Dương Uy thở dài ném qua một tấm thẻ:

“Làm bừa, gặp chuyện không biết tìm thúc thúc chấp pháp sao? Thật ghét mấy người trong nghề các ngươi làm bừa.”

“Đây là tiền thù lao của sự kiện lần này, tất cả hồ sơ liên quan đến sự kiện này, hồ sơ về ngươi Đối Sách Cục sẽ niêm phong.”

Ta cầm lấy thẻ ngân hàng, có chút không dám tin.

Để tỏ vẻ là nhân sĩ chuyên nghiệp trong nghề, ta cố làm ra vẻ bình thản hỏi: “Bao nhiêu?”

Dương Uy: “Một trăm vạn.”

Đột nhiên giống như một quả bom chứa đầy vàng nổ tung trong lòng, ánh sáng của tiền bạc gần như làm mù đôi mắt ta.

Ta phải mất một phen công sức mới đè nén được tâm trạng kích động.

Nghịch nghịch tấm thẻ ngân hàng, trong lòng vẫn còn một nghi vấn:

“Ta rất tò mò, nếu đã có Cục Đối Sách Linh Dị các ngươi tồn tại, vậy tại sao mười năm trước khu giảng đường cũ xảy ra chuyện quỷ dị, nhưng vẫn luôn không xử lý, dẫn đến bây giờ lại gây ra thảm kịch?”

Dương Uy rót thêm cho ta một chén trà mới: “Sao ngươi biết Đối Sách Cục không đi xử lý?”

“Đi rồi, nhưng bị lừa.”

“Con quỷ đó rất xảo quyệt, nàng ta có một đặc tính mê hoặc người khác, khiến người khác tin phục, mười năm trước chuyên gia đi vào đó bị nàng ta dùng một con tiểu quỷ lừa gạt, đến tận bây giờ vị chuyên gia đó vẫn tưởng y đã giải quyết xong quỷ hoạn ở khu giảng đường cũ.”

Khóe miệng ta giật giật, điều này quả thực rất phù hợp với thiết lập của Tề Kỳ.

Đặc tính nói gì người ta cũng vô thức tin tưởng của nàng ta quả thực rất nan giải.

Ta nghe Dương Uy tiếp tục nói.

Dương Uy: “Biện pháp xử lý của Đối Sách Cục là diệt cỏ tận gốc, cho dù chuyên gia bị nàng ta mê hoặc, Đối Sách Cục vẫn phong tỏa tòa nhà đó, từ đó về sau khu giảng đường cũ luôn bị niêm phong.”

“Những năm gần đây khu giảng đường cũ đó vẫn luôn không xảy ra chuyện gì, Đối Sách Cục cũng cho rằng quỷ hoạn ở đó đã được giải quyết, cho đến mấy ngày nay khu giảng đường cũ lại xảy ra sự kiện nhảy lầu, chúng ta mới phát hiện có điều không ổn.”

“Đợi đến khi Đối Sách Cục đến kiểm tra, mới phát hiện phong cấm bố trí bên ngoài khu giảng đường cũ không biết từ lúc nào đã biến mất, đây cũng là lý do tại sao những người đó lại dễ dàng xông vào như vậy.”

Ta càng nghe lưng càng lạnh toát: “Ý ngươi là khu giảng đường cũ vốn dĩ có phong cấm, nhưng đã bị người ta phá giải rồi?”

Dương Uy: “Ừm, chính là ý này.”

“Vốn dĩ phong cấm đó có thể cản trở người ta tìm thấy khu giảng đường cũ và đi vào, sau khi phong cấm biến mất, khu giảng đường cũ liền phơi bày ra ngoài giống như những công trình kiến trúc bình thường.”

Ta lặp đi lặp lại suy ngẫm.

Luôn cảm thấy chuyện phong cấm của khu giảng đường cũ bị phá giải có chút liên quan đến bản thân.

Theo lý mà nói hai năm trước bản thân đã từng đi vào, lẽ nào lúc đó phong cấm đã bị phá giải rồi?

Quả thực những năm đến trường này có nghe qua truyền thuyết về khu giảng đường cũ, nhưng những năm gần đây đều không xảy ra chuyện gì nữa.

Nhìn như vậy hình như bản thân là người đầu tiên xông vào sau khi phong cấm của khu giảng đường cũ bị phá vỡ.

Cũng là lúc đó Tề Kỳ bám lấy bản thân.

Ngày hôm đó rõ ràng là ngày đầu tiên bản thân đến trường, sao lại trùng hợp như vậy?

Bởi vì bên cạnh có quá nhiều chuyện kỳ quái.

Ta không thể không nhìn nhận sự việc từ góc độ nghi ngờ, đố kỵ.

Có khả năng nào chuyện phong cấm của khu giảng đường cũ bị phá giải là đặc biệt nhắm vào ta không?

Kẻ đó cố ý phá trừ phong cấm, cộng thêm đặc tính mê hoặc của Tề Kỳ khiến ta đi lạc vào.

Sau lưng phảng phất có từng trận gió lạnh, ta không dám nghĩ tiếp nữa.

Nghĩ tiếp nữa ta thật sự nghi ngờ Dương Uy trước mặt này có phải cũng đang mưu đồ gì với ta không.

Dương Uy vẫn luôn quan sát phản ứng của ta: “Ngươi còn câu hỏi gì nữa không?”

“Nếu Đối Sách Cục các ngươi đã ra mặt, vậy tại sao không trực tiếp phá dỡ khu giảng đường cũ đi?

Ta nghe người khác nói nếu phá dỡ khu giảng đường cũ thì du hồn bên trong cũng sẽ tiêu tán.”

Ta thuận miệng nói một câu, nhưng Dương Uy nghe xong sắc mặt đột biến, đứng phắt dậy:

“Ai nói với ngươi?!”

Y kích động hét lên:

“Khu giảng đường cũ vốn dĩ là một cỗ quan tài phong ấn, dùng để trấn áp tà ma, khu giảng đường cũ vừa bị phá dỡ tà ma sẽ chạy tứ tán, đến lúc đó cả một vùng này đều không được yên ổn!”

“Quan trọng hơn là thứ bên dưới khu giảng đường cũ! Thứ đó mà chạy ra ngoài thì trời mới biết sẽ có bao nhiêu người chết?”

“Phá lầu? Ai nói với ngươi cái chủ ý tổn hại âm đức này?”

Phản ứng của Dương Uy nằm ngoài dự đoán của ta.

Ta thậm chí tin rằng, giây tiếp theo y sẽ đè ta xuống và nhốt lại để thẩm vấn tử tế.

Lão đạo này chạy thì chạy rồi còn lừa ta một vố, mẹ kiếp toàn nói lời quỷ quái.

Lão đạo nói phá lầu có thể trừ bỏ quỷ hoạn, Đối Sách Cục vừa nghe phá lầu tóc tai suýt dựng ngược lên.

Cuối cùng ta lấy cớ là tùy tiện tìm một đạo sĩ trong nghề để hỏi, đạo sĩ đó nói vậy để lấp liếm cho qua chuyện này.

Cũng may trên người bản thân còn có công lao giải quyết quỷ hoạn này, nếu không thật sự nghi ngờ bản thân có thể bước ra khỏi văn phòng này hay không.

Dương Uy ngồi xuống lại, ngưng trọng nói: “Khu giảng đường cũ tuyệt đối không thể phá dỡ!”

“Lần sau ngươi nghe thấy ai dám đưa ra đề nghị như vậy, không nói hai lời ngươi cứ đánh hắn trước, đánh hắn tàn phế một nửa, gọi ta tới đánh nốt nửa cái mạng còn lại.”

“Mẹ kiếp phá lầu? Đầu óc chui vào đũng quần cũng không nghĩ ra được cái chủ ý tồi tệ như vậy, không được, sau này bên khu giảng đường cũ bắt buộc phải có người canh gác, lát nữa đi tìm lao động miễn phí đến canh gác.”

“Phong cấm cũng phải bố trí lại.”

Ta lặng thinh không nói gì, cách làm việc của Đối Sách Cục sao cảm giác có chút tùy tiện...

Nhưng cũng là chuyện tốt, có Cục Đối Sách Linh Dị ở đây, bản thân bớt đi rất nhiều rắc rối.

Hơn nữa cái chết của Lăng Anh bọn họ cũng quy tội cho con quỷ ở khu giảng đường cũ.

Bởi vì trong tập hồ sơ y đưa cho ta vừa nãy, đã tính cái chết của Toán Bàn, mặt mụn vào khu giảng đường cũ.

Trong cuộc điều tra của Đối Sách Cục, Toán Bàn và mặt mụn cũng từng đến khu giảng đường cũ.

Bàn Tử đến khu giảng đường cũ tụ tập chính là do Toán Bàn xúi giục.

Cũng không biết hai tên này có phải xem phim nhiều quá không, ăn trộm đồ mà cẩn thận lại chuyên nghiệp.

Ban ngày hôm đó còn đặc biệt đi một chuyến đến khu giảng đường cũ để thám thính, sợ Bàn Tử tụ tập không thành.

Sau khi thám thính xong bọn họ mới bắt đầu thực hiện kế hoạch.

Cho nên hai người bọn họ từng đến khu giảng đường cũ, nguyên nhân cái chết tự nhiên tính lên đầu khu giảng đường cũ.

Lăng Anh cũng trùng hợp thỏa mãn điểm này, nàng cũng từng đến, vì sự can thiệp của ta nàng sống thêm được vài đêm.

Huống hồ thời gian tử vong của nàng lại là vào đêm trước ngày ta đi giải quyết Tề Kỳ, cho nên suy luận của Đối Sách Cục cũng không có vấn đề gì.

Dương Uy lẩm bẩm xong lại nhìn về phía ta, ánh mắt đó giống như đang nhìn một món đồ quý giá.

“Trương tiên sinh, ta chân thành mời ngươi gia nhập Đối Sách Cục, Đối Sách Cục chúng ta chính là thiếu những nhân viên như ngươi, có thể chịu thương chịu khó, làm việc không màng tính mạng, lại có tinh thần trách nhiệm.”

“Bác sĩ điều trị trong bệnh viện đều kinh ngạc trước nghị lực của ngươi.”

Lời này nghe xong ta suýt chút nữa ném thẳng chén trà vào mặt y.

Cái gì gọi là chịu thương chịu khó? Đó là ta muốn thức đêm sao?

Làm việc không màng tính mạng? Mẹ kiếp không làm nàng ta lấy mạng ta à.

Tinh thần trách nhiệm cái rắm, dính phải chuyện rắc rối đẩy cũng không đẩy được.

Thế là ta lập tức cự tuyệt: “Vô cùng xin lỗi, người như ta không thích tập thể, so với Đối Sách Cục, ta có cách hành xử của riêng mình.”

“Đều là người trong nghề, ngài hiểu chứ?”

Dương Uy tỏ vẻ kính trọng: “Hiểu, hiểu.”

“Trong nghề có quy củ của trong nghề, nếu đã như vậy ta cũng không cưỡng cầu nữa.”

Lời vừa dứt trong lòng sinh ra sự tiếc nuối, Dương Uy rất rõ quỷ hoạn ở khu giảng đường cũ nan giải đến mức nào.

Mười năm trước vị chuyên gia kia đi vào ngay cả thân phận cũng không phát hiện ra.

Mà Trương A Tứ tuổi tuy nhỏ, nhưng đã là nhân sĩ trong nghề, ngay cả quy củ trong nghề cũng hiểu.

Thế này thì hết hy vọng rồi, y vốn định lừa một tên lính mới vào, nhưng Trương A Tứ lại không phải.

Ta hài lòng gật đầu.

Trong lòng ngơ ngác, hiểu? Hiểu cái gì?

Câu cuối cùng hoàn toàn là do ta nói hươu nói vượn, cái gì mà trong nghề nghe còn chưa từng nghe qua.

Ngược lại từng nghe lão đạo và Dương Uy nhắc tới vài lần, cho nên mới nghĩ lấy ra để tăng thêm thanh thế, nếu không khó mà từ chối.

Bây giờ xem ra đúng là cược đúng rồi.

Uyển chuyển từ chối xong đương nhiên phải bỏ chạy, cái gì mà Cục Đối Sách Linh Dị nghe đã thấy nguy hiểm.

Đánh chết cũng không muốn dính líu quan hệ với bọn họ.

Gia nhập bọn họ càng không thể, bản thân rảnh rỗi sinh nông nổi, hay là bọn họ chê mạng dài?

Nhỡ đâu có ngày quỷ nương tử ra tay, bọn họ chẳng phải sẽ đối phó với ta sao?

Ta đứng dậy chào tạm biệt Dương Uy.

Dương Uy không cố giữ lại, vừa hay điện thoại của y reo lên.

Trong lúc y nghe điện thoại, ta chuẩn bị đi ra ngoài.

Vừa đi được hai bước, Dương Uy đột nhiên gọi ta lại.

Với một thái độ kinh hãi, nặng nề nói: “Trương tiên sinh ngươi cần phải ở lại thêm một lát.”

“Y tá chăm sóc ngươi ngày hôm qua chết rồi...”