Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhưng bốn năm qua, những chuyện phiền nhiễu hắn chứng kiến thực sự quá nhiều, khiến tâm tư dần nghiêng về triết lý sinh tồn của Giang Bắc Nhiên.

"Còn nữa, thử cái này xem sao."

Giang Bắc Nhiên vừa nói vừa đặt một túi vải màu đen trước mặt Ngô Thanh Sách.

"Đa tạ sư huynh!"

Biết đồ sư huynh ban cho tất nhiên thuộc hàng tinh phẩm, Ngô Thanh Sách quả quyết tạ ơn trước một tiếng rồi mới mở túi ra.

"Trống không?"

Nhìn vào bên trong túi chẳng thấy gì, Ngô Thanh Sách không khỏi thắc mắc.

"Đưa tay vào sờ thử khắc biết. Mà nhớ cẩn thận một chút."

Nghe Giang Bắc Nhiên dặn dò, Ngô Thanh Sách rón rén đưa tay vào trong.

"Là tiêu!"

Trong nháy mắt chạm vào vật thể, Ngô Thanh Sách liền nhận ra đó là thứ gì.

"Không sai, đây là Vô Ảnh Tiêu ta thu được vài hôm trước. Vô hình vô thanh, cầm về mà hảo hảo luyện tập đi."

"Sư huynh quá lợi hại... Loại tiêu này đệ chưa từng nghe qua, ngay cả cha đệ cũng không có."

Ngô Thanh Sách lấy một viên Vô Ảnh Tiêu ra soi xét, lúc này mới miễn cưỡng nhìn thấy hình dáng lờ mờ của nó. Nếu dùng thứ này để đánh lén, đối phương e rằng khó lòng phòng bị.

"Đa tạ sư huynh!"

Ngô Thanh Sách từ nhỏ đã yêu thích ám khí như mạng sống, lập tức đứng dậy vái tạ Giang Bắc Nhiên. Có thể nói, sự bội phục của hắn đối với vị sư huynh này đã lên đến cực điểm.

"Được rồi, ngồi xuống đi, kể cho ta nghe xem đại hội lần này có gì mới mẻ không."

Ngô Thanh Sách ngồi xuống, lưng thẳng tắp báo cáo:

"Lần này có rất nhiều trưởng lão của những tông phái khác tới tham dự. Lam kỳ của chúng ta cũng nói các đại tông phái ở Giang Bắc thực sự rất coi trọng đại hội lần này."

Giang Bắc Nhiên nghe xong chỉ cười khẩy một tiếng đầy khinh thường. Một sân chơi tốt như vậy lại chỉ để làm trò tiêu khiển cho đám lão già thì quá lãng phí. Đáng tiếc thời cơ chưa tới, bằng không ta sẽ cho đám người trên đại lục này hiểu rõ thế nào là thi đấu thực sự.

Tiếp đó, Ngô Thanh Sách bắt đầu miêu tả quá trình hắn đoạt giải, trong đó nhiều lần nhắc tới cái tên Chu Quy Xán.

"Chu Quy Xán quả thực rất lợi hại, nếu không nhờ sư huynh chỉ điểm cách tốc chiến tốc thắng, e rằng đệ đã bại dưới tay hắn rồi."

"Ồ? Hắn cũng là cửu giai đỉnh phong sao?"

Giang Bắc Nhiên hỏi.

"Vâng, xét về tu vi thì hắn và đệ ngang ngửa nhau, tối đa chỉ thấp hơn đệ một chút xíu thôi."

Giang Bắc Nhiên nghe xong không khỏi trầm tư. Trong bốn năm nay, Ngô Thanh Sách nhờ được hắn bồi bổ không ít đan dược nên tu vi mới tiến triển thần tốc như vậy. Mà tên Chu Quy Xán này lại có thể sánh ngang với Ngô Thanh Sách, chứng tỏ hắn ít nhất cũng là hạt giống được tông môn dốc sức bồi dưỡng, đồng thời thiên phú cũng cực cao.

