Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Viện trưởng Vương đã từng đánh tiếng với viện trưởng ở đây, cộng thêm số tiền viện phí Lâm Thanh Minh còn nợ cũng không quá nhiều, nên bệnh viện tạm thời vẫn chưa hối thúc.
Nhưng vấn đề cấp bách nhất vẫn là phải tìm cách kiếm tiền. Chưa bàn đến chuyện khác, chỉ riêng tiền giường bệnh và chi phí sinh hoạt của Lâm Thanh Minh cùng Hoàng Bình mỗi ngày đã tốn gần hai trăm tệ.
Chẳng mấy chốc, đội bốc xếp cũng sắp được nghỉ Tết. Ông chủ tốt bụng, biết Ngô Trung Nguyên đang thiếu tiền nên đã liên hệ giúp cậu một công việc: đi theo xe tải chở hàng đến Quảng Châu, dọc đường giúp bốc dỡ hàng hóa. Chuyến đi khứ hồi mất nửa tháng, mỗi ngày được trả hai trăm tệ, nếu việc phân phối hàng thuận lợi, chủ xe còn có thể thưởng thêm một chút.
Ngô Trung Nguyên đồng ý ngay. Trước khi đi, cậu quay lại bệnh viện để chào Lâm Thanh Minh và Hoàng Bình.
"Anh à, ngày nào anh cũng nằm đây chắc là chán lắm. Hai cuốn sách này là do sư phụ để lại, lúc rảnh rỗi anh có thể lật ra xem, thú vị lắm đấy." Ngô Trung Nguyên đưa cuốn sách về bắt ma trừ tà và cuốn ghi chép y thuật của sư phụ cho Lâm Thanh Minh.
Lâm Thanh Minh gật đầu: "Ra ngoài nhớ giữ kẽ một chút, đừng quá tin lời người khác."
Ngô Trung Nguyên vâng dạ rồi xách túi ra cửa, Hoàng Bình cũng đi theo tiễn cậu.
Đến chỗ thang máy, Ngô Trung Nguyên đưa năm trăm tệ còn lại trên người cho Hoàng Bình: "Thời gian này thật sự cảm ơn chị rất nhiều, còn làm lụy đến mức chị không thể về quê ăn Tết. Chị cầm lấy số tiền này đi, tiết kiệm một chút mà dùng, đợi tôi về là chúng ta sẽ có tiền thôi."
Hoàng Bình nhận lấy tiền: "Chỗ chị vẫn còn hơn ba trăm nữa."
"Tám trăm cũng không đủ lắm đâu, tôi phải nửa tháng mới về được." Ngô Trung Nguyên hỏi tiếp: "Đúng rồi, dạo này anh tôi đối xử với chị thế nào?"
Hoàng Bình có chút ngượng ngùng, cúi đầu đáp: "Anh ấy tốt lắm."
"Anh ấy có nói gì với chị không?" Ngô Trung Nguyên hỏi thêm. Cậu có thể thấy tâm trạng Hoàng Bình dạo này rất tốt, chắc chắn là có nguyên nhân.
"Cũng chẳng nói gì nhiều." Hoàng Bình càng thêm thẹn thùng.
"Hoạn nạn mới thấy chân tình, nếu chân của anh tôi có thể chữa khỏi, anh ấy nhất định sẽ cưới chị." Ngô Trung Nguyên khẳng định.
"Cho dù anh ấy không khỏi, tôi cũng nguyện ý chăm sóc anh ấy cả đời." Hoàng Bình đỏ mặt: "Mau đi đi, thang máy đến rồi."
Ngô Trung Nguyên mỉm cười bước vào thang máy, rời khỏi bệnh viện.
Chiếc xe cậu đi là một loại xe kéo rơ-moóc cỡ lớn, chỉ có một tài xế. Trên xe chở toàn hàng gấp phải phát đi trước Tết, mà hễ là hàng gấp thì tiền cước vận chuyển đều rất cao, gần như gấp hai đến ba lần giá ngày thường.
