Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Càng nhiều người nhìn đồ trong tay Vân Phi Hoàng mà thèm, trơ mắt nhìn Vân Phi Hoàng dương dương tự đắc trở về cười ha ha trong đám người trên đỉnh núi của Ma quốc.
- Người đứng đầu đã tìm ra, cạnh tranh hai vị trí phía sau tạm hoãn, quay về chủ đề chính trước đã.
Mạc Danh chỉ hướng Linh Lung Bảo Tháp lớn tiếng nói:
- Liệt Hoàn ở bên trong tháp chậm chạp không thể thoát thân, không biết còn có ai vào bàn giám bảo?
Lực chú ý của mọi người lập tức tập trung vào Linh Lung Bảo Tháp, phần thưởng gì đó, cái chết của Bạch Tử Lương lập tức được ném ra sau ót, Bạch Tử Lương chết đi ngoại trừ những người có liên quan, thí dụ như mẫu thân Cơ Mỹ Mi, những người khác căn bản sẽ không để tâm đến sống chết của Bạch Tử Lương.
Cái này giống như hàng xóm láng giềng nhà ai bị đốt thì cũng đốt rồi, mọi người nhiều lắm cũng chỉ vây xem thổn thức cảm thán một chút, hoặc là đồng cảm một chút, sau đó nhà ai quay về nhà đó ngủ một giấc, có mấy người có thể nhớ thương xuất tiền giúp vị kia gây dựng lại phòng ốc.
Nhất là đối với sáu nước mà nói, chuyện Linh Lung Bảo Tháp mới là chủ đề chính, cái chết của Bạch Tử Lương sẽ không sẽ ảnh hưởng đến đại cục.
Thấy không có người hưởng ứng, Mạc Danh lại lớn tiếng nói:
- Chư vị yên tâm, chư vị đều là khách quý đường xa mà đến, đại hội Giám bảo chẳng qua là giám bảo, tuyệt đối không có lòng hại người, xin các vị cứ yên tâm vào bàn!
Lời này thật dễ nghe, nhưng ai có thể tin, Yêu Vương Liệt Hoàn tiến vào bảo tháp đến hiện tại còn chưa đi ra, quỷ mới biết tình huống bên trong như thế nào. Giữa sáu nước là quan hệ đối địch, vạn nhất xảy ra chuyện gì bất ngờ Phong Bắc Trần chắc chắn sẽ không chịu trách nhiệm, ngay cả Yêu Vương Liệt Hoàn cũng bị áp chế đến hiện tại, không ai nguyện ý dễ dàng lấy cái mạng nhỏ của mình ra mạo hiểm.
Nhưng các quốc gia này cũng vừa vặn muốn tìm tòi Linh Lung Bảo Tháp đến tột cùng.
Trong đám Yêu Vương của Tinh Túc hải có người rục rịch muốn động, bọn họ dù sao cũng là đồng bọn với Liệt Hoàn, nhưng lại bị Yêu Vương Hồ Quân khuyên nhủ:
- Mọi người bình tĩnh chớ nóng, năm nước còn lại chắc chắn sẽ nghĩ biện pháp tìm tòi đến cùng, người của chúng ta đi vào nhiều hơn ngược lại càng nguy hiểm, không chừng sẽ giăng một mẻ lưới bắt hết chúng ta, đừng cho là bọn họ không dám làm như vậy. Chúng ta bảo tồn thực lực hiện tại mới có thể làm cho bọn họ kiêng kỵ, Liệt Hoàn có thể ngược lại không có chuyện gì!
Lời này vừa nói ra, đám Yêu Vương nhất thời chấp nhận, kiềm chế bất động.
Năm nước còn lại đích xác là chuẩn bị phái người đi tìm tòi đến cùng, như vậy dông dài không phải là biện pháp, bên phía Tiên quốc, ánh mắt Tông Trấn quét qua đám thủ hạ, hỏi:
- Ai muốn đi tìm kiếm lai lịch của Linh Lung Bảo Tháp?
Quân Sử các lộ đều yên lặng, loại mạo hiểm này thật sự có chút không đáng giá liều mạng... Lúc này Quân Sử Tử Lộ Âu Dương Quang đột nhiên lên tiếng nói:
- Không bằng để cho ‘Yến Bắc Hồng’ đi lấy công chuộc tội.
