nghị thầm nhủ, giữa sáu nước quả nhiên luôn âm thầm trông chừng nhau, đây là muốn cho năm nước khác phải chịu thiệt....!

Bên trong màn tơ, ánh mắt Phong Bắc Trần nhàn nhạt quét qua nhân mã các quốc gia, thấy không có người nào hưởng ứng, khóe miệng nổi lên một tia cười lạnh, cầm chén rượu đưa về phía phu nhân Tần Tịch ngồi bên cạnh:

- Phu nhân!

Ngón tay Tần Tịch nâng chén nhẹ nhàng đụng một cái với hắn, Phong Bắc Trần uống một hơi cạn sạch, nàng chỉ khẽ nhấp môi dưới, liền nhẹ nhàng buông xuống. Phong Bắc Trần liếc nàng một cái, cũng không nói gì.

Trên đỉnh núi Yêu quốc nhân số là nhiều nhất, bởi vì đã có hơn mười vị Yêu Vương bên phía Tinh Túc hải.

Yêu Vương Liệt Hoàn ngắm nhìn xung quanh, đặt chén rượu trong tay xuống bàn, cầm áo choàng màu đỏ đặt phía sau đứng lên, bên tai truyền đến giọng nói truyền âm của Bạch Cốt Đại vương ngăn cản:

- Liệt Hoàn, đừng lỗ mãng! Người phải chịu cảnh mất thể diện này không phải chúng ta, tội gì ngươi phải bước ra lãnh lấy. Ngươi yên tâm, người của năm nước không lau được cái mặt này, nhất định sẽ phái người ứng chiến, cứ để người khác thử trình độ sâu cạn trước, chúng ta ra sau cũng không muộn!

Liệt Hoàn thấy lời của hắn có đạo lý, đang muốn ngồi xuống, nhưng tiếc rằng đã chậm, Mạc Danh đã chú ý tới cử động của hắn, cất cao giọng nói:

- Yêu Vương tới thử một lần đi?

Ánh mắt của mọi người lập tức nhìn về phía Liệt Hoàn vừa đứng lên, ngay cả Cơ Đức Hải đang ngồi trên cao ánh mắt cũng chợt lóe, nhanh chóng nâng chén nói:

- Chúc Yêu Vương kỳ khai đắc thắng!

Liệt Hoàn tính tình cao ngạo, lại là người tính tình nóng nảy, bị nhiều người nhìn như vậy, lại bị Cơ Đức Hải chĩa lời nói vào như thế, hắn làm sao dám nói ra lời mình sợ chiến..., có thể nói hừ lạnh một tiếng, lắc mình rơi xuống bên trong khu đất trống, cười ha ha nói:

- Bổn vương tới thử Linh Lung bảo tháp này là đồ chơi gì đây.

Ba mươi mấy vị Yêu Vương bên phía Bạch Cốt Yêu Vương nhanh chóng quay đầu nhìn về phía Cơ Đức Hải đang ung dung bưng chén rượu nhấm nháp, trong mắt hiện lên vẻ giận dữ, Cơ Đức Hải rõ ràng là cố ý muốn đẩy Liệt Hoàn ra ngoài dò đường.

Chưởng môn Linh Lung tông Mạc Danh đang muốn nói gì đó, hai tay Liệt Hoàn mỗi tay cầm một cây đại đao, “ông” một tiếng, liệt diễm hung mãnh bao phủ toàn thân, bá một tiếng nhanh chóng lao tới, vung đao cuồng bổ về phía Linh Lung tháp, ngay cả chào hỏi một tiếng cũng không có đã động thủ.

Ầm! Một tiếng kinh thiên chấn vang, Linh Lung bảo tháp cao gần ba trượng bị đánh bay ra ngoài, cũng may nhờ Linh Lung bảo tháp cứng rắn, nếu không có lẽ đã bị hắn phá hỏng.

Dư uy công kích trong nháy mắt như sơn băng địa liệt, Kim Liên tu sĩ ra tay há có thể là trò đùa, Yêu Vương Liệt Hoàn giận dữ càng không như bình thường, giống như xảy ra tiếng nổ lớn kinh thiên động địa, đất thạch cuồng liệt văng tung tóe, sóng xung kích cường đại trong nháy mắt điên cuồng ra bốn phương tám hướng, trong đó còn kèm theo nhiệt độ cực nóng, cây cối xen lẫn trong đất đá hỗn loạn trong nháy mắt thiêu đốt thành liệt diễm hoặc vô số hỏa tinh, quả thực là thiên địa biến sắc.

---------------

Mọi người chỉ cảm thấy ngọn núi dưới chân cũng muốn sụp đổ.

Liệt Hoàn vừa ra tay, lập tức chọc cho các cao thủ Kim Liên ở các dãy núi xung quanh tựa hồ đồng loạt ra tay, có người nhanh chóng giơ tay lên vỗ bàn, mạnh mẽ đè trấn ngọn núi dưới chân, cũng có người nhanh chóng đẩy chưởng ra, giống như tạo thành một bức màn vô hình phía trước dãy núi, đem sóng xung kích cường bạo mạnh mẽ chống đỡ trước núi.