Tài xế là một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi tuổi, vẻ ngoài đặc trưng của giới lái xe với khuôn mặt bóng dầu và đầy vẻ phong trần.
Phải chạy xe vào đúng dịp Tết khiến gã tài xế đầy bụng oán hận, dọc đường cứ chửi thề liên tục, thái độ đối với Ngô Trung Nguyên cũng không mấy tốt đẹp.
Ngô Trung Nguyên cũng không chấp nhặt với gã. Cậu hiếm khi đi xa nên phần lớn thời gian đều ngắm phong cảnh ven đường, ít khi trò chuyện với tài xế. Khi đến các trạm điều phối hàng, cậu cũng không lo chuyện bao đồng mà chỉ lẳng lặng bốc dỡ hàng hóa.
Chẳng mấy chốc, thái độ của tài xế đối với Ngô Trung Nguyên đã chuyển biến tốt hơn. Lý do rất đơn giản: Ngô Trung Nguyên không hay xía vào việc của người khác, đôi khi tài xế có chở thêm chút hàng riêng cậu cũng không hé môi nửa lời, khi gã thương lượng tiền cước với người khác thì cậu đều lánh đi chỗ xa.
Những người chạy xe đường dài đều có những quán ăn cố định, những nơi này không chỉ đơn thuần để ăn uống mà còn có thể trú chân, và việc trú chân cũng chẳng hề đơn giản là để ngủ nghỉ.
Người có cuộc sống khó khăn không chỉ có mình cậu, những người phụ nữ đến Tết vẫn không về nhà cũng không ít. Đến đêm, cả tòa nhà đều vang lên những tiếng rên rỉ, nỉ non.
Khi tiếp tục lên đường, trên xe có thêm một người phụ nữ. Người này trang điểm đậm, chỉ mới ngoài hai mươi tuổi, có vẻ rất thân thiết với tài xế. Suốt dọc đường hai người liếc mắt đưa tình, đụng chạm lôi kéo nhau. Ngô Trung Nguyên nằm ngủ trên băng ghế sau, lúc thì ngủ thật, lúc thì giả vờ ngủ, tóm lại là không lên tiếng.
Chạy được hai ngày, người phụ nữ đó xuống xe. Những người phụ nữ này dường như chuyên chạy đi chạy lại trên tuyến đường này, sau khi xuống xe liền chào hỏi rất quen thuộc với những tài xế dừng chân tại đây, nói những lời trêu chọc dâm ô, muốn lại được theo xe lên đường.
Lịch trình hoàn toàn do tài xế nắm giữ, gã nói dừng ở đâu thì dừng ở đó, nói nghỉ bao lâu thì nghỉ bấy lâu. Ngô Trung Nguyên không quản cũng chẳng hỏi, dù sao thời gian quay về cũng đã cố định, nửa tháng sau chắc chắn phải về đến Cao huyện.
Càng đi về phía Nam, nhiệt độ càng cao. Đây là lần đầu tiên Ngô Trung Nguyên đến miền Nam, không khỏi cảm thấy tò mò. Tuy trước đó cậu đã thấy không ít phong tục tập quán miền Nam qua tivi và điện thoại, nhưng khi tận mắt chứng kiến vẫn thấy cảm giác rất khác biệt. Có ba điểm khiến cậu ấn tượng nhất: một là rừng cây ở miền Nam nhiều hơn miền Bắc, hai là đường sá hẹp hơn, và ba là người miền Nam rất thích uống canh, hầu như bữa nào cũng có.
Điểm đến của chuyến này là Quảng Châu. Quảng Châu mang lại cho cậu cảm giác rất lớn nhưng cũng rất chật chội, thêm nữa là trên thân cây hai bên đường đều rũ xuống những sợi râu dài. Hỏi tài xế mới biết đó là một loại cây si.
Sau khi bốc hàng xong, xe bắt đầu quay về. Chạy được hai ngày thì xảy ra chuyện. Khoảng hơn mười một giờ đêm, khi xe đi qua một đoạn đường vắng thì bị người ta chặn lại.
