Tạo Hóa Chi Môn

Chương 23. Chạy trốn điên cuồng

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ngay từ khoảnh khắc thấy hai bóng người kia, trong đầu Ninh Thành chỉ còn duy nhất một chữ: Chạy!

Hắn nhớ lại lần đầu đến vùng ngoại vi biển Mạn Qua, hắn cũng từng thấy những cường giả phá không mà đi, uy thế đó đã khắc sâu vào tâm trí hắn. Nhìn con thú kéo xe bị xé xác, mặt đường cứng như đá bị cày nát thành rãnh sâu, cùng tiếng nổ rung trời sau lưng, Ninh Thành thừa hiểu đây là trận tử chiến của những đại cao thủ.

Ở lại chỗ này khác nào tìm cái chết. Những kẻ đó vốn coi mạng người như cỏ rác, một tu sĩ Tụ Khí tầng ba như hắn trong mắt họ chẳng khác gì con kiến hôi bị dẫm chết lúc nào không hay.

Sở dĩ Ninh Thành chọn chạy hướng nghiêng là vì hắn thấy Nghiệp đạo nhân đã chạy về phía sau. Hắn vốn đang muốn thoát khỏi lão, đây chính là cơ hội trời cho. Hơn nữa, lúc này ai nấy đều lo giữ mạng, chắc chắn chẳng ai rảnh rỗi mà để ý xem hắn chạy đi đường nào.

Chạy được nửa tuần trà, An Y đang nép trong lòng hắn khẽ thầm thì:

— Ninh đại ca, huynh buông muội xuống đi, muội tự chạy được mà.

Ninh Thành lúc này mới sực tỉnh, nhận ra mình vì quá hoảng loạn mà vẫn ôm chặt lấy nàng. Hắn vội buông tay, trong lòng thầm cảm thấy may mắn vì hai kẻ đang đánh nhau kia không đuổi theo hướng này, bằng không mười cái mạng cũng chẳng đủ đền.

Chạy thêm một lúc, An Y mới rụt rè hỏi:

— Ninh đại ca, huynh... huynh không muốn đi cùng vị đạo nhân kia nữa phải không?

An Y dù ít va chạm nhưng không hề ngốc, biểu hiện của Ninh Thành từ nãy đến giờ đã quá rõ ràng.

Ninh Thành sực nhớ ra điều gì đó, vội vàng gỡ bao hành lý sau lưng, lôi hai bản đồ trận pháp ra ném xuống đất, sau đó đưa bao hành lý cho An Y:

— An Y, muội có thể cất cái này vào túi trữ vật được không?

— Dạ được. — An Y gật đầu, không hỏi lấy một lời, trực tiếp thu bao hành lý vào. Nàng hỏi tiếp: — Giờ chúng ta vẫn chạy tiếp sao huynh?

— Không chỉ chạy, mà còn phải nhanh hơn nữa. Chúng ta đổi hướng một chút, càng xa chỗ này càng tốt.

Dứt lời, Ninh Thành điều chỉnh phương hướng, tiếp tục dốc toàn lực lao đi. An Y dĩ nhiên là nhất mực theo sát gót hắn.

Cả hai đều là tu sĩ Tụ Khí tầng ba, khi dốc sức chạy trốn, tốc độ cũng không hề chậm. Đến tận chiều tối, khi tiếng sóng biển vỗ vào ghềnh đá bắt đầu vang lên bên tai, Ninh Thành mới dừng bước:

— Chắc là gần bờ biển rồi. Không cần chạy nữa, tìm chỗ nào trốn cái đã.

Vừa dứt lời, "Bùm" một tiếng, một bóng đen từ trên không trung rơi xuống, nện mạnh lên bãi cát.

Sự cố bất ngờ khiến Ninh Thành giật bắn mình, kéo vội An Y lùi lại hàng chục mét, sau đó mới cảnh giác nhìn về phía bóng đen kia.

Đó là một nam tử mình đầy máu me, hơi thở thoi thóp. Đầu hắn chỉ cách một tảng đá lớn chưa đầy nửa gang tay, không biết là do mạng lớn hay lúc rơi xuống vẫn còn chút ý thức để điều khiