Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sau khi nghe bác sĩ già nói xong, Ngô Trung Nguyên liền sốt sắng hỏi ngược lại: "Sao thế ạ? Máu của cháu có vấn đề gì sao?"
Bác sĩ già hơi nhíu mày, quay sang nhìn mấy vị đồng nghiệp bên cạnh, thấy họ không có phản ứng gì mới quay lại nói với Ngô Trung Nguyên: "Cháu cứ yên tâm, cháu rất khỏe mạnh, chỉ là do mất máu quá nhiều dẫn đến ngất xỉu thôi."
"Vậy sao ông lại hỏi cháu đã từng xét nghiệm máu bao giờ chưa?" Ngô Trung Nguyên truy hỏi.
"Cháu cứ trả lời ta trước đã, trước đây cháu đã từng đi xét nghiệm máu lần nào chưa?" Bác sĩ già cười có chút gượng gạo.
"Mấy năm trước trong đợt khám sức khỏe ở làng, cháu có đi xét nghiệm nhóm máu, cháu thuộc nhóm máu A." Ngô Trung Nguyên đáp.
Bác sĩ già gật đầu: "Chuyện này chúng ta biết rồi. Ngoài lần xét nghiệm nhóm máu đơn giản đó ra, cháu đã bao giờ làm xét nghiệm huyết đồ chi tiết hơn chưa?"
"Chưa ạ, cháu chưa bao giờ phải nằm viện." Ngô Trung Nguyên lắc đầu, nhưng ngay sau đó cậu bỗng giật mình nghĩ đến một chuyện: "Không lẽ... mọi người truyền nhầm máu cho cháu rồi sao?"
"Không có, không có đâu." Bác sĩ già xua tay: "Chúng ta hoàn toàn chưa dám truyền máu cho cháu."
Nghe bác sĩ già nói vậy, tim Ngô Trung Nguyên lại thắt lại: "Bác sĩ, ông cứ nói thật cho cháu đi, cháu rốt cuộc bị làm sao?"
Bác sĩ già không trả lời, một nữ bác sĩ khoảng chừng bốn mươi tuổi đứng bên cạnh lên tiếng tiếp lời: "Nói ra cháu đừng quá căng thẳng, trước khi truyền máu, chúng tôi đã kiểm tra kỹ huyết đồ của cháu và phát hiện máu của cháu không giống người thường cho lắm."
"Hả? Thế nào gọi là không giống người thường?" Ngô Trung Nguyên sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu.
Thấy đã làm Ngô Trung Nguyên sợ hãi, nữ bác sĩ vội vàng bổ sung đính chính: "Ý là không giống với những người bình thường khác."
"Không giống người bình thường là như thế nào ạ?" Ngô Trung Nguyên dồn dập hỏi.
Bác sĩ già lúc nãy lại lên tiếng: "Chuyện này liên quan đến rất nhiều chỉ số kiểm tra huyết đồ, nói ra thì cực kỳ phức tạp."
Ngô Trung Nguyên vừa mới tỉnh lại lại phải chịu thêm cú sốc, đầu óc có chút choáng váng: "Phức tạp quá thì ông đừng nói nữa, cứ trực tiếp cho cháu biết nó có ảnh hưởng gì đến cháu không thôi."
"Máu của cháu cực kỳ đặc biệt, một khi mất máu quá nhiều sẽ không có nguồn máu nào để bổ sung được." Bác sĩ già nói xong, thấy Ngô Trung Nguyên chưa kịp hiểu ra, liền bổ sung thêm một câu: "Nói một cách đơn giản là không ai có thể truyền máu cho cháu cả. Theo như hiện tại thì đây là ảnh hưởng lớn nhất đối với cháu."
"Vậy còn những ảnh hưởng nhỏ thì sao ạ?" Ngô Trung Nguyên hỏi tiếp.
"Hiện tại vẫn chưa thể xác định được, nhưng chúng tôi đã cử người chuyên trách mang mẫu máu của cháu lên tỉnh để xét nghiệm rồi, tối nay sẽ có kết quả thôi." Bác sĩ già cho biết.
Ngô Trung Nguyên không hỏi thêm nữa, lúc này tâm trạng cậu đã bình tĩnh trở lại. Mấy năm trước cậu đúng là đã xét nghiệm nhóm máu và biết mình thuộc nhóm máu A, điều đó chứng tỏ máu của mình không có vấn đề gì lớn, ít nhất cũng thuộc một trong những nhóm máu phổ biến. Cho dù có vấn đề nhỏ thì chắc cũng chẳng ảnh hưởng gì nhiều.