Miêu Nghị cả kinh thiếu chút nữa quay đầu bỏ chạy, thở phào một hơi, lại ngồi xuống, may là phía sau có một đống cao thủ bảo vệ, vội vàng uống chén rượu an ủi, tu sĩ Kim Liên này cũng quá kinh khủng, không hổ là cao thủ có thể thoát khỏi trói buộc của tiểu thế giới, chỉ riêng dư ba công kích cũng đáng sợ như thế.

Các tu sĩ môn phái khác ở các dãy núi xung quanh bị hù dọa đến sắc mặt đại biến cũng thở phào nhẹ nhõm, những cao thủ phía chính phủ cũng không thấy chết mà không cứu, niệm tình tu sĩ bổn quốc cũng vì bọn họ ngăn cản một kiếp, ít nhất là tránh cho bọn họ mặt xám đầy tro.

Trên mặt Mạc Danh thoáng chốc xuất hiện vẻ tức giận, không ngờ Liệt Hoàn đường đường là Yêu Vương tôn sư lại trước mắt bao người dùng phương thức đánh lén, pháp bảo dưới tình huống không có phòng ngự bị đánh lén là nguy hiểm nhất, nếu làm không tốt có thể còn bị phá hủy, Linh Lung Bảo tháp mạnh mẽ bị Liệt Hoàn chém ra hai vết nứt sâu.

Ngay cả Phong Bắc Trần ngồi phía sau màn tơ sắc mặt cũng trầm xuống.

May là Linh Lung bảo tháp cũng không phải cứng rắn bình thường, phu nhân Mạc Danh là Miêu Quân Di vung hai tay áo, nhanh chóng làm phép ngự bảo, Linh Lung bảo tháp bị đánh bay nhanh chóng bộc phát ra bảo quang màu tím, bắn về phía trời cao, hai vết nứt lớn bị chặt ra cũng nhanh chóng dung hợp khôi phục.

- Xem có thể ngăn cản được mấy đao của bổn vương!

Liệt Hoàn quát lên một tiếng kinh thiên, từ trong bụi mù bắn về phía trời cao, thân bọc liệt diễm, một đôi đại đao trên hai tay cũng phát ra bảo quang màu tím, ngang nhiên đuổi theo hướng bỏ chạy của Linh Lung bảo tháp.

Ai ngờ Linh Lung bảo tháp lại đột nhiên từ trên không rơi xuống, đón đầu Liệt Hoàn đang vọt tới. - Ầm!

Liệt Hoàn một lần nữa gầm lên, vung đao mạnh mẽ đánh tới, muốn liều mạng với Linh Lung bảo tháp.

Nhưng hắn tựa hồ ý thức được có cái gì không đúng, chỉ thấy cái đế của Linh Lung bảo tháp đột nhiên mở ra một lỗ hổng, đón bọc lấy hắn. Mặt Liệt Hoàn biến sắc, đột nhiên thay đổi phương hướng, như muốn tránh né.

Linh Lung bảo tháp cũng bạo tăng tốc độ, dùng tốc độ nhanh không thể tin trực tiếp đuổi theo Liệt Hoàn, Liệt Hoàn thấy tốc độ chạy không bằng bảo tháp, nhanh chóng tung mình vung đao cuồng chém.

Không có tiếng nổ rung trời, không có rung động mà mọi người tưởng tượng, chỉ thấy Linh Lung bảo tháp chợt lóe lên, Liệt Hoàn biến mất, đã bị Linh Lung bảo tháp thu vào.

Năm đại biểu của tông trấn năm nước có thể nói là co rụt con ngươi, trong ánh mắt cất giấu vẻ khiếp sợ, không ngờ Linh Lung bảo tháp có thể có tốc độ nhanh như thế, dựa vào tu vi của Liệt Hoàn thậm chí ngay cả cơ hội chạy trốn cũng không có, tốc độ của Linh Lung bảo tháp sợ là ngay cả Lục Thánh cũng phải chịu thua.

Hạng như Miêu Nghị ngay cả chuyện gì xảy ra cũng không hiểu được, dù sao chỉ thấy không trung chợt lóe tử quang, sau đó Liệt Hoàn lóe lên rồi biến mất, không thấy tăm hơi.

Ba mươi lăm vị Yêu Vương còn lại của Tinh Túc hải bỗng nhiên đứng lên, Bạch Cốt Yêu Vương chỉ tay về phía Vô Lượng quốc, phẫn nộ quát:

- Phong Bắc Trần, ngươi đã làm gì Liệt Hoàn?

- Bạch Cốt, dám lớn tiếng quát nạt trước mặt bổn tôn, ngươi có phải chán sống rồi hay không?

Thanh âm của Phong Bắc Trần lạnh lùng truyền đến.

