Sau Khi Ly Hôn Ta Bắt Đầu Chuyển Vận

Chương 21. Có Kiếp Này, Chẳng Có Kiếp Sau

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhìn Tần Tiểu Nhu đột ngột xuất hiện ngay trước mặt, Trần Phong sững sờ ngớ cả người.

Lần này không phải là tình cờ gặp Trương Tịnh Văn nữa, mà đổi thành Tần Tiểu Nhu.

Thực ra hắn chẳng có mấy thiện cảm với con nhóc này: tính tình thì dở dở ương ương, hay cãi chém chém, lại còn vô lễ. Tất nhiên, nói là ghét thì cũng không hẳn.

“Sao nhóc lại ở đây?”

Dù sao cũng quen biết, Trần Phong thuận miệng hỏi một câu.

“Tôi ở đây thì có gì lạ à?”

Đúng là bản tính thích cãi cùn, Tần Tiểu Nhu bật lại ngay.

Trần Phong kiên nhẫn hỏi tiếp: “Đi cùng người nhà hả?”

Lúc này Tần Tiểu Nhu mới chịu nói chuyện đàng hoàng, gật đầu đáp: “Ừm. Đi với mẹ tôi, cùng một đám người lớn giả tạo thảo mai. Tôi ngồi trong phòng bao chán quá nên ra sảnh ngồi chơi, ai ngờ vừa ngồi xuống đã thấy ông chú rồi. Hi hi, chú nói xem có trùng hợp không?”

Trần Phong đành gật đầu thừa nhận: “Đúng là trùng hợp thật.”

“Thế ông chú đến đây ăn cơm với ai à? Cho tôi ăn ké với đi.”

Con ranh này đúng là không biết khách sáo là gì, da mặt cũng dày gớm.

“Mẹ nhóc đang ăn trong kia cơ mà? Đi theo tôi làm gì?”

Trần Phong đương nhiên không muốn dính dáng, lập tức từ chối.

Tần Tiểu Nhu bất mãn bĩu môi: “Vừa nãy chẳng bảo rồi sao? Tôi không thích ngồi ăn với đám người lớn đó.”

“Thế tôi không phải người lớn chắc?”

“Chú đừng có keo kiệt thế chứ.” Tần Tiểu Nhu trợn mắt lườm hắn, “Lần trước tôi còn mời chú uống nước, lại còn giúp chú trúng giải độc đắc. Giờ chú mời tôi một bữa cơm thì chết ai à?”

Nói thế thì cũng đúng.

Tần Tiểu Nhu thấy hắn im lặng, bèn hỏi tiếp: “Hay là chú đi ăn cùng đông người lắm?”

Trần Phong nhìn khuôn mặt ngây thơ của cô nhóc, nhớ lại chuyện chai nước lần trước đúng là nhờ cô mà hắn trúng thưởng, tự nhiên không nỡ nói dối.

“Không, tôi ăn một mình.”

Cuối cùng Trần Phong đành nói thật.

“What? Chú ăn một mình á?”

Tần Tiểu Nhu trố mắt kinh ngạc.

Ai ở đây mà chẳng biết Phúc Mãn Lâu là chỗ chuyên đặt tiệc, lại còn có mức tiêu dùng tối thiểu. Làm gì có chuyện mò tới đây chỉ để gọi lèo tèo hai ba món.

“Tôi ăn một mình thì có gì lạ à?” Trần Phong nhại lại giọng điệu của cô nhóc lúc nãy.

Tần Tiểu Nhu cười hì hì: “Ông chú, tôi quả nhiên không nhìn lầm người. Chú đúng là dân chơi đấy.”

Nói xong, cô nhóc còn giơ ngón tay cái lên với Trần Phong.

“Đi thôi. Đặt phòng bao.”

Đã không đuổi đi được thì đành dắt theo vậy. Dù sao một bàn đồ ăn ngon hắn cũng chẳng xơi hết, bỏ đi thì phí.

Hơn nữa, chiều nay hắn sẽ về quê. Chuyến đi này, với quỹ thời gian chẳng còn bao nhiêu của mình, hắn cũng không biết sau này có còn cơ hội gặp lại cô nhóc này không.

Phòng bao được đặt ở khu ghế VIP trên tầng hai.

Cầm thực đơn lên, vì từng ăn ở đây hai lần nên Trần Phong rất sành sỏi, gọi ngay mấy món tủ mà hắn vẫn luôn thèm thuồng, sau đó đẩy menu sang cho Tần Tiểu Nhu.

