Quỷ Mộ Táng Âm Hôn Khế

Chương 84. Lại Thấy Quỷ Nương Tử

Lúc ta băng bó xong cổ, quay đầu lại lần nữa thì đối diện bàn đã có thêm một người.

Nàng lẳng lặng ngồi đối diện bàn, u tịch, âm lãnh.

Vóc dáng nhỏ nhắn, mái tóc dài hòa làm một thể với màn đêm.

Do ghế hơi cao.

Chân nàng dường như không chạm tới mặt đất, chỉ có một đôi giày da nhỏ bóng loáng đung đưa trong không trung.

Ta có thể nhìn rõ thân hình nàng, lại không nhìn rõ dung mạo nàng.

Nhưng nhìn chung nàng quả thực cao hơn so với lần đầu tiên ta gặp nàng.

Cảm giác mang lại cho ta tuy giống nhau, nhưng tuổi tác ít nhất cũng phải lớn hơn ba bốn tuổi.

Ta lau đi đôi tay dính đầy máu tươi.

Trong lòng không biết tại sao đột nhiên đập nhanh hơn.

Thình thịch... thình thịch... sợ hãi, kích động hay là những tình cảm khác.

Người đối diện không nói gì, dường như đang đợi ta lên tiếng.

Ta nuốt khan một ngụm nước bọt, trong đầu sắp xếp lại một lần nữa những lời đã chuẩn bị, chậm rãi mở miệng:

“Ta muốn đi Phục Lung Sơn một chuyến, nương và tỷ tỷ ta đang ở trong tay Bạch Y Đạo Nhân đó, ta bắt buộc phải tìm được bọn họ”.

“Ta biết suy nghĩ của ta rất ngây thơ, nhưng ta không còn cách nào khác rồi, Bạch Y Đạo Nhân hắn nếu muốn trốn đi ta căn bản không có cách nào ra tay, trước mắt manh mối ta có thể nắm giữ chỉ có một”.

“Đó chính là Phục Lung Sơn, theo lời Lưỡng Hồ Đạo Sĩ nói trang phục của Bạch Y Đạo Nhân quả thực là của Phục Lung Sơn, bên phía Phục Lung Sơn có lẽ có thể tìm hiểu được một chút tình báo, cho dù chỉ có một chút xíu ta cũng không muốn bỏ qua”.

“Ta cũng rõ ràng ta ít nhiều có chút không tự lượng sức mình, nhưng chuyến đi Phục Lung Sơn là bắt buộc”.

Những lời này nói xong đối diện vẫn không có phản ứng, ta gắt gao nhìn chằm chằm đối diện tiếp tục nói:

“Một chuyến có lẽ rất nguy hiểm, cũng có thể sẽ rất thuận lợi, bất luận thế nào, ta cảm thấy đều có cần thiết phải nói với nàng một tiếng, bởi vì chúng ta có mối quan hệ không thể chia cắt không phải sao?”.

“Việc nàng ra tay là được thiết lập trên một điều kiện nhất định ta hiểu, mười bảy năm nay nàng vẫn luôn ở bên cạnh bảo vệ ta”.

“Lần này ta cũng hy vọng nàng có thể cùng ta đi Phục Lung Sơn một chuyến”.

Ta một hơi nói xong những lời này, căng chặt tâm huyền chờ đợi sự hồi đáp của đối phương.

Một giây... hai giây... cho đến giây thứ mười vẫn không có hồi đáp.

Ta nhịn không được có chút thất vọng, xem ra bản thân vẫn là quá mức tự đại rồi.

Vậy mà lại vọng tưởng giao tiếp với nàng, Tề Kỳ cũng từng nói quỷ nương tử là tồn tại khó có thể tưởng tượng, muốn lấy mạng ta cũng chỉ là trong nháy mắt.

Ta còn thông qua việc tự sát ép nàng hiện thân, nàng giết ta, ta đều không cảm thấy kỳ lạ.

“Được”.

Một tiếng dứt khoát và lưu loát phảng phất như hạt ngọc rơi xuống mâm, vang lên một tiếng lại có thể dấy lên ngàn vạn tiếng vọng.