Đối phương có năm người, lái một chiếc xe con cũ nát không có biển số, tất cả đều đội mũ bảo hiểm. Sau khi xuống xe, chúng cầm gậy gộc và mã tấu, đe dọa tài xế phải xuống xe.
"Đúng là xúi quẩy tám đời, lại mẹ nó gặp phải rồi." Tài xế lộ rõ vẻ chán nản cùng cực.
"Đừng xuống." Ngô Trung Nguyên cố gắng ngăn gã lại.
"Haiz," tài xế bất lực lắc đầu, "Cậu yên tâm đi, bọn chúng không giết người đâu, chỉ lấy tiền thôi."
Tài xế xuống xe trước, Ngô Trung Nguyên cũng đi theo sau. Khi cậu vòng sang phía bên trái xe thì thấy gã tài xế đang đếm tiền, nhìn thần sắc của gã thì có vẻ chuyện tương tự đã từng xảy ra trước đó.
"Bọn chúng đòi bao nhiêu?" Ngô Trung Nguyên dùng giọng địa phương hỏi.
"Mười ngàn tệ," tài xế nói, "Lúc về cậu phải làm chứng cho tôi, nếu không chủ xe lại tưởng tôi lừa ông ấy."
Hai người dùng tiếng địa phương trò chuyện nên bọn cướp không hiểu. Một tên trong đó vung vẩy mã tấu, dùng tiếng phổ thông bập bẹ quát mắng hai người đừng có giở trò.
Thấy tài xế đếm một xấp tiền lớn, Ngô Trung Nguyên xót xa không chịu nổi: "Tôi giúp ông đánh đuổi bọn chúng, ông chia cho tôi chút tiền được không?"
Tài xế đang tâm trạng tồi tệ, mất kiên nhẫn mắng: "Đúng là không biết sống chết là gì."
Ngô Trung Nguyên lùi lại phía sau, đồng thời bí mật lấy điện thoại ra, mượn ánh đèn xe chụp lại hình ảnh đám cướp cầm hung khí và cảnh tài xế đang đếm tiền.
Có tên mắt nhạy phát hiện Ngô Trung Nguyên đang chụp lén, liền hò hét xông về phía cậu. Đến gần nơi, hắn tung một cú đá bay, định đạp ngã Ngô Trung Nguyên.
Ngô Trung Nguyên nhanh như chớp tung chân phải, đòn sau đến trước, đá văng tên cướp đang nhảy trên không trung ra ngoài.
Đánh kẻ xấu thì không cần phải kiêng nể gì, cậu cũng lười dùng quyền cước, trực tiếp cướp lấy cây gậy đánh golf của đối phương, không đánh vào chân mà chuyên gõ vào đầu.
Đám người này tuy đều đội mũ bảo hiểm, nhưng một gậy nện xuống cũng khiến trời đất quay cuồng. Một gậy không choáng thì bồi thêm gậy nữa, gõ cho đến khi ngây dại mới thôi.
Đánh xong cậu vẫn chưa buông tha, còn lôi chúng ra trước đầu xe, lột mũ bảo hiểm ra để chụp ảnh từng đứa một. Chụp xong vẫn chưa dừng lại, cậu còn đòi gọi điện báo cảnh sát.
Thời buổi này ai cũng sợ cảnh sát, người tốt sợ, kẻ xấu lại càng sợ hơn. Chúng biết cầu xin chắc chắn không xong nên chủ động đề nghị dàn xếp riêng. Ngô Trung Nguyên tỏ vẻ do dự. Cậu cố ý làm vậy, thực chất là cậu đang muốn tiền.
Bọn cướp thấy cậu do dự liền lập tức móc tiền ra. Một chiếc túi đeo chéo, bao nhiêu tiền bên trong đều được dốc sạch, tạo thành một xấp dày cộm.
Thấy Ngô Trung Nguyên trợn mắt, bọn cướp lầm tưởng cậu chê ít, có tên lại móc thêm một nắm từ túi bao tử ở thắt lưng ra.
Ngô Trung Nguyên bước tới chộp lấy số tiền đó rồi quát: "Cút!"
