[Muốn người nhà ngươi sống thì tự sát đi]
Dòng chữ này viết trên ván cửa đẫm máu.
Hơn nữa chỉ có ta mới có thể nhìn thấy, không còn nghi ngờ gì nữa là nhắm vào ta.
Ta đứng ở cửa nhìn một lúc lâu, nhịn không được lộ ra nụ cười lạnh.
Tự sát?
Lợi dụng Tề Kỳ giết ta không thành.
Bản thân lại không dám đi chạm vào xúi quẩy của quỷ nương tử, trái lại thiết kế để ta tự sát?
Đây quả thực là một cách hay, mượn người nhà để ta thỏa hiệp.
E rằng đây là bước cờ thứ hai của hắn, lúc đánh tráo người nhà ta hắn đã nghĩ kỹ bước cờ này rồi.
Bước cờ đầu tiên của hắn là lợi dụng Tề Kỳ, khi Tề Kỳ thất bại, hắn sẽ dùng bước cờ thứ hai mượn người nhà ép ta đi vào khuôn khổ.
Hắn muốn giết ta, nhưng hắn lại không có cách nào đích thân ra tay.
Bởi vì hắn đánh không lại quỷ nương tử, cho nên mới bày ra một trò hay như vậy.
Phanh! Ta vung gậy đập mạnh vào dòng chữ đó.
Bảo ta tự sát nằm mơ đi, ta có chết nhất định cũng phải kéo hắn xuống cùng!
Chỉ vì một câu nói này mà tự sát?
Quả thực là suy nghĩ ngu xuẩn nhất.
Thứ nhất an nguy của nương và tỷ tỷ ta vẫn chưa xác định, thứ hai ta chết hắn nhất định sẽ buông tha cho người nhà ta?
Một câu nói không có chút căn cứ nào, nếu hắn dẫn người nhà ta đến trước mặt ta, ta có thể sẽ còn do dự một hai giây.
Chỉ dựa vào một câu nói này chỉ khiến ta càng muốn giết chết hắn hơn.
Thật đúng là mẹ nó đủ vô sỉ, đánh không lại nương tử ta thì trói người nhà ta, không có chút tiết tháo nào.
Đang lúc tức giận bốc lên đầu, ta xách Oan Hồn Cốt đập nát bét ván cửa nhà mình.
Đạo sĩ ở bên cạnh nhìn không dám nói lời nào, trong mắt hắn những hành động này của ta rất kỳ quái.
Lúc thì nói trên cửa có chữ, lúc thì tự lẩm bẩm một mình.
Đây không phải lại đột nhiên đập nát cửa rồi sao.
“Này này, ngươi trúng tà rồi à?”.
Ta thở hổn hển một ngụm khí lớn: “Không sao, nhưng cần ngươi giúp ta một việc”.
“Giúp? Giúp việc gì?” Đạo sĩ nghi hoặc.
Ta ghé sát qua lầm bầm lầm bầm bên tai đạo sĩ.
Thần sắc của đạo sĩ từ hồ nghi biến thành ngưng trọng, khó có thể tin, hắn lặp lại hỏi một câu:
“Ngươi chắc chắn chứ?”.
“Ta không còn con đường nào khác rồi, bắt buộc phải làm như vậy, ngươi có giúp hay không?”.
Đạo sĩ có chút khó xử: “Ta đây còn có mối làm ăn đấy? Đến đây mấy ngày làm lỡ dở không ít thời gian của ta”.
“Những chuyện xung quanh ngươi ít nhiều quá nguy hiểm a”.
Ta lườm hắn một cái, chỉ cần là vấn đề có thể dùng tiền giải quyết thì không tính là vấn đề.
“Đi cùng ta mấy ngày một vạn, làm hay không?”.
Ánh mắt đạo sĩ đột nhiên kiên quyết:
“Trương huynh đệ bất luận đi đâu, bất luận muốn ta làm gì cứ việc phân phó, mấy ngày này cái mạng của đạo gia ta chính là của ngươi”.
Ta quay đầu lại lộ ra một tia ý cười quỷ dị.
Hy vọng hắn sẽ không hối hận, suy cho cùng tiền của ta không dễ kiếm như vậy.
Đạo sĩ: “Trương huynh đệ bây giờ muốn ta làm gì? Toàn quyền nghe ngươi phân phó”.
Ta xách gậy đã có mục đích từ sớm đi về một nơi: “Đi mua thuốc”.
Rất nhanh ta xách một túi đồ trở về nhà.
Mặc dù cửa đã hỏng, nhưng dựng lên thì vẫn miễn cưỡng có thể dùng được.
Thời gian tiếp theo chúng ta trải qua ở trong nhà.
Một ngày nói nhanh cũng nhanh.
Lúc ăn tối ta bảo đạo sĩ đi mua hai chai rượu, mỗi người một chai.
Một chai uống xong đầu óc mơ hồ, tư duy phiêu diêu, lá gan cũng lớn hơn không ít.
Ta bước chân phù phiếm về phòng.
Còn đạo sĩ và ta đã thương lượng xong từ trước ở lại trong gian nhà chính.
Vẫn dán bùa chú lên cửa gian nhà chính, khóa trái cửa canh giữ ở trong phòng.
Chuẩn bị xong xuôi mọi thứ đạo sĩ có chút tò mò nhìn về phía phòng ta:
“Hắn mua nhiều thuốc cầm máu, băng gạc như vậy làm gì?”.
