Phi Thiên

Chương 666. Nói đùa gì vậy

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tất cả đều không nghĩ ra, một cảm giác khó hiểu tràn ngập cả đại hội giám bảo, trong mắt mọi người đều lộ ra vẻ hồ nghi nhìn về phía Tiên quốc.

Đang! Một tiếng nổ rung trời vang lên, thu hút mọi người vội vàng nhìn về phía Linh Lung Bảo Tháp trên không trung, ngay cả Âu Dương Quang cũng tạm thời dừng cơn lửa giận nhìn lại.

Chỉ thấy Miêu Nghị xông lên Linh Lung Bảo Tháp đang phản chiếu bảo quang màu tím tức giận đập phá một cái, nhưng Linh Lung Bảo Tháp dừng trên không trung cũng không có phản ứng, chân chính là kiến càng lay cây không biết tự lượng sức mình.

Đương đương đương! Tiếng nổ chấn vang liên tục, lại thấy Miêu Nghị vung thương đánh liên tục, từ đuôi tháp một đường đánh tới đỉnh tháp.

Miêu Quân Di làm phép khống chế ra dấu tay biến đổi, Linh Lung Bảo Tháp đột nhiên dâng lên, lỗ hổng phía dưới chân tháp mở rộng ra, trực tiếp bọc về hướng Miêu Nghị. Miêu Nghị cấp tốc vút không, nhanh chóng chạy trốn, nhưng chạy làm sao qua được tốc độ của Linh Lung Bảo Tháp, ngay cả Yêu Vương Liệt Hoàn cũng chạy không thoát, hắn dĩ nhiên chợt lóe rồi biến mất, bị Linh Lung Bảo Tháp thu vào trong.

Thấy Miêu Nghị đã vào Linh Lung Bảo Tháp, Nhạc Thiên Ba đang ôm chặt Âu Dương Quang mới cười cười buông lỏng hắn ra, những Quân Sử khác cũng buông tay tản mát.

Thằng nhãi kia chạy đi rồi, các ngươi buông ta còn có ích lợi gì! Âu Dương Quang giơ tay chỉ hướng Nhạc Thiên Ba:

- Nhạc Thiên Ba, ngươi dám dung túng thủ hạ ngươi nói xấu lão phu!

Nhạc Thiên Ba đã không ngồi gần hắn, ngồi cùng bàn với Quân Sử khác, giả bộ kinh ngạc nói:

- Âu Dương Quang, cũng đừng không biết nhân tâm tốt, ta là sợ ngươi vọng động giết hắn, quay đầu lại mọi người sẽ cùng nhau đẩy ngươi ra ngoài thay cho hắn tiến vào Linh Lung bảo tháp. Nếu ngươi hiểu lầm Nhạc mỗ như vậy, Nhạc mỗ cũng không còn gì để nói, ta không ngăn cản ngươi, hiện tại ngươi có thể tiến vào trong Linh Lung bảo tháp để tìm hắn.

- Ngươi...

Âu Dương Quang tức giận nghiến răng nghiến lợi, hắn có thể tiến vào Linh Lung bảo tháp còn cần gì để Miêu Nghị đi vào? Hiện tại chuyện này đã không còn trọng yếu, quan trọng là....Hắn bỗng nhiên quay đầu lại nhìn hai nữ nhi sinh đôi của mình, từng bước tiến tới gần, tàn nhẫn hỏi:

- Những gì tiểu tử kia nói là sự thật?

Sắc mặt nhị nữ trắng bệch, không dám thừa nhận, Ngô Chân nói:

- Hắn nói hưu nói vượn!

Ngô Minh cũng gật đầu phụ họa lia lịa.

Âu Dương Quang nghe thấy liền nổi trận lôi đình, hắn há có thể không biết nữ nhi của mình là hạng người gì, vừa nhìn vẻ mặt hai người cũng biết chuyện này không phải như hai người nói. Đừng nói là hắn, những khác người xem náo nhiệt cũng nhìn thấu phản ứng của nhị nữ không bình thường, chẳng qua cảm thấy có chút khó tin, đường đường là nữ nhi của Quân Sử một lộ lại đi ngủ với Miêu Nghị, hơn nữa còn là ngủ cả đôi, cặp chị em sinh đôi này thật là không thể tin được!

