Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Người phụ nữ vừa bước vào không ai khác chính là Lưu Mỹ Quân - nữ sếp mới nhậm chức của công ty Điển Sáng.
Nằm mơ Trần Phong cũng không ngờ bà sếp này lại là mẹ của Tần Tiểu Nhu.
Tương tự, Lưu Mỹ Quân có đánh chết cũng không tin người đang ngồi ăn riêng với con gái mình lại là Trần Phong, nhân viên dưới quyền cô.
Mới hai ngày trước, hắn vừa để lại cho cô một ấn tượng cực kỳ sâu sắc.
“Hai người... quen nhau à?”
Lúc này, Tần Tiểu Nhu cũng há hốc mồm kinh ngạc. Mẹ mình thế mà lại quen biết ông chú này? Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy?
“Trần Phong, cậu quen Tiểu Nhu nhà tôi kiểu gì thế?”
Ban đầu, Lưu Mỹ Quân cứ đinh ninh người ăn cơm riêng với con gái mình là một thằng nhóc đồng trang lứa. Nam nữ thiếu niên lén lút ăn riêng, đây rõ ràng là dấu hiệu của yêu sớm! Đương nhiên cô phải tức giận và lo lắng, vội vàng lao sang đây bắt gian.
Nhưng giờ nhìn kỹ lại là Trần Phong. Tuổi tác hai người chênh lệch lớn thế này, làm sao có chuyện mờ ám được. Cộng thêm ấn tượng tốt về hắn từ trước, cơn giận trong lòng Lưu Mỹ Quân cũng tan biến. Cô chỉ tò mò không hiểu hai người này quen nhau bằng cách nào.
Trần Phong chưa kịp mở miệng, Tần Tiểu Nhu đã nhanh nhảu đáp: “Bọn con quen trên mạng. Thỉnh thoảng chơi game chung, qua lại vài lần thì quen biết rồi kết bạn Wechat. Ngoài đời thì hôm nay mới là lần thứ hai gặp mặt thôi.”
Lưu Mỹ Quân nhíu mày: “Con vẫn thường xuyên chơi game à? Đã bảo bao nhiêu lần rồi, sắp thi chuyển cấp đến nơi, cấm không được chơi game nữa cơ mà.”
Tần Tiểu Nhu khẽ bĩu môi, cãi lý: “Lâu lắm rồi con có chơi đâu. Mấy trò trên mạng chơi chán òm.”
“Thật không?” Lưu Mỹ Quân bán tín bán nghi.
“Đương nhiên là thật.” Tần Tiểu Nhu trả lời cực kỳ thản nhiên.
Đúng là cô nhóc không chơi Liên Minh Huyền Thoại nữa, mà chuyển sang cắm rễ ở tiệm game thùng.
“Được rồi.” Lưu Mỹ Quân gật đầu, cuối cùng cũng quay sang Trần Phong, “Đúng là trùng hợp thật, không ngờ cậu lại quen con gái tôi. Nghe nói hai hôm nay cậu không đi làm, cậu định nghỉ việc thật sao?”
Trần Phong gật đầu: “Vâng. Thực ra từ hai năm trước tôi đã có ý định nghỉ rồi, chỉ là lúc đó trót ký hợp đồng 5 năm với công ty, nghỉ ngang phải đền bù vi phạm. Bây giờ hợp đồng chỉ còn hai ba tháng nữa, nếu công ty vẫn không đồng ý, tôi đành kéo dài đến lúc hết hạn vậy.”
Lưu Mỹ Quân trầm ngâm một lát rồi nói: “Chuyện của cậu tôi nghe Lão Trương kể rồi. Năng lực của cậu rất tốt, vị trí Giám đốc bộ phận Kế hoạch vốn dĩ phải thuộc về cậu. Chỉ tại Tào Khôn lên nắm quyền nên cậu mới bị chèn ép. Lần trước nhờ có cậu tố cáo, Diêm Quân chắc chắn không thoát tội, nhà đá đang chờ hắn rồi. Thế nên, tôi rất muốn cậu đảm nhận vị trí Giám đốc bộ phận Kế hoạch.
