Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sau khi chọn ra hai cuốn sách từ chồng sách cũ, Ngô Trung Nguyên không lật xem ngay mà phân vân có nên đọc hay không.
Nếu hai cuốn sách này thực sự có ích cho cậu và sư huynh, sư phụ đã dạy cho họ từ lâu rồi. Việc ông không truyền thụ khi còn sống chứng tỏ ông cho rằng nội dung bên trong có hại nhiều hơn lợi, hoặc chí ít thì sư phụ cũng nghĩ như vậy.
Nhưng có lẽ chúng vẫn có giá trị nhất định. Nếu hoàn toàn là tàn dư của mê tín dị đoan, sư phụ chắc chắn sẽ đốt bỏ trước khi lâm chung. Thế nhưng ông lại không làm vậy mà giấu chúng trên trần nhà, điều này cho thấy bản thân sư phụ cũng rất mâu thuẫn: một mặt cảm thấy không nên dạy cho hai đồ đệ, mặt khác lại tiếc không nỡ tiêu hủy, chỉ đành đem giấu đi, việc có tìm thấy hay không hoàn toàn dựa vào thiên ý và vận may của hai người.
Sau một hồi lưỡng lự, Ngô Trung Nguyên cầm cuốn Khảm Dư Tam Thập Lục Pháp lên.
Vừa định lật ra, cậu lại do dự. Thời đại bây giờ đề cao khoa học, những thứ huyền bí này thường bị người ta đánh đồng với phường lừa đảo, nhỡ xem xong lại trở nên thần thần quỷ quỷ thì dở.
Do dự thì do dự, cuối cùng cậu vẫn mở sách ra. Thứ này rốt cuộc là tinh hoa trí tuệ của cổ nhân hay là rác rưởi mê tín, phải xem qua mới biết được. Vĩ nhân từng nói, không điều tra thì không có quyền phát ngôn, cứ điều tra một phen, dùng con mắt khoa học và thái độ phê phán để đánh giá khách quan xem sao.
Trang đầu tiên là lời tựa, cũng có thể là lời của tác giả hoặc người chép lại để lại cho hậu thế. Lời tựa được viết theo hàng dọc bằng chữ phồn thể, chữ phồn thể và giản thể khác biệt không quá lớn nên việc đọc không gặp trở ngại gì. Trên đó viết: "Tay không đến, thân đơn về, thiện ác cuối cùng đều có báo ứng, đã có vay ắt phải có trả."
"Câu này nghe khá công bằng, có điều hơi bi quan." Ngô Trung Nguyên lẩm bẩm.
Một người bạn cùng phòng vẫn chưa ngủ liền thuận miệng hỏi: "Trung Nguyên, cậu đang xem gì đấy?"
"Lịch sử phát triển văn học cổ đại thôi." Ngô Trung Nguyên tùy tiện trả lời qua loa.
"Sắp lên chiến trường rồi, cậu có tự tin thi tốt không?" Chiến trường mà người bạn kia nhắc tới chính là kỳ thi đại học sắp tới.
"Tớ chỉ có tự tin là mình sẽ bị 'nướng khét' thôi." Ngô Trung Nguyên vừa nói vừa lật sang trang thứ hai.
Thấy cậu có vẻ lơ đễnh, người bạn kia cũng không buồn để ý nữa, đẩy gọng kính rồi tiếp tục vùi đầu vào đống sách vở.
Trang thứ hai là mục lục, cuốn sách chia làm ba phần Thượng, Trung, Hạ. Tên của từng phần khiến Ngô Trung Nguyên vô cùng ngạc nhiên. Thượng thiên mang tên "Kiếm miếng ăn nuôi gia đình", Trung thiên là "Mạo hiểm cầu phú quý", và Hạ thiên là "Ân nghĩa sống chết".
Đây là lần đầu tiên Ngô Trung Nguyên thấy những cái tên chương như vậy. Thông thường, những thứ mang màu sắc huyền bí thường được đặt tên rất kêu và cao siêu, nhưng mấy cái tên này lại vô cùng bình dân, nghe chẳng xuôi tai mà cũng chẳng có chút khí chất thoát tục nào.
