Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nghe tiếng kêu thét của gã áo hoa, cả hai vội vàng quay đầu lại. Chỉ thấy gã đang đứng bên mép hố với vẻ mặt như vừa gặp ma, vì quá sợ hãi mà đánh rơi cả điện thoại, suýt chút nữa là quay đầu bỏ chạy.
Thấy cảnh này, hai người ôm theo sự nghi hoặc tiến về phía miệng hố. Nếu trong quan tài chỉ là hài cốt người bình thường, gã áo hoa tuyệt đối không sợ hãi đến mức này, bởi trước khi chụp ảnh gã đã biết bên dưới có quan tài. Có vẻ như gã đã nhìn thấy thứ gì đó nằm ngoài dự tính.
Tuy nhiên, dựa vào việc gã áo hoa không lập tức bỏ chạy, có thể thấy thứ trong quan tài dù đáng sợ nhưng vẫn chưa bằng nỗi ám ảnh bị đe dọa đánh gãy chân.
Thấy hai người đi tới, gã áo hoa cuống quýt vẫy tay: "Mau nhìn đi, hai cậu mau nhìn đi!"
"Cái gì thế?" Ngô Trung Nguyên tùy miệng hỏi.
"Sư phụ cậu, sư phụ cậu..." Gã áo hoa ấp úng không nói nên lời.
Ngô Trung Nguyên vốn dĩ đã nghi ngờ, thấy vẻ mặt này của gã lại càng thêm thắc mắc. Gã ngập ngừng như vậy chắc chắn là đang cân nhắc từ ngữ, sợ nói sai sẽ mạo phạm đến sư phụ của hai người. Điều này cũng chứng tỏ trong quan tài vẫn là hài cốt người, chẳng lẽ là một xác chết nam chưa phân hủy?
Vì nóng lòng muốn biết sự thật, Ngô Trung Nguyên bước đi rất nhanh. Đến bên mép hố, cậu cúi đầu nhìn xuống, vừa nhìn thấy liền cau chặt mày. Hóa ra cậu đã đoán sai, trong quan tài không phải thi thể nguyên vẹn mà là hài cốt đã mục rữa. Đây là bộ xương của một người đàn ông trưởng thành, giống con người đến chín phần, điểm khác biệt duy nhất nằm ở phần mặt, chính xác hơn là cái miệng. Nói là miệng cũng không đúng, bởi hài cốt này không có miệng người mà là một chiếc mỏ chim, dài khoảng mười centimet, màu xám vàng, nhọn hoắt và sắc lẹm, trông rất giống mỏ của các loài chim săn mồi như ưng hay chuẩn.
Trong lúc Ngô Trung Nguyên cúi xuống nhìn, Lâm Thanh Minh cũng làm hành động tương tự. Sau khi nhìn rõ tình hình trong quan tài, hai huynh đệ lại kinh ngạc nhìn nhau. Bộ hài cốt này quả thực quá quái dị, hèn gì gã áo hoa lại sợ đến hồn xiêu phách lạc như vậy.
Đến lúc này, gã áo hoa vẫn đinh ninh bộ hài cốt trong quan tài chính là sư phụ của họ: "Sư phụ các cậu sao lại thành... ồ, tôi biết rồi, sư phụ cậu là đạo sĩ, đây chắc chắn là vũ hóa thành tiên rồi."
Nếu phủ nhận bộ hài cốt này không phải sư phụ thì sẽ kéo theo rắc rối về nơi chôn cất thật sự của ông. Ngô Trung Nguyên vốn đang lo lắng, nghe gã nói vậy liền thuận nước đẩy thuyền, ném cho gã một ánh mắt thâm sâu khó lường: "Thiên cơ bất khả lộ."
"Hiểu, tôi hiểu, tôi hiểu mà!" Gã áo hoa gật đầu lia lịa.
Tiếng động cơ máy xúc rất ồn, tên lưu manh lái xe không nghe thấy ba người nói gì, nhưng thấy biểu cảm của họ khác lạ liền tò mò thò nửa người ra khỏi cabin, muốn ngó xuống đáy hố xem sao.
Gã áo hoa thấy vậy lập tức quát lớn: "Nhìn người chết là xui xẻo lắm đấy, chui vào ngay cho tao!"
