Sau khi nhận được tiền đạo sĩ tỏ vẻ vui mừng khôn xiết, vội vàng bảo ông chủ mang lên thêm một bát mì.
Ta tò mò hỏi: “Ngươi ở đây mấy ngày rồi?”
Đạo sĩ húp mì lúng búng nói: “Mới một ngày.”
“Còn tưởng phải đợi ở đây ba bốn ngày cơ, không ngờ ngươi về nhanh như vậy.”
“Nói mới nhớ rốt cuộc ngươi là người ở đâu? Lại có thể nhìn thấy quỷ còn có thủ pháp khu quỷ không rõ tên tuổi, pháp khí gì cũng không cần, còn chưa từng thấy ai kỳ lạ như ngươi đâu.”
Ta nghe hiểu rồi, chữ “đâu” đạo sĩ nói không phải là sống ở đâu, mà hẳn là sư thừa.
Thế là qua loa nói: “Phục Lung Sơn a, lần đầu gặp mặt không phải đã nói rồi sao?”
Đạo sĩ ăn mì, cười khẩy:
“Lừa gạt người khác thì được, ngươi lừa ta thì còn kém xa lắm, Đạo gia ta chính là người của Phục Lung Sơn, Phục Lung Sơn làm gì có nhân vật nào như ngươi?”
“Ngươi đây không phải là múa rìu qua mắt thợ sao?”
“Ngươi là người của Phục Lung Sơn?”, ta theo bản năng kinh ngạc nhìn y.
Hoàng bào đạo sĩ này, để râu mép, đạo hạnh cũng chẳng ra sao.
Nghĩ lại dáng vẻ của Bạch Y Đạo Trưởng, nhìn thế nào cũng khó mà liên hệ đạo sĩ râu mép này với Phục Lung Sơn.
“Không đúng a, lần trước ngươi không phải nói ngươi là người của Mao Sơn sao? Sao lại thành Phục Lung Sơn rồi.”
Đạo sĩ ung dung đáp: “Đạo gia ta vừa là người của Phục Lung Sơn, cũng là người của Mao Sơn, kiêm tu hai phái, hiệu xưng Lưỡng Hồ Đạo Trưởng.”
Ta nhìn chằm chằm hai chỏm râu mép trên môi đạo sĩ.
Đạo hiệu này ngược lại không có vấn đề gì, người này nhìn thế nào cũng không giống hàng thật.
“Đúng rồi, xe khách ở chỗ các ngươi đều chạy lúc mấy giờ a, Đạo gia đòi được tiền tự nhiên phải đi rồi, hôm nay muộn quá phỏng chừng không đi được, ngày mai Đạo gia phải đi.”
“Xe khách thì buổi sáng hai chuyến, buổi chiều ba chuyến, chuyến muộn nhất là năm giờ, sớm nhất là tám giờ.”
Ta nhớ tới chuyện của Bạch Y Đạo Trưởng, vừa hay đạo sĩ này nói y cũng là người của Phục Lung Sơn.
Ta thuận thế hỏi: “Lưỡng Hồ Đạo Trưởng ngươi có biết trên Phục Lung Sơn có một vị đạo trưởng mặc áo trắng không.”
“Chiều cao xấp xỉ ta, tuổi tác khoảng bốn năm mươi.”
Sau đó ta lại miêu tả đại khái dung mạo của Bạch Y Đạo Trưởng.
Đạo sĩ lắc đầu: “Ngươi nói vậy không được, người trên Phục Lung Sơn đều mặc áo trắng, tuổi tác cũng đều khá lớn, biết đạo hiệu của y không?”
Ách... Một câu đã hỏi khó ta rồi, bản thân thật sự chưa từng hỏi đạo hiệu của Bạch Y Đạo Trưởng.
“Vậy thì không có cách nào tìm được rồi.”
“A, đúng rồi, có ảnh chụp”, ta đột nhiên nhớ ra trước đây ta từng lén chụp Bạch Y Đạo Trưởng một bức ảnh.
Lúc đó là sợ y có vấn đề, nên muốn lưu lại bằng chứng.
Đưa ảnh cho đạo sĩ xem, đạo sĩ khẽ nhíu mày vẫn lắc đầu:
“Dường như có chút ấn tượng, nhưng tầng lớp ta có thể tiếp xúc trên Phục Lung Sơn khá thấp, đạo trưởng áo trắng bốn năm mươi tuổi như ngươi nói ít nhất cũng là cấp bậc tông sư rồi.”
