Ta đứng sững ở cửa, khó tin nhìn về phía Dương Uy.

Dương Uy cũng với vẻ mặt ngưng trọng lặp lại một lần nữa:

“Y tá chăm sóc ngươi ở bệnh viện ngày hôm qua chết rồi!”

...

Phòng khám nghiệm tử thi trong cục.

Ta và Dương Uy vừa mới đến đây.

Chính giữa phòng khám nghiệm tử thi đặt một cỗ thi thể, tấm vải trắng phủ lên trên.

Dương Uy tiến lên nắm lấy một góc từ từ lật tấm vải trắng lên.

Ta mang theo tâm trạng thấp thỏm cẩn thận quan sát.

Theo tấm vải trắng được lật lên, khuôn mặt của thi thể lộ ra, có chút thanh tú.

Chỉ là đôi mắt sáng ngời đó không còn nữa.

Chỉ còn lại hai hốc mắt trống rỗng.

Ta cảm nhận rõ ràng hốc mắt đen ngòm đó đang nhìn chằm chằm vào ta, không lúc nào không nhìn chằm chằm vào ta, phảng phất như oán hận.

Sau khi tấm vải trắng được lật lên hoàn toàn là tứ chi của nàng.

Giống như thanh sắt thợ rèn dùng để trói đồ vật, bị vặn vô số vòng, vặn vẹo không ra hình thù gì.

Trong phòng khám nghiệm tử thi tĩnh lặng như tờ, mùi vị bên trong không thể diễn tả được.

Còn có sự âm hàn, không biết là khí lạnh hay là do căn phòng tự có, chỉ là ở đây một lát tứ chi đã lạnh buốt thấu xương.

Ta hơi dùng tay che miệng, cổ họng nghẹn lại hoàn toàn không nói nên lời.

Là nàng ra tay!

Là quỷ nương tử đã giết nàng!

Lúc vừa nhìn thấy thi thể y tá ta không thể tin được, ta cho rằng quỷ nương tử không có lý do gì để giết nàng.

Cho đến khi ta nhớ lại trải nghiệm lúc bôi thuốc ngày hôm qua, vì bản thân lỡ lời, chọc giận y tá bôi thuốc mạnh tay hơn.

Mặc dù có chút đau, nhưng cũng chỉ một lát, không tính là tổn thương.

Nhưng quỷ nương tử dường như không nghĩ như vậy, nàng không chút do dự giết chết y tá, chỉ vì y tá bôi thuốc mạnh tay?

Nhịp tim ta bất giác đập nhanh hơn.

Ta cố gắng hết sức đè nén phản ứng của mình, khiến bản thân trở nên bình thản hơn.

Y tá ngày hôm qua còn chăm sóc ta hôm nay đã chết, lại còn vì bản thân, đổi lại là bất cứ ai cũng sẽ hoảng sợ, kinh hoàng.

Nhưng ta không thể, tuyệt đối không thể thể hiện ra bất kỳ sự hoảng loạn, sợ hãi nào trước mặt Đối Sách Cục, bắt buộc phải tỏ ra một chút kinh ngạc.

Tuyệt đối không thể bị dính líu quan hệ!

Bàn tay giấu trong tay áo liều mạng véo mạnh bản thân một cái, ta mới từ từ bình tĩnh lại.

Kiểu giết người này quả thực không thể giải quyết, không thể lý giải.

Đáng sợ hơn là vì ta mới ra tay.

Dương Uy đi quanh thi thể nhìn một lúc lâu, hỏi: “Trương tiên sinh thấy thế nào?”

Ta chắc chắn phải đẩy chuyện này ra ngoài.

Nhưng nghĩ thì nghĩ vậy, thực tế đẩy đi đâu?

Lăng Anh từng đến khu giảng đường cũ còn có thể đẩy cho con quỷ ở khu giảng đường cũ, y tá thì chưa từng đi đâu cả, chỉ là ngày hôm qua chăm sóc ta.

Chỉ trong một đêm đã đột nhiên chết.

Cộng thêm sự lót đường của Toán Bàn, mặt mụn, Lăng Anh, nay lại thêm một người, mỗi một người đều từng gặp mặt ta.