Đuổi được tên đàn em vào lại cabin, gã áo hoa nhìn Ngô Trung Nguyên với ánh mắt dò hỏi.
Do vết thương trên đầu vẫn đang rỉ máu, Ngô Trung Nguyên cảm thấy hơi choáng váng, không còn tâm trí để nán lại tìm hiểu thêm, cậu xua tay với gã áo hoa: "Chôn lại đi."
"Điện thoại của tôi!" Gã áo hoa chỉ vào quan tài dưới hố. Lúc nãy do quá hoảng sợ, khi chụp ảnh gã đã lỡ tay làm rơi điện thoại vào thẳng trong quan tài.
Ngô Trung Nguyên không muốn xuống đó: "Có nhặt lên thì ông còn dùng được nữa không?"
Cậu vừa dứt lời, giọng của Lâm Thanh Minh đã vang lên bên cạnh: "Lại đây."
Ngô Trung Nguyên quay người bước tới. Khi cậu lại gần, Lâm Thanh Minh chỉ vào nửa mảnh nắp quan tài đang vướng trên răng gầu máy xúc, ra hiệu cho cậu quan sát kỹ.
Nhìn kỹ một hồi, Ngô Trung Nguyên đầy nghi hoặc nhìn Lâm Thanh Minh. Thời nay quan tài đã rất hiếm thấy, ít ai am hiểu về thứ này, nhưng hai huynh đệ họ lại cực kỳ rành rẽ. Bởi lẽ lúc sinh thời, sư phụ đã từng tự tay đóng quan tài cho mình ngay trước mặt hai người. Theo quy tắc âm dương ngũ hành, đồ sắt mang sát khí nên quan tài không được dùng đinh, mà phải dùng mộng mòi để liên kết cố định. Phần chốt nêm trên mộng mòi của nắp quan tài này là một loại gỗ nam màu vàng kim, còn bản thân nắp quan tài là gỗ tạc địa phương. Những chất liệu này hoàn toàn trùng khớp với bộ quan tài sư phụ từng đóng, ngay cả kiểu dáng mộng mòi cũng giống hệt. Điều này chứng tỏ bộ quan tài này rất có thể do chính tay sư phụ chôn xuống khi còn sống.
Bộ hài cốt bên trong là ai, có quan hệ gì với sư phụ, cả hai đều không biết gì cả, vì sư phụ chưa bao giờ nhắc đến chuyện này.
Sau một hồi nhìn nhau, Lâm Thanh Minh nháy mắt với Ngô Trung Nguyên. Hai người hợp lực gỡ nửa mảnh nắp quan tài ra khỏi gầu xúc, khiêng đến đặt cạnh hố đất.
"Cái điện thoại..." Gã áo hoa vẫn còn tiếc của.
"Đừng lấy nữa, coi như tặng cho sư phụ tôi đi." Ngô Trung Nguyên không muốn giúp gã lấy lại, chủ yếu là vì sợ gã đã kịp chụp được ảnh trước khi đánh rơi.
"Tặng thì được, nhưng lỡ có ai gọi đến, xin ngài đừng có nghe máy nhé." Gã áo hoa mếu máo.
Ngô Trung Nguyên chẳng buồn đáp lời, cậu nghiêng người nhảy xuống đáy hố nhặt chiếc điện thoại lên. Vốn định nhét tạm vào túi, nhưng liếc mắt một cái, cậu phát hiện trong quan tài có một vật màu trắng giống như ngọc thạch, liền ném điện thoại lên cho gã áo hoa ở phía trên. Nhân lúc gã mải đón lấy điện thoại, cậu nhanh tay nhặt vật màu trắng kia giấu vào túi áo.
Cậu làm vậy hoàn toàn là do hiếu kỳ. Lâm Thanh Minh đương nhiên nhìn thấy nhưng cũng không ngăn cản, y nhảy xuống cùng cậu đậy nắp quan tài lại cho ngay ngắn.
Sau khi nhảy ra khỏi hố, Ngô Trung Nguyên lại lảo đảo một cái. Cú gậy vào đầu lúc nãy khá nặng, dù đã băng bó sơ sài nhưng máu vẫn đang thấm ra ngoài.
