Ta đi theo bóng dáng nương và tỷ tỷ về nhà.
Bước chân cũng thấp thỏm như tâm trạng.
Đạo sĩ nép sát vào tường, vốn dĩ định bỏ chạy, nhưng nhìn sang trái phải thấy bầu trời đen kịt này.
Thỉnh thoảng lại nổi lên những trận âm phong, nghĩ đi nghĩ lại vẫn đuổi theo ta.
Nương và tỷ tỷ ở nhà chính.
Còn ta trực tiếp đi vào nhà bếp, đạo sĩ đi theo sau ta.
Y sợ hãi nhìn ngó xung quanh: “Này, này.”
“Này, Trương A Tứ, vừa nãy ngươi không phải thật sự đang nói chuyện với thứ gì đó chứ?”
“Là nam hay nữ? Bọn họ ở đâu?”
Lưỡng Hồ Đạo Sĩ tuy cùng là người của Mao Sơn và Phục Lung Sơn.
Nhưng gan lại nhỏ đến kỳ lạ, thậm chí còn sợ quỷ hơn cả người bình thường, nhưng y lại cứ thích ăn bát cơm này.
Đến nhà bếp, ta lục lọi một hồi tìm thấy thức ăn thừa buổi chiều.
Đưa cho đạo sĩ xem: “Đây là cái gì?”
Đạo sĩ vẻ mặt khó hiểu: “Hả? Đây không phải là giấy vụn sao?”
“Một đống giấy vụn đủ màu sắc còn dùng đĩa đựng lại, nhà ngươi đây là phong tục gì vậy?”
Giấy vụn... Tức là thứ ta ăn vào bụng toàn là giấy vụn?
Trong dạ dày lập tức một trận cuộn trào, những thứ vừa ăn vào gần như muốn trào hết lên.
Ta vội vàng đặt đĩa xuống, dùng tay bịt chặt miệng, dạ dày vẫn đang quặn thắt.
Thứ ăn vào vậy mà lại là giấy?
Rõ ràng những thứ đó trong mắt ta là thức ăn đã nấu chín, nhưng trong mắt đạo sĩ lại là giấy.
Cho nên lý do buổi chiều ăn cơm xong bụng vẫn đói.
Không phải là khẩu vị của ta lớn hơn, mà là ta căn bản không hề ăn thức ăn vào bụng.
Lần trước ăn cơm ở nhà cũng vậy, ăn xong giống như chưa ăn.
Nếu thật sự là vậy, nghi vấn này đã được giải đáp.
Nhưng tại sao lại như vậy?
Đạo sĩ không nhìn thấy nương và tỷ tỷ ta.
Y hẳn là không nhìn thấy quỷ.
Trùng hợp là ta - người có thể nhìn thấy quỷ lại có thể nhìn thấy nương và tỷ tỷ ta, đồng nghĩa với việc nương và tỷ tỷ ta là quỷ...
Không thể nào... Bọn họ xảy ra chuyện rồi... Từ lúc nào?
Đồng tử ta rung động dữ dội.
Thậm chí không muốn tiếp tục đào sâu, không dám đi tìm hiểu chân tướng.
Nương và tỷ tỷ là hai người thân duy nhất còn lại của ta, nếu bọn họ xảy ra chuyện, vậy trên thế gian này chỉ còn lại một mình ta...
Ta tựa vào tủ từ từ ngồi xuống, ngồi trọn vẹn hơn mười phút.
Cho đến khi bên nhà chính truyền đến tiếng gọi ta, có lẽ là họ thấy ta vào trong quá lâu nên sinh ra nghi ngờ...
Ta vò vò tóc, đứng dậy phủi đất trên mông: “Đi thôi.”
Đạo sĩ cẩn thận trốn trong góc: “Đi đâu?”
“Đi gặp nương và tỷ tỷ ta.”
Đến nhà chính, ta đã che giấu cảm xúc, giống như bình thường bộ dạng cà lơ phất phơ.
Tỷ tỷ hồ nghi nhìn ta: “Ngươi không phải chạy vào bếp ăn vụng đấy chứ.”
Ta cười nhạt giải thích: “Không có, không có.”
Chỉ vào đạo sĩ nói: “Vị bằng hữu này của ta vẫn chưa ăn cơm, ta dẫn y vào bếp tìm chút đồ ăn.”
Nương và tỷ tỷ đưa mắt nhìn nhau, trong mắt tràn đầy nghi hoặc.
Đồng loạt chỉ ra sau lưng ta nói: “Sau lưng ngươi không có ai a, làm gì có bằng hữu nào?”
Nụ cười trên khóe miệng ta bất giác cứng đờ, khóe mắt khẽ liếc.
Trên nền đất nện cứng ngắc, đạo sĩ mặc hoàng bào đang đứng sừng sững cạnh cây hồng trong nhà.
Mặt trời đã hoàn toàn lặn xuống núi, trong sân đen kịt một mảng, bóng tối phảng phất có thể nuốt chửng con người.
Nhưng ta có thể xác định sau lưng có một người đang đứng.
Xác nhận lại đạo sĩ vẫn còn ở đó.
Thần thái hơi kinh ngạc của ta lóe lên rồi biến mất, khôi phục lại vẻ bình thường.
Không bị người bên cạnh nắm bắt được.
Đạo sĩ phía sau cũng tiến sát lại gần, sắc mặt trắng bệch, kinh hãi hỏi:
“Trong nhà không có ai a, Trương A Tứ ngươi đang nói chuyện với ai vậy?”