Bác sĩ già vẫy tay ra hiệu cho những vị bác sĩ đang vây quanh giường, họ cầm theo kẹp hồ sơ rời khỏi phòng bệnh, cuối cùng chỉ còn lại ba người: bác sĩ già, nữ bác sĩ khoảng bốn mươi tuổi và y tá trưởng có hai vạch trên mũ.
Đợi mọi người đi hết, ba người họ kéo ghế ngồi xuống bên cạnh giường bệnh. Bác sĩ già mở lời: "Chàng trai, chúng ta có thể trò chuyện một chút được không?"
"Không được đâu ạ, cháu không có tiền, không ở nổi bệnh viện, cháu phải đi đây." Ngô Trung Nguyên định bước xuống giường.
"Cháu đang truyền dịch, đừng có cử động lung tung." Y tá trưởng tiến lên ngăn cản: "Tình trạng của cháu cần phải ở lại bệnh viện theo dõi thêm vài ngày nữa."
"Mọi người rốt cuộc muốn theo dõi cái gì chứ?" Ngô Trung Nguyên bắt đầu thấy bực bội.
Bác sĩ già cũng tiến lên giúp đỡ khuyên ngăn: "Cháu đừng vội, chúng ta cần quan sát xem sự bất thường trong huyết đồ của cháu có phải do vết thương ở đầu gây ra hay không."
Kim tiêm vẫn đang cắm trên tay, Ngô Trung Nguyên không thể tự ý rút ra được, chỉ đành tức giận nhìn bác sĩ già: "Nếu cháu không cho mọi người theo dõi thì sao?"
Bác sĩ già tỏ vẻ lúng túng: "Cháu đừng hiểu lầm, chúng ta chỉ muốn có trách nhiệm với tình trạng bệnh của cháu thôi. Nếu cháu nhất quyết muốn đi, chúng ta cũng sẽ tôn trọng ý kiến của cháu."
"Cháu muốn đi ngay bây giờ, giúp cháu rút kim tiêm ra đi." Ngô Trung Nguyên nói.
Bác sĩ già bất đắc dĩ gật đầu, ra hiệu cho y tá trưởng bên cạnh. Bà ấy nhận được chỉ thị liền giúp Ngô Trung Nguyên rút kim truyền dịch trên mu bàn tay ra.
Ngô Trung Nguyên vẫn mặc quần áo của mình nên không cần thay đồ bệnh nhân. Khi xỏ giày, cậu liếc nhìn đồng hồ treo tường, lúc này đã hơn một giờ chiều, tính ra thời gian cậu ở bệnh viện cũng không quá lâu.
"Bình truyền dịch này hết bao nhiêu tiền ạ?" Ngô Trung Nguyên hỏi.
"Không cần đâu, cháu cứ đi đi, về nhà nhớ chú ý nghỉ ngơi." Bác sĩ già mở ngăn tủ bên cạnh, lấy ra một chiếc túi nilon: "Đây là đồ đạc của cháu."
Ngô Trung Nguyên mở túi ra, thấy bên trong là chồng sách cũ của mình. Có lẽ vì chê bụi bẩn quá nhiều nên bệnh viện đã dùng túi bọc lại giúp cậu.
Xách túi đi tới cửa phòng bệnh, Ngô Trung Nguyên dừng bước, quay lại hỏi: "Mọi người thực sự cho cháu đi sao?"
Bác sĩ già gật đầu: "Cháu là bệnh nhân của bệnh viện chứ không phải phạm nhân của cơ quan công an, chúng ta không có quyền hạn chế tự do của cháu."
Xác định được mình đã tự do, ý định rời đi của Ngô Trung Nguyên trái lại không còn mãnh liệt như trước nữa: "Chữa bệnh thì phải trả tiền chứ, bình truyền dịch này giá bao nhiêu ạ?"
"Tám mươi tệ." Bác sĩ già đáp.
Ngô Trung Nguyên móc từ trong túi ra một nắm tiền lẻ, đếm đi đếm lại cũng chỉ có hơn sáu mươi tệ, không đủ.
"Chàng trai, chi phí truyền dịch cháu cứ coi như thôi đi, có thể ở lại trò chuyện với chúng ta một lát được không?" Bác sĩ già ôn tồn bàn bạc.
Ngô Trung Nguyên do dự một hồi rồi gật đầu: "Nhưng cháu phải gọi điện thoại trước đã. Cháu trốn học ra ngoài, cháu phải báo với thầy giáo một tiếng, nếu không mọi người sẽ lo lắng."
"Cháu vẫn còn là học sinh sao?" Bác sĩ già có chút ngạc nhiên.