Kẻ đi cướp lại bị cướp ngược, đám cướp lủi thủi rời đi với khuôn mặt đưa đám.
Gã tài xế sợ bọn chúng quay lại kéo thêm người nên sau khi lên xe vẫn giữ vẻ mặt mếu máo, chân đạp lút ga. Ngô Trung Nguyên cầm số tiền vừa lấy được, trong lòng cũng lo lắng bọn cướp sẽ báo cảnh sát nên im lặng không nói câu nào.
Chạy được mấy trăm dặm, gã tài xế mới rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm, gượng cười nói: "Tiểu đệ, không ngờ cậu lại là cao thủ giấu nghề đấy."
Ngô Trung Nguyên chỉ lắc đầu.
"Tiểu đệ, cậu họ gì thế?" gã tài xế lại hỏi.
Ngô Trung Nguyên vẫn lắc đầu. Suốt những ngày qua, gã tài xế chưa từng hỏi tên cậu, cũng chưa bao giờ gọi tên, mỗi lần cần gì chỉ toàn gọi: "Này, lại đây."
"May mà có cậu đấy." Gã tài xế cảm thán.
"Không có gì." Ngô Trung Nguyên tùy miệng đáp lại.
Thấy Ngô Trung Nguyên không muốn trò chuyện, gã tài xế cũng không làm phiền thêm.
Trời sáng, xe dừng lại ăn cơm, Ngô Trung Nguyên ném chiếc gậy dùng tối qua xuống hố phân của nhà vệ sinh công cộng, rồi tranh thủ đếm lại số tiền "dàn xếp riêng" đêm qua. Tổng cộng là hai mươi lăm ngàn tệ!
Có tiền rồi, việc đầu tiên Ngô Trung Nguyên nghĩ đến là tìm chỗ nạp thẻ điện thoại. Ngày thứ ba sau khi xuất phát, điện thoại của cậu đã bị trừ tiền thuê bao đến mức khóa máy, mấy ngày nay cậu hoàn toàn không liên lạc được với Lâm Thanh Minh.
Nhưng đúng dịp Tết, các điểm đại lý đều đóng cửa, chẳng có nơi nào nạp tiền. Cậu định nhờ tài xế nạp giúp qua mạng, nhưng nghĩ lại thì thôi, cậu không muốn để gã biết số điện thoại của mình.
Ăn sáng xong, hai người tiếp tục lên đường. Gã tài xế rút ra mười ngàn tệ: "Tiểu đệ, chỗ này cho cậu."
Ngô Trung Nguyên nhìn xấp tiền, không nhận ngay mà hỏi: "Chuyến này chủ xe kiếm được bao nhiêu?"
Gã tài xế không ngờ cậu lại hỏi vậy, thoáng sững sờ nhưng vẫn trả lời: "Tầm năm sáu chục ngàn."
"Bình thường một chuyến kiếm được bao nhiêu?" Ngô Trung Nguyên hỏi tiếp.
"Chỉ khoảng hơn hai mươi ngàn thôi." Gã tài xế đáp.
"Vậy được rồi, số tiền này hai chúng ta chia đôi." Ngô Trung Nguyên đề nghị.
Gã tài xế đương nhiên vui vẻ đồng ý, gã đưa cho Ngô Trung Nguyên năm ngàn, tự giữ lại năm ngàn. Sau đó, gã xin Ngô Trung Nguyên mấy bức ảnh chụp đêm qua để đem về làm bằng chứng "quyết toán" với chủ xe. Điện thoại của Ngô Trung Nguyên đang hết tiền không gửi được ảnh, nên gã tài xế đành dùng điện thoại của mình chụp lại từ màn hình máy cậu.
Biết Ngô Trung Nguyên không phải hạng người tầm thường, gã tài xế rất muốn kết giao. Tối đến khi nghỉ chân, gã còn gọi một cô gái đến bầu bạn với cậu. Ngô Trung Nguyên không có hứng thú với cô ta, nhưng lại rất có hứng thú với cái điện thoại của cô ta. Cậu mượn máy gọi liên tiếp ba cuộc, nhưng chẳng cuộc nào thông.
