Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Diệp Sơ Bạch im lặng nghe nàng giải thích xong, trong con ngươi trong suốt không thấy nửa điểm nghi ngờ, vô cùng tự nhiên gật đầu: "Ừ, ta biết rồi."

Hả? Ngươi biết cái gì, biết mình đẹp trai hơn Nghi Vũ?

Diệp Sơ Bạch vừa thấy biểu tình này của Ôn Vân liền biết nàng lại nghĩ sai, hắn bất đắc dĩ giơ tay sờ lên đỉnh đầu của nàng, bất động thanh sắc gỡ mảnh vỡ nguyên tinh không biết rơi xuống từ lúc nào.

"Ta biết ngươi đang làm chính sự, không có chơi đùa."

Ôn Vân không nhận ra được động tác của hắn, nàng ngửa đầu nhìn Diệp Sơ Bạch, luôn cảm thấy phản ứng của hắn có chút không đúng.

Dựa theo tính cách của hũ dấm chua này, không phải nên âm dương quái khí nói hai câu sao? Nàng đã nghĩ xong lời thoại trấn an, vì sao Diệp Sơ Bạch đột nhiên trở nên hiểu chuyện như vậy, một câu nói chua chua cũng không có?

Nhưng Ôn Vân cũng không kịp nghiên cứu kỹ, nàng nhíu mày nhìn về phía vòm trời, khẽ thở dài.

Kiếp trước tộc trưởng Cự Linh tộc từng nói Ôn Vân, Thượng Huyền Tiên Tôn từng mất tích một đoạn thời gian ở Bắc Hoang cảnh, nếu không nhớ lầm chính là khoảng thời gian Thương Vô Ương đến Vân Hải giới.

Nghĩ đến Thượng Huyền Tiên Tôn chính là trong khoảng thời gian này bị những chuyện khác vây khốn không cách nào thoát thân, nếu không tuyệt đối không thể đối với Thương Vô Ương vẫn lạc là nhắm mắt làm ngơ.

Cho nên, hắn hẳn là không rảnh nhìn trộm Diệp Sơ Bạch.

Ôn Vân ngẩng đầu nhìn Diệp Sơ Bạch, kéo Tuân Nghiệp của hắn, trịnh trọng nói: " Ta có chuyện cần làm."

Diệp Sơ Bạch không hỏi nguyên do, không do dự liền gật đầu, được Ôn Vân dẫn tới một tòa đảo mây xa lạ.

Trên đảo mây này không có một bóng người, không khác gì những đảo mây khác, nhưng trên cả tòa đảo mây đều có một cỗ chấn động Thời Không pháp tắc ẩn nấp, nếu không phải Diệp Sơ Bạch có khế ước Thần Hồn với Ôn Vân, chỉ sợ cũng không thể nhận thấy được dị thường của nó.

Cũng may Diệp Sơ Bạch thấy vậy, cũng chỉ hơi nhíu mày, cũng không hỏi nhiều một câu.

Ôn Vân che miệng ho nhẹ một tiếng, chỉ vào một tảng đá cổ quái bên cạnh đảo mây, nghiêm trang nói: "Ngươi nghĩ chúng ta tới Vân Hải giới lâu như vậy, ngươi cũng chưa từng dạy kiếm thuật cho ngươi, không ngại hôm nay thử một chút, bây giờ ngươi chém vào tảng đá kia một kiếm cực mạnh của ngươi, nhớ mang theo lực lượng pháp tắc mạnh mẽ, chỉ trảm tảng đá, đừng trảm hòn đảo này."

Nàng cẩn thận dặn dò một hồi, Diệp Sơ Bạch chậm rãi ngước mắt liếc nhìn tảng đá cực giống hình người kia, bên môi cực nông cực mỏng khẽ cong lên thành một nụ cười ngắn ngủi.

Y nói: "Được."

Ôn Vân bị nụ cười này làm cho ngây người, còn chưa kịp phản ứng đã phát hiện một luồng kiếm ý vô thượng từ trong cơ thể Diệp Sơ Bạch sinh ra, ngay sau đó, một con phượng hoàng màu đỏ vàng bay ra, như điện quang bay về phía tảng đá, chỉ trong giây lát, tảng đá cứng rắn đã hóa thành bụi trắng, gió nhẹ thổi qua liền tiêu tán không còn tăm tích.

Thấy tình trạng này, Ôn Vân hài lòng gật đầu.

Kiếm thuật của Diệp Sơ Bạch quả nhiên rất tinh chuẩn, ngoại trừ khối nguyên tinh giá trị vạn khối kia, nguyên thạch được xưng thích hợp nhất để làm pháp bảo phòng ngự vỡ thành tro bụi, vân thảo bên cạnh tảng đá cũng không bị cắt mất một cọng.

Đợi đã!

Ôn Vân nhìn chằm chằm con phượng hoàng do pháp tắc sinh tử hóa ra kia, thấy thế nào cũng cảm thấy chỗ nào đó có vấn đề.

Nếu nhớ không lầm, pháp tắc sinh tử của Diệp Sơ Bạch chưa đại thành, cho nên phượng hoàng của hắn vẫn luôn nửa hư nửa thật, nhưng bây giờ nhìn thế nào cũng đều sống động như vật sống! Hơn nữa pháp tắc sinh tử phía trên cũng mạnh đến dọa người, mặc dù không viên mãn như Thượng Huyền Tiên Tôn, nhưng cường độ vượt xa kiếp trước có thể so sánh.

Chẳng lẽ lần này Tiểu Bạch phát huy vượt xa bình thường, làm ra sự kiện ngẫu nhiên?

Ôn Vân nhìn Diệp Sơ Bạch, phát hiện quả nhiên khí tức của Diệp Sơ Bạch yếu ớt hơn một chút, xem ra hắn dùng chiêu này quả nhiên dốc hết toàn lực, không giữ lại chút nào.

Diệp Sơ Bạch cũng đang nhìn Ôn Vân, nhưng hắn không thúc giục nàng luyện kiếm như ngày xưa, mà là không hiểu hỏi: "Ngày mai còn tới không?"

Đến, đương nhiên phải đến.

Ngày hôm sau tới hòn đảo mây này, Ôn Vân lặng lẽ lấy một tảng đá lớn từ trong túi giới tử ra, nó vẫn được đục thành hình người y như hòn đá ngày hôm qua.

Diệp Sơ Bạch vung kiếm lên, trong ánh mắt chờ mong của Ôn Vân lại chém ra một kiếm ẩn chứa pháp tắc Sinh Tử.

Một trận quang ảnh màu đỏ vàng xẹt qua trước mắt Ôn Vân, nàng chưa thấy rõ động tác của Diệp Sơ Bạch, đã thấy tảng đá mới lại hóa thành bụi phấn.

Một kiếm này, vậy mà còn mạnh hơn hôm qua!

Ôn Vân nghi ngờ nhìn về phía Diệp Sơ Bạch, trong lòng kinh nghi bất định.

Không phải chứ?

Làm sao thực lực của Diệp Sơ Bạch lại hoàn toàn khác biệt với trong trí nhớ của mình? Chẳng lẽ đời trước hắn ta thật ra đang che giấu thực lực?

Ôn Vân luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, nhưng thực lực của Diệp Sơ Bạch đột nhiên tăng lên là chuyện tốt, hiện tại nàng cũng không rảnh để nghiên cứu, chỉ có thể liều mạng chuẩn bị cho trận đại chiến cuối cùng, mỗi ngày đều dẫn Diệp Sơ Bạch đi chém một kiếm.