Giống như tâm tự của ta ngay khoảnh khắc đầu tiên là ngơ ngác, sau đó đầu óc đều rối loạn, không biết nên suy nghĩ cái gì?

Nàng đây là đồng ý rồi?

Ông trời ơi... ta thật sự đã giao tiếp thành công với vị kia?

Nàng thật sự hồi đáp ta rồi!

Hóa ra nàng có thể giao tiếp, dường như đối mặt với quỷ nương tử đột nhiên không còn sợ hãi như vậy nữa.

Vui mừng, khiếp sợ cùng nhiều loại cảm xúc chiếm cứ đại não.

Đột nhiên một bàn tay từ trong màn đêm vươn ra khuấy đảo mọi suy nghĩ của ta.

Trắng trẻo mịn màng mà lại non nớt, móng tay như bảo thạch trong suốt dán trên ngón tay thon dài.

Ta theo bản năng nghi hoặc, nàng muốn làm gì?

Bốp!

Khắc tiếp theo, lực đạo hung mãnh ập tới, tựa như một cái tát toàn lực của một lực sĩ nặng hơn ba trăm cân.

Ta mang theo sự nghi hoặc của mình bị một cái tát đánh lật.

Ngã xuống giường, đầu óc vẫn còn ong ong.

Tiếng ong ong vang lên liên tục... màng nhĩ sẽ không rách rồi chứ...

Một lúc lâu sau ta mới bò dậy, mà quỷ nương tử đã biến mất rồi.

Thử búng tay một cái ở tai phải.

Tách... ừm vẫn nghe thấy... không rách...

Sau đó ta thử sờ lên mặt phải.

Cảm giác ở khoảng cách còn cách mặt phải ba ngón tay ta đã sờ thấy khuôn mặt.

Rất nóng, rất đau, chạm nhẹ một cái giống như nửa khuôn mặt lại bị đánh thêm một cái tát.

Ta không dám chạm vào nữa, mà nhìn về phía đống thuốc men kia, mua băng gạc, mua cồn, chính là không mua thuốc tiêu viêm...

Ai có thể ngờ tới lại bị đánh chứ?

Không phải, nàng không phải đều đã đồng ý rồi sao?

Tại sao nàng còn đánh ta?

Thật sự rất khó tưởng tượng cái tát tựa như lực sĩ này lại là do một cô nương gia đánh ra.

Mặc dù bị ăn tát, trên mặt đau, tâm trạng vẫn coi như là vui vẻ.

Lần này đã giao tiếp thành công với nàng rồi.

Ít nhất chứng minh nàng không phải là không hiểu nhân lý, không phải là không thể giao lưu...

Đây là một lần thử nghiệm to gan, cũng là một lần thử nghiệm vô cùng thành công.

Thực ra cho dù ta không nói, nàng vẫn sẽ cùng ta đi.

Sở dĩ thông báo là muốn thử cải thiện một chút mối quan hệ của hai người.

Ta không kỳ vọng nàng có thể bảo vệ ta hay gì đó, ta chỉ là muốn nhắc nhở nàng một tiếng.

Cho nàng một lời thông báo, cũng là sự tôn trọng đối với nàng.

Mỗi lần nàng đều bị ép phải ra mặt, làm cho ta giống như kẻ bám váy đàn bà vậy.

Ta là vậy sao?

...

Ta dọn dẹp lại mặt bàn một chút, mở cửa đi ra ngoài, đèn trong căn phòng này đã hỏng rồi.

Tối đen như mực ở bên trong không có ý nghĩa gì, hơn nữa vết thương trên cổ còn cần phải băng bó thêm một bước, vừa nãy chỉ là sờ soạng trong bóng tối làm vài biện pháp qua loa.

Đạo sĩ đang uống bia, ôm điện thoại xem mỹ nữ phát trực tiếp.

Nghe thấy động tĩnh quay đầu nhìn lại lập tức phun ra một ngụm bia.

Trố mắt líu lưỡi nhìn ta, vết thương trên cổ ta vẫn đang rỉ máu, cho nên trông có chút khủng bố.

