Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Giang Bắc Nhiên thở dài một hơi, quyết định đổi chủ đề:

"Lần này ngươi tới tìm ta có chuyện gì?"

Thấy sư huynh rốt cuộc cũng chịu bỏ qua cho mình, Ngô Thanh Sách vội vàng đáp:

"Lần này đệ đã giành được ngôi vị quán quân trong giải luận võ của các đệ tử khu Giang Bắc, đặc biệt đến đây báo tin vui cho sư huynh."

Giang Bắc Nhiên nghe xong liền hiểu ra vấn đề, thảo nào tiểu tử này đột nhiên mò tới đây. Tên gọi nói lên tất cả, tham gia trận luận võ này đều là các đệ tử chưa đầy hai mươi tuổi của các tông môn trong vùng. Nếu đoạt được giải nhất, uy danh nhất định sẽ vang xa.

"Cho nên, đây là lý do khiến ngươi to gan lớn mật xông vào trận pháp?"

Ngô Thanh Sách nghe vậy vội thu lại vẻ kiêu ngạo:

"Chủ yếu là đệ muốn để sư huynh thấy đệ đã tiến bộ thế nào. Dọc đường đệ đã nghiền ngẫm lại Chính Phản Tứ Tượng Trận nhiều lần, cũng coi như có chút tâm đắc, cho nên..."

"Thôi được rồi, đoạt giải quán quân cũng là chuyện đáng mừng, ta không trách phạt ngươi nữa. Nhưng lần sau phải khắc cốt ghi tâm, lúc đắc ý nhất cũng chính là lúc dễ ngã đau nhất, nhớ kỹ chưa?"

"Vâng, Thanh Sách xin ghi nhớ trong lòng."

Giang Bắc Nhiên hài lòng gật đầu, nhìn vị đệ tử trẻ tuổi tài năng nhất khu Giang Bắc trước mặt, không khỏi thầm cảm thán.

Quy Tâm tông quả nhiên ngọa hổ tàng long, nhân tài không thiếu.

Đối với thực lực của Ngô Thanh Sách, Giang Bắc Nhiên đương nhiên nắm rõ trong lòng bàn tay. Trong quá trình hợp tác, Giang Bắc Nhiên dần xem con hàng này như sư đệ chân chính, thường xuyên tặng hắn một chút đan dược để bồi bổ thân thể hoặc nâng cao công lực. Thi thoảng còn bồi đối phương tu luyện, chỉ điểm những khiếm khuyết trong chiêu thức.

Không ngờ cứ thế mà đào tạo ra một "Giang Bắc đệ nhất nhân".

"À đúng rồi, còn một chuyện nữa. Sư huynh bảo đệ lưu ý những biến động của Hoa Diệp Lâm, gần đây phát hiện có một con Lôi Văn Tranh nhị giai tiến vào."

Giang Bắc Nhiên nghe vậy thì hơi khựng lại, sau đó nhanh chóng gật đầu nói:

"Rất tốt, tiếp tục quan sát, xem còn dị thú nào tiến vào nữa không thì lập tức báo cho ta biết."

"Vâng."

Đáp lời xong, Ngô Thanh Sách có chút do dự hỏi:

"Sư huynh, đệ có thể hỏi huynh một chút được không?"

"Sao thế, có việc gì?"

Dựa vào sự ăn ý lâu năm giữa hai người, Ngô Thanh Sách tuyệt đối sẽ không hỏi Giang Bắc Nhiên những chuyện linh tinh, thường chỉ nghe lệnh rồi làm theo.

"Là thế này."

Ngô Thanh Sách chắp tay hướng về phía Giang Bắc Nhiên:

"Trong khoảng thời gian này, tu vi của đệ tăng tiến rất nhiều, cho nên muốn khiêu chiến một dị thú nhị giai để tìm cơ hội đột phá Huyền Sư."

"Ồ? Rốt cuộc cũng sắp đột phá rồi sao? Được thôi, đến lúc đó ta sẽ dẫn ngươi tới Hoa Diệp Lâm, giúp ngươi bày trận hộ pháp."

"Đa tạ sư huynh!"

Ngô Thanh Sách cao hứng chắp tay bái tạ.

Vừa trò chuyện, hai người vừa đi tới căn cứ bí mật sau núi của Giang Bắc Nhiên.

Theo lẽ thường, một đệ tử ký danh như Giang Bắc Nhiên không thể nào sở hữu nơi tu luyện riêng biệt sau núi như thế này. Nhưng nhờ vào kỳ nghệ cao siêu, thường xuyên giúp đỡ Đường chủ giải quyết một vài "phiền toái nhỏ", nên hắn mới được hưởng đặc quyền này.

"Mỗi lần đặt chân đến Tử Trúc Lâm đều cảm thấy thư thái vô cùng. Sư huynh làm thế nào mà nuôi dưỡng được rừng trúc này vậy?"

Ngô Thanh Sách nhớ rõ khi hắn mới mang tử trúc đến, chúng cao còn chưa tới hai mét, vậy mà giờ đây đã vươn cao che khuất cả một vùng trời.

"Không nên hỏi thì đừng hỏi, vào uống trà đi."

...

"Phù ~"

Ngô Thanh Sách thổi nhẹ cho bớt nóng rồi nâng chén trà lên nhấp một ngụm.

"Chà... Quả không hổ là trà do sư huynh pha chế. Nước trà thanh hồng trong suốt, hương thơm tựa lan, vị đậm đà thuần khiết, mượt mà như thơ, dư vị ngọt ngào lưu lại nơi đầu lưỡi, vô cùng ý vị..."

"Được rồi."

Giang Bắc Nhiên phất tay ngắt lời:

"Muốn thì ta cho ngươi một ít, vỗ mông ngựa làm gì, uống có ổn không?"

"Cực phẩm!"

Ngô Thanh Sách nghiêm túc gật đầu tán thưởng.

"Này, cầm lấy cái này đi."

Giang Bắc Nhiên nói xong liền ném hai bọc giấy xuống trước mặt Ngô Thanh Sách.

"Đây là...?"

"Lá trà ngươi đang uống đấy. Nhớ kỹ, sau này mỗi lần ăn xong thì uống một chén."

Ngô Thanh Sách nghe vậy, vẻ mặt đầy nghi hoặc.

"Giải độc. Chỉ cần ngươi ăn phải độc vật, trà này sẽ khiến ngươi nôn thốc nôn tháo ra ngay lập tức..."

"Sư huynh nghĩ rằng sẽ có người hạ độc đệ sao?"

"Cẩn tắc vô áy náy. Bây giờ ngươi đã là đệ tử đứng đầu khu Giang Bắc, Loạn Tinh đường tất nhiên sẽ dồn cho ngươi một lượng lớn tài nguyên. Đến lúc đó, những sư huynh sư đệ kia của ngươi chưa chắc đã niệm tình thủ túc đâu. Biết Lạc Bắc của Chân Võ đường chứ? Hai tuần trước vừa đạt hạng nhất thí luyện, bây giờ đang nằm liệt giường kia kìa."

"Hả?"

Ngô Thanh Sách không khỏi giật mình, lập tức nhận lấy gói trà, chắp tay nói:

"Vâng, đa tạ sư huynh nhắc nhở."

Thực ra khi mới gia nhập Quy Tâm tông, Ngô Thanh Sách vẫn rất tin tưởng vào mấy chữ "cởi mở, chân thành", cảm thấy mọi người đã vào cùng một tông, nhập cùng một đường, âu cũng là duyên phận tu từ kiếp trước, nên sống với nhau cho thật tốt.