Cuốn sách không dày, chỉ có vài chục trang, toàn bộ đều là nội dung và phương pháp liên quan đến khảm dư. Cái gọi là khảm dư không chỉ đơn thuần là phong thủy, mà còn bao gồm quan sát tinh tượng, chọn giờ lành, chọn địa điểm, định hướng nhà cửa cùng rất nhiều nội dung khác. Trong lúc nhất thời không thể xem kỹ, cậu đọc lướt qua, thấy đầu óc cứ rối mù lên, chỉ biết mỗi trang đều ghi chép rất nhiều nội dung khô khan cùng chủng loại.
Đếm kỹ lại, chính văn toàn cuốn có tổng cộng ba mươi sáu trang, Thượng thiên chiếm hai mươi bảy trang, Trung thiên sáu trang, và Hạ thiên chỉ có ba trang.
Sau khi xem qua một lượt, cuối cùng Ngô Trung Nguyên cũng hiểu tại sao người viết lại đặt những cái tên như thế. Những phương pháp khảm dư này đa phần đều phải trả giá bằng việc tổn thọ của chính bản thân người thực hiện. Thượng thiên ghi chép những phương pháp thường dùng hàng ngày, ví dụ như đặt tên cho trẻ nhỏ hay xem phong thủy nhà ở, những việc này ảnh hưởng đến bản thân không lớn, coi như giúp người lấy chút tiền lẻ để nuôi gia đình.
Nội dung ghi trong Trung thiên thì nguy hiểm hơn nhiều, một khi thực hiện cực kỳ dễ gây tổn hại cho bản thân, nhưng cũng chính vì nguy hiểm nên hiệu quả lại rất tốt. Giúp đỡ bậc quyền quý đại quan một việc lớn thì tiền thù lao nhận được tất nhiên sẽ nhiều, nên mới gọi là mạo hiểm cầu phú quý.
Hạ thiên chỉ có vẻn vẹn ba trang, ghi chép đều là tinh túy của khảm dư, bao gồm cả những phương pháp huyền diệu như kéo dài thọ mệnh, thay đổi khí vận. Tương ứng với đó, cái giá phải trả cũng cực kỳ lớn, sơ sẩy một chút là mất mạng như chơi. Sở dĩ gọi là ân nghĩa sống chết là vì làm những chuyện này đã không còn vì tiền bạc nữa, mà thường là để báo đáp ơn nghĩa to lớn của người khác.
Đọc xong cuốn Khảm Dư Tam Thập Lục Pháp, Ngô Trung Nguyên cũng chẳng nhớ được phương pháp cụ thể nào, ấn tượng sâu sắc nhất chính là không được xem bói bừa bãi. Bởi xem bói được xếp vào loại bói toán, mà bói toán trong cuốn sách này thuộc về nội dung của Trung thiên, là việc cực kỳ nghiêm túc và trịnh trọng. Xem sai thì không sao, nhưng nếu xem đúng chính là tiết lộ thiên cơ, nhẹ nhất cũng bị tổn thọ một cửu. Đơn vị tổn thọ trong sách đều tính theo con số chín, từ một cửu, hai cửu cho đến chín chín. Ít nhất là chín ngày, nhiều nhất là chín mươi chín năm, mà chín chín tám mươi mốt năm thì coi như mất mạng ngay lập tức.
Từ đó có thể thấy, mấy người bày sạp xem bói ngoài đường toàn là phường lừa đảo. Người thực sự có bản lĩnh thì ai lại dại gì đem chín ngày tuổi thọ của mình đi đổi lấy mười đồng hay hai mươi đồng bạc, kể cả có trả hàng trăm hàng nghìn cũng chẳng ai làm.
Xem xong cả cuốn sách, Ngô Trung Nguyên muốn đúc kết lại để định tính cho nó, nhưng nghĩ mãi vẫn khó mà xác định được đây là trí tuệ cổ nhân hay là rác rưởi mê tín. Nguyên nhân rất đơn giản, cậu không thể xác định được tính xác thực của những nội dung trong đó, trừ khi đích thân thử nghiệm.
Đã nửa đêm, cả phòng ký túc xá chỉ còn mình cậu chưa ngủ. Do lúc chập tối đã ngủ một lát nên giờ Ngô Trung Nguyên không thấy buồn ngủ, cậu lại cầm cuốn Quỷ Họa Phù lên xem.