“Vãi chưởng, ngươi... ngươi ở trong đó đã làm những gì vậy?”.

“Ngươi là vào trong đó đánh nhau một trận với ác quỷ sao? Một vết thương trên cổ chưa khỏi, lại thêm một vết nữa?”.

“Cũng không đến mức bị thương thành thế này chứ, hơn nữa ta cũng không nghe thấy tiếng đánh nhau a?”.

Khóe miệng ta giật giật đau đớn, ném túi y tế cho hắn: “Đừng nói nhảm nữa, mau băng bó lại cho ta, nếu không sẽ chảy máu đến chết mất”.

Đạo sĩ đón lấy túi y tế, ta tìm một chỗ ngồi xuống, hắn vừa vặn nhìn thấy khuôn mặt bên phải sưng vù của ta, lập tức nhịn không được cười:

“Mẹ kiếp, mặt ngươi là ai đánh vậy?”

“Ra tay cũng quá ác rồi đi, vừa nãy lúc đi vào còn chưa có mà”.

“Đại ca, ta vẫn đang chảy máu, sắp mất máu quá nhiều rồi...”.

“Ồ ồ”, đạo sĩ lúc này mới cầm túi y tế đi tới.

Xuất phát từ sự cẩn thận cũng là nghĩ cho cái mạng của đạo sĩ.

Ta bảo hắn tìm gương đến, giúp ta chuẩn bị đồ đạc xong xuôi, sau đó tự mình băng bó.

Nếu không ngộ nhỡ đạo sĩ chạm vào vết thương làm ta đau.

Ngày hôm sau mất mạng thì quá vô lý rồi.

Đạo sĩ chuẩn bị đồ đạc miệng cũng không nhàn rỗi, cứ nhịn không được nhìn dấu tay kia:

“Nhìn dấu tay giống như của nữ tử a, trong phòng ngươi còn giấu một nữ tử sao?”.

“Ngươi đây là vào trong đó đánh nhau với nàng ta rồi, vừa là cổ chảy máu, vừa là mặt bị đánh sưng”.

“Huynh đệ ngươi thế này không được a, sao có thể bị nữ tử đánh thành thế này chứ? Mất hết hùng phong nam nhân chúng ta, ngươi phải chấn chỉnh lại phu cương a”.

“Bất quá nữ oa oa này ra tay thật đủ ác, quả thực là đánh ngươi muốn chết a”.

Tên này càng nhắc đến chuyện này, mặt ta càng đau.

Ta nghiến răng nói: “Thời đại nào rồi còn phu cương nữa? Ngươi còn không nhanh lên ta thật sự sẽ ngã gục đấy, ta ngã gục ngươi chắc chắn không sống nổi”.

“Còn nữa.

Ngươi nói thêm một câu trừ một ngàn”.

Đạo sĩ đương nhiên không tin vừa định lầm bầm thì bị câu cuối cùng của ta chặn họng.

Đành phải âm thầm lầm bầm: Tiền bạc vĩnh viễn là tội ác bóp nghẹt bản tính con người.

Dùng chiêu này đạo sĩ yên tĩnh hơn rất nhiều, rất nhanh cổ đã được băng bó lại.

Ta đi mua thuốc tiêu viêm, thuốc tiêu sưng.

Trên đường đi, trong phòng khám ta thời thời khắc khắc có thể cảm nhận được ánh mắt chú ý của mọi người.

Cùng với nụ cười trộm ra vẻ đứng đắn của nữ đại phu trong phòng khám.

Mấy đặc công tình báo cao tuổi ở đầu ngõ đã bắt đầu truyền ra nhiều phiên bản.

Phiên bản một: A Tứ nhà họ Trương trêu ghẹo tiểu cô nương bị người ta đánh.

Phiên bản hai: A Tứ nhà họ Trương bắt cá hai tay bị phát hiện, bị chính thất bạo đả.

Phiên bản ba: A Tứ nhà họ Trương vọng tưởng tự sát được người ta cứu xuống, đồng thời ban cho hắn một cái tát đau thấu tim gan khiến hắn tỉnh ngộ.

Đương nhiên những điều này ta đều không biết.