Lâm Thanh Minh đưa tay đỡ lấy Ngô Trung Nguyên, quay sang nhìn gã áo hoa: "Mở điện thoại ra."
Gã áo hoa lờ mờ đoán được Lâm Thanh Minh muốn kiểm tra cái gì, vội vàng nhập mật mã rồi đưa điện thoại tới: "Chưa chụp, tôi chưa kịp chụp gì cả, thiên cơ bất khả lộ mà."
Lâm Thanh Minh không nói gì, sau khi xác nhận xong liền trả điện thoại lại cho gã.
Gã áo hoa nhận lấy điện thoại rồi quay sang quát một tiếng, máy xúc bắt đầu lấp đất. Cái máy lớn này đào nhanh mà lấp cũng nhanh, chỉ loáng một cái đã san bằng mặt hố.
Gã áo hoa vẫn còn nơm nớp lo sợ, sau khi hố được lấp xong, gã chắp tay liên tục vái lạy về phía ngôi mộ.
"Nhổ đứt hai cái cây này mang đi, trong vòng trăm mét phải lật tung đất lên hết cho tôi." Lâm Thanh Minh trầm giọng ra lệnh.
Gã áo hoa vâng dạ ríu rít, cũng không dám hỏi tại sao. Gã thừa biết Lâm Thanh Minh làm vậy là vì không muốn ai biết vị trí chôn cất cụ thể của sư phụ hai người, chỉ có điều gã không hề hay biết rằng thứ nằm trong quan tài khi nãy vốn dĩ không phải sư phụ họ.
Máy xúc vẫn đang bận rộn làm việc, hai huynh đệ đi về phía đống đổ nát của ngôi nhà để lục tìm xem còn đồ dùng hay vật dụng nào có thể sử dụng được không.
Ngô Trung Nguyên vì mất máu quá nhiều nên không còn sức lực, sau khi bê vài tảng đá, cậu cảm thấy kiệt sức nên ngồi bệt xuống một góc đống đổ nát.
Gã áo hoa sau khi bái lạy xong ở phía đông lại chạy tới trước đống đổ nát chắp tay vái lấy vái để, sau đó mặt dày sán lại gần Ngô Trung Nguyên: "Hì hì, tiểu huynh đệ, à không, tiểu đạo sĩ, tiểu đạo trưởng, tôi đúng là mắt chó không thấy thái sơn, mạo phạm đến thần tiên rồi. Tôi xin đền bù, đền thêm thật nhiều, cậu xem có được không?"
"Ông sợ bị báo ứng à?" Ngô Trung Nguyên tức giận nói. Một người dù tính tình tốt đến đâu cũng không thể khách sáo với kẻ vừa phá nhà mình, huống hồ cậu vốn chẳng phải hạng hiền lành gì.
"Sợ, tôi sợ lắm." Gã áo hoa ngượng ngùng gật đầu.
"Phá nhà người sống, đào mộ người chết đều là những việc tổn âm đức nhất. Nếu ông thực sự tin vào báo ứng thì không nên kiếm loại tiền thất đức này." Ngô Trung Nguyên nghiêm giọng.
Nghe Ngô Trung Nguyên nói gay gắt, gã áo hoa sợ đến mức run bẩy bẩy. Thực ra trước đây gã chẳng tin gì vào chuyện báo ứng, nhưng giờ thì đã tin sái cổ. Sở dĩ gã tin là vì đã tận mắt nhìn thấy bộ hài cốt có mỏ chim kia. Trong mắt gã, hiện tượng kỳ dị này hoàn toàn trùng khớp với những lời đồn đại về việc các đạo sĩ sau khi chết sẽ vũ hóa thành tiên. Vũ hóa chẳng phải là biến thành chim sao? Ít nhất thì gã cũng nghĩ như vậy.
"Tôi sẽ bảo người mang tiền đến ngay." Cách duy nhất mà gã áo hoa có thể nghĩ ra để chuộc lỗi là dùng tiền.
Ngô Trung Nguyên có chút dao động. Con người ta thiếu cái gì thì sẽ để tâm đến cái đó, khách quan mà nói, hai huynh đệ họ quả thực đang rất cần tiền.
