Ta cầm ly tự mình uống, đạo sĩ ở bên cạnh cũng mở một chai uống, vừa uống vừa lầm bầm: “Không phải chứ, sao ngươi còn uống trôi được vậy”.

“Vừa nãy là đụng phải quỷ đấy”.

Ta cười nhạt: “Không đụng phải quỷ, chẳng lẽ còn có thể đụng phải người sao?”.

Chất lỏng lạnh lẽo trôi xuống cổ họng giống như những bọt khí li ti từng cái vỡ tung, đợi đến khi dư vị đọng lại thì tâm trí đã phiêu diêu.

Điểm mấu chốt của sự việc chính là Bạch Y Đạo Trưởng.

Tìm được hắn là có thể tìm được người nhà ta, giải quyết hắn là có thể bớt đi một kẻ thù trong tối.

Uống mãi uống mãi ta chợt nhớ ra một chuyện.

Ly rượu dừng lại bên miệng, ánh mắt thất thần.

Vừa nãy về nhà đụng phải hai cô hồn dã quỷ giả dạng nương và tỷ tỷ ta từ bên ngoài trở về.

Mục đích của bọn chúng là giám sát ta, giữ chân ta, nhưng bọn chúng lại ra ngoài?

Ngày ta trở về, bọn chúng ra ngoài làm gì?

Ly rượu “bịch” một tiếng bị ném lên bàn, ta xách Oan Hồn Cốt chạy đến quầy ném tiền xuống, sau đó chạy ra ngoài.

Đạo sĩ thấy thế cũng vội vàng đuổi theo: “Không phải chứ, ngươi chạy cái gì? Ngươi muốn đi đâu?”.

Ta không quay đầu lại nói: “Thôn không thể ở lại được nữa, hành tung bại lộ rồi”.

Đạo sĩ vẻ mặt ngơ ngác.

Ta theo bản năng nhìn về phía đầu thôn, hai cô hồn dã quỷ đó tuyệt đối không phải rảnh rỗi không có việc gì mà ra ngoài.

Sau khi chúng ta trở về. Chắc chắn có chuyện gì đó bắt buộc bọn chúng phải ra ngoài một chuyến.

Bọn chúng là đi báo cáo tình báo cho Bạch Y Đạo Trưởng!

Chạy một mạch về nhà, đèn trong nhà vẫn chưa tắt.

Đạo sĩ cũng thở hồng hộc chạy vào, thuận tay đóng cửa lại.

Ta xách chiếc ba lô đã thu dọn qua loa.

Đạo sĩ ngơ ngác lắm:

“Nửa đêm nửa hôm ngươi muốn đi đâu?”.

“Đi đâu cũng tốt hơn là ở lại trong thôn”.

Một tay xách ba lô, một tay cầm Oan Hồn Cốt vừa định đi ra ngoài.

Đột nhiên phanh phanh phanh. Phanh phanh.

Một chuỗi tiếng gõ cửa vang lên, ta nhìn về phía đạo sĩ:

“Lúc ngươi đến phía sau có người không?”.

Đạo sĩ trắng bệch mặt lắc đầu: “Không có, tuyệt đối không có”.

Hít sâu một hơi, ta đeo ba lô lên, trên Oan Hồn Cốt cũng nhanh chóng lan tràn một tầng Hồn Viêm.

Đạo sĩ bám sát phía sau.

Đến trước cửa, tiếng gõ cửa vẫn đang tiếp tục.

Giống như tiếng trống trong đêm khuya, nhịp nhàng không hoảng hốt cũng không vội vã, nhưng chính là sẽ đánh thức ngươi một lần nữa khi ngươi lơi lỏng.

Đã có vết xe đổ là quỷ mở cửa, ta có chết cũng không chủ động mở cửa.

Đạo sĩ lại muốn đưa tay ra mở.

“Mở cửa có thể sẽ chết đấy”, ta bỏ lại một câu.

Đạo sĩ lập tức lùi lại cách cửa ba bốn mét.

Ta nhìn cửa suy nghĩ một chút rồi tản đi Hồn Viêm, xách hành lý quay lại phòng.

