Ở nhà điều chỉnh một đêm.
Ngày hôm sau thức dậy trên mặt đã tiêu sưng đi một chút, chỉ là băng gạc trên cổ hơi chói mắt.
Thế là lúc ta và đạo sĩ ra khỏi thôn, ta đã mua một chiếc mũ tai bèo màu đen và khăn quàng cổ.
Đội mũ và quàng khăn, dù sao cũng tốt hơn là để lộ cái cổ đầy vết thương.
Phục Lung Sơn cách chỗ chúng ta không gần.
Tàu hỏa coi như là phương pháp nhanh gọn rồi, cũng cần phải ngồi mất hai ngày.
Muốn ngồi tàu hỏa còn phải ngồi xe khách lên thành phố trước, sau đó bắt xe đến nhà ga.
...
Trên xe khách.
Hơn nửa cái đầu của ta đều giấu trong mũ và vành mũ, đạo sĩ miệng không nhàn rỗi nói:
“Ngươi chắc chắn muốn đi Phục Lung Sơn?”.
“Thực ra thì Phục Lung Sơn cũng chẳng có gì đẹp, đạo sĩ ở đó nhàm chán lắm”.
“Ta đều không muốn ở lại đó, nhưng đã ngươi đi, ta chắc chắn sẽ dẫn ngươi đi chơi cho thỏa thích”.
Rất nhiều chuyện ta đều không nói với đạo sĩ, đi Phục Lung Sơn cũng chỉ nói là đi hỏi thăm một người.
Đạo sĩ mang dáng vẻ cái gì cũng biết nói:
“Ngươi đi Phục Lung Sơn là đi hỏi thăm Bạch Y Đạo Nhân kia đúng không?”.
“Chuyện này quá đơn giản, đến Phục Lung Sơn ta tìm sư huynh ta tới, hỏi một cái là hắn biết ngay”.
“Cho nên... ngươi chắc chắn ta đi cùng ngươi một chuyến, ngươi cho ta một vạn?”.
Ta kéo kéo vành mũ: “Nói lời giữ lời, có thể đưa trước cho ngươi hai ngàn”.
Đạo sĩ kích động vỗ ngực bôm bốp: “Huynh đệ đáng tin cậy, đạo gia ta theo ngươi lăn lộn rồi”.
“Đạo nhân này ta chắc chắn sẽ điều tra rõ ngọn ngành cho ngươi!”.
Sau khi đến nhà ga do bộ dạng của ta rất quỷ dị, cho nên là đạo sĩ mua vé.
Hai vé giường nằm một trên một dưới.
Mũ tuy có thể che khuất khuôn mặt ta, đồng thời cũng che khuất tầm nhìn của ta.
Ta cơ bản đều là đi theo đạo sĩ, ra khỏi cửa an ninh liền đi thẳng đến tàu hỏa.
Gần tàu hỏa có một nữ nhân viên đường sắt thấy bộ dạng của ta, còn tưởng ta là người mù liền dìu ta vào ga.
Người ta có lòng tốt, ta sao có thể coi như lòng lang dạ thú đành phải khiêm tốn tiếp nhận.
Nhân viên đường sắt vừa đi vừa giới thiệu với ta.
“Chuyến tàu này tên là Đông Thăng Hào, ngụ ý là xuất phát từ điểm khởi đầu của mặt trời không ngừng chạy, chứng kiến hết vòng này đến vòng khác mặt trời mọc, toàn bộ tàu bao gồm cả toa ăn uống tổng cộng có mười lăm toa...”.
Toa của ta và đạo sĩ vừa vặn là số mười lăm, thế là đi thẳng đến cuối cùng.
Nhân viên đường sắt nhìn ra đạo sĩ đi cùng đường với ta liền để đạo sĩ dẫn ta qua đó.
Lối vào toa mười lăm người quá đông quá chật, bên này lại giục tranh thủ thời gian.