Trong khi Ngô Trung Nguyên còn đang phân vân thì Lâm Thanh Minh lại không hề lưỡng lự: "Những gì thuộc về chúng tôi thì một xu cũng không được thiếu. Còn những gì không phải của mình, chúng tôi tuyệt đối không lấy một đồng."
Nghe Lâm Thanh Minh nói vậy, gã áo hoa càng thêm hoảng sợ. Gã cũng nhận ra Ngô Trung Nguyên dễ nói chuyện hơn Lâm Thanh Minh nên nhìn cậu bằng ánh mắt van nài.
Ngô Trung Nguyên quay đầu sang chỗ khác, không nhìn gã. Dù hai người chỉ cách nhau ba tuổi nhưng cậu rất nghe lời Lâm Thanh Minh. Một khi Lâm Thanh Minh đã bảo không lấy thì chắc chắn là không lấy.
"Tiểu đạo trưởng." Gã áo hoa vừa chột dạ vừa sợ hãi, lại chắp tay vái Ngô Trung Nguyên thêm cái nữa.
Thấy dọa gã cũng hòm hòm rồi, Ngô Trung Nguyên mới mở lời: "Thôi được rồi, ông cũng đừng sợ hãi quá. Để sư phụ lộ diện một lần cũng chưa đến mức ảnh hưởng đến việc ngài vũ hóa, nhưng nếu để hài cốt lộ ra lần nữa thì cứ đợi họa lây đến con cháu đi."
Gã áo hoa nghe xong vừa mừng vừa sợ: "Cậu cứ yên tâm, từ giờ trở đi, ngày nào tôi cũng sẽ cử người đến trông coi."
"Ông định làm cho người ta nghi ngờ hay sao?" Ngô Trung Nguyên chán nản lắc đầu.
"Vậy phải làm thế nào?" Gã áo hoa ngơ ngác.
"Thôi được rồi, ông tự liệu mà làm đi." Ngô Trung Nguyên mất kiên nhẫn xua tay.
Trong lúc hai người nói chuyện, Lâm Thanh Minh vẫn luôn lục lọi trong đống đổ nát. Đồ đạc trong nhà hầu như đã bị đập nát hết, chẳng tìm được gì dùng được, thu hoạch duy nhất là một chồng sách, lớn nhỏ có hơn mười quyển.
Lâm Thanh Minh bước ra khỏi đống đổ nát, đặt chồng sách xuống bên cạnh Ngô Trung Nguyên: "Anh không có thời gian đọc, ở mỏ cũng không có chỗ để, em giữ lấy đi."
"Ở đâu ra thế anh?" Ngô Trung Nguyên vỗ vỗ lớp bụi bẩn trên sách.
"Chắc là từ trên trần nhà rơi xuống." Lâm Thanh Minh tùy miệng đáp.
Sau khi phủi sạch bụi, cậu thấy quyển nằm trên cùng là một bản "Đạo Đức Kinh" đóng bằng chỉ. Chồng sách này chắc hẳn là kinh thư Đạo gia mà sư phụ sưu tầm khi còn sống.
"Anh, em hơi mệt, mình đi thôi." Ngô Trung Nguyên nói. Thực tế không phải cậu mệt mà là do mất máu quá nhiều dẫn đến tinh thần uể oải.
Lâm Thanh Minh gật đầu, tiến về phía chiếc mô tô, Ngô Trung Nguyên xách chồng kinh thư đi theo phía sau.
"Hai cậu đi ngay à?" Gã áo hoa cũng lạch bạch chạy theo sau.
"Sao, ông còn muốn mời chúng tôi ăn cơm à?" Ngô Trung Nguyên nói giọng khó chịu.
"Chỉ sợ hai vị không nể mặt thôi." Gã áo hoa cười gượng.
"Ông đoán đúng rồi đấy." Ngô Trung Nguyên đáp.
Lâm Thanh Minh nổ máy xe, Ngô Trung Nguyên ngồi lên phía sau. Chiếc mô tô lao xuống núi, đi về hướng đông.
Nhìn theo bóng hai người xuống núi, gã áo hoa quay lại quát máy xúc: "Cào bằng mặt đất là được rồi, mày định đào sâu ba thước thật đấy à? Làm cho nhanh rồi biến lẹ đi, đúng là đen đủi tám đời mà."