“Ngươi nếu thật sự muốn tìm y, chỉ có lên Phục Lung Sơn, đạo sĩ trên Phục Lung Sơn rất hiếu khách, ngươi cầm ảnh đưa cho bọn họ, bọn họ rất nhanh có thể tìm ra cho ngươi.”
Ta thở dài một hơi không đào sâu thêm nữa, lên Phục Lung Sơn tìm Bạch Y Đạo Trưởng?
Làm gì phải tốn công đi tìm một kẻ có vấn đề chứ?
Bản thân còn phải bỏ trốn nữa.
Đạo sĩ đặt đũa xuống, ánh mắt giảo hoạt hỏi:
“Ngươi nếu đã có thể nhìn thấy quỷ, còn có thủ đoạn khu quỷ, tại sao ngươi không nghĩ tới việc dùng những thứ này để kiếm tiền chứ?”
“Hay là chúng ta hợp tác đi, ta kéo khách hàng, ngươi ra tay?”
Ta lập tức cự tuyệt: “Không làm, ta một chút cũng không muốn đụng vào bất kỳ chuyện gì liên quan đến quỷ nữa, ngươi muốn làm, ngươi tự đi mà làm.”
“Đừng vậy a, ta nói cho ngươi biết, nghề này kiếm bộn tiền lắm, giống như ba ngàn lúc trước còn coi là ít, đến lúc đó chúng ta tùy tiện nhận vài mối lớn chẳng phải là tiền vào như nước sao?”
“Ngươi vẫn là đi tìm người khác đi, ta không phải là đối tác ngươi muốn tìm đâu, đi cùng ta cái mạng nhỏ của ngươi cũng khó giữ.”
“Không thể nào, Lưỡng Hồ ta trời sinh mạng lớn, nếu không sao có thể lăn lộn ở cả hai nơi Phục Lung Sơn, Mao Sơn? Nói thật đấy, cùng làm đi.”
Ta lắc đầu rời đi, lười để ý tới y.
Về đến nhà.
Trong nhà vẫn bình yên như thường lệ, không có ta ở nhà quả thực bớt đi rất nhiều sinh khí.
Nhà bếp đang sáng đèn, tỷ tỷ ta dùng cây chổi lớn quét dọn sân.
Ta đứng ở cửa gõ gõ cửa.
Tỷ tỷ ta ngẩng đầu lên đầu tiên là sững sờ, rồi mới vui mừng gọi: “Về rồi à.”
Vứt chổi xuống liền chạy tới giúp ta xách hành lý.
Ta bị sự nhiệt tình của tỷ ấy làm cho có chút không thích ứng kịp.
Bình thường ta và tỷ tỷ đều là kỳ phùng địch thủ, mỗi ngày không khịa nhau vài câu trong lòng đều không thoải mái.
Từ sau tử kiếp lần trước thái độ của tỷ tỷ đối với ta đã tốt hơn không ít.
Tạ ơn trời đất, tỷ ấy cuối cùng cũng lương tâm trỗi dậy, cuối cùng cũng cảm thấy sám hối về hành vi chà đạp đệ đệ ruột trước đây rồi.
Ta đứng trong sân hướng về phía nhà bếp gọi một tiếng: “Nương, hài nhi về rồi!”
Choang, xoảng, cạch... Một trận âm thanh nồi niêu bát đĩa rơi loảng xoảng.
Sau đó nương mang theo đầy mùi khói bếp vui mừng chạy ra, đôi bàn tay đen nhẻm lau đi lau lại trên người.
“Sao bây giờ đã về rồi? Về cũng không nói một tiếng.”
“Vào nhà đi, cơm nước sắp xong rồi.”
...
Trên bàn ăn ta không kể những chuyện bản thân trải qua những ngày này.
Sự sợ hãi lo âu ta phải gánh chịu không cần thiết phải để họ nhớ lại một lần nữa.
Nhà lại không phải là nơi để than vãn, chỉ lưu lại niềm vui không tốt sao.
Cho nên ta cũng không định nói chuyện bản thân sắp bỏ trốn, chỉ nói là xin nghỉ học ở trường, ngày mai sẽ quay lại.
Còn về lý do trở về vân vân, dưới đặc tính mạc danh kỳ diệu khiến người ta tin phục đó ta nói gì họ không có lý do gì không tin.
Thực chất đây e rằng là lần cuối cùng ta và họ gặp mặt.