Ngô Trung Nguyên biết bác sĩ già cảm thấy kinh ngạc là vì nhìn thấy hình xăm trên ngực mình. Trong quan niệm của đại đa số mọi người, những kẻ có hình xăm đều không phải hạng người tử tế, dù điều này có phần phiến diện nhưng lại là thực tế phũ phàng.
Thấy Ngô Trung Nguyên nhíu mày, bác sĩ già vội vàng lấy chiếc điện thoại di động từ túi quần ra đưa cho cậu.
"Cháu dùng điện thoại bàn gọi cũng được ạ." Ngô Trung Nguyên không nhận lấy điện thoại.
Ông gật đầu đồng ý, dẫn cậu ra trạm y tá bên ngoài để gọi điện. Ba phút sau, cả hai mới quay trở lại phòng bệnh.
Trở về phòng, tâm trạng Ngô Trung Nguyên tốt hơn hẳn. Thầy giáo chủ nhiệm không hề trách mắng, cũng không nhắc gì đến việc bảo vệ bị đánh. Điều này chứng tỏ tên bảo vệ kia làm chuyện mờ ám nên chột dạ, bị đánh xong cũng chẳng dám báo cảnh sát. Còn nữa, gã áo hoa kia cũng không báo án, nếu không cảnh sát đã sớm tìm đến tận trường học rồi.
"Vương viện trưởng, cảm ơn ông." Ngô Trung Nguyên lên tiếng chào bác sĩ già. Lúc nãy ở trạm y tá, cậu nghe thấy các y tá gọi ông như vậy, nếu không cậu cũng chẳng biết vị bác sĩ già này chính là viện trưởng ở đây.
"Không có gì." Vương viện trưởng xua tay, sau đó chỉ vào hai người còn lại giới thiệu với Ngô Trung Nguyên: "Đây là Lý chủ nhiệm của khoa nội, còn đây là Trương hộ lý trưởng."
Ngô Trung Nguyên lịch sự gật đầu chào hai người. Họ cũng gật đầu đáp lại, Trương hộ lý trưởng tiến tới đỡ Ngô Trung Nguyên ngồi lại lên giường bệnh rồi giúp cậu cắm lại kim truyền dịch.
Ngô Trung Nguyên không nằm xuống mà ngồi tựa vào đầu giường, nhìn Vương viện trưởng chờ ông lên tiếng.
Lần này, Vương viện trưởng không dùng giọng điệu của bác sĩ nói với bệnh nhân, cũng không đề cập đến sự bất thường trong máu của Ngô Trung Nguyên nữa mà chỉ hỏi han chuyện gia đình như đang tán gẫu.
Tuy vẻ ngoài là nói chuyện phiếm, nhưng Ngô Trung Nguyên hiểu rõ Vương viện trưởng không hề hỏi vu vơ. Ông muốn thông qua việc tìm hiểu xuất thân cũng như những chuyện cậu từng trải qua để tìm ra nguyên nhân khiến máu của cậu trở nên khác thường.
Dù biết ý đồ của Vương viện trưởng nhưng Ngô Trung Nguyên cũng không giấu giếm. Cậu kể mình được sư phụ nhận nuôi từ khi còn rất nhỏ, cụ thể là bao nhiêu tuổi thì sư phụ không nói, chỉ bảo lúc mang cậu về cậu vẫn còn chưa cai sữa.
Còn về chi tiết lúc được nhận nuôi ra sao, sư phụ chưa từng nhắc tới, ngay cả lý do vì sao cậu lại mang họ Ngô, ông cũng không nói.
Vương viện trưởng lại hỏi thăm về tình hình của sư phụ, Ngô Trung Nguyên cũng trả lời sơ lược. Cậu không giấu giếm là vì Vương viện trưởng hỏi: "Sư phụ của cháu có phải đạo sĩ không?" chứ không hỏi: "Sư phụ cháu làm nghề gì?". Vương viện trưởng hỏi vậy chắc chắn là vì đã nhìn thấy chồng kinh sách đạo gia cậu mang theo bên mình, người ta đã đoán ra rồi thì cũng chẳng cần phải nói dối làm gì.
Tiếp đó, Vương viện trưởng hỏi về quá trình trưởng thành của cậu. Ngô Trung Nguyên kể mình cũng giống như bao người bình thường khác, học tiểu học, lên trung học rồi thi vào cấp ba. Điểm khác biệt duy nhất là cậu chưa từng đi học mẫu giáo, toàn bộ chữ nghĩa ban đầu đều do sư phụ tự dạy ở nhà.
Những câu trả lời của Ngô Trung Nguyên rõ ràng không thể giải đáp được thắc mắc của Vương viện trưởng. Sau đó, ông lại hỏi cậu có từng ăn qua loại thức ăn nào đặc biệt không, có từng đến nơi nào kỳ lạ hay có trải nghiệm gì khác thường không.