Cô nhóc cũng chẳng khách khí, gọi liền tù tì mấy món.

“Có uống rượu không? Mao Đài hay Ngũ Lương Dịch đều được, không cần tiết kiệm tiền cho tôi đâu.”

Trần Phong cố tình trêu chọc.

Tần Tiểu Nhu lườm hắn một cái rõ dài: “Có được mang về không? Nếu được thì tôi gọi hai chai Phi Thiên.”

Trần Phong đâu có ngu mà làm kẻ đổ vỏ, lắc đầu ngay: “Mang về thì chắc chắn là không được rồi. Thôi bỏ đi, cho nhóc hai chai nước ép trái cây vậy.”

“Không uống nước ép, cho chai Sprite loại to là được.”

“Thế tôi lấy chai Coca.”

Sau khi phục vụ đi ra, Tần Tiểu Nhu lập tức xị mặt xuống, chất vấn: “Hôm qua tôi nhắn Wechat sao chú không thèm trả lời? Chú không thấy mình hơi quá đáng à?”

Trần Phong hơi ngượng. Chuyện không rep tin nhắn đúng là hắn đuối lý. Hình như con nhóc này nhắn mấy lần liền mà hắn lười chẳng buồn xem.

Chủ yếu là hắn nghĩ hai người chỉ là bèo nước gặp nhau, từ giờ đến lúc hắn nhắm mắt xuôi tay chắc gì đã gặp lại. Ai ngờ lại đụng mặt ngay tại đây, bị bắt quả tang tại trận.

“Hai hôm nay tâm trạng tôi không tốt. Gần như cắt đứt liên lạc với thế giới bên ngoài rồi.”

Câu này của Trần Phong cũng không hẳn là nói dối.

Tần Tiểu Nhu lại chứng nào tật nấy, ăn nói không kiêng dè: “Chú ly hôn rồi hay là vợ chú ngoại tình? Nếu không sao lại lủi thủi đến đây ăn một mình?”

Nghe vậy, mặt Trần Phong đen lại, bực bội mắng: “Cái con ranh này, miệng mồm đúng là thối thật.”

Tần Tiểu Nhu cười hì hì: “Bị tôi nói trúng tim đen rồi chứ gì?”

Trần Phong lườm cô nhóc một cái, cuối cùng vẫn thở dài: “Ly hôn rồi.”

“Sao lại thế? Vợ chú cắm sừng chú à?” Tần Tiểu Nhu chớp chớp mắt, ra vẻ tò mò như một đứa trẻ.

Trần Phong lại lườm thêm cái nữa. Đổi lại là ngày xưa mà gặp cái thể loại vắt mũi chưa sạch ăn nói hàm hồ thế này, hắn đã nổi điên đuổi cổ đi từ lâu rồi. Nhưng bây giờ sức chịu đựng của hắn cao đến lạ kỳ. Lý do rất đơn giản: hắn sắp chết rồi. Bữa cơm này rất có thể là lần cuối cùng hai người gặp nhau.

Thế nên, hắn có thể bao dung cô nhóc này ở mức tối đa. Dù sao quen biết rồi gặp lại cũng là một cái duyên. Có kiếp này, chẳng có kiếp sau.

Thấy hắn im lặng, cô nhóc cũng không sợ, đổi sang giọng điệu dỗ dành: “Kể nghe đi mà, ở đây chỉ có hai người thôi. Chú nói ra cho nhẹ lòng.”

Trần Phong lắc đầu: “Chắc là không có ngoại tình đâu. Chỉ là ở bên nhau không còn tình cảm nữa thì chia tay trong êm đẹp thôi. Là tôi chủ động đòi ly hôn.”

Tần Tiểu Nhu đột nhiên nhíu mày, khó chịu hỏi: “Thế còn con gái chú thì sao?”

Trần Phong sững lại một giây, lúc này mới nhớ ra lời nói dối bừa trên Wechat lần trước.

Dù sao sau lần này cũng là vĩnh biệt, Trần Phong không muốn tiếp tục lừa gạt cô nhóc nữa, bèn thẳng thắn: “Tôi không có con cái gì cả. Lần trước là tôi nói bừa đấy.”

Tần Tiểu Nhu nhìn chằm chằm hắn với ánh mắt hình viên đạn, thế mà lại khiến Trần Phong cảm thấy hơi áp lực.

Hắn ho khan một tiếng, vội vàng đánh trống lảng: “Sao hôm nay mẹ nhóc lại dẫn nhóc đến đây ăn?”

Quả nhiên Tần Tiểu Nhu bị phân tâm ngay, cau mày đáp: “Thì bả phải đi tiếp khách chứ sao. Dắt tôi theo để tỏ vẻ thân thiết với người ta hơn ấy mà. Một bàn toàn nam thanh nữ tú, có mỗi tôi là vãn bối, ăn uống kiểu gì cho nuốt trôi được?”

Trần Phong ngẫm nghĩ một lát, gật gù: “Cũng đúng. Mẹ nhóc làm thế là không tâm lý rồi. Lần sau nhóc cứ nói thẳng với mẹ là không thích ăn cùng đông người lớn như thế. Chắc mẹ nhóc sẽ không ép đi tiếp khách cùng nữa đâu.”

“Chú thì biết cái gì?” Tần Tiểu Nhu không khách khí lườm hắn, “Mẹ tôi bảo thủ lắm, lúc nào cũng bắt tôi phải phục tùng vô điều kiện, không được phép có ý kiến riêng. Nói cũng bằng thừa.”

Thôi xong, lỡ lời rồi. Dù sao cũng là chuyện mẹ con nhà người ta, Trần Phong là người ngoài xen vào cũng dở. Hắn đành gượng gạo gật đầu, lại chuyển chủ đề: “Năm nay nhóc học lớp mấy rồi? Lớp 8 à?”

“Mắt chú để đi đâu thế? Trông tôi giống học sinh lớp 8 lắm à?”

Con ranh này, đúng là vô lễ hết sức!

Tôi nhịn!

“Tôi học lớp 9 rồi. Sang năm thi chuyển cấp, thi xong chắc là ra nước ngoài học, cũng chưa biết chừng.”

“Mới cấp ba đã ra nước ngoài á? Có nhỏ quá không?” Trần Phong quan tâm hỏi.

Tần Tiểu Nhu hất cằm kiêu ngạo: “Thế thì có sao? Đầy đứa mới tiểu học đã bị tống ra nước ngoài rồi. Không ra nước ngoài thì cũng học trường quốc tế, học xong tiểu học lại đi, hoặc học xong cấp ba rồi thi đại học nước ngoài. Đừng bảo là mấy cái này chú cũng không biết nhé?”

Bị khinh bỉ rồi!

Tôi nhịn!

“Nhưng cũng đâu thể vứt nhóc sang nước ngoài một mình được? Có người nhà sang đó ở cùng không?”

Tần Tiểu Nhu bĩu môi, giọng hơi chùng xuống: “Bố tôi đang ở bên đó.”

Nghe đến đây, Trần Phong lập tức hiểu ra vấn đề. Mẹ ở trong nước, bố ở nước ngoài, tình cảm vợ chồng thế này thì tốt đẹp vào mắt. Khéo ly hôn từ tám đời rồi cũng nên.

Đang định mở miệng an ủi vài câu thì điện thoại của Tần Tiểu Nhu đổ chuông.

Cô nhóc cầm lên nhìn, vẻ mặt bất đắc dĩ bắt máy, ừ ừ à à vài tiếng rồi nói: “Con gặp một người bạn, không qua chỗ mẹ ăn đâu. Bên này bọn con cũng vừa mới ăn... Không, chỉ có hai người thôi... Là nam, bạn bình thường, không phải như mẹ nghĩ đâu. Rồi rồi, ngay phòng bao chéo góc phòng mẹ đấy, sảnh Phù Dung.”

Cất điện thoại đi, Tần Tiểu Nhu nhìn Trần Phong với vẻ đầy ái ngại: “Chắc mẹ tôi hiểu lầm rồi. Tính bà ấy rất độc đoán, lát nữa nếu có nói gì khó nghe thì chú nể mặt tôi nhịn bà ấy một chút nhé. Bà ấy đang tuổi tiền mãn kinh, lại độc thân mấy năm nay rồi, chú hiểu mà.”

Trần Phong cạn lời.

Hắn đưa tay day trán, đang do dự xem có nên chuồn đi lánh mặt một lát không thì cánh cửa phòng bao đột ngột bị đẩy mạnh ra. Một người phụ nữ hầm hầm bước vào, nhưng khi nhìn thấy Trần Phong đang ngồi đó, cô ta lập tức sững sờ.

Trần Phong cũng ngớ người.

“Là cậu!”

“Là chị!”