Giang Bắc Nhiên âm thầm ghi nhớ cái tên Chu Quy Xán này. Hắn nghe Ngô Thanh Sách thao thao bất tuyệt một hồi rồi rút ra một tờ giấy.

"Đây là danh sách vật liệu tháng sau ta cần ngươi tìm giúp."

"Được!"

Nhận lấy tờ giấy, Ngô Thanh Sách vui vẻ lĩnh mệnh.

"Ừm, vậy ngươi về đi, ta còn có việc phải làm."

"Sư huynh... Đệ... còn có một yêu cầu hơi quá đáng, không biết... không biết có nên nói hay không."

"À, vậy thì đừng hỏi."

Giang Bắc Nhiên phất tay lạnh lùng.

"..."

Dù đã ở chung với Giang Bắc Nhiên khá lâu, nhưng Ngô Thanh Sách vẫn giữ thói quen khách sáo khi nói chuyện với sư huynh.

"Sư huynh, huynh cứ để đệ nói đi mà..."

"Haizz..."

Giang Bắc Nhiên thở dài:

"Chuyện gì?"

"Gần đây đệ mới luyện thành một bộ chiêu thức, muốn mời sư huynh chỉ điểm đôi chút."

"Chỉ điểm? Nghe giọng điệu có vẻ tự tin gớm nhỉ. Được rồi, ta sẽ tiếp ngươi hai chiêu, nhào vô đi."

Giang Bắc Nhiên nói xong liền đứng dậy đi ra bãi đất trống.

"Đa tạ sư huynh chỉ giáo!"

Ngô Thanh Sách ôm quyền thi lễ, sau đó bước đến đối diện, bày ra tư thế sẵn sàng.

"Sư huynh, đắc tội rồi!"

Ngô Thanh Sách hô lớn một tiếng, tay thoăn thoắt phóng ra sáu thanh Nguyệt Nha Phi Đao từ hư không về phía Giang Bắc Nhiên. Ngay sau đó, hắn rút phắt Thanh Phong Kiếm bên hông, lao theo thế công như vũ bão.

Tốc độ của Ngô Thanh Sách cực nhanh. Chỉ trong chớp mắt, hắn đã áp sát trước mặt Giang Bắc Nhiên, đồng thời thi triển tuyệt kỹ mới nhất của mình: Bách Hoa Liễu Loạn.

"Quá chậm."

Giang Bắc Nhiên vừa nói vừa thong thả duỗi hai ngón tay kẹp chặt lấy lưỡi Thanh Phong Kiếm của Ngô Thanh Sách. Cùng lúc đó, tay trái hắn vung lên nhẹ nhàng, thu trọn sáu thanh Nguyệt Nha Phi Đao vừa bay tới vào trong lòng bàn tay.

"..."

Ngô Thanh Sách đứng hình, lặng lẽ buông chuôi kiếm, lủi thủi đi tới ngồi xổm xuống bên gốc tử trúc.

"Đừng có làm bộ làm tịch nữa, ta sẽ không an ủi ngươi đâu, tranh thủ thời gian đứng dậy đi."

Biết tính sư huynh nói được làm được, dù trong lòng Ngô Thanh Sách vạn phần thất vọng nhưng vẫn ráng chống tay đứng dậy, chắp tay bái phục:

"Sư huynh của đệ đúng là vô địch thiên hạ!"

Giang Bắc Nhiên trả lại Thanh Phong Kiếm cùng sáu thanh Nguyệt Nha Phi Đao cho Ngô Thanh Sách rồi nghiêm giọng phê bình:

"Chiêu thức này ý tưởng không tồi, có thể công kích đa góc độ để làm rối loạn phán đoán của đối thủ. Nhưng động tác của ngươi thực sự quá chậm chạp. Tại sao cứ phải đứng chôn chân một chỗ để phóng ám khí nhỉ? Kiếm và tiêu cùng lúc xuất kích chẳng phải sẽ mang lại hiệu quả tốt hơn sao?"