Nội dung cuốn này còn ly kỳ hơn nữa, toàn là phương pháp bắt ma trừ tà, vẽ bùa chỉ là một trong những thủ pháp phổ biến trong đó, còn có rất nhiều cách kỳ quái khác. Sở dĩ gọi là Quỷ Họa Phù là vì những phù chú và phương pháp ghi trong này đa phần đều tích lũy từ dân gian, có sự khác biệt nhất định so với cách vẽ bùa làm phép của các đạo sĩ chính thống. Cái tên này mang ý nghĩa khiêm tốn, tránh để các đạo sĩ chính thống nhìn thấy lại ngứa mắt mà đánh cho một trận.
Ngoài ra, người chép cuốn sách này và người chép cuốn Khảm Dư Tam Thập Lục Pháp có vẻ không phải là một, vì nét chữ hoàn toàn khác nhau. So với cuốn trước, độ tin cậy của cuốn này còn thấp hơn nữa. Khảm Dư Tam Thập Lục Pháp ít ra còn có thể tự thử nghiệm, chứ cái này thì đến cơ hội thử cũng chẳng có, thời đại này biết tìm ma ở đâu ra?
Đợi đến khi xem xong cuốn Quỷ Họa Phù thì đã hơn một giờ sáng. Ngô Trung Nguyên buộc lại chồng sách, cất xuống dưới gầm giường. Kỳ thi đại học đã cận kề, cậu không có thời gian xem mấy thứ này, đợi thi xong được nghỉ hè rồi mới lôi ra nghiên cứu kỹ sau.
Sáng hôm sau thức dậy, mọi thứ vẫn diễn ra như cũ. Ngày thi đại học đã rất gần, ngày nào cũng là những xấp đề thi thử làm mãi không hết.
Đối với kỳ thi lần này, Ngô Trung Nguyên vẫn có chút tự tin, nhưng cũng chỉ giới hạn ở mức đủ điểm đỗ. Các môn khác của cậu đều khá, duy chỉ có môn Toán là lẹt đẹt. Người ta thường nói hứng thú là người thầy tốt nhất, nhưng cậu lại chẳng thể nào tìm thấy chút hứng thú nào với môn Toán, khổ nỗi đây lại là môn bắt buộc cho cả khối xã hội lẫn khối tự nhiên.
Cậu tuy nghèo nhưng không nhận trợ cấp của trường, cũng không nhận sự giúp đỡ từ bất kỳ nhà hảo tâm nào. Điều này không phải vì trường không có chính sách tương ứng, cũng không phải không ai muốn tài trợ cho cậu, mà là vì Lâm Thanh Minh không cho phép cậu nhận sự giúp đỡ của người khác. Lâm Thanh Minh luôn nói rằng nợ ân tình là thứ khó trả nhất, chuyện gì mình tự giải quyết được thì tốt nhất đừng cầu lụy người ta.
Vào buổi tối trước kỳ thi đại học, Lâm Thanh Minh gọi điện tới báo với Ngô Trung Nguyên rằng y không muốn làm ở mỏ bên huyện lân cận nữa mà sẽ về huyện Hoàng công tác. Cụ thể làm gì thì Lâm Thanh Minh không nói, chỉ bảo đợi cậu thi xong y sẽ đến trường tìm cậu.
Mấy ngày nay phía bệnh viện cũng không có động tĩnh gì, điều này khiến Ngô Trung Nguyên trút bỏ được gánh nặng trong lòng. Cậu sợ nhất là chuyện của mình bị lộ ra ngoài, rồi bị các bộ phận liên quan bắt đi để quan sát nghiên cứu.
Kỳ thi đại học đến gần, các sĩ tử ai nấy đều như đối mặt với quân thù, riêng Ngô Trung Nguyên lại không mấy căng thẳng. Vì không thể đăng ký vào các trường quân đội hay cảnh sát nên cậu cũng chẳng mặn mà với các trường khác. Hơn nữa, học đại học tốn kém hơn trung học rất nhiều, mỗi năm phải mất vài chục nghìn tệ, học chính quy phải mất bốn năm, chẳng thà học cao đẳng ba năm cho xong, còn có thể giảm bớt chút áp lực cho sư huynh.