Lấy công chuộc tội?
Tình huống gì vậy? Miêu Nghị đang vùi đầu uống rượu thiếu chút nữa cầm lấy vò rượu đập vào mặt, bỗng nhiên xoay người nhìn về phía Âu Dương Quang ở phía trên, hy vọng là mình nghe lầm, đồng thời ánh mắt dùng sức liếc về phía đôi tỷ muội sanh đôi đứng phía sau Âu Dương Quang, mùi vị giống như cảnh cáo hai tỷ muội rất nồng đậm.
Hai tỷ muội có thể hiểu được ý tứ của hắn, hai người các ngươi không giúp ta ngăn ngừa miệng của phụ thân các ngươi, ta sẽ nói với mọi người chuyện các ngươi vô lễ với ta!
Cho nên hai tỷ muội có chút luống cuống, nhưng trước mặt Tông Trấn các nàng làm gì có tư cách nói chuyện, nhiều lắm là đi theo bên cạnh xem náo nhiệt, huống chi nếu không có lý do hợp lý, phụ thân cũng sẽ không nghe lời các nàng.
Chân mày Nhạc Thiên Ba cau lại, đưa mắt nhìn về phía Âu Dương Quang đang ngồi sóng vai, ánh mắt của tất cả mọi người cũng rơi xuống trên người Âu Dương Quang.
Âu Dương Quang nhìn Miêu Nghị cười ha hả, có chút quỷ dị:
- Yến Bắc Hồng, ngươi thân là người đứng đầu một điện của Tiên quốc, tiếp nhận cung cấp nuôi dưỡng của hàng tỉ tín đồ Tiên quốc, nhưng tổn hại đại nghĩa, trước mặt mọi người nhận thua trước Ma quốc, tổn hại nghiêm trọng đến thể diện của Tiên quốc, nên nghiêm trị! Nhưng niệm tình ngươi lúc trước đánh một trận thắng lợi, bổn tọa cảm thấy cần phải cho ngươi thêm một cơ hội lấy công chuộc tội.
Quay đầu lại hắn hỏi xung quanh:
- Chư vị cảm thấy thế nào?
- Ý này rất hay!
Không ít người gật đầu hưởng ứng.
Miêu Nghị có thể nói hận đến ngứa ngáy chân tay, một đống đạo lý chó má, các ngươi xem lão tử là đồ ngốc hay sao? Không phải muốn cho lão tử làm lót đường cho các ngươi hay sao, Âu Dương Quang, ngươi sẽ phải trả giá rất nhiều vì lời nói này của mình!
Nhạc Thiên Ba cũng có chút ngứa ngáy, Âu Dương Quang rõ ràng đang trả thù chuyện mình vạch trần gốc gác của Yến Bắc Hồng làm cho hắn mất mặt, một đám người cũng muốn nhân cơ hội thuận tiện bóp tắt thủ hạ mình có thể quật khởi thành hãn tướng, còn có thể thuận tiện lót đường tìm kiếm cho các người. Có thể nói là nhất cử lưỡng tiện.
Nhưng hắn cũng không biết nói gì, Miêu Nghị đúng là làm sai rồi! Nhưng Nhạc Thiên Ba hắn dĩ nhiên là muốn giúp thủ hạ mình nói mấy câu, nếu không kêu đám thủ hạ khác nhìn mình như thế nào. Ai ngờ vừa định mở miệng, một đám lão quỷ đã trực tiếp lướt qua hắn, trực tiếp thỉnh nguyện nói với Tông Trấn:
- Tam gia, cho Yến Bắc Hồng một cơ hội đi!
Giống như đang cầu tình Miêu Nghị, nhưng Miêu Nghị há có thể không biết đám người này hoàn toàn muốn để cho hắn đi chịu chết, nếu không có chuyện tốt còn có thể đến phiên hắn.
Chân mày Nhạc Thiên Ba run lên, quyền quyết định bị đám lão quỷ này trực tiếp đẩy tới tay Tông Trấn. Hắn ngược lại khó có thể nói gì, quan hệ giữa Mục Phàm Quân và Vân Ngạo Thiên hắn cũng không phải không biết, chuyện này có thể lớn có thể nhỏ, hiện giờ chỉ có thể nhìn Tông Trấn quyết định như thế nào.
Bị một đám lão quỷ đoàn kết hãm hại, trong lòng Nhạc Thiên Ba cười lạnh, nghiến răng nhưng cũng không còn cách nào khác.
Tông Trấn nhìn thấu người phía dưới không ai muốn mạo hiểm như vậy, thực lực của Yêu Vương Liệt Hoàn có thể không kém so với bọn hắn, chuyện ngay cả Liệt Hoàn cũng ứng phó không được thì những người có tu vi kém hơn hắn có thể làm được sao? Cũng chỉ có thể là đám Quân Sử bọn họ ra sân, vừa vặn có Miêu Nghị để lấy cớ, cho nên tìm lý do thích hợp đoàn kết đẩy người chết thế này ra ngoài. Hắn tuy là Tam gia Thiên Ngoại Thiên, nhưng cũng không tiện đối đầu với tập thể Quân Sử nhiều như vậy, chỉ có thể nhìn chằm chằm về hướng Miêu Nghị nói:
- Yến Bắc Hồng, ngươi có nguyện làm chuyện này lấy công chuộc tội?
Một đám Quân Sử quay đầu lại, ánh mắt bao hàm cảnh cáo nhìn Miêu Nghị.
Miêu Nghị chỉ hận mình vô lực giết tặc, nếu không đám lão già này sẽ không được yên ổn! Hắn không có cách nào cự tuyệt, vấn đề đã bị đẩy lên tới trình độ‘lấy công chuộc tội’. Nếu không phải đi lập công chuộc tội vậy thì cũng sẽ tìm hắn tính sổ, cái này nói rõ là uy hiếp hắn! Nếu không đáp ứng, đắc tội với nhiều Quân Sử như vậy, vậy hắn thật sự đáng chết rồi, nơi này làm gì có chỗ cho Miêu Nghị hắn nói chuyện!
Miêu Nghị nằm mơ cũng không nghĩ tới sẽ bị một đám đại lão Tiên quốc liên thủ đẩy xuống hố, thật đúng là không biết nói gì, sớm biết như thế hắn đã giả bộ đánh một trận với Vân Phi Hoàng, giả bộ bị đánh bại thì xong rồi!
Hắn không cách nào cự tuyệt, chỉ có thể cắn răng chắp tay nói:
- Ty chức nguyện lấy công chuộc tội!
Một đám đại lão nhất thời cười vui vẻ, gương mặt Nhạc Thiên Ba bình tĩnh, bị một đám liên thủ bày ra trò kia còn cười được sao. Trình Ngạo Phương cũng chỉ có thể kéo căng gương mặt, trước mặt một đám đại lão cao nhất của Tiên quốc cũng không tới phiên một cung chủ như nàng nói cái gì.
Trang Hữu Văn nghiêng đầu nhìn Miêu Nghị, có thể nói vẻ mặt đồng tình, trong lòng thổn thức không dứt, coi như mình tỉnh ngộ, lão đệ, làm người vẫn nên khiêm nhường một chút thì tốt hơn! Phiền toái tới nhanh vậy đấy? Mới ra danh tiếng một chút, phiền toái lập tức tìm tới cửa.
Tông Trấn vuốt cằm nói:
- Nếu đã như vậy, ngươi phải đến Linh Lung Bảo Tháp tìm tòi đến cùng, trở lại hãy báo cáo tình hình cụ thể bên trong bảo tháp.
Miêu Nghị trả lời:
- Vâng!
Lại nghe Âu Dương Quang cười nói:
- Yến Bắc Hồng, yên tâm đi đi, không có việc gì, chưởng môn đã nói chẳng qua là giám bảo, tuyệt đối không có lòng hại người, cẩn thận một chút là được.
Nhạc Thiên Ba thật sự nghe không nổi nữa, nếu một câu nói cũng không giúp thủ hạ mình nói, kêu đám thủ hạ khác sẽ nghĩ thế nào, lúc này nói ra câu nói trong lòng của Miêu Nghị:
- Âu Dương Quang, tại sao ngươi không đi?
- Ta làm vậy không phải là cho người trẻ tuổi các ngươi một cơ hội lấy công chuộc tội sao!
Âu Dương Quang vô liêm sỉ nói.
Lão tặc! Ngươi bất nhân đừng trách ta bất nghĩa! Miêu Nghị vốn đang do dự có nên phá hỏng danh dự của hai tỉ muội kia hay không, dù sao phá hỏng cũng khó tránh khỏi một kiếp này, cần gì phải làm ra chuyện thất đức, nhưng hiện tại hoàn toàn bị sự vô sỉ của Âu Dương Quang chọc giận, rốt cục không nhịn được phát hỏa, quyết định chết cũng phải kéo người chết chung, ta không được yên ổn, ngươi cũng đừng nghĩ đến chuyện có thể yên ổn.
Lại ngẩng đầu, hai mắt nhìn chằm chằm vào hai nữ nhi sinh đôi của Âu Dương Quang.
Ánh mắt này khiến hai nhị nữ có vẻ hoảng sợ, ngay cả hô hấp cũng tạm thời dừng lại, trong mắt tràn đầy thần sắc cầu khẩn.
Mọi người nhìn theo ánh mắt của hắn, ngay cả Âu Dương Quang cũng không nhịn được quay đầu nhìn lại, Miêu Nghị quả quyết mở miệng:
- Ta có nên đem chuyện của chúng ta nói ra hay không?
Nhị nữ đồng thời khẽ lắc đầu, không dám lên tiếng.
Âu Dương Quang vừa nhìn phản ứng của hai nữ nhi đột nhiên cảm thấy có chút không ổn, quay đầu lại quát Miêu Nghị:
- Chuyện gì?
- Quân Sử, có thể mượn chút thời gian nói chuyện hay không!
Miêu Nghị chắp tay nói với Nhạc Thiên Ba.
Nhạc Thiên Ba ngẩn ra, hai bên nhìn nhau, làm sao hắn cảm giác chuyện có chút quỷ dị, tò mò đi tới, cử động này nhất thời làm cho hai tỷ muội sợ đến mức hai chân như nhũn ra, vẫn ôm một tia hi vọng cuối cùng.
Miêu Nghị truyền âm nói với Nhạc Thiên Ba:
- Quân Sử, lần này thuộc hạ đi có thể sẽ không quay trở lại nữa, vì vậy muốn van xin Quân Sử một việc cuối cùng.
Tên này lại giở trò quỷ gì đây? Nhạc Thiên Ba gật đầu.
Miêu Nghị tiếp tục truyền âm nói:
- Nếu lão tặc Âu Dương Quang muốn giết thuộc hạ, phiền toái Quân Sử giúp ta ngăn cản.
-... –
Nhạc Thiên Ba ngạc nhiên.
Lại thấy Miêu Nghị chắp tay nói với Âu Dương Quang:
- Âu Dương Quân Sử, ta và nhị nữ sớm đã thành vợ chồng, lần này ta đi có thể không về được, phiền toái Quân Sử giúp ta chiếu cố tốt hai tỷ muội bọn họ!
Nói xong, vội vàng lắc mình trốn sau người Nhạc Thiên Ba.
Trong đầu hai tỷ muội “ông” một tiếng, sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch... Miêu Nghị há là người hiền lành, Âu Dương Quang âm mưu hãm hại hắn như thế, hắn lại có thể để cho Âu Dương Quang sống yên ổn, tất cả mọi người đừng hòng sống yên ổn.
Lời này vừa nói ra, toàn trường đều khiếp sợ, người này và hai nữ nhi sinh đôi của Âu Dương Quang đã sớm thành vợ chồng? Nói như vậy hắn đã ngủ với hai nữ nhi của Âu Dương Quang? Diễm phúc trái ôm phải ấp như vậy là thiệt hay giả?
Nhạc Thiên Ba há to miệng kinh ngạc không biết nói gì, rốt cục cũng hiểu người này tại sao lại kêu hắn hỗ trợ ngăn cản, lời này vừa nói ra, Âu Dương Quang không giết hắn mới là lạ, nếu đổi lại là mình cũng không chịu được!