Cậu gọi cho Vương Hân Nhiên đầu tiên, sau đó là Lâm Thanh Minh, cuối cùng là Hoàng Bình. Số của Vương Hân Nhiên báo tạm ngừng phục vụ, còn số của Lâm Thanh Minh và Hoàng Bình đều báo tắt máy.
Ngô Trung Nguyên trả lại điện thoại cho cô gái kia, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi. Nếu điện thoại của Lâm Thanh Minh và Hoàng Bình báo hết tiền thì cậu còn đỡ lo, vì trước đó cả ba đã lâm vào đường cùng, ngay cả tiền sinh hoạt cũng chẳng có. Nhưng đằng này lại báo tắt máy, chứng tỏ điện thoại vẫn còn tiền, chỉ là họ chủ động tắt đi.
Không ổn rồi, chắc chắn đã xảy ra chuyện.
Cô gái kia chẳng biết nhìn sắc mặt, thấy tâm trạng Ngô Trung Nguyên không tốt vẫn cứ sán lại gần. Ngô Trung Nguyên đuổi đi, cô ta còn chai mặt không chịu rời, mãi đến khi cậu đưa cho hai mươi tệ, cô ta mới lầu bầu chửi rủa rồi bỏ đi.
Lúc này Ngô Trung Nguyên chỉ hận không thể lập tức bay về, nhưng đang dịp Tết, chẳng có cách nào nhanh hơn. Cậu chỉ còn cách hối thúc tài xế chạy nhanh nhất có thể, những chuyến hàng không cần thiết đều bỏ qua.
Gã tài xế cũng chẳng còn tâm trí đâu mà gom thêm hàng dọc đường, chỉ lo dỡ hàng rồi chạy tiếp. Hai ngày sau, họ đã về tới Cao huyện.
Chủ xe đến nhận xe, thanh toán cho Ngô Trung Nguyên ba ngàn tệ tiền công, không dư một xu. Trong mắt lão ta không phải là mình đã kiếm được gấp đôi ngày thường, mà là chuyến này bị cướp mất mười ngàn tệ.
Cầm tiền trong tay, Ngô Trung Nguyên lập tức lao đến bệnh viện. Hiện giờ cậu có ba mươi ba ngàn tệ, trả xong nợ cho bệnh viện chắc vẫn còn dư một ít.
Cậu chạy thục mạng tới bệnh viện, hớt hải xông vào phòng bệnh nhưng lại thấy cả Lâm Thanh Minh và Hoàng Bình đều không có ở đó, giường bệnh đã có người khác nằm.
Trong lòng nóng như lửa đốt, cậu chạy vội đến trạm trực của y tá: "Y tá, anh tôi đâu rồi?"
Cô y tá trực ca hôm đó nhận ra cậu: "Bệnh nhân tự ý xuất viện rồi. Cậu về đúng lúc lắm, mau thanh toán nốt viện phí đi."
"Xuất viện?" Ngô Trung Nguyên trợn tròn mắt sửng sốt: "Chuyện từ bao giờ?"
"Chắc cũng ba bốn ngày rồi." Cô y tá trả lời không chắc chắn lắm.
"Ai đến đón họ vậy?" Ngô Trung Nguyên dồn dập hỏi.
"Đợi chút, hôm đó không phải ca tôi trực." Nói rồi cô y tá gọi tên một đồng nghiệp khác.
Một cô gái trẻ từ trong phòng bước ra, chính là người trực ca hôm đó. Theo lời cô ấy, cả ngày hôm đó không hề thấy bóng dáng Hoàng Bình đâu, đến đêm thì Lâm Thanh Minh cũng biến mất. Sau đó họ kiểm tra camera giám sát thì thấy Lâm Thanh Minh tự rời đi lúc hơn mười một giờ đêm.