Kẻ ngốc nhìn vào cũng thấy có liên quan đến ta, muốn rũ sạch quan hệ gần như là không có khả năng.

Dương Uy bắt đầu hỏi ta, ý tứ này cũng rất rõ ràng, y đã chĩa mũi nhọn nghi ngờ vào ta.

Một khi bị Dương Uy nhắm tới đồng nghĩa với Đối Sách Cục, bọn họ không thể khoanh tay đứng nhìn một kẻ bên cạnh có đại quỷ đi theo như ta.

Ta không nghĩ bọn họ sẽ cứu ta.

Ta phải làm sao để chứng minh bản thân không liên quan đến sự kiện này?

Chỉ trong nháy mắt ta đã nghĩ rất nhiều, thậm chí nghĩ đến việc lát nữa Dương Uy đột nhiên ra tay bản thân sẽ đánh nhau với y.

Kết cục tốt một chút là bản thân đánh thắng Dương Uy rồi bỏ trốn, nhưng Dương Uy ra tay với ta quỷ nương tử sẽ không tha cho y, Dương Uy chết rồi, y lại là người của Đối Sách Cục.

Đối Sách Cục e rằng sẽ truy bắt ta.

Bên cạnh vốn đã một đống chuyện rắc rối, lại bị Cục Đối Sách Linh Dị truy đuổi, nghĩ thôi đã muốn chết cho xong.

Kết cục tồi tệ hơn là bản thân bị Dương Uy khống chế, sau đó Cục Đối Sách Linh Dị sẽ nghiên cứu ta, hay là nhốt ta lại điều này đều chưa biết.

Cân nhắc thiệt hơn ta chuẩn bị tùy cơ ứng biến, kết cục tệ nhất chính là bỏ trốn.

Ta lắc đầu nói: “Đêm qua ta ở khách sạn, tình huống hiện tại ta cũng không rõ nữa, cái chết của y tá có vẻ giống với Lăng Anh bọn họ, hẳn là có liên quan đến khu giảng đường cũ.”

Lời vừa dứt.

Ta quay lưng về phía cửa, tứ chi cơ thể trong tư thế sẵn sàng bùng nổ, đồng thời quan sát phản ứng của Dương Uy để đưa ra đối sách tương ứng.

Dương Uy nghe xong nhíu mày một cái.

Lòng bàn tay ta vì căng thẳng mà rịn ra không ít mồ hôi, thật muốn cầm Oan Hồn Cốt trong tay.

Nhưng xem ra Dương Uy rất không hài lòng với câu trả lời của ta, điều này cũng bình thường rõ ràng là không thoát khỏi liên quan đến ngươi, ngươi nói ngươi không biết, ai tin chứ?

Dương Uy suy tư một lát, đột nhiên giãn mày, vẻ mặt thản nhiên: “Ồ, không rõ sao.”

“Ừm... xem ra là không thoát khỏi liên quan đến con quỷ ở khu giảng đường cũ, chuyện của tòa nhà đó vẫn chưa xong a.”

“Kẻ đó hẳn là đã bị giải quyết rồi chứ, sao lại còn xuất hiện tình trạng này?”

Tư duy của ta xuất hiện sự ngưng trệ ngắn ngủi, cơ thể vẫn luôn căng cứng suýt chút nữa thì chuột rút.

Tình huống gì đây? Dương Uy y tin rồi?

Không đúng, quá bất thường.

Lời ngụy biện tùy tiện như vậy tại sao y lại tin?

Rõ ràng đủ loại nghi vấn, sơ hở bày ra đó, y không nghi ngờ ta sao?

Dương Uy tiếp tục quan sát thi thể y tá, hoàn toàn không chú ý đến ta, đối với ta ngay cả một tia cảnh giác cũng không có.

Ta để cơ thể thả lỏng, thở phào một hơi.

Tuy không biết tại sao, nhưng ta không thể lãng phí cơ hội này, đi, nhân lúc này lập tức đi!

“Dương đội, ta nghĩ những chuyện còn lại hẳn là có thể giao cho các ngươi chứ.”