Sau khi thi xong, bạn bè cùng lớp vừa căng thẳng vừa hưng phấn, tụ tập lại bàn bạc xem nên đăng ký trường nào, chuyên ngành gì, rồi mơ mộng về cuộc sống đại học tốt đẹp sau này. Đối với việc này, Ngô Trung Nguyên tỏ ra không mấy mặn mà. Nguyên nhân rất đơn giản, ai cũng biết đỗ đại học là vạn sự đại cát, nhưng phần lớn người ta đi học đại học là để yêu đương, mà yêu đương thì phải tốn tiền, cậu làm gì có tiền lẻ đó. Hơn nữa, bản thân cậu có gene dị thường, tìm bạn gái chẳng phải là hại người ta sao.
Tuy nhiên, dù cậu không có tâm trí yêu đương nhưng vẫn có nữ sinh thích cậu. Nói đi cũng phải nói lại, cậu cũng chẳng phải kiểu nam sinh quá mực đẹp trai, thành tích học tập cũng chỉ ở mức khá, vậy mà vẫn có nữ sinh đem lòng yêu mến. Về nguyên nhân thì cậu nghĩ mãi không ra, có lẽ là do lớp xã hội ít nam sinh chăng.
Sắp phải rời trường, sự xao động thanh xuân của những nam thanh nữ tú đã đạt đến đỉnh điểm. Cảm xúc chia ly biến thành sự mù quáng đầy cảm tính. Việc tốt nghiệp rời trường vốn dĩ rất bình thường lại được những thiếu niên mới biết yêu thêu dệt thành cuộc chia ly sinh tử đau đớn đến tận xương tủy. Trong những nhà nghỉ nhỏ ngoài trường, dưới gốc cây lớn trong sân, trong ký túc xá, trong lớp học, đâu đâu cũng thấy những xung động bản năng mù quáng và những lời thề thốt nông cạn rẻ tiền.
Trong vòng một ngày, Ngô Trung Nguyên nhận được hai bức thư tình và một chiếc điện thoại mới. Thư tình viết rất lai láng, cảm động thấu trời xanh, nhưng sau khi đọc xong, Ngô Trung Nguyên nhận ra hai cô gái này không phải thích cậu, mà cậu chẳng qua chỉ là một vật chứa cho những ảo tưởng cảm tính lúc họ đang xúc động mà thôi.
Người tặng điện thoại là đồng hương cùng thị trấn với cậu, dáng người cũng rất xinh đẹp. Chiếc điện thoại được đặt trong một phong bì lớn, ngoài điện thoại ra còn có một mảnh giấy nhỏ, trên đó chỉ viết một câu: "Tớ không muốn mất liên lạc với cậu."
Lời tỏ tình này đủ thâm tình, đủ trực tiếp, nhưng Ngô Trung Nguyên vẫn đem điện thoại trả lại cho người ta. Nguyên nhân rất đơn giản, nữ sinh này không phải lần đầu tặng điện thoại cho nam sinh, hơn nữa trước đó cậu còn thấy cô ta leo lên những chiếc xe sang của những người đàn ông khác nhau ở cổng trường.
Không phải mỗi gương mặt xinh đẹp đều ẩn chứa một linh hồn cao đẹp, cũng không phải mỗi câu nói hay ho đều ẩn chứa một sự thật mỹ lệ.
Lâm Thanh Minh đã đến, y ngồi trên một chiếc xe Mercedes, ăn mặc rất chỉnh tề, Ngô Trung Nguyên suýt chút nữa không nhận ra.
Lâm Thanh Minh đến đi vội vã, chỉ nói vắn tắt vài câu, để lại một chiếc điện thoại và hai nghìn tệ rồi đi ngay.
Chiếc Mercedes tất nhiên không phải của Lâm Thanh Minh. Sở dĩ y được ngồi là vì đã làm vệ sĩ cho Triệu Đại Trung. Triệu Đại Trung này là một nhân vật lẫy lừng, kinh doanh bất động sản, là người giàu nhất huyện Hoàng, nổi tiếng khắp cả nước, dưới trướng có vài công ty. Công ty xây dựng khu nghỉ dưỡng ở thôn Hoàng Gia chính là một trong những công ty con của ông ta.
Triệu Đại Trung tại sao lại mời Lâm Thanh Minh làm vệ sĩ thì không khó để đoán ra. Đám lưu manh mà gã áo hoa dẫn tới đều bị đánh gãy chân, tiền viện phí chắc chắn không ít, chuyện này nhất định phải báo cáo lên chỗ Triệu Đại Trung.