Thế là đạo sĩ dẫn ta đi xuyên qua từ toa mười bốn.
Mấy toa cuối cùng đều là toa giường nằm, đi xuyên qua cũng dễ đi.
Chỉ là lối đi hơi chật hẹp, tốn một phen sức lực mới qua được.
Có lẽ là hành khách đều đã tìm được vị trí của mình rồi, toa mười lăm hiện tại không có vẻ đông người.
Vị trí của ta và đạo sĩ là ở giường số tám và số chín, rất dễ tìm thấy.
Ta nằm giường trên, đạo sĩ giường dưới.
Lấy ba lô xuống, ta hoạt động bả vai nhức mỏi một chút, đồng thời quan sát toa xe.
Giường đối diện chúng ta một trên một dưới là hai nam nhân.
Người giường trên đang ngủ, người giường dưới đang ăn đồ ăn, chóp chép chóp chép nghe mà đau cả tai.
Ta vừa định nằm xuống một lát, thì nghe thấy đạo sĩ ở giường dưới cảm thán: “Hắc hắc, trong khoang bốn giường này của chúng ta chỉ có hai ta”.
“Tàu hỏa sắp chạy rồi, phỏng chừng cũng không có ai”.
“Đây chẳng phải là có thể hai vé hưởng thụ bốn chỗ nằm sao?”.
Thân hình ta từ từ thẳng lên nghiêm túc nhìn đại ca đang ngủ ở giường trên.
Còn có nam nhân đang ăn đồ ăn ở bên dưới.
Đột nhiên đồng tử co rụt lại, ta nhìn nam nhân ở giường dưới nhịn không được nhíu mày.
Thứ hắn ăn có chút giống như tay người a...
Chóp chép chóp chép chóp chép... hắn gặm vô cùng ngon lành.
Dường như nhận ra ánh mắt của ta liền ngẩng đầu nhìn về phía vị trí của ta, sau đó đưa bàn tay người trong tay qua.
Khuôn mặt đầy vết dầu mỡ cười hỏi: “Ngươi ăn không?”.
Ánh mắt ta dừng lại một chút liền nhìn sang chỗ khác.
Nhìn dáo dác xung quanh, coi như không nhìn thấy gì nói:
“Đúng vậy, chỉ có hai chúng ta, khá thanh tịnh, có thể ngủ một giấc ngon lành rồi”.
Nam nhân ở giường dưới thấy ta không để ý đến hắn, dường như có chút tức giận, cầm bàn tay người đi tới.
Gần như dán sát vào giường ta, bàn tay người đó bị hắn đưa đến trước mắt ta.
Làn da thối rữa, thớ thịt bị gặm nham nhở... gần như không có cách nào hình dung...
Ta nào dám đi ngửi xem có mùi vị gì, nằm xuống tự mình nghịch điện thoại, hoàn toàn không thèm để ý.
Cho dù bàn tay đó sắp dán sát vào mặt ta rồi, vẫn coi như không nhìn thấy.
“Ăn không?”.
Nam nhân lại hỏi một lần nữa, thấy vẫn không có câu trả lời, liền quay về giường của mình tiếp tục gặm.
Ngón tay lướt màn hình của ta có chút cứng đờ, trong lòng đã mắng to.
Đây là vận khí quái quỷ gì vậy? Đi tàu hỏa cũng có thể đụng phải loại chuyện này.
May mà giả vờ nhanh, giống như đạo sĩ không nhìn thấy có lẽ sẽ không có vấn đề gì.
Hắn nhận ra ta cũng chỉ là vì ta nhìn hắn.
Dưới sự kiềm chế của Xá Lợi Tử hắn hẳn là sẽ không quá chú ý đến ta.
Hình ảnh bàn tay người đẫm máu đẩy đến trước mắt đủ kích thích rồi, ta nghĩ bữa trưa, bữa tối của ta đều không cần ăn nữa.
Quay đầu đi, đối mặt với bức tường nghịch điện thoại, quản con quỷ đó làm gì chứ.
