Quy Nhất

Chương 21. Người thứ ba

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Là thời nhà Thanh, có gì không đúng sao?” Vương Hân Nhiên tùy ý hỏi.

Ngô Trung Nguyên liếc nhìn cô một cái, không đáp lời ngay.

Vương Hân Nhiên nhạy bén nhận ra điều gì đó: “Cậu có chuyện gì giấu tôi phải không?”

“Có chuyện gì mà giấu nổi các người chứ?” Ngô Trung Nguyên hỏi ngược lại. Dựa vào ý tứ trong lời nói của Vương Hân Nhiên, không khó để nhận ra phía chính quyền hiện tại dường như vẫn chưa biết việc cậu không thuộc về thế giới này, chính xác hơn là không thuộc về thời không này. Điều này cũng gián tiếp cho thấy tin tức của chính quyền không đến từ viện trưởng Vương, hoặc ít nhất là không lấy trực tiếp từ ông ấy.

Vương Hân Nhiên ném hạt táo vào thùng rác bên lề đường, lấy lại điện thoại từ tay Ngô Trung Nguyên: “Đúng là không có gì giấu nổi bọn tôi thật, cái gì bọn tôi muốn điều tra thì chắc chắn sẽ tra ra được, chẳng qua là vấn đề sớm muộn mà thôi.”

“Dựa vào đâu mà cô nghĩ tôi sẽ hứng thú với cái xác nam này?” Ngô Trung Nguyên hỏi.

“Gen của hai người có điểm tương đồng, hơn nữa hình xăm lại nằm ở cùng một vị trí, điều này chứng tỏ cậu và cái xác này có mối liên hệ nào đó.” Vương Hân Nhiên đi về phía chiếc ghế dài cách đó không xa, “Chúng tôi biết cậu là trẻ mồ côi được lão đạo sĩ nhận nuôi, lẽ nào cậu không muốn biết về thân thế của mình sao?”

“Người này tên gì, làm chức quan gì?” Ngô Trung Nguyên hỏi.

Vương Hân Nhiên ngồi xuống ghế, mở túi bóng, lựa chọn trái cây: “Mộ của người này còn rất nguyên vẹn, trong mộ có bia ký. Ông ta tên là Ngô Thiên Sơn, là Tổng binh thời Thuận Trị.”

“Họ Ngô?” Ngô Trung Nguyên khẽ nhíu mày, “Các người phát hiện ra ông ta như thế nào?”

“Một đơn vị nào đó trong huyện xây dựng công trình nên vô tình đào trúng.” Vương Hân Nhiên nói, “Thi thể của ông ta được bảo quản tốt là nhờ khi chôn cất đã dùng một lượng lớn than củi để hút ẩm, toàn bộ quan tài còn được đổ vôi trắng bịt kín.”

Ngô Trung Nguyên không đáp lời. Ngô Thiên Sơn này trên người có hình xăm đầu gấu, nhiễm sắc thể dư thừa kia lại có hai phần mười tương đồng với một trong những nhiễm sắc thể của cậu, điều này chứng tỏ người này đến từ tộc Hoàng Đế. Nhưng có một điểm không hợp lý, đó là niên đại không khớp. Thời Thuận Trị cách nay cũng chỉ hơn ba trăm năm, cho dù sự dị thường nhiễm sắc thể của Ngô Thiên Sơn là một hiện tượng ngẫu nhiên trong quá trình sinh sản bình thường, thì hình xăm trước ngực phải giải thích thế nào đây?

“Có báo cáo khám nghiệm tử thi không?” Ngô Trung Nguyên hỏi.

“Chắc chắn là có, nhưng tôi không cầm theo.” Vương Hân Nhiên nói.

“Cô có ảnh chụp văn bia không?” Ngô Trung Nguyên hỏi dồn. Bia ký là thứ rất thường thấy trong các ngôi mộ cổ, ghi chép lại lai lịch và cuộc đời của chủ nhân ngôi mộ.

Vương Hân Nhiên đưa điện thoại qua: “1-4-7-2-5-8.”

Ngô Trung Nguyên không ngờ cô lại nói cho mình biết mật khẩu điện thoại, cậu hơi ngạc nhiên nhìn Vương Hân Nhiên rồi mới đưa tay nhận lấy.

“Lướt tiếp đi, còn hai tấm nữa.” Vương Hân Nhiên bốc một nắm táo tàu trên tay.

Tấm ảnh thứ hai chính là văn bia. Người học khảo cổ chắc chắn phải học chữ Hán cổ, hơn nữa chữ Hán thời nhà Thanh không khác biệt mấy so với chữ phồn thể hiện nay, nên cậu đọc không thấy khó khăn gì.