Còn Lâm Thanh Minh tại sao chấp nhận làm vệ sĩ cho Triệu Đại Trung cũng không khó đoán, tất cả là vì tiền. Cậu sắp phải đi học đại học, số tiền Lâm Thanh Minh kiếm được ở mỏ không đủ chi trả học phí và sinh hoạt phí cho cậu.
Nhìn theo chiếc xe khuất bóng, Ngô Trung Nguyên lo lắng trở về ký túc xá. Lúc sư phụ còn sống luôn răn dạy hai người không được lộ võ công trước mặt người khác, Lâm Thanh Minh làm vậy là đã làm trái lời sư phụ, mà lý do y làm thế hoàn toàn là vì cậu.
Kỳ thi đại học kết thúc, bạn học lần lượt rời trường, ký túc xá nhanh chóng trở nên trống trải. Cậu không có nơi nào để đi, nhà trường biết hoàn cảnh của cậu nên tạm thời vẫn cho cậu ở lại ký túc xá cũ.
Trước đây căn nhà cũ còn đó, mỗi kỳ nghỉ cậu còn có thể về, giờ nhà cũ cũng không còn, cậu thực sự đã trở thành kẻ không nhà để về.
Ngày đầu tiên của kỳ nghỉ, cậu chủ động đi tìm Hoàng Bình, nói cho cô biết tình hình của Lâm Thanh Minh. Hoàng Bình rất ngạc nhiên, không cần hỏi cũng biết trước đó Lâm Thanh Minh không hề báo cho cô chuyện mình đã lên huyện.
Thấy tâm trạng Hoàng Bình xuống dốc, Ngô Trung Nguyên định nói gì đó, nhưng do dự hồi lâu lại thôi. Cậu có thể nói gì đây? Khuyên cô đừng nỗ lực vô ích nữa? Hay khuyên cô hãy dũng cảm kiên trì tiếp đi?
Kỳ nghỉ rất dài, Ngô Trung Nguyên không muốn lãng phí thời gian, định tìm một công việc ngắn hạn để kiếm ít tiền, nhưng công việc tạm thời không dễ tìm, đi loanh quanh cả ngày cũng không tìm được chỗ nào thích hợp.
Buổi tối trở về ký túc xá, không có việc gì làm, cậu lôi xấp sách cũ dưới gầm giường ra lật xem tùy ý. Kinh văn thì cậu không hứng thú, hai cuốn sách không biết là trí tuệ cổ nhân hay tàn dư mê tín kia cũng không nên xem nhiều, cuối cùng cậu chọn cuốn tâm đắc hành y mà sư phụ để lại. Trên đó ghi chép rất nhiều bệnh án thực tế và những bài thuốc dân gian hiệu nghiệm, lúc rảnh rỗi xem qua, sau này có khi lại dùng tới.
Đọc được hai trang, Ngô Trung Nguyên phát hiện ra một chi tiết. Cuốn tâm đắc hành y này được sư phụ viết vào những năm cuối đời, trên đó tuy không có thời gian cụ thể và tên bệnh nhân, nhưng lại ghi rõ tuổi tác, giới tính cũng như các triệu chứng cụ thể.
Hồi nhỏ cậu suýt chết vì nôn máu, chính sư phụ đã chữa khỏi và nhận nuôi cậu. Nếu không có gì bất ngờ, cuốn tâm đắc hành y này chắc chắn sẽ có ghi chép lại, chỉ cần tìm thấy ghi chép đó là có thể biết được một vài tình cảnh của mình lúc bấy giờ.
Ngoài ra, bộ hài cốt kỳ dị trong quan tài kia là do đích thân sư phụ chôn cất, người đó lúc gặp sư phụ rất có thể vẫn còn sống, và từng có giao tiếp với ông, nếu không sư phụ sẽ không nỡ nhường cỗ quan tài của mình cho hắn. Nếu may mắn, biết đâu trong cuốn tâm đắc hành y cũng sẽ có ghi chép về hắn.
Nghĩ đến đây, Ngô Trung Nguyên bắt đầu tăng tốc lật xem. Khi lật đến trang thứ tư, cậu đã có phát hiện. Có hai dòng ghi chép liền nhau, một là một người đàn ông trưởng thành, một là một đứa trẻ tám tháng tuổi, triệu chứng đều là hô hấp không thông, lồng ngực bí bách nôn ra máu...