Không biết qua bao lâu.
Bên giường dưới không còn tiếng chóp chép, trái lại vang lên tiếng ngáy.
Đồng thời giường trên đối diện đột nhiên có động tĩnh, hắn dường như đang trở mình.
“A a!... A a!”.
Hắn đột nhiên hét thảm lên, tiếng kêu không có chút điềm báo nào này dọa ta sợ chết khiếp.
Tiếng kêu của hắn vô cùng thê thảm: “A a... tay của ta... tay của ta đâu rồi...”.
“Ai lấy mất tay của ta rồi! Tay của ta!”.
“A a a...”.
Tay? Chẳng lẽ nam nhân giường dưới ăn là tay của gã giường trên này?
Bịch, hình như là nam nhân giường trên nhảy xuống rồi...
Ta mượn ánh sáng phản chiếu của điện thoại nhìn thấy.
Nam nhân giường trên xuống rồi, sắc mặt như tờ giấy trắng.
Ôm bả vai trái đẫm máu, cánh tay trái đã không còn trên đó.
Hắn kêu la thảm thiết nhìn dáo dác xung quanh.
Đột nhiên hắn đi đến trước mặt đạo sĩ, gần như sắp bò lên mặt hắn.
“Ngươi nhìn thấy tay của ta không?”.
Đạo sĩ toàn thần quán chú xem mỹ nữ phát trực tiếp, không thèm để ý đến hắn, hơn nữa cũng không nhìn thấy hắn.
Nam nhân giường trên lại hỏi mấy lần, không nhận được hồi đáp.
Hắn đột nhiên đứng dậy bò đến bên mép giường ta.
Nhãn cầu lồi ra đối diện với sườn mặt ta hỏi:
“Tay ta đâu?!”.
“Ngươi nhìn thấy tay của ta không?”.
Khoảng cách giữa mặt hắn và mặt ta chỉ có bốn ngón tay, hơi thở phả ra vô cùng âm lãnh.
Ta cảm nhận được lòng bàn tay mình đã đổ mồ hôi, nhưng ta không thể biểu hiện ra bất kỳ phản ứng nào.
Chỉ có thể giả vờ mệt mỏi trở mình, tiếp tục nghịch điện thoại.
Khuôn mặt của nam nhân giường trên trong ánh sáng phản chiếu của điện thoại dần dần biến mất.
Ta cũng yên tâm buông lỏng.
Không phải là sợ quỷ, mà là không muốn rước lấy phiền phức.
Ta có thể nhìn thấy quỷ cũng là bị ép bất đắc dĩ.
Không thể nào ta nhìn thấy một con quỷ thì nhất định phải đánh nhau với hắn một trận hoặc là tiêu diệt hắn chứ?
Người tồn tại hợp lý, quỷ tồn tại cũng đồng dạng hợp lý.
Không can thiệp lẫn nhau là được rồi.
Ta đột nhiên có chút hâm mộ đạo sĩ rồi, vô ưu vô lự.
Còn không nhìn thấy quỷ, xem một cái phát trực tiếp là có thể vui vẻ cả ngày.
Phải ở trên tàu hỏa ba ngày, hy vọng hai con quỷ này đừng giở thêm trò trống gì nữa.
Nam nhân giường trên sau khi rời khỏi giường ta, dừng lại ở bên dưới một lúc rồi lại quay về giường trên.
Còn ăn đồ ăn, giống như vậy chóp chép miệng, còn cắn kêu răng rắc.
Đối với lỗ tai cũng là một loại dày vò.
Thật vất vả đợi đến khi nam nhân giường trên ăn xong đồ ăn.
Chưa được bao lâu.
“A a!”, nam nhân giường dưới hét thảm lên.
Hắn vừa khóc vừa gào:
“A a... a a... chân của ta... chân của ta đâu rồi”.
“Ai lấy chân của ta rồi! A a! Ai lấy chân của ta rồi!”.