Chẳng mấy chốc, chiếc mô tô rời khỏi đường làng, rẽ ra đường thị trấn. Ngô Trung Nguyên lên tiếng hỏi: "Anh, anh bảo thứ trong quan tài kia là gì? Nó có quan hệ gì với sư phụ mình nhỉ?"
"Lúc sinh thời sư phụ không nói với chúng ta thì nghĩa là ngài không muốn chúng ta biết, đừng hỏi nữa." Lâm Thanh Minh nói.
Ngô Trung Nguyên không nén nổi trí tò mò, lại nói tiếp: "Anh có để ý là người đó được chôn cất trong tình trạng khỏa thân không? Nếu có mặc quần áo thì không đời nào lại phân hủy sạch sành sanh không để lại chút dấu vết nào như vậy."
"Em đã lấy thứ gì từ trong quan tài thế?" Lâm Thanh Minh không trả lời mà hỏi ngược lại.
Ngô Trung Nguyên lấy vật màu trắng trong túi ra, chăm chú quan sát. Vật này có hình tròn dẹt, hình dáng không mấy quy tắc, bề mặt rất nhẵn nhụi.
"Một viên đá nhỏ, cũng có thể là ngọc." Ngô Trung Nguyên đưa cho Lâm Thanh Minh xem.
Lâm Thanh Minh không mảy may hứng thú, mắt vẫn nhìn thẳng về phía trước để lái xe: "Sau này đừng có lấy đồ của người chết."
"Vâng." Ngô Trung Nguyên đáp một tiếng.
Đến thị trấn, Lâm Thanh Minh tìm một trạm y tế để xử lý lại vết thương cho Ngô Trung Nguyên. Vết thương vừa sâu vừa dài, cần phải khâu lại, nhưng khâu thì phải cạo trọc đầu, Ngô Trung Nguyên thấy xấu xí nên không chịu, cuối cùng chỉ sát trùng và cầm máu đơn giản.
Sau khi ăn tạm thứ gì đó ở thị trấn, Lâm Thanh Minh chạy chiếc mô tô mượn được về mỏ, còn Ngô Trung Nguyên xách chồng sách cũ lên xe khách quay về huyện.
Lên xe không lâu, Ngô Trung Nguyên đã mơ màng ngủ thiếp đi.
Đến khi tỉnh lại, cậu kinh ngạc phát hiện mình không còn ở trên xe khách nữa mà đang nằm trên giường bệnh của bệnh viện.
Phòng bệnh rất lớn, chỉ có duy nhất chiếc giường của cậu. Xung quanh giường đứng đầy các bác sĩ và y tá, tuổi tác đều đã khá lớn, vây quanh một vòng chừng mười mấy người.
"Sao tôi lại ở đây?" Ngô Trung Nguyên thắc mắc ngồi dậy.
"Cháu đang truyền dịch, đừng cử động lung tung." Một nữ y tá trưởng có hai vạch trên mũ tiến lại gần nói: "Cháu bị ngất xỉu trên xe, là tài xế đã đưa cháu đến bệnh viện đấy."
"Vâng." Ngô Trung Nguyên gật đầu, nhưng sau đó cậu phát hiện mọi người đều nhìn mình bằng ánh mắt kỳ lạ: "Mọi người nhìn cháu làm gì thế ạ?"
Không ai trả lời.
Dưới sự chú ý khác thường của mọi người, Ngô Trung Nguyên bắt đầu thấy căng thẳng. Nếu chỉ là vết thương ngoài da đơn giản thì không thể nào lại có nhiều bác sĩ đến vậy: "Cháu bị mắc bệnh gì hiểm nghèo rồi sao?"
"Không hẳn vậy." Một bác sĩ già cao gầy bước đến bên giường Ngô Trung Nguyên: "Chàng trai, ta hỏi cháu chuyện này."
"Chuyện gì ạ?" Ngô Trung Nguyên càng thêm căng thẳng, bởi cậu có thể nhận ra bác sĩ già này tuy nói năng rất hòa nhã nhưng tâm trạng lại đang vô cùng kích động.
"Từ nhỏ tới lớn cháu đã từng đi xét nghiệm máu lần nào chưa..."