Sau khi nhớ lại kỹ càng, Ngô Trung Nguyên đều lắc đầu.
Không tìm ra được vấn đề nằm ở đâu, Vương viện trưởng tỏ vẻ hơi thất vọng.
"Cháu còn biết một chút võ công nữa." Ngô Trung Nguyên chủ động nói thêm. Thật ra không chỉ mình Vương viện trưởng mà chính cậu cũng đang nôn nóng muốn biết tại sao máu mình lại khác người thường. Dù sao thì chẳng ai dám đảm bảo sau này mình sẽ không bị thương chảy máu, việc không thể truyền máu là một điều cực kỳ nguy hiểm.
Vương viện trưởng lắc đầu: "Luyện võ cường thân không thể gây ra sự biến đổi trong máu được."
Ngô Trung Nguyên im lặng, những gì nghĩ ra được cậu đều đã nói hết, không hề cố ý che giấu điều gì, nhưng quả thực quá trình trưởng thành của cậu chẳng có gì đặc biệt cả.
Trong lúc im lặng, Ngô Trung Nguyên chợt nhớ ra một chuyện: "Sư phụ từng bảo, lúc ông nhận nuôi cháu thì cháu đã sắp không xong rồi, cứ ho ra máu suốt. Sư phụ phải chữa chạy mất mấy năm mới giúp cháu khỏi hẳn."
"Sư phụ cháu có nói lúc đó đã dùng loại thuốc gì không?" Vương viện trưởng hỏi.
"Chỉ là thảo dược trị ho thông thường thôi ạ, cùng một đơn thuốc đó ông ấy cũng từng bốc cho người khác dùng rồi." Ngô Trung Nguyên đáp.
"Hay là làm một cái CT toàn thân nhé?" Vương viện trưởng bàn bạc.
Ngô Trung Nguyên gật đầu đồng ý.
Vì là đích thân viện trưởng yêu cầu nên không cần nộp tiền, cũng chẳng phải xếp hàng, kết quả có rất nhanh: "Không thấy bệnh biến bất thường". Nói trắng ra là cậu rất khỏe mạnh, chẳng có bệnh tật gì cả.
Loay hoay suốt mấy tiếng đồng hồ, bệnh viện cũng sắp đến giờ tan tầm, Ngô Trung Nguyên cũng muốn rời đi.
Thấy Ngô Trung Nguyên muốn về, Vương viện trưởng lập tức đồng ý, liền gọi điện cho tài xế bảo lái xe đến dưới lầu chờ.
Sau khi gọi điện xong, Vương viện trưởng sực nhớ ra một chuyện: "Hình xăm trên người cháu là xăm từ khi nào thế?"
Ngô Trung Nguyên lắc đầu: "Cháu không biết, từ nhỏ đã có rồi ạ."
Vương viện trưởng hết sức ngạc nhiên: "Lúc sư phụ nhận nuôi cháu, hình xăm này đã có sẵn rồi sao?"
Ngô Trung Nguyên gật đầu xác nhận.
"Ta có thể xem kỹ lại một chút được không?" Vương viện trưởng đề nghị.
Ngô Trung Nguyên vốn không mấy thích thú, nhưng nể tình Vương viện trưởng nhiệt tình còn phái xe đưa mình về nên cũng không tiện từ chối. Cậu kéo khóa áo khoác ra, để lộ hình xăm trên ngực.
Hình xăm trên ngực Ngô Trung Nguyên không phải là một con rồng hoàn chỉnh mà chỉ có mỗi cái đầu rồng nằm chính giữa ngực. Hình dáng của nó không theo quy tắc nào, đường kính khoảng mười lăm phân. Bất kể là ngũ quan, thần thái hay màu sắc đều khác xa so với những hình xăm rồng thường thấy.
"Ta có thể chụp một tấm ảnh không?" Vương viện trưởng trưng cầu ý kiến của Ngô Trung Nguyên.
Ban đầu Ngô Trung Nguyên định từ chối, nhưng nghĩ lại, hình xăm này có lẽ liên quan đến thân thế của mình, nếu Vương viện trưởng tìm được manh mối thì biết đâu cậu có thể tìm thấy cha mẹ ruột.
Được Ngô Trung Nguyên đồng ý, Vương viện trưởng lấy điện thoại ra, vừa định chụp ảnh thì điện thoại bỗng đổ chuông.
Vương viện trưởng nhấn nút nghe, vừa bước về phía cửa sổ vừa đáp lời: "Ừ, ừ, ừ... cái gì? 24 cặp sao..."