Nghe y tá kể xong, ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu Ngô Trung Nguyên là liệu có phải Hoàng Bình bị bắt cóc không. Nhưng rồi cậu lại gạt đi, vì chẳng ai có động cơ để bắt cóc chị ấy cả.
Bệnh viện sợ nhất là bị quỵt nợ, thấy cậu đã về, bác sĩ cũng ra khuyên cậu sớm trả sạch nợ nần. Dù đang sốt ruột nhưng Ngô Trung Nguyên vẫn xuống tầng một thanh toán hóa đơn. Hết gần ba mươi ngàn tệ, cậu còn lại hơn ba ngàn.
Sau khi trả tiền, Ngô Trung Nguyên quay lại tầng lầu phòng bệnh cũ. Lúc này bác sĩ và y tá đều biết cậu đã thanh toán xong xuôi. Một người giữ chữ tín luôn nhận được sự tôn trọng, biết cậu bị mất liên lạc với Lâm Thanh Minh, họ cố gắng hồi tưởng lại mọi chi tiết ngày hôm đó để cậu tham khảo.
Hoàng Bình rời bệnh viện từ sáng sớm, trước khi đi còn gọi điện cho nhà bếp của bệnh viện đặt sẵn một phần cơm trưa cho Lâm Thanh Minh.
Manh mối này rất quan trọng, nó cho thấy khi rời đi, Hoàng Bình đã biết mình sẽ không thể quay lại trước buổi trưa.
Còn một chi tiết nữa cũng rất đáng chú ý, đó là có y tá nghe thấy chuông điện thoại của Lâm Thanh Minh reo vào đêm hôm đó. Có nghĩa là anh ấy đã nhận được một cuộc gọi, sau đó mới lê lết cái chân đau rời khỏi bệnh viện.
Có được manh mối, Ngô Trung Nguyên lập tức xuống lầu nạp tiền điện thoại, sau đó gửi tin nhắn cho Triệu Dĩnh, nhờ cô giúp tra cứu số điện thoại đã gọi cho Lâm Thanh Minh đêm đó.
Rất nhanh, Triệu Dĩnh đã phản hồi. Đêm đó, Lâm Thanh Minh nhận được cuộc gọi từ một số điện thoại cố định, cuộc gọi kéo dài hai phút mười lăm giây. Đó là số điện thoại bàn của khoa Ngoại, bệnh viện Hoàng huyện.
Ngô Trung Nguyên tức tốc bắt xe về Hoàng huyện. Trên xe, cậu gọi ngay cho viện trưởng Vương, nhờ ông kiểm tra xem tại sao đêm đó khoa Ngoại lại gọi cho Lâm Thanh Minh.
Chưa đầy năm phút sau, viện trưởng Vương gọi lại: "Có một bệnh nhân tên là Hoàng Bình bị ngã lầu, được đưa đến bệnh viện chúng tôi cấp cứu. Trên người cô ấy không có thông tin liên lạc của người thân, trong điện thoại mang theo chỉ lưu đúng hai số, một là của cậu, số còn lại chính là số điện thoại cậu vừa hỏi."
Nghe xong, Ngô Trung Nguyên cảm thấy lạnh toát cả sống lưng: "Ngã lầu? Ngã ở đâu? Ai đã làm chuyện này?"
"Sự việc xảy ra tại tòa nhà văn phòng của xưởng may Quang Nguyên, nguyên nhân ngã lầu vẫn chưa rõ. Người này có quan hệ thế nào với cậu?" Viện trưởng Vương hỏi.
"Chị ấy là chị dâu tôi. Chị ấy giờ sao rồi?" Ngô Trung Nguyên gấp gáp hỏi.
"Tình hình không khả quan lắm, chấn thương vùng đầu rất nghiêm trọng. Tuy đã qua cơn nguy kịch nhưng bệnh nhân không có phản ứng với kích thích bên ngoài, cũng không có nhịp thở tự nhiên." Viện trưởng Vương nói.
"Ý ông là sao, viện trưởng Vương?" Ngô Trung Nguyên đã hoàn toàn mụ mị đầu óc.
"Không loại trừ khả năng đã chết não..."