Đạo sĩ nhìn cửa rồi lại nhìn ta: “Ngươi không đi nữa à?”.

Ta cười lạnh: “Ngươi xem có cách nào đi không?”.

“Đợi qua mười hai giờ hoặc trời sáng đi”.

Đã bị tìm tới tận cửa, chạy trốn hoàn toàn là chuyện hoang đường rồi.

Bất quá nó chỉ tìm ta cũng là một chuyện tốt, nếu không thật sự sợ sẽ liên lụy đến người khác.

Sự kiện Âm Hôn Khế đã liên lụy đến mấy người, chuyện của bản thân lại bắt người khác phải trả giá bằng tính mạng, đặt vào ai thì trong lòng cũng khó chịu.

Ta quay về phòng mình, đạo sĩ thì bị ta an bài ở gian nhà chính.

Đạo sĩ cũng thông minh, trước tiên dán vài lá bùa ở bên ngoài, sau đó khóa trái cửa.

Còn về tác dụng của lá bùa đó, hắn nói là có thể khu tà trấn sát.

Ta ngồi trên giường mình, cái bàn được đặt bên mép giường.

Hồng Sát Yếm Thắng Hạp được đặt trên đó.

Tình hình hiện tại rất là bị động.

Hành tung của bản thân bại lộ trước một bước, lúc chuẩn bị bỏ trốn lại bị chặn ở trong sân.

Tình huống như vậy mở cửa là không thể nào mở cửa, cho dù bản thân có một chút năng lực đối phó với quỷ cũng không muốn đi mạo hiểm rủi ro này.

Trời mới biết bên ngoài là thứ gì.

Bạch Y Đạo Trưởng ngay cả Tề Kỳ cũng có thể cấu kết với nhau, ai biết hắn có tìm thứ gì kỳ quái khác hay không.

Đợi đến mười hai giờ đi, sau mười hai giờ xem Hồng Sát Yếm Thắng Hạp không có phản ứng, cho dù không có phản ứng tốt nhất cũng đợi đến trời sáng.

Lúc này cửa phòng ta bị gõ vang.

Đạo sĩ hoảng sợ hét lên: “Này này, thứ ngoài cửa vẫn đang gõ cửa kìa”.

“Chúng ta cứ trốn trong phòng như vậy được không?”.

Ta nghi hoặc nói: “Ngươi không phải có cái gì mà Mao Sơn Già Thiên Chú sao?”.

Đạo sĩ: “Thứ đó chỉ có tác dụng với mấy con tiểu quỷ, quỷ hơi hung dữ một chút thì tương đương với việc cởi quần áo đứng trước mặt người ta”.

“Nói chứ ngoài cửa là thứ gì vậy? Ngươi đột nhiên chạy về”.

“Kết quả vừa về đã bị thứ không nhìn thấy chặn cửa”.

“Không biết, nếu ngươi muốn biết, ngươi có thể ra mở cửa xem thử”.

“Đánh rắm, ngươi muốn mưu hại đạo gia, đạo gia ta mới không đi, muốn đi thì ngươi đi”.

Ta lắc đầu không thèm để ý đến hắn nữa, vừa nghịch điện thoại, vừa lưu ý Hồng Sát Yếm Thắng Hạp.

Trong sự dày vò thời gian trôi qua rất chậm, đạo sĩ lại là kẻ lẻo mép, nói nhảm không ngừng, đến phía sau ta trực tiếp coi như không nghe thấy, hắn tưởng ta ngủ rồi cũng không nói nữa.

Thời gian đến sau mười hai giờ, ta toàn thần quán chú nhìn chằm chằm Hồng Sát Yếm Thắng Hạp.

Một phút. Hai phút. Mười phút trôi qua, Hồng Sát Yếm Thắng Hạp cũng không có dấu hiệu mở ra.

Ta thở phào nhẹ nhõm, ta còn sợ nó mở ra đấy, nếu không lại phải kinh tâm động phách một phen.

Cuối cùng cũng có thể an tâm ngủ rồi.

Ta cất kỹ Hồng Sát Yếm Thắng Hạp, Oan Hồn Cốt đặt bên gối rồi đi ngủ.