“Lẽ nào là thứ vừa nãy?”
Gân xanh trên trán ta lờ mờ nổi lên, trên da cũng nổi lên một loạt da gà.
Nương và tỷ tỷ trong nhà chính lại gặng hỏi:
“A Tứ, không nhìn thấy bằng hữu mà ngươi nói a?”
“Y có phải vẫn còn ở trong bếp không?”
Ta cố gượng cười: “Hẳn là vẫn còn ở trong bếp ăn vụng, lát nữa ta đi tìm y...”
Dưới đặc tính của quỷ thoại, bọn họ đối với lời nói của ta tin tưởng không chút nghi ngờ.
Một tiếng ồ vang lên rồi không gặng hỏi nữa.
Đạo sĩ phía sau thì ba hồn bảy vía sắp bay ra ngoài rồi, liên tục kêu la: “Vãi chưởng, rốt cuộc ngươi đang nói chuyện với ai vậy.”
“Bọn họ ở đâu? Ở đâu vậy?”
“Không phải ở ngay bên cạnh ta chứ?”
“Này này, ngươi nói gì đi a.”
Ta day day mi tâm đáp lại: “Bọn họ đi rồi, ra ngoài rồi hẳn là ở ngoài cửa.”
“Ngươi cứ ở đây đợi đã, đừng chạy lung tung.”
“Ta đi lấy chút đồ.”
Đạo sĩ đột nhiên xù lông: “Cái gì? Ở ngoài cửa, vừa nãy bọn họ đi ngang qua người ta sao?”
Y lập tức ngay cả sân cũng không dám ở lại, chạy vào trong nhà tìm một cái ghế ngồi xuống, cách tỷ tỷ ta không xa.
Tỷ tỷ và nương ta đang nói chuyện giống như hoàn toàn không nhìn thấy đạo sĩ vậy.
Bờ vai ta chùng xuống, chuẩn bị về phòng mình một chuyến.
Lúc đi đến cửa đột nhiên quay đầu hỏi một câu: “Tỷ, ta nhớ năm ngoái tỷ không phải có quen một ý trung nhân sao?”
Tỷ tỷ ta sững người một chút, bật cười đáp: “Ngươi ngốc rồi à, ta quen lúc nào?”
Đạo sĩ gần như muốn nhảy dựng lên, toàn thân lông tơ dựng đứng.
Trương A Tứ đang nói chuyện về phía y?
Con quỷ đó ở ngay bên cạnh y?
“Nói đùa thôi.” Ta tiếp tục về phòng.
Tâm trạng đứng ngồi không yên của đạo sĩ nghe thấy câu này mới dịu lại, nhưng trong lòng thầm mắng.
Có thể nhìn thấy quỷ thì đừng có nói bậy bạ a, người dọa người dọa chết người a.
Đột nhiên cảm thấy lời nói trước đây của Trương A Tứ có lý rồi, mới ở cùng nhau mười mấy phút đã dọa cho sợ chết khiếp rồi.
Nếu thật sự hợp tác với Trương A Tứ, vậy bản thân còn sống được mấy năm nữa?
Thế là đạo sĩ hạ quyết tâm ngày mai bỏ trốn, tránh xa tên quái thai Trương A Tứ này.
Sau khi về phòng, chưa đầy một phút ta lại đi ra.
Chỉ là trong tay xách theo Oan Hồn Cốt.
Tỷ tỷ ta nhìn thấy thứ giống như gậy bóng chày đó vô cùng nghi hoặc: “Ngươi đêm hôm khuya khoắt cầm thứ này làm gì?”
Ta cười đưa Oan Hồn Cốt qua: “Tỷ, tỷ xem cây gậy này có đẹp không.”
Oan Hồn Cốt đến trước mặt tỷ tỷ ta, tỷ ấy đánh giá từ trên xuống dưới vừa định lên tiếng.
Cây gậy đó hung hăng ập thẳng vào mặt, vật đen ngòm nhanh chóng phóng to chiếm trọn tầm nhìn.
Tỷ tỷ ta bị một gậy đánh ngã lăn ra đất, ôm mặt la hét.
Khói trắng xèo xèo bốc lên, ta nghiến răng gằn từng chữ:
“Năm ngoái tỷ tỷ ta vì thể diện đã tìm ta giả làm ý trung nhân của tỷ ấy, từ đó hễ ta nhắc tới chuyện này tỷ tỷ ta sẽ đánh nhau với ta.”
Đạo sĩ vừa nhìn đương nhiên ngồi không yên nữa, tính toán nửa ngày con quỷ đó ở ngay bên cạnh y.
“Trương A Tứ ngươi không phải nói quỷ ở ngoài cửa sao?”
Ta liếc y một cái, xoay người vung nhanh một gậy quất thẳng vào đầu đạo sĩ.
Đạo sĩ cũng ngã lăn ra đất ôm đầu kêu la thảm thiết.
Nương ta đập mạnh bàn: “A Tứ, ngươi làm cái gì vậy?”
Ta quay đầu lại.
Khuôn mặt gầy gò sạch sẽ tràn đầy phẫn nộ, gân xanh nổi lên trên trán.
Đôi mắt đen ngòm, sâu thẳm không thấy đáy lúc này có ngọn lửa giận dữ trào dâng.
“Các ngươi đã làm cái gì!”
“Các ngươi sao dám mạo danh người nhà ta!”