Bích Hải Đại vương tức giận nói:

- Ngươi nghĩ Tinh Túc hải chúng ta sợ ngươi phải không? Đừng quên ngươi từng là bại tướng dưới tay Tinh Túc hải ta, năm đó nếu không phải các ngươi liên thủ, hôm nay có Phong Bắc Trần ngươi hay không còn chưa nói đến! Nếu Liệt Hoàn có gì sơ xuất, đừng trách Tinh Túc hải ta đạp bằng Vô Lượng Thiên ngươi!

Trong lời nói tiết lộ rất nhiều tin tức, trong lòng Miêu Nghị thầm nhủ, thì ra năm đó Phong Bắc Trần là bại tướng dưới tay Tinh Túc hải...

- Khẩu khí không nhỏ, chờ xem Tinh Túc hải có người có thể vượt qua được cửa ải Linh Lung bảo tháp của bổn tôn rồi nói sau!

Phong Bắc Trần ôn hoà nói:

- Cơ Đức Hải, nể tình ngươi là khách đến đây, bổn tôn cảnh cáo một lần, quản tốt đám thủ hạ chó điên của ngươi, nếu không đừng trách bổn tôn không khách khí!

Một đám Yêu Vương giận tím mặt, Cơ Đức Hải lên tiếng nói:

- Đủ rồi!

Cái chết của một Yêu Vương đối với hắn mà nói không phải chuyện gì quan trọng, Cơ Đức Hải hắn đại biểu Vạn Yêu Thiên đến đây, hôm nay Phong Bắc Trần lấy ra Linh Lung bảo tháp, hắn muốn nhìn xem thứ này rút cuộc lợi hại như thế nào, đáng giá để Phong Bắc Trần tự mình ra mặt làm chuyện này. Hôm nay Phong Bắc Trần đắc ý mưu đồ đã rất rõ ràng, hiển nhiên là muốn mượn bảo vật này hù dọa cả giới tu hành, chứ không phải nhằm vào một mình Liệt Hoàn. Điều Cơ Đức Hải quan tâm chính là bảo vật này có phải thật sự có thể giúp Phong Bắc Trần đánh vỡ thực lực thăng bằng của sáu phương hay không, không muốn nhìn thấy một đám Yêu Vương cắt đứt chuyện này.

Một câu này của Cơ Đức Hải có thể nói đã chọc cho một đám Yêu Vương trợn mắt nhìn nhau.

Phong Bắc Trần đồng dạng cũng không muốn cùng bọn Yêu Vương này tích cực cắt đứt chuyện này, nếu không há có thể cho phép mấy Yêu Vương này làm trò hô to gọi nhỏ hắn trước mặt người khác, nếu hắn tiêu diệt mấy kẻ làm ồn này, ở hiện trường căn bản không có ai chống đỡ được hắn.

Bích Hải Yêu vương nói không sai, năm đó hắn đích xác là bại tướng dưới tay Tinh Túc hải, tứ phương túc chủ liên thủ chơi hắn và Quỷ Thánh Tư Đồ Tiếu, hai người không địch lại bị đánh bại, nhưng đó là chuyện bao nhiêu năm trước rồi, hiện giờ tu vi của hắn và Tư Đồ Tiếu đã sớm không thể so sánh nổi, hiện tại cho dù là tứ phương túc chủ liên thủ cũng chưa hẳn là đối thủ của bất kỳ người nào trong Lục Thánh. Lục Thánh chiếm hết đại lợi thiên hạ, thu hoạch được các tài nguyên tu hành ở các phương diện cũng không phải là tứ phương túc chủ có thể so sánh, thời gian kéo dài càng lâu, chênh lệch song phương cũng càng kéo dài.

Chưởng môn Mạc Danh của Linh Lung tông dĩ nhiên biết rõ ý đồ của Phong Bắc Trần, chuyện này vốn là kế hoạch tốt, vội vàng lên tiếng nói:

- Chư vị Yêu Vương chớ nóng vội, Liệt Hoàn vẫn còn sống, đang ở bên trong Linh Lung bảo tháp cùng phân cao thấp với bảo tháp.

Nghe hắn nói như vậy, chư vị Yêu vương cũng không hết tức giận, mà càng chú ý đến sống chết của Liệt Hoàn, mọi người lại nhanh chóng nhìn về phía không trung.

Vẻ mặt Miêu Di không chút thay đổi, huy động hai tay áo làm phép. Linh Lung bảo tháp đang ở xa lại bay trở lại bầu trời khu đất trống, lơ lửng trên không trung, phát ra ánh sáng màu tím bảo lóng lánh. Còn Liệt Hoàn được thu vào bên trong Linh Lung bảo tháp cũng không cảm thấy khó chịu, chỉ cảm thấy trước mắt đang tối sầm bỗng trở nên sáng ngời, trước mắt cảnh tượng của đại hội Giám bảo chợt biến đổi, trở nên xa lạ.

---------------