Tiếng gõ cửa ở cổng lớn càng giống như khúc hát ru mộng đẹp.

Ngày hôm sau là bị đạo sĩ gọi dậy, trời đã sáng quá nửa.

Tiếng gà gáy vang lên ở các nhà.

Ta xách Oan Hồn Cốt, dụi mắt mở cửa: “Làm gì?”.

Chỉ thấy đạo sĩ mang hai quầng thâm mắt to đùng, kích động nói:

“Thứ ở cửa hình như đi rồi, không gõ cửa nữa”.

Ta nhìn quầng thâm mắt của hắn: “Ngươi cả đêm không ngủ?”.

Đạo sĩ: “Đùa gì vậy, ngoài cửa không biết có thứ gì khủng bố, sao mà ngủ được chứ?”.

Lời này nói ra khiến ta chợt cảm thấy ta hơi vô tâm vô phế.

Ngoài cửa là không còn động tĩnh, nhưng không có nghĩa là nhất định an toàn.

Nắm chặt Oan Hồn Cốt ra đến cửa, trước tiên là áp tai vào cửa nghe ngóng, đạo sĩ thấy ta làm vậy hắn cũng áp tai lên ván cửa.

Phanh phanh!

Tiếng đập cửa chói tai đột ngột vang lên khiến hai người chúng ta giật nảy mình, đạo sĩ trực tiếp sợ hãi ngã liệt trên mặt đất.

“A Tứ, A Tứ, ngươi có nhà không?”.

“Ngươi mau ra xem thử”.

Vương a di? Ta an ủi trái tim đang đập thình thịch, nhìn qua khe cửa quả nhiên là Vương a di.

Mở cửa ra, Vương a di sốt ruột kéo ta ra ngoài, a di chỉ vào ván cửa, vừa tức vừa mắng:

“Ngươi xem xem không biết tên khốn kiếp đáng ngàn đao nào, xem làm cửa nhà ngươi thành cái dạng gì rồi”.

“Cái này tám phần là máu lợn, ngươi ngửi xem tanh tưởi”.

Ta dời mắt nhìn về phía ván cửa.

Cánh cửa gỗ vốn có màu nâu nhạt nhạt hiện tại lại bị bôi lên một mảng lớn màu đỏ.

Giống hệt như máu, thậm chí còn rất tươi.

Chạm nhẹ một cái, ngón tay liền có thể dính phải.

Ta nhìn ván cửa thất thần, Vương a di vẫn đang chửi rủa, lại hỏi ta: “A Tứ, không phải ngươi ở bên ngoài đắc tội với người nào đó chứ?”.

Ta tiếp tục nhìn ván cửa, cười nhạt đáp:

“Vương a di, a di nghĩ nhiều rồi, đây là sơn ta quét đấy, a di không thấy màu đỏ đẹp hơn sao?”.

Vương a di lườm ta một cái:

“Đứa nhỏ này ngươi không nói sớm, ta tưởng gặp phải tai họa gì chứ, ngươi quét màu gì không quét, quét giống như máu vậy”.

“Cái này không may mắn lắm, nương ngươi về thế nào cũng nói ngươi nửa ngày”.

Vương a di yên tâm rồi liền về nhà, đạo sĩ cũng đi ra.

Hắn cũng cảm thấy cánh cửa bôi đầy thứ không biết có phải là máu này có chút quỷ dị:

“Đây là thứ hôm qua làm ra?”.

Ta chợt hỏi hắn: “Đạo sĩ, ngươi có nhìn thấy chữ trên cửa không?”.

Đạo sĩ mặt đầy kinh hãi: “Cái quái gì vậy, ngươi nói trên cánh cửa đỏ lòm này có chữ? Ngươi hoa mắt rồi à?”.

Ta không chớp mắt, lẩm bẩm nói: “Ta cũng hy vọng là hoa mắt, đáng tiếc không phải a”.

Chỉ có ta mới có thể nhìn thấy.

Chỉ có ta mới có thể nhìn thấy trên mảng màu đỏ lớn đó có một dòng chữ.

[Muốn người nhà ngươi sống thì tự sát đi]