Tông Trấn ngồi trên cao bưng chén rượu đến khóe miệng nghe vậy cũng trợn tròn mắt, có lầm hay không?
Trình Ngạo Phương và Trang Hữu Văn thiếu chút nữa chấn kinh rơi cằm.
Âu Dương Quang sửng sốt một hồi lâu, sắc mặt nhất thời thoạt đỏ thoạt trắng một trận, đây là bị chọc giận rồi, chỉ tay gầm lên:
- Tiểu bối vô sỉ, dám nói bừa, lão phu làm thịt ngươi!
Tựa hồ không thấy được hắn làm thế nào rời đi, nhưng thân hình Nhạc Thiên Ba cũng chợt lóe, trực tiếp cắt đứt hướng đi của Âu Dương Quang, ôm chặt lấy Âu Dương Quang:
- Có lời gì từ từ nói, chuyện sẽ được làm rõ ràng. Mấy vị, còn không mau tới giúp một tay!
- Nhạc Thiên Ba, nếu không buông tay, lão phu thề sẽ khiến ngươi chết ta sống!
Âu Dương Quang tức giận trừng mắt nhìn Nhạc Thiên Ba.
Sợ ngươi mới là lạ! Nhạc Thiên Ba cười cười, vẻ mặt thiếu chút nữa vui mừng nở hoa, báo ứng tới quá là nhanh!
Một đám Quân Sử cũng không phải đồ tốt, nếu ngươi giết người, vậy người nào sẽ làm người chết thế cho chúng ta! Huống chi việc vui này cũng quá lớn, nên làm rõ ràng! Cả đám thích thú cùng nhau vây tới, giúp Nhạc Thiên Ba ngăn cản Âu Dương Quang, người nào dường như cũng có hảo tâm, ra sức khuyên bảo:
- Âu Dương lão nhi, có chuyện gì cứ từ từ nói.
Tất cả ánh mắt toàn trường đều nhìn lên đỉnh núi Tiên quốc, đây là tình huống gì chứ? Bên phía Tiên quốc làm sao lại giống như xảy ra nội chiến rồi?
Miêu Nghị làm gì còn dám lưu lại, một lần nữa chiến giáp phi thân, cầm Kỳ Lân thương phóng lên cao, lao thẳng tới Linh Lung Bảo Tháp đang xoay tròn trên không trung:
- Yến Bắc Hồng đến đây lãnh giáo Linh Lung Bảo Tháp!
Lão Bản Nương và Bát Giới thấy thế có thể nói cả kinh, người ta là Kim Liên tu sĩ còn không tiến vào đó, một Hồng Liên tu sĩ như ngươi đến góp náo nhiệt làm gì?
Nhân mã các quốc gia cũng kinh ngạc, hắn không phải mới vừa nhận thua người ta sao, tại sao bây giờ lại xông vào Linh Lung Bảo Tháp? Bên phía Tiên quốc đã loạn thành một đoàn, rút cuộc là tình huống gì đây?
Ở phía sau màn tơ Phong Bắc Trần cũng cau mày, có chút nhìn không hiểu, theo lý mà nói Tiên quốc không thể xảy ra nội chiến trước mặt những quốc gia khác mới đúng, bây giờ nhìn tình hình như sắp sửa đánh nhau, chuyện này cũng quá sức tưởng tượng rồi, hắn chưa từng thấy Tiên quốc xảy ra chuyện mất mặt như vậy trước mặt mọi người.
Lúc này Miêu Nghị mới vừa phóng lên không trung đại danh, tiếng rống giận dữ của Âu Dương Quang đã vang dội toàn trường:
- Tiểu tặc đừng chạy!
Lão Bản Nương cùng Bát Giới lại ngẩn ra, tình huống gì thế này?
Tất cả mọi người trên đỉnh núi đều nhất thời mê hoặc, chẳng lẽ ‘Yến Bắc Hồng’ đã làm ra chuyện gì có lỗi với Âu Dương Quang? Nhưng một đám Quân Sử lại cùng nhau đè Âu Dương Quang lại là có ý gì? Chẳng lẽ Âu Dương Quang đã làm chuyện gì sai?