Văn bia thường do hậu duệ nhờ người viết sau khi chủ nhân ngôi mộ qua đời, phần lớn là lời ca tụng công đức. Vì là quan nhị phẩm nên số chữ trên văn bia khá nhiều, đại loại như dũng mãnh thiện chiến, lấy đầu tướng địch giữa muôn quân; trung quân ái quốc, là tấm gương sáng cho đời... Những nội dung này chiếm một phần lớn độ dài, Ngô Trung Nguyên đọc lướt qua, trong lòng càng thêm nghi hoặc.

Trên tấm bia này chỉ ghi lại thời gian tử vong cụ thể của Ngô Thiên Sơn chứ không hề nhắc tới ngày sinh. Điều này không đúng với lẽ thường, bởi vì ngày sinh và ngày mất là thông tin bắt buộc phải có trên bia ký, đó là định dạng cố định. Bia ký không nhắc tới thì chỉ có một lý do duy nhất, đó là không ai biết người này sinh năm nào.

Còn nữa, bia ký cũng không nhắc tới cha mẹ của ông ta. Điều này cực kỳ bất thường. Con cái làm đến chức quan lớn như vậy, theo lệ thường triều đình sẽ ban sắc phong hoặc truy tặng vinh dự cho cha mẹ, đây là niềm vinh dự mà con cái mang lại cho tổ tông, thường sẽ được khắc lên bia nhưng trên đây lại không có.

Ngoài ra, người này không có thê thiếp, cũng không có con cái, chỉ nhận một người con nuôi vào những năm cuối đời. Điểm này cũng không hợp thói đời. Ở thời nhà Thanh, nhị phẩm tuy chưa phải là quan đầu triều nhưng cũng thuộc hàng quan to chức trọng, chuyện năm thê bảy thiếp là rất bình thường, vậy mà người này lại không cưới vợ.

Nghi vấn lớn nhất chính là người này làm quan hai mươi năm, nhưng lại luôn giữ chức ở địa phương này, chưa từng chuyển đi nơi xa nhận chức. Điều này hoàn toàn không bình thường chút nào. Võ quan là người nắm binh quyền, để tránh việc họ nuôi dưỡng vây cánh, cứ cách một thời gian Hoàng đế sẽ luân chuyển họ sang nơi khác, không để họ ở một chỗ quá lâu. Hai mươi năm không đổi chỗ, không ổn, rất không ổn.

“Người này chắc chắn có liên quan tới cậu, nghỉ đông hãy theo tôi tới tổng bộ một chuyến, ở đó có tư liệu chi tiết hơn.” Vương Hân Nhiên nhân cơ hội thuyết phục, “Chúng tôi rất có thành ý, cấp trên cử tôi tới bảo vệ cậu cũng là để không làm ảnh hưởng tới cuộc sống bình thường của cậu.”

“Tổng bộ của các người ở đâu?” Ngô Trung Nguyên hỏi.

“Cái này tôi thực sự không thể nói.” Vương Hân Nhiên lắc đầu lia lịa, “Nhưng cậu đừng sợ, nơi đó không phải phòng thí nghiệm, sẽ không đem cậu ra làm chuột bạch để giải phẫu đâu.”

Câu này của Vương Hân Nhiên thật sự đã đánh trúng tâm lý của Ngô Trung Nguyên, cậu quả thực đang lo ngại điều đó.

“Để tôi suy nghĩ đã.” Ngô Trung Nguyên không trả lời dứt khoát. Nói đoạn, cậu tiện tay lướt sang tấm ảnh thứ ba. Tấm này chụp trang phục và đồ tùy táng khi Ngô Thiên Sơn được chôn cất. Trên quan phục của võ quan nhị phẩm thêu hình sư tử, ngoài ra còn có bội đao, chuỗi hạt triều châu và quan ấn. Quan ấn dĩ nhiên là đồ mô phỏng, vì ấn thật phải để lại cho người kế nhiệm. Ngoài ra còn có một đống đồ ngọc, vàng bạc và một số bình gốm, hộp gỗ. Khi chụp ảnh, bên cạnh mỗi món đồ đều có thẻ nhỏ ghi số hiệu và thuyết minh, trong đó có một cái bình chứa hạnh nhân đã thối rữa, còn trong hộp gỗ là một loại thuốc viên tên là Đại Kim Đơn.

Thấy sắc mặt Ngô Trung Nguyên có vẻ lạ, Vương Hân Nhiên nghiêng đầu hỏi: “Sao vậy?”

Ngô Trung Nguyên lắc đầu. Vì lo cho sự an toàn của mình nên cậu rất ít khi ra khỏi cổng trường, lúc rảnh rỗi chỉ ở ký túc xá đọc sách, nhiều nhất là những ghi chép tâm đắc về y thuật của sư phụ để lại. Hạnh nhân là một vị thuốc Bắc rất thường thấy, có tác dụng giảm ho, hóa đờm; còn Đại Kim Đơn là một loại thuốc Bắc hiện nay vẫn còn đang sử dụng, chuyên trị bệnh hen suyễn.