Dương Uy: “Ừm, vốn dĩ là công việc của chúng ta, tuy chưa giải quyết triệt để, Trương tiên sinh lần này cũng đã hành động rồi, tiếp theo chúng ta sẽ tiếp quản.”

Ta nghi hoặc vô cùng, Dương Uy dễ nói chuyện đến kỳ lạ.

“Vậy Dương đội ta đi trước đây, không làm phiền ngươi nữa?”

Dương Uy dời ánh mắt qua: “Bây giờ đi luôn sao? Trương tiên sinh gấp gáp như vậy làm gì?”

Ánh mắt đó nhìn ta tê dại cả người, ta tùy tiện bịa chuyện: “Tỷ tỷ ở nhà sắp thành thân, ta còn đặc biệt xin nghỉ học ở trường.”

“Vốn dĩ hôm nay phải đi rồi, vì chuyện của Lăng Anh mà chậm trễ không ít thời gian, không còn thời gian rảnh rỗi nữa.”

Dương Uy vừa nghe vội vàng ngại ngùng móc ra hai trăm đồng: “Ây da, thật sự ngại quá, hôm nay làm lỡ không ít thời gian của Trương tiên sinh.”

“Đây coi như là chút tiền mừng của ta.”

“Chuyện tiếp theo đành làm phiền Trương tiên sinh vậy.”

Ta tê dại nhận lấy hai trăm đồng, sau đó tê dại bước ra ngoài.

Mọi chuyện suôn sẻ đến khó tin, dường như ta nói gì Dương Uy cũng sẽ tin phục, quá kỳ lạ.

Ta cất tiền xốc lại tinh thần, bây giờ không rảnh bận tâm kỳ lạ hay không kỳ lạ, rời đi mới là chuyện khẩn cấp.

Ai biết khi nào Dương Uy sẽ tỉnh ngộ lại, Đại Xương Thị này không thể ở lại được nữa.

Rảo bước rời khỏi cục, ta xách hành lý đi đến trạm xe buýt, xe buýt vẫn chưa tới.

Nhìn thấy bên đường có người bán bánh xèo, trong lòng nảy sinh một ý tưởng.

Thế là ta tiến lên mua một cái bánh xèo.

Ông chủ nhận lệnh xong, múc một muôi bột lớn.

Một tay cầm dụng cụ gạt thần hồ kỳ kỹ xoay một vòng một chiếc bánh xèo bước đầu thành hình.

Sau đó thêm trứng gà, phết tương, hành lá, bánh tráng giòn, xà lách dưa muối vân vân.

Chẳng mấy chốc ông chủ đã đưa bánh xèo vào tay ta.

Ta nhận lấy bánh xèo chỉ vào một tờ mười đồng trong hộp tiền trên sạp nói: “Ông chủ ngươi vẫn chưa thối tiền kìa, ta đưa ngươi mười đồng.”

Ông chủ vỗ đầu một cái, ngại ngùng cười nói: “Ây da, đúng đúng, thật sự ngại quá.”

“Vừa bận rộn là ta lại quên mất.”

Lão lập tức lấy năm đồng đưa cho ta.

Ta cất năm đồng cùng chiếc bánh xèo trong tay, lập tức cảm thấy vô vị.

Quả nhiên... lời bản thân nói người khác sẽ mạc danh kỳ diệu tin phục, giống như bây giờ.

Ta ăn bánh xèo không trả một xu nào, còn lật ngược lại nói ông chủ quên thối tiền, ông chủ cũng không nghi ngờ liền đưa tiền cho ta.

Tít tít tít...

Lúc này xe buýt tới.

Ta nhân lúc ông chủ đang bận rộn ném mười đồng xuống chân lão.

“Ông chủ tiền của ngươi rơi kìa.”

Ông chủ vừa nghe lập tức nhìn xuống chân, không chút nghi ngờ có phải là của người khác rơi hay không, trực tiếp cất vào hộp tiền.

Sau đó ta xách hành lý lên xe.

Sau khi lên xe, trong lòng vẫn đang suy tư về đủ loại chuyện quái dị hôm nay...

Không, loại chuyện quái dị này dường như không phải lần đầu tiên xảy ra.

Vào đêm đối mặt với quỷ gõ cửa, quỷ gõ cửa muốn bỏ chạy, lúc đó ta không có sức để đuổi theo.

Gầm lên bảo hắn đứng lại, quỷ gõ cửa lúc đó thật sự ngây ngốc dừng lại vài giây.

Nhờ vài giây đó ta mới có thể tiêu diệt quỷ gõ cửa.

Mạc danh kỳ diệu khiến người khác tin phục, gần như sẽ không nảy sinh nghi ngờ, Dương Uy cũng nghe tin lời ta, nếu không bây giờ đã bị bắt rồi.

Cái này sao lại giống đặc tính của Tề Kỳ như vậy?

Tề Kỳ có loại năng lực này, lúc đó lợi dụng đặc tính này dễ như trở bàn tay hòa nhập vào trường học.

Nói với người khác nàng ta là người mới, không ai không tin, bất kỳ sơ hở, khuyết điểm rõ ràng nào cũng sẽ bị lời nói của nàng ta che đậy.

Vậy bây giờ bản thân cũng sở hữu đặc tính này rồi sao?

Xuống xe buýt, ngồi lên xe khách về thôn.

Lúc ở trên xe ta đã suy nghĩ rõ ràng bước tiếp theo của bản thân.

Không thể ở lại bên cạnh người thân, không thể ở lại bên cạnh những người quen biết...

Không thể để những người vô tội mạc danh kỳ diệu mất mạng nữa.

Thứ như Âm Hôn Khế này là tốt hay xấu ta cũng không nói rõ được, giống như cách ta nhìn nhận quỷ nương tử vậy.

Vừa chân thành cảm tạ sự bảo vệ của nàng, lại vừa kiêng kị hành động của nàng.

Nàng vì bảo vệ mà giết người, cho dù chỉ là vết xước nhỏ.

Giống như y tá, thực chất không phải ta đã giết y tá sao?

Về nhà nhìn người thân một lần nữa rồi rời đi vậy.

Bây giờ trên người bản thân có trọn vẹn một trăm bảy mươi hai vạn, trong đó bảy mươi vạn là của Lăng Anh.

Một trăm vạn là Dương Uy đưa, cho dù sự kiện khu giảng đường cũ chưa kết thúc, y cũng không đòi lại số tiền này.

Còn có hai vạn là đạo sĩ kia chuyển tới sau khi giúp nhà trấn trưởng giải quyết sự việc.

Y ngược lại còn rất giữ chữ tín.

Y không đòi lại, lẽ nào ta còn chủ động trả lại?

Thế là đành phải ôm một trăm vạn bỏ trốn.

Mặc kệ Bạch Y Đạo Sĩ gì đó, Cục Đối Sách Linh Dị gì đó, chỉ cần lão tử chạy đủ xa, các ngươi sẽ không đuổi kịp.

Sau khi về đến thôn, trong thôn đã bắt đầu bốc lên khói bếp.

Nhà nhà sáng đèn, hàng xóm láng giềng đứng ở đầu ngõ tán gẫu chuyện phiếm.

Người làm đồng về lái xe ba gác chầm chậm đi qua, mặt đất không bằng phẳng khiến nông cụ trên xe kêu loảng xoảng.

Ta đứng ở đầu thôn nhìn ngắm mọi thứ, đứng lặng trọn vẹn mấy chục giây.

Sự ấm áp quen thuộc, cảm giác thuộc về, cùng với phong tục làng quê chất phác hình thành sự tương phản rõ rệt với những khổ nạn phải chịu đựng bên ngoài những ngày qua.

Nghĩ nhiều toàn là nước mắt.

Két két... Lúc này một chiếc xe ba gác dừng lại bên cạnh ta.

Là Bàn a di cùng đường với nhà ta, nàng lái xe ba gác chở một ít cỏ dại.

Bàn a di kinh ngạc gọi: “Đây không phải là A Tứ sao?”

“Được nghỉ rồi à?”

Ta xoa xoa hốc mắt ửng đỏ, nở nụ cười nói: “Vâng, được nghỉ rồi ạ.”

Bàn a di vỗ vỗ xe: “Lên đây, ta chở ngươi về.”

“Ngươi còn xách theo hành lý, tự đi bộ về mệt lắm.”

“Được ạ”, ta ném hành lý lên xe, vô tư ngồi lên đống cỏ dại.

Xe ba gác luồn lách trong thôn.

Ta không ngừng chào hỏi các thúc bá ven đường, gặp mặt chào hỏi gần như là thói quen của người nhà quê.

Một câu ăn cơm chưa, về rồi à, những chữ đơn giản lại có thể xóa nhòa sự xa lạ...

Đi được một lúc, ta đột nhiên nhìn thấy một người.

Trong quán cơm duy nhất của thôn nhìn thấy một người quen thuộc.

Người đó đang ôm bát húp mì sồn sột.

Chỗ này cách nhà rất gần, thế là ta chào Bàn a di một tiếng, xách hành lý xuống xe.

Bước vào quán cơm ta vỗ một cái lên lưng người đó.

Phụt... Người đó bị dọa giật mình, sợi mì suýt chút nữa phun ra từ lỗ mũi.

Quay đầu nhìn thấy ta thì mừng rỡ vô cùng: “Ngươi về rồi!”

“Đạo sĩ sao ngươi lại ở đây?”

Ta đưa khăn giấy cho y.

Người này chính là đạo sĩ ở nhà trấn trưởng lúc trước.

Hoàng bào đạo sĩ vui mừng đưa tay định nắm lấy vai ta.

Ta vội vàng né tránh, bởi vì ta không thể xác định mức độ phán định của quỷ nương tử.

Có phải chỉ vì người khác vỗ vai mạnh một chút liền sẽ giết người đó không?

Ta không muốn dùng mạng của người khác để thử nghiệm loại chuyện vô vị này.

Hoàng bào đạo sĩ cũng không để bụng, dùng ống tay áo lau miệng nói: “Cuối cùng cũng đợi được ngươi, quả nhiên ngươi sống ở thôn này.”

Ta cảnh giác lên: “Ngươi đặc biệt đến tìm ta?”

“Sao ngươi tra ra được?”

Đạo sĩ xua xua tay, lấy ra một bản hợp đồng đưa cho ta.

Ta nhận lấy xem thử, là hợp đồng trấn trưởng và đạo sĩ lập.

Ý tứ tức là đạo sĩ giải quyết chuyện quỷ dị, sau đó trấn trưởng đưa tiền cho đạo sĩ, nhà trấn trưởng tổng cộng đưa ba ngàn đồng.

Ừm... Đưa ba ngàn rồi? Đạo sĩ chuyển cho ta hai vạn?

Đây là phương thức phân chia kiểu gì?

Quay đầu nhìn lại đạo sĩ dở khóc dở cười: “Thấy rồi chứ, tổng cộng mới có ba ngàn đồng, đã nói là chia bốn sáu, ngươi sáu ta bốn, vốn dĩ ta muốn thêm cho ngươi một con số chẵn cho đủ hai ngàn.”

“Ai ngờ trượt tay thêm thành hai vạn.”

“Ta không quan tâm, ngươi phải trả lại số tiền thừa cho ta.”

Ta trả lại hợp đồng cho đạo sĩ: “Chỉ vì chuyện này?”

Đạo sĩ: “Lần trước ngươi chỉ để lại một số thẻ, ta ngay cả trường học của ngươi cũng không biết, thế là ta thông qua số thẻ này truy vết, tra ra được vị trí thôn của ngươi.”

“Nghĩ bụng cứ ở lại thôn của ngươi một thời gian, ngươi chắc chắn sẽ về.”

“Còn thật sự đợi được ngươi rồi, mau trả tiền!”

Ta lấy điện thoại ra dở khóc dở cười, đạo sĩ này có chút thú vị, ba ngàn đồng đó y thật sự chia, còn hảo tâm thêm cho ta một con số chẵn.

Đạo sĩ cũng không dễ dàng gì, đều đã tìm đến tận đây rồi.

Ta sao còn mặt mũi nào tham hai vạn đồng đó của y, đành phải chuyển lại phần thừa cho y.