Nếu đã muốn bỏ trốn thì phải biến mất triệt để, vừa là vì sự an toàn của bản thân cũng là vì sự an toàn của người nhà.
Để con người Trương A Tứ này triệt để biến mất...
Ta và tỷ tỷ câu được câu chăng tán gẫu.
Nhân lúc đi vệ sinh, ta vào phòng nương giấu tấm thẻ ngân hàng năm mươi vạn đó dưới gối, trên thẻ ngân hàng có ghi mật mã.
Đối với họ mà nói, một vạn đồng đã là khoản tiền lớn ghê gớm, năm mươi vạn càng là con số không dám nghĩ tới.
Lúc nhìn thấy tấm thẻ năm mươi vạn đó một lần nữa, trong đầu không khỏi lóe lên hình bóng Lăng Anh.
Cô nương ngốc nghếch có tiền đó... Nàng rất tinh ranh, nhưng lại chết không rõ ràng.
Ta từng không ngừng nhớ lại đêm trước khi Lăng Anh chết, ta và Lăng Anh đã xảy ra chuyện gì mới khiến quỷ nương tử ra tay với nàng.
Nhớ đi nhớ lại cũng chỉ nhớ ra một cảnh tượng nàng khóc lóc ôm ta.
Khả năng cao là vì nguyên nhân này, cũng có vẻ hoang đường ly kỳ.
Ghen tuông?
Nàng sẽ ghen tuông? Chỉ vì một cái ôm mà ghen tuông?
Chỉ vì ghen tuông mà giết người, và y tá bôi thuốc mạnh tay một chút liền chết giống nhau hoang đường.
Bất luận là cái nào cũng là điều ta không thể chấp nhận.
Nhưng suy nghĩ kỹ lại quỷ sao có thể dùng tư duy của con người để lý giải chứ?
Trong tam quan của con người, tùy tiện giết người tuyệt đối không thể chấp nhận, cho dù là làm tổn thương người khác trong lòng cũng sẽ áy náy, nhưng quỷ sẽ vậy sao?
Tề Kỳ giết người chỉ vì những người đó bước vào khu giảng đường cũ.
Lão thái thái mặc áo hoa ở Thanh Long Tự vì oán niệm lúc còn sống mà giết người, oán khí của bà ta là muốn giết sạch Thanh Long Tự, hoàn toàn không màng chính tà, thiện ác.
Người và quỷ suy cho cùng là hai con đường, vừa không thể thấu hiểu lẫn nhau, cũng không thể giao thoa.
Nếu muốn giao thoa thì chính là kết cục như ta.
Những người xung quanh không ngừng chết đi, cái chết của họ cũng không thoát khỏi liên quan đến ta.
Giấu xong thẻ ngân hàng quay lại bàn ăn, tiếp tục tán gẫu, tận hưởng tình thân sắp tan biến.
Rời đi là điều cần thiết, không phải ta lựa chọn rời đi, mà là ta không có sự lựa chọn.
Ta không muốn nhìn thấy có một ngày tỷ tỷ vì vỗ ta một cái, ngày hôm sau liền tứ chi vặn vẹo, hai mắt trống rỗng mà chết.
Ta cũng không muốn nhìn thấy nương ôm ta một cái, ngày hôm sau cả thôn ăn cỗ.
Ăn cơm xong, ta quay về phòng mình.
Rảnh rỗi không có việc gì thu dọn hành lý, đồ đạc cần mang theo không nhiều.
Oan Hồn Cốt, Hồng Sát Yếm Thắng Hạp hai thứ này là quan trọng nhất, những thứ khác đồ dùng hàng ngày có thể mang hoặc không.
Hồng Sát Yếm Thắng Hạp mấy ngày nay không có động tĩnh gì, có lẽ là do mấy ngày nay bản thân bình an vô sự.
Nó không có chuyện gì đối với ta mà nói là chuyện tốt, nếu không ngày nào cũng đưa ra dự báo tử vong cho ta, ai mà chịu nổi?
Ngoài hai thứ này ra, chính là Xá Lợi Tử.
Xá Lợi Tử vẫn luôn ở trên tai ngược lại cũng bớt lo, ban ngày có thể phơi nắng.
Nếu không có Xá Lợi Tử ta thật sự không dám nghĩ sau khi ra ngoài sẽ có bao nhiêu tà ma nhắm vào ta.
Giống như đêm ở Vương Mạo Sơn, nửa đêm lên núi suýt chút nữa chết giữa đường, tà ma, quỷ quái hết con này đến con khác kéo tới.