Cho dù là Lục Thánh cũng không dám làm chuyện này với nữ nhi Quân Sử thủ hạ của mình!

Một đám người đang chờ Âu Dương Quang làm rõ chân tướng, ai ngờ Âu Dương Quang lại hít sâu một hơi, vẻ giận dữ trên mặt theo đó tiêu tán, mỉm cười gật đầu với hai nữ nhi của mình, tựa hồ là rất hài lòng với câu trả lời của hai nữ nhi, giống như tin lời nói nữ nhi của mình.

Hắn sải bước ngồi trở lại vị trí, hai tay đặt lên bàn hừ lạnh nói:

- Ta cũng biết tiểu tử kia nói hưu nói vượn, muốn phá hoại danh dự của con gái ta. Tiểu tặc ghê tởm, lại chọn lựa thủ đoạn ti tiện như thế trả thù lão phu, tốt nhất đừng chui ra khỏi tháp, nếu không lão phu nhất định sẽ khiến hắn sống không yên!

‘Ngô Chân’ và ‘Ngô Minh’ khẩn trương tới cực điểm có chút kinh ngạc, không ngờ tùy tiện giải thích một câu cha mình lại tin, tâm tình sợ hãi bất an của hai người nhanh chóng ổn định, ngược lại cảm thấy có chút hổ thẹn với tín nhiệm của phụ thân.

Nhưng các nàng không biết phụ thân các nàng có thể ngồi ở vị trí này há lại là người đơn giản. Nếu như là vu hãm, Âu Dương Quang nhất định sẽ giận tím mặt đòi lại sự trong sạch cho nữ nhi, mấu chốt là nhìn bộ dạng của hai nữ nhi không giống như bị vu hãm, hắn ngược lại nhanh chóng đè áp lửa giận, không truy cứu chân tướng trước mặt mọi người nữa, làm ra việc xấu trong nhà lại kêu mọi người tới xem, vinh quang lắm sao? Thuận thế giúp đỡ che dấu, giúp đỡ hai nữ nhi ổn định tâm tình, làm cho người ta cho rằng là tiểu tử kia nói hưu nói vượn mới là đối sách.

Về phần chân tướng, về đến nhà từ từ tìm hiểu cũng không muộn. Tóm lại không thể ở chỗ này bêu xấu. Dù sao tiểu tử kia tiến vào bảo tháp sẽ lành ít dữ nhiều, nếu hắn bị chết bên trong, cho dù thật sự có cấu kết với hai nữ nhi của mình, cũng có thể làm như không có chuyện gì từng phát sinh, không làm trễ nãi nữ nhi của mình lập gia đình, chỉ cần là người nữ nhi mình thích, dựa vào quyền thế của mình, sau khi nhà trai cưới về cho dù phát hiện có cái gì không bình thường, vẫn phải đàng hoàng câm miệng, chẳng lẽ còn dám khi dễ nữ nhi của mình hay sao?

Cái gọi là ‘nhà mẹ đẻ có người’ của nữ nhân không ngoài như thế, chỉ đúng là khi người nhà mẹ đẻ có thực lực thu thập nhà trai, nữ nhi gả ra ngoài mới không dễ dàng chịu khi dễ.

Tóm lại, không thể để cho tiểu tử kia làm hỏng danh tiếng của nữ nhi mình, đây chính là tâm tư của Âu Dương Quang hắn.

Các vị Quân Sử thấy câu nói đầu tiên của lão già này đã xóa sạch nước bẩn, trong lòng thầm cười lạnh, đoán được tâm tư của Âu Dương Quang, nhưng không ai nói ra, nếu người nào có gan đâm chọc chuyện hạnh phúc cả đời của nữ nhi nhà người ta trước mặt mọi người, lão thất phu này thật sự có thể liều mạng già với ngươi, không đáng chọc vào phiền toái này.