Vương Hân Nhiên dĩ nhiên nhận ra Ngô Trung Nguyên đang giấu giếm điều gì đó, cô hừ lạnh một tiếng đầy vẻ không hài lòng, đưa tay đòi lại điện thoại: “Cậu cứ giữ kín trong lòng như thế không sợ nghẹn chết à?”

Ngô Trung Nguyên định trả lại điện thoại cho Vương Hân Nhiên, đột nhiên lại phát hiện ra điều gì đó, vội vàng rụt tay lại, nhìn kỹ lần nữa. Ngô Thiên Sơn lúc còn sống dường như rất thích ngọc thạch, sưu tập không ít đồ ngọc, trong đó cũng có một số viên ngọc chưa qua mài giũa. Trong mấy món ngọc thạch đó, Ngô Trung Nguyên phát hiện ra một thứ quen thuộc. Đó là một vật bằng ngọc trắng, màu sắc và hình dáng cực kỳ giống với miếng ngọc mà ngày đó cậu lấy từ trong quan tài của bộ xương kỳ dị kia.

“Cậu rốt cuộc đang nhìn cái gì thế?” Vương Hân Nhiên giật lấy điện thoại cúi đầu nhìn, nhưng nếu không có Ngô Trung Nguyên nhắc nhở, cô căn bản không thể nhìn ra mấy thứ đồ tùy táng này có gì bất thường.

Ngô Trung Nguyên không trả lời, cậu tựa lưng vào ghế, đưa tay xoa mặt. Chuyện này quá kỳ lạ và quái dị, nhất thời cậu cũng không thể tìm ra manh mối, cần phải từ từ xâu chuỗi lại.

Suy xét kỹ thì có năm manh mối: Một là nhiễm sắc thể của Ngô Thiên Sơn dị thường, trước ngực có hình xăm đầu gấu. Hai là lai lịch của người này không rõ ràng, không có cha mẹ vợ con. Ba là người này bị bệnh hen suyễn, cần phải uống thuốc. Bốn là người này ở thời nhà Thanh ít nhất hai mươi năm nhưng chưa từng rời xa Hoàng huyện. Năm là trong đồ dùng tùy thân của người này cũng có một vật giống như ngọc thạch màu trắng.

Nhờ manh mối đầy đủ nên sự thật cũng không khó để suy đoán. Người này rất có thể đến từ cùng một thời kỳ với cậu. Sở dĩ ông ta không chết là vì không khí thời Thuận Trị vẫn chưa tệ đến mức khiến ông ta không thể chịu đựng nổi.

Còn việc người này luôn quanh quẩn ở Hoàng huyện, rất có khả năng là để tìm kiếm cậu.

Nếu giả thuyết này được thành lập, việc người này tìm kiếm cậu sẽ có hai khả năng: Khả năng thứ nhất là bảo vệ cậu. Độ tương đồng gen hai phần mười chứng tỏ người này là tộc nhân phía cha của cậu, có lý do để bảo vệ cậu. Khả năng thứ hai là muốn giết cậu. Cha mẹ cậu đến từ hai bộ lạc khác nhau, sự ra đời của cậu sẽ khiến cả hai bộ lạc này mang nhục, tộc nhân cả hai phía đều có động cơ giết cậu.

Danh tính và động cơ của người này có thể tạm gác lại sau, điểm nghi vấn lớn nhất của chuyện này là việc người này từ thời viễn cổ đến thời Thuận Trị rốt cuộc là vô tình hay hữu ý?

Nếu là vô tình, người này rất có thể đã cùng cậu và cái người chim kia vô tình rơi vào lỗ sâu trong một tình huống ngẫu nhiên nào đó, cả ba cùng biến mất nhưng lại xuất hiện ở cùng một địa điểm tại các niên đại khác nhau.

Nếu là hữu ý thì thật đáng sợ. Điều đó chứng tỏ vào thời viễn cổ có người có thể khống chế và tác động đến thời không, đã có mục đích chia làm hai đợt đưa họ tới đây, chẳng qua là người này vẫn chưa thể kiểm soát chính xác hoàn toàn nên mới tồn tại một mức độ sai lệch nhất định.

“Này, cậu có ăn không? Không ăn là tôi ăn hết đấy.” Vương Hân Nhiên đưa tay ra, trong lòng bàn tay có mấy quả táo tàu.

Ngô Trung Nguyên quay đầu nhìn Vương Hân Nhiên.

“Nhìn tôi làm gì?” Vương Hân Nhiên hỏi.

Ngô Trung Nguyên không nói gì, chỉ chăm chú nhìn cô. Chuyện này quá phức tạp, cậu cần sự giúp đỡ.

“Cậu rốt cuộc có ăn không hả?” Vương Hân Nhiên lại giục.

“Nếu tôi theo cô tới tổng bộ, các người có còn thả tôi ra không...”