Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Trong sự chờ đợi, ngày cuối cùng vẫn là ngày buông xuống.

Vân Hải thành sụp xuống, Bạch Vân thành mới lập, mời Vạn Giới đạo hữu tụ họp.

Đó là một buổi sáng vô cùng tốt, thành trì mới xây rất phồn hoa, bên trong Bạch Vân thành tùy ý có thể thấy được vật trang trí phong tình khác nhau, vũ cầm cũng tốt, thú tộc cũng được, chẳng phân biệt giới tính chủng tộc, tất cả cư dân Bạch Vân thành đều vội vàng bận rộn bố trí đại yến tiếp theo.

Các thương hộ muốn mượn cơ hội này tuyên truyền cho nhân sĩ các giới cửa hàng mình mới khai trương trong Bạch Vân thành, mà cư dân bình thường sau khi trải qua kiếp nạn Vân Hải thành cũng muốn mượn cơ hội này náo nhiệt một chút, trong lúc nhất thời, trong thành khắp nơi đều tràn đầy tiếng hoan hô cười nói, ở cửa hàng nhà mình bày đầy đặc sản ăn uống đặc sắc của các giới dự bị trong một tháng tiếp theo sẽ chiêu đãi khách nhân từ xa tới, ở dưới mây mù bao phủ, cả tòa thành đẹp như là phố xá trên trời.

Thúy Vũ Dực tộc chào hỏi Ôn Vân: "Ôn đảo chủ, lễ phục ngươi đặt ra đã xong! Khi nào đến thử?"

Nhờ phúc đến đầu tiên, vị trí Dực tộc hiện tại chiếm cứ ở Vân Hải thành được cho là tốt nhất, trước kia bọn họ ở trong Vân Hải thành chỉ có thể bày một sạp nhỏ, bây giờ lại hào phóng mở năm cửa hàng bên trong Bạch Vân thành, một bộ trở thành cửa hàng pháp bảo lớn nhất trong thành.

Thúy Vũ lúc này cũng không còn vẻ ủ rũ lúc trước, toàn bộ chim vui sướng nhếch lông đuôi chào hỏi Diệp Sơ Bạch và Ôn Vân.

Ôn Vân nắm chặt đồ trong nghiên, gật đầu cười với hắn: "Lát nữa tới."

Thúy Vũ ngẩn người, tầm mắt rơi vào xấp quyển trục thật dày của Ôn Vân, không khỏi ngạc nhiên: "Ngươi định đi chào hàng quyển trục à?"

Nhưng mà hắn không thể nhận được câu trả lời, đôi nam nữ kia đã sớm xuyên qua đám người, hướng bên ngoài Bạch Vân thành lao đi.

Nơi đó, có một luồng khí thế nồng đậm đến mức không thể bỏ qua đang dâng lên.

Ngực Ôn Vân như có lửa đốt, khiến nàng không thể bình tĩnh lại.

Nàng vẫn làm được, kiếp này nàng không kinh động đến cánh bướm, bình yên dụ con mồi vào trong hố mà nàng đã đào sẵn.

Án theo Ôn Vân tính toán, Thượng Huyền Tiên Tôn cùng một thời gian xuất hiện ở cùng một địa điểm!

Ôn Vân không kịp giải thích nhiều với Diệp Sơ Bạch, nhưng mà người sau cũng không có ý muốn truy hỏi nguyên do, chỉ an tĩnh đi theo nàng hành động.

Khi tới gần cửa thành, Diệp Sơ Bạch giơ Phượng Hoàng mộc kiếm trong tay lên, giống như một bóng trắng quỷ mị, đâm thẳng về phía bóng người ngoài thành kia.

Mí mắt Ôn Vân giật giật, không đúng, hành động này của Diệp Sơ Bạch hoàn toàn không đúng với kiếp trước!

Nhưng phản ứng của nàng cũng không chậm, gần như cùng lúc với hành động của Diệp Sơ Bạch, nàng cũng nâng lên quyển trục trong liễn đồng thời phát động, mạnh mẽ đập vào người ngoài thành kia.

Kiếp trước là nàng tài nghệ không bằng người, đời này... khụ, vẫn là tài nghệ không bằng người, cho nên nàng muốn đánh lén!

Nhưng tuyệt đối không nghĩ tới, Diệp Sơ Bạch thế mà cùng nàng phát động đánh lén.

Càng không ngờ tới là Thượng Huyền Tiên Tôn.

Lần này hắn vừa mới phủ xuống bên ngoài Bạch Vân thành, còn chưa kịp mở miệng nói chuyện, liền phát giác được một cỗ khí tức nguy hiểm đánh tới mặt mình.

Thượng Huyền Tiên Tôn không cần nghĩ ngợi đưa tay đi ngăn cản, nhưng mà chỉ trong nháy mắt này, một đạo lực lượng không gian pháp tắc khác chợt bộc phát.

Dưới sự khu động của trận pháp, hình ảnh trước mắt dường như bị thay thế bằng một loại lực lượng huyền ảo nào đó.

Tiếng người hỗn loạn ban đầu không còn, một Bạch Vân thành to như vậy cũng không thấy, trong nháy mắt, nơi này đã thành một tòa vân đảo hoang vu bằng phẳng!

Ngay cả người trước mắt cũng không có ở đây, xuất hiện ở trước mặt Thượng Huyền Tiên Tôn, bất quá là một đôi nam nữ trẻ tuổi đến quá phận mà thôi, mà bộ dáng hai người này bày trận địa sẵn sàng đón địch cũng nhìn ra được bọn hắn đã sớm có chuẩn bị.

Tất cả những chuyện này xảy ra quá nhanh, nhanh đến mức khiến Thượng Huyền Tiên Tôn cũng không khỏi có chút chấn kinh.

Trừ đoạn thời gian đuổi giết Huyền Hồ Tiên Tử, hắn vẫn luôn nhìn chăm chú nhất cử nhất động của Diệp Sơ Bạch, mà chuyện hắn đến Vân Hải giới cũng là bí mật, đối phương không nên biết hắn muốn tới chỗ này mới đúng.

Thượng Huyền im lặng, lạnh lùng ngẩng đầu nhìn về phía Diệp Sơ Bạch: "Xem ra ngươi đoán được ta là ai."

Diệp Sơ Bạch đứng giữa đám mây cỏ, kiếm trong đám mây sớm đã nắm chặt, ngữ khí vẫn nhàn nhạt: "Tất nhiên."

Thượng Huyền nhíu mày nói: "Ta tới tìm ngươi đòi một thứ."

Nam tử trẻ tuổi đối diện hắn không định truy hỏi, giọng nói lạnh lùng tới cực điểm: "Đó không phải là của ngươi."

Thượng Huyền khẽ nhíu mày, đang muốn mở miệng, đã thấy thiếu nữ đối diện vẫn luôn bị mình không để ý tới đột nhiên cười cười.

"Ngươi muốn nói, pháp tắc sinh tử trên người hắn là do ngươi ban cho đúng không?"

Tầm mắt Thượng Huyền bỗng chuyển sang Ôn Vân, nhìn nàng thật lâu, sau đó khẽ vuốt cằm: "Ngươi biết rất rõ."