“Cũng không có ai bị thương a? Để sau này dùng?”.
“Vậy hắn bây giờ bảo ta canh giữ ở cửa làm gì? Còn bất luận có âm thanh gì cũng không được vào”.
“Kỳ kỳ quái quái...”.
Hắn tuy tò mò, nhưng có giao ước từ trước, hắn cũng sẽ không vượt quá giới hạn.
Trong phòng chỉ có một mình ta.
Ta khóa trái cửa phòng, đem những thứ cần thiết từng món từng món bày ra trên mặt bàn.
Băng gạc y tế, băng dính y tế, cồn, thuốc cầm máu vân vân.
Còn có một thanh chủy thủ sáng loáng.
Những thứ này bày ra trước mắt người không biết còn tưởng là đi cắt thận đấy.
Nhưng thực tế là để tự sát.
Cũng không tính là tự sát chỉ là vì muốn gặp vị kia một lần, vị quỷ nương tử mà ta không thể hiểu nổi kia.
Chuyện tiếp theo ta muốn làm không thể thiếu quỷ nương tử.
Bây giờ ta chỉ là một kẻ cô độc.
Cho dù không thể chấp nhận những chuyện quỷ nương tử làm.
Nhưng không thể nghi ngờ ta không thể thoát khỏi nàng, nàng cũng không thể thoát khỏi ta.
Ta nợ nàng trả không hết, nàng đã bảo vệ ta ròng rã mười bảy năm không phải sao? Những người nàng giết đều là vì ta không phải sao?
Đã như vậy, ta có cần thiết phải gánh vác những chuyện nàng làm, hai người chúng ta luôn là một thể.
Mặc dù quỷ nương tử không phải người, nhưng ta cảm thấy có cần thiết phải nói với nàng một tiếng.
Đây cũng là một lần thử nghiệm to gan, chủ động để quỷ nương tử hiện thân.
Lần trước tạm coi là thành công, mặc dù bị ăn một cái tát.
Quỷ nương tử xuất hiện thường là sau khi ta bị thương ra mặt giúp ta báo thù.
Còn về sau khi chết nàng có giúp ta báo thù hay không thì không biết được.
Nhưng nếu là xuất phát từ nguyên nhân của bản thân mà chết, quỷ nương tử hẳn là sẽ không ra tay.
Nếu không Bạch Y Đạo Nhân cũng sẽ không phí tâm tư này để ta tự sát.
Trên người ta có rất nhiều bí ẩn, trên người quỷ nương tử cũng có, không rõ lần này có thể giao tiếp thành công với nàng một lần hay không.
Ta kiểm kê lại một lần nữa những thứ cần thiết.
Là một tay lão luyện tự sát lần hai, ta hiểu rất rõ những thứ cần dùng khi tự sát.
Lần đầu tiên tự sát hoàn toàn là do bản thân may mắn, được người ta phát hiện sớm.
Nếu không chỉ riêng việc vết thương nhiễm trùng cũng đủ để bản thân chịu đựng rồi.
Lần này không thể qua loa được.
Ta trước tiên khử trùng chủy thủ, sau đó chuẩn bị đầy đủ bông y tế, thuốc cầm máu.
Hít sâu một hơi mới đặt chủy thủ lên cổ họng.
Vết thương trên cổ họng vẫn chưa khỏi, lần này đổi chỗ khác cắt.
Thực ra loại chuyện này thật sự rất muốn giao cho nhân sĩ chuyên nghiệp làm.
Tự mình làm ít nhiều không xuống tay được.
Tìm người khác lại không mở miệng được a, chẳng lẽ ta còn chạy đến bệnh viện nói với đại phu là cắt cổ ta đi.
Cắt cho chết luôn, đại phu không tiêm thuốc an thần cho đã là tạ ơn trời đất rồi.
Lắc đầu rũ bỏ một vài tạp niệm.
Ngộ nhỡ ra tay nặng hoặc là cắt sai chỗ, thật sự cầu nguyện chỉ có kiếp sau đầu thai tốt hơn một chút.
Nhắm hai mắt lại điều chỉnh nhịp thở.
Trong lòng tự an ủi bản thân chỉ có một lần, chỉ có một cơ hội.
Lưỡi dao chủy thủ lạnh lẽo áp lên trên, theo sự tàn nhẫn dùng sức da thịt từng chút một bị rạch ra.
Ta có thể cảm nhận được có chất lỏng ấm nóng từ trên cổ chảy ra... tê... thật sự đau a...
Cắn chặt răng động tác trên tay lại tăng thêm, đột nhiên vết thương lại lớn hơn...
Tay ta có chút run rẩy.
Có phải cắt quá sâu rồi không? Cắt sai chỗ rồi sao?
Ngay lúc ta đang suy nghĩ lung tung do dự.
Đèn trong phòng đột nhiên nhấp nháy, liên tục nhấp nháy bốn cái.
Phanh một tiếng, bóng đèn vỡ rồi.
Cùng với từng trận âm phong thổi quét trong căn phòng đóng kín cửa nẻo, căn phòng chìm vào bóng tối.
Ta vội vàng bỏ chủy thủ xuống, lấy băng gạc cầm máu đã chuẩn bị sẵn quấn lên.
Trong lòng nghi hoặc, thành công rồi?