- Nhạc Thiên Ba, thủ hạ của ngươi thật lợi hại, Âu Dương Quang mới vừa cho hắn chút nếm mùi, hắn đã quay đầu lại trả thù, lập tức hãm hại cả nhà Âu Dương Quang, thiếu chút nữa chọc cho lão thất phu Âu Dương Quang tức hộc máu rồi.

Bên tai truyền đến truyền âm của một vị Quân Sử khác, Nhạc Thiên Ba nghe vậy khẽ mỉm cười lắc đầu.

Nhưng ý nghĩ của một đám người phía dưới lại không giống, sau khi nhìn thấy trò khôi hài mới vừa xảy ra, phát hiện thì ra đại nhân vật ngồi trên cao, bình thường nhìn đám chúng sanh làm người ta không rét mà run, trên thực tế khi cãi lộn cũng không có gì khác biệt với người bình thường, phát hiện chỉ là cấp bậc của mình không tới, nếu cấp bậc ngang hàng như nhau, chung đụng lẫn nhau dĩ nhiên cũng là chuyện bình thường, nếu không ngươi không có tư cách kết thành một khối với người ta, bình thường không tiến vào được vòng tròn này dĩ nhiên cũng không nhìn thấy được một màn này.

Trang Hữu Văn cũng là phục Miêu Nghị, tên kia thật đúng là to gan lớn mật, chuyện này cũng dám làm! Nhưng đây chính là cái giá phải trả cho việc không chịu yên phận, xong chưa, bị bức tiến vào Linh Lung bảo tháp chịu chết đi.

- Chư vị, có còn người nào muốn tiến vào Linh Lung bảo tháp hay không?

Mạc Danh ngắm nhìn bốn phía hỏi thăm, thấy không có người nào hưởng ứng, thích thú cười ha hả nói:

- Vậy chư vị hãy suy nghĩ thật kỹ, chúng ta cũng đừng tốn hao, đoạt màu tiếp tục! Ai muốn ra sân?

Hắn vừa dứt lời không bao lâu, bên phía Vô Lượng quốc liền bay ra một tu sĩ Hồng Liên của môn phái nào đó, rơi vào trong sân, chắp tay nói với xung quanh:

- Đệ tử Hồng Vân cung Vô Lượng quốc Chu Đạo Lâm ở đây, không biết tự lượng sức mình nguyện tranh giành vị trí thứ ba!

Có thể nhìn ra được tên này rất cẩn thận, vị trí thứ nhất bị cướp đi, vị trí thứ hai cũng không dám nếm thử, chỉ thử vị trí thứ ba.

- Ngươi đương nhiên là không biết tự lượng sức mình! Dựa vào ngươi cũng xứng đoạt vị trí thứ ba!

Có người khinh bỉ một tiếng, lại là một gã đệ tử bên phía Vô Lượng quốc đi ra, rơi vào trong sân, chắp tay hành lễ một vòng:

- Đệ tử Tứ Pháp môn Vô Lượng quốc Khương Ngọc Khang tới khiêu chiến!

- Khương Ngọc Khang, dựa vào ngươi cũng xứng theo ta tranh giành!

Chu Đạo Lâm vừa nhìn thấy hắn liền nổi giận.

Hai người dường như có quen biết, mối quan hệ tựa hồ không thoải mái, Chu Đạo Lâm phất tay chính là một thanh trường đao nơi tay, điên cuồng đánh tới, hai người nhanh chóng kịch chiến.

Hai người bất luận là kịch chiến khí thế hay là cấp bậc đều thua kém cuộc chiến của Miêu Nghị và Bạch Tử Lương rất nhiều, châu ngọc phía trước, hai người đích xác có chút kém cỏi vụng về, nhưng cũng khiến đệ tử các phái của sáu nước rục rịch muốn hành động, ma quyền sát chưởng, đều cảm giác mình có thực lực liều mạng. Nếu không phải chống lại loại cao thủ như Miêu Nghị và Bạch Tử Lương, người bình thường cũng không dám ra sân, thật sự là hai người kia quá mạnh, tu sĩ Hồng Liên bình thường sợ là muốn chống lại một hai chiêu của hai người cũng có chút khó khăn.

Né tránh chiến đấu với hai người kia, không ai có cảm giác mình nhát gan, sau khi xem xong cuộc chiến ngược lại cảm thấy đương nhiên, một người là Yến Bắc Hồng vang danh thiên hạ, một người là cháu trai của Yêu Thánh Cơ Hoan, cuối cùng ra sân chính là cháu trai của Ma Thánh Vân Ngạo Thiên, tất cả đều là nhân vật tinh anh của sáu nước, chúng ta có thể so sánh với người ta sao?

Trong nháy mắt không khí các phái muốn tranh giành cao thấp lập tức phóng thích ra, Tiên Nguyên đan, cho dù chỉ cướp được năm viên ăn vào, cũng chống đỡ được bao nhiêu năm khổ tu.

Ngoại trừ những người đang đi cướp đoạt Tiên Nguyên đan, toàn bộ chư hầu cao nhất được phân đất phong hầu của sáu nước đều ngồi ở đây, cơ hội như thế có thể nói là ngàn năm một thuở, nếu biểu hiện tốt lọt vào pháp nhãn người ta, chỉ cần một câu nói tùy tiện của người ta, là có thể thu nhận ngươi vào phía chính phủ, chưa nói cho ngươi trực tiếp làm điện chủ thống lĩnh hàng tỉ tín đồ, tùy tiện cho ngươi một cấp bậc phủ chủ chính là không thành vấn đề. Đến lúc đó thống lĩnh ngàn vạn tín đồ, rượu ngon giai nhân dễ như trở bàn tay, địa vị trong môn phái cũng lập tức tăng lên, không phải là cấp bậc đệ tử thanh tu trong môn phái có thể so sánh, dĩ nhiên phải ra sức biểu hiện.

Chính là cứ như vậy, tranh đoạt thứ tự sẽ có rất nhiều người muốn lên tràng, tất nhiên sẽ không kết thúc nhanh chống giống như tranh đoạt vị trí đứng đầu...

Miêu Nghị bị Linh Lung bảo tháp thu vào trong, đầu tiên cảm thấy trước mắt tối sầm, sau đó hai mắt tỏa sáng, giống như khi Liệt Hoàn mới vừa bị thu vào, vẻ mặt kinh ngạc, người mặc chiến giáp, tay cầm Kỳ Lân thương, trôi nổi trong không trung ngạc nhiên ngắm nhìn bốn phía.

Thật ra thời gian hắn tiến vào Linh Lung bảo tháp cách Liệt Hoàn bị thu vào cũng không lâu, Liệt Hoàn vừa thu vào, hắn lập tức triển khai đại chiến với Bạch Tử Lương, nói thì chậm, nhưng tốc độ giao thủ của hai người thật ra rất nhanh, sau đó không bao lâu hắn cũng tiến vào.

Non xanh nước biếc, Miêu Nghị còn cho rằng mắt mình có vấn đề, cố gắng mở ra pháp nhãn hết nhìn đông tới nhìn tây, không sai, đích xác là một thế giới non xanh nước biếc.

- Đây là thế giới bên trong Linh Lung bảo tháp?

Miêu Nghị khó tin tự hỏi một câu, lại cẩn thận đợi một lát, thế nhưng không thấy bất kỳ động tĩnh gì, tình huống gì vậy? Liệt Hoàn đi đâu rồi?

Bá! Hắn rơi xuống mặt đất, xách thương cảnh giới chung quanh, nhấc chân trên mặt đất gõ xuống “cốc cốc” hai cái, đúng là cảm giác đứng trên mặt đất. Năm ngón tay mở ra, làm phép cầm một nắm cỏ trong tay, ngửi mùi thơm cỏ xanh, chỗ cọng cỏ bị gãy còn có chất lỏng thực vật, quyết đoán há mồm cắn vào trong miệng nhai nhai.

Không hổ là người ỷ vào Tinh Hỏa quyết, cũng không sợ trúng độc.

- Phì phì….

Hắn nhíu mày khổ sở nhổ ra nắm cỏ đắng chát trong miệng, phát hiện thật đúng là cỏ thật.

Hắn lắc mình bay đến trong một rừng cây, ra thương, đâm xuống một khối vỏ cây cầm trong tay bóp nát nhìn một chút, lại một thương quật ngã một cây đại thụ, sờ sờ chỗ đứt gãy, còn đưa mũi tới ngửi ngửi.

Bá! Lại phi thân thoát ra khỏi rừng cây, trôi lơ lửng trên không trung, lắc mình một đường bay đi, rất nhanh thấy được một cái hồ vô biên vô hạn.

Sau khi rơi xuống, giống như Liệt Hoàn lúc đầu, nắm một nắm cát trên bờ, ngửi thấy vị tanh tanh mặn mặn, lại đi tới mép nước vốc một vốc nước lên nếm thử.

- Phụt...

Miêu Nghị phun ra hai cái giống như thấy quỷ, nhìn ra mặt hồ vô tận: Nước biển? Không phải là huyễn tượng? Nói đùa gì vậy, bên trong Linh Lung bảo tháp làm sao có thể chứa nổi một mặt biển rộng? Chẳng lẽ đây không phải là Linh Lung bảo tháp, mà là đi qua Linh Lung bảo tháp tới một chỗ khác?

Hắn nhanh chóng ngẩng đầu nhìn lên trời, cũng không tin bên trong Linh Lung bảo tháp còn có thể chế tạo ra mặt trời mặt trăng và ngôi sao, thậm chí cả vũ trụ mênh mông, nếu có mặt trời mặt trăng và ngôi sao... vậy thì khẳng định không phải là bên trong Linh Lung bảo tháp, mà là đang ở một chỗ khác.

Kết quả, bầu trời xanh thẳm, nhưng không nhìn thấy mặt trời, không biết ánh sáng ở đâu ra, hơn nữa ánh sáng phân bổ rất đều, dựa vào kinh nghiệm bình thường không cách nào phân biệt ra Đông Nam Tây Bắc ở đây.

Đầu óc của tên này hình như còn tốt hơn Liệt Hoàn, còn chưa tới mức bay loạn khắp nơi, sau một lát đã đoán được được mình thật sự đang ở bên trong Linh Lung bảo tháp.

Nhưng còn chưa phán đoán hoàn hảo, sau khi có phán đoán lại càng phát ra kinh hãi, này Linh Lung tông dưới sự ủng hộ thực lực của Vô Lượng quốc, tốn thời gian vạn năm đến tột cùng đã luyện chế được bảo vật gì vậy, một Linh Lung bảo tháp lại có thể bày ra biển rộng mênh mông vô bờ, có thể bày ra dãy núi và rừng rậm, còn có bình nguyên bát ngát, nói đùa gì vậy?

Sau khi xác nhận đang ở bên trong bảo tháp, chuyện hắn làm đầu tiên không có gì khác biệt với Yêu Vương Liệt Hoàn, cho rằng này không gian bảo tháp không thể nào vô biên vô hạn, tìm được bản thể pháp bảo mới có thể nghĩ biện pháp đi ra ngoài.

Vù! Hắn nhanh chóng vút không bay đi, đi tìm điểm cuối của không gian này.

Một đường vừa bay vừa cảnh giác bốn phía, có chút không hiểu nổi pháp bảo này có ý gì, phát giác không thấy cũng nhìn không thấy bất cứ uy hiếp gì, chẳng lẽ chỉ là một món pháp bảo vây khốn người, hay là thật sự không có ý tứ thương tổn người hay là còn chưa khởi động uy lực công kích của món pháp bảo này?