Còn về phía Tào Khôn, hắn đang bị đình chỉ công tác để điều tra. Nếu tìm ra bằng chứng xác thực, hắn cũng phải ngồi tù. Kể cả không có bằng chứng phạm tội thì hắn cũng sẽ bị sa thải. Hai năm nay Điển Sáng liên tục tăng trưởng âm, hắn không thể chối bỏ trách nhiệm. Lão Trương sẽ tiếp quản vị trí Tổng giám đốc, mà Lão Trương lại rất coi trọng cậu. Cậu hiểu ý tôi chứ?”
Trần Phong vẫn giữ vẻ mặt bình thản, lắc đầu: “Cảm ơn ý tốt của Lưu đổng. Nhưng tôi thực sự không định làm tiếp nữa.”
Lưu Mỹ Quân lập tức nhíu mày. Cô đang định nói thêm thì bị Tần Tiểu Nhu cắt ngang: “Thôi đi mẹ. Bọn con đến đây để ăn cơm, mẹ lôi chuyện công việc ra nói làm gì? Với lại, người ta đã không muốn làm nữa thì mẹ ép người ta làm gì? Thế chẳng phải là làm khó người khác sao?”
Thấy vậy, Lưu Mỹ Quân đành lùi một bước: “Vậy thế này đi, Trần Phong, cậu cứ tạm nghỉ việc nhưng vẫn hưởng lương. Tôi cho cậu thêm một thời gian để suy nghĩ. Nếu sau này cậu vẫn quyết định nghỉ, tôi sẽ chiều theo ý cậu.”
“Vậy thì cảm ơn sếp.”
Trần Phong cũng chẳng buồn đôi co. Dù sao bây giờ nghỉ hay không nghỉ với hắn cũng chẳng khác gì nhau, đằng nào hắn cũng chẳng vác mặt đến công ty nữa.
“Đã quen biết cả rồi thì sang phòng tôi ăn chung đi.”
Lưu Mỹ Quân chỉ tay ra ngoài. Dù nhìn bề ngoài Trần Phong và con gái cô chẳng có vẻ gì là mờ ám, nhưng để hai người nam nữ ở chung một phòng, cô vẫn không yên tâm.
“Mẹ, bọn con gọi món hết rồi, sang bên đó làm gì nữa? Mấy người bạn của mẹ, ông chú này có quen ai đâu.” Tần Tiểu Nhu bất mãn trừng mắt nhìn mẹ.
“Vậy cũng được. Con ăn xong thì qua đó sớm một chút, đừng làm phiền Trần Phong nữa.”
Có lẽ thấy con gái thực sự nổi cáu, cộng thêm việc tin tưởng Trần Phong sẽ không làm bậy bạ gì với con mình, Lưu Mỹ Quân cũng không ép nữa.
“Trần Phong, vậy tôi đi trước nhé, cậu cứ thong thả dùng bữa.”
Lưu Mỹ Quân ném cho Trần Phong một ánh mắt mang hàm ý cảnh cáo rồi mới chịu bước ra ngoài.
“Thật tình. Đi ăn bữa cơm cũng không yên, ghét chết đi được.”
Lưu Mỹ Quân vừa đi khuất, Tần Tiểu Nhu đã phồng má tức tối, cảm thấy mẹ làm mình mất mặt.
“Mẹ nhóc cũng chỉ vì quan tâm nhóc thôi. Đổi lại nhóc là con gái tôi, biết nhóc đi ăn riêng với một gã đàn ông, tôi cũng chẳng yên tâm nổi.”
“Đi chết đi! Chú làm gì có đứa con gái lớn thế này? Dám chiếm tiện nghi của tôi à.”
Trần Phong cười khổ: “Được rồi, có uống nước lọc không?”
“Có, rót cho tôi một cốc.”
Tần Tiểu Nhu lại bắt đầu sai vặt không chút khách sáo.
Trần Phong cầm ấm nước nóng rót cho mỗi người một cốc, nhiệt độ nước vừa độ ấm.
Tần Tiểu Nhu nhấp một ngụm, chép miệng: “Thật không ngờ chú lại là nhân viên công ty mẹ tôi, trùng hợp đến thần kỳ luôn.”
Trần Phong cũng thấy thần kỳ, thậm chí hắn còn nghi ngờ sâu sắc rằng có một bàn tay vô hình nào đó đang sắp đặt mọi chuyện, giống hệt như mấy lần tình cờ đụng độ Trương Tịnh Văn trước đây.
“Chú không định nói gì à?”
Thấy Trần Phong im lặng, Tần Tiểu Nhu lại tò mò hỏi.
“Nói gì? Nói nhóc là con gái sếp tôi à?”
“Không phải. Chú không thấy chuyện này rất kỳ diệu sao? Với lại mẹ tôi độc đoán thế nào chú cũng thấy rồi đấy. Tôi sống trong gia đình đơn thân, giữa tôi và bà ấy có khoảng cách thế hệ. Thỉnh thoảng tôi trốn đi chơi game cũng chỉ vì ở nhà một mình chán quá thôi. Tôi không phải loại gái hư hỏng đâu, thành tích học tập của tôi tốt lắm đấy.”
Thấy Tần Tiểu Nhu tuôn một tràng dài, trong lòng Trần Phong thấy hơi buồn cười, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ điềm nhiên.
“Nhóc nói đúng. Chúng ta tình cờ quen nhau ở tiệm game, nhóc lại là con gái sếp tôi, đúng là rất thần kỳ, rất có duyên. Hơn nữa, tôi cũng chưa bao giờ coi thường nhóc, càng không nghĩ nhóc là gái hư. Cái này là do nhóc nghĩ nhiều rồi. Còn nữa, tôi thấy mẹ nhóc tuy hơi độc đoán nhưng cũng chẳng có gì không tốt. Nhóc cũng nói rồi đấy, nhóc sống trong gia đình đơn thân. Nếu mẹ nhóc không mạnh mẽ, làm sao gánh vác được cái nhà này? Làm sao mang lại cho nhóc cuộc sống sung túc? Thế nên, nhóc cũng nên thông cảm cho mẹ một chút.”
Những lời này của Trần Phong rất thấu tình đạt lý, nhưng con ranh Tần Tiểu Nhu lại chẳng lọt tai chữ nào, bật lại ngay tắp lự: “Chú thấy bà ấy tốt thì đi mà tán bà ấy đi. Dù sao hai người đều đang độc thân, tôi không phản đối chú làm bố dượng tôi đâu.”
Trần Phong suýt nữa thì sặc nước, vội vàng nuốt ực xuống, thở hắt ra một hơi, dở khóc dở cười: “Nhóc đang hố mẹ mình đấy à? Người phụ nữ xuất sắc như mẹ nhóc, tôi làm sao mà với tới được?”
Tần Tiểu Nhu bĩu môi khinh khỉnh: “Bà ấy chỉ xuất sắc trong sự nghiệp thôi, chứ cách làm người, lo toan gia đình hay cuộc sống thì chẳng ra gì cả. Năm xưa bố tôi ly hôn với bà ấy cũng chỉ vì bà ấy quá độc đoán, lúc nào cũng chèn ép người khác. Bố tôi sống uất ức quá, không nhịn được nữa mới ngoại tình đấy.”
Nghe cô nhóc vạch áo cho người xem lưng chuyện thâm cung bí sử nhà mình, Trần Phong cạn lời, đành phải bẻ lái: “Thôi được rồi, đừng kể chuyện nhà nhóc nữa. Nói chuyện sau này nhóc có định ra nước ngoài hay không đi.”