Cũng từ lần đó ta không còn giống như người bình thường nữa.
Sự bất thường chỉ có ta mới có thể nhìn thấy, đôi mắt quỷ dị có thể nhìn thấy quỷ, Hồn Viêm màu xanh lục u ám thiêu đốt linh hồn...
Những thứ này là do Âm Hôn Khế mang lại cho ta.
Mà nay lại có thêm một đặc tính, đặc tính giống hệt Tề Kỳ.
Về cơ bản nói gì cũng khá khiến người ta tin phục.
Bây giờ cho dù ta chạy ra đường lớn tìm một người qua đường nói ta là phụ thân ngươi.
Người qua đường đó cũng phải nhìn ta do dự vài giây mới có thể phản ứng lại.
Đương nhiên cũng không thể quá hoang đường, sự tin phục là có giới hạn, phải xây dựng trên cơ sở có thể tin được.
Rõ ràng người ta có phu quân, ngươi chạy tới nói ta là phu quân ngươi, ai có thể tin chứ?
Nhưng đổi một khái niệm khác, giả sử đệ đệ của hắn từ nhỏ đã mất tích, ngươi chạy tới nói với hắn ta là đệ đệ thất lạc nhiều năm của ngươi, điều này hắn có lẽ sẽ tin.
Đặc tính này ở một số nơi đặc biệt hữu dụng, tạm thời được ta đặt tên là quỷ thoại, dù sao cũng là nói lời quỷ quái...
Tại sao quỷ thoại lại xuất hiện trên người ta.
Ta cũng chưa làm rõ được, Tề Kỳ lúc đó bị ta dùng Hồn Viêm thiêu rụi.
Ta là ôm lấy nàng ta cho đến khi nàng ta hoàn toàn biến mất mới dám rời đi.
Nếu có thể hỏi quỷ nương tử thì tốt rồi, cứ nhớ tới quỷ nương tử là mặt lại đau... Cái tát đó của nàng khắc cốt ghi tâm.
...
Ở trong phòng một lát.
Bụng đột nhiên kêu ùng ục, đói rồi?
Rõ ràng vừa mới ăn cơm xong, kỳ lạ là lượng cơm của ta từ khi nào lại trở nên lớn như vậy.
Vừa nãy cũng ăn không ít, nhưng lại không có cảm giác no.
Lúc này đương nhiên ta sẽ không vào bếp tìm đồ ăn.
Nhỡ đâu bị nương phát hiện lại thêm phiền phức, nương chắc chắn lại muốn nấu cơm cho ta làm gì đó.
Chi bằng tự mình ra ngoài ăn một chút, quán cơm cách đây cũng không xa.
Thế là ta lẻn ra ngoài, đi đến quán cơm.
Vừa bước vào quán cơm đã khiến ta kinh ngạc, đạo sĩ kia vậy mà vẫn còn ở đây.
Y không chỉ ở đây, còn bắt chuyện với người trong thôn, mấy người ngồi một bàn uống rượu chém gió.
Đạo sĩ chém gió ta ở đây cũng có thể nghe thấy.
Cái gì mà lần trước y đấm Thiên sư Phục Lung Sơn, đá Tổ sư gia Mao Sơn.
Cái gì mà đơn phương độc mã khiêu chiến Đại Lệ quỷ, ăn sống Quỷ sai.
...
Ta lắc đầu tìm một góc ngồi xuống gọi một bát mì.
Chẳng mấy chốc mì được mang lên, ta vừa nghe đạo sĩ chém gió, vừa ăn mì.
Thật đừng nói, đạo sĩ tuy là chém gió, nhưng kiến thức trong nghề của y cũng phong phú, không phải là chém bừa.
Giống như máu đầu lưỡi phá sát mà lão thái thái dạy ta lúc trước, đạo sĩ cũng có thể nói ra được.
Rất nhanh bên phía đạo sĩ đã tàn tiệc, đạo sĩ chú ý tới ta.
Bước chân hơi lảo đảo đi tới.
Y kỳ vọng hỏi: “Sao? Nghĩ thông suốt rồi? Quyết định muốn làm cùng ta rồi?”
“Ta đã nói mà, tin tưởng Đạo gia ngươi, tuyệt đối có thể kiếm bộn tiền, ngươi có năng lực này cớ sao phải bỏ phí chứ.”
Ta nhai kỹ nuốt thức ăn trong miệng xuống, đáp lại:
“Ngươi nghĩ nhiều rồi, ta chỉ là đến ăn bát mì, còn về chuyện bắt quỷ gì đó mà ngươi nói.”
“Ngươi đi tìm người khác đi.”
Mặt đạo sĩ lập tức xị xuống: “Nếu có thể tìm được người khác, ta đã không cầu xin ngươi.”
Cho đến khi ta ăn xong mì, đạo sĩ vẫn lải nhải không ngừng.
Thậm chí còn đi theo ta ra khỏi cửa, đi thêm vài bước nữa là đến nhà ta rồi.
“Sao ngươi còn muốn đi theo ta về nhà ta?”
“Cũng đâu phải chưa từng đến, căng thẳng như vậy làm gì?”
“Hả, ngươi còn đến nhà ta rồi?”
“Không có vào trong, ta chỉ đứng bên ngoài xem ngươi có ở nhà không, kết quả không nhìn thấy.”
“Đừng đi theo ta nữa”, ta trừng mắt nhìn y, chuẩn bị cắt đuôi y để về nhà.
Vừa hay lúc này hai người từ phía bên kia đường đi tới.
Ta không khỏi hoảng hốt, nương, tỷ tỷ.
Nương và tỷ tỷ nhìn thấy ta cũng rất kinh ngạc: “A Tứ, ngươi không phải ở trong phòng sao? Sao lại chạy ra đây rồi?”
“Ách... Ta...”, ta đương nhiên không thể nói là đi ăn mảnh rồi, nếu không nương lại tưởng cơm nương nấu không ngon.
Thế là ta thuận miệng nói: “Ách. Ta đi tìm bằng hữu của ta.”
Nương và tỷ tỷ hiểu ý gật đầu, sau đó bảo ta về nhà sớm.
Bọn họ vừa nãy ra ngoài một chuyến, mới về.
Hình như là dẫn tỷ tỷ đi gặp bà mối.
Sắc trời đã tối sầm, chỉ có phía chân trời mới có thể nhìn thấy một vệt sáng vàng vô tận yếu ớt.
Bất kỳ sự vật nào lúc này cũng giống như được bôi lên một lớp sơn đen kịt, có thể nhìn thấy người nhưng không nhìn rõ người.
Cây cối lúc này trông đặc biệt rợn người, vài con chim đen trên cành kêu quạ quạ loạn xạ.
Đạo sĩ nép sát vào tường, dường như không hòa nhập vào bầu không khí hài hòa giữa gia đình.
Khuôn mặt vốn đỏ bừng vì uống rượu đột nhiên trắng bệch, đôi mắt gần như muốn rớt ra khỏi tròng:
“Trương A Tứ tại sao lại tự lẩm bẩm với không khí, hắn đang nói chuyện với ai!”
“Rõ ràng chỉ có hai người chúng ta, hắn lại nói chuyện với người không hề tồn tại, chuyện này là sao?”
Đạo sĩ nép chặt vào tường, hận không thể chui vào trong tường, trán lấm tấm mồ hôi lạnh.
Cho đến khi ta đi tới, đạo sĩ vẫn giữ nguyên dáng vẻ sợ hãi quá độ đó:
“Tiểu tử ngươi có phải đang cố ý dọa ta không?”
Ta vẻ mặt mờ mịt: “Đột nhiên, ta dọa ngươi lúc nào?”
Y chỉ vào ta hoảng sợ hét lên: “Vậy vừa nãy ngươi đang nói chuyện với ai?”
“Ở đây chỉ có hai người chúng ta, ngươi ở đó lại nương lại tỷ.”
“Ngươi đừng nói với ta nương ngươi tỷ ngươi không phải là người.”
Đồng tử ta tĩnh lặng vài giây rồi cùng nhịp tim bành trướng.
Khắp nơi khoác lên lớp áo đen, trên con đường làng tối tăm không phân biệt được nhau.
Nếu nhìn kỹ vào cổ ta, sẽ phát hiện lông tơ trên cổ ta đều dựng đứng cả lên.
Bởi vì một câu nói của đạo sĩ khiến sắc mặt ta trở nên âm trầm.
Ta quay đầu nhìn nương và tỷ tỷ đang đi đến cửa nhà định vào nhà, trong lòng liên tưởng đến một số chuyện.
Bóng lưng hai người trong hoàng hôn hiện lên thành hai đốm đen.
Khựng lại một chút ta đi về phía hai người đó, đồng thời để lại cho đạo sĩ một câu:
“Vừa nãy ngươi mà nói bậy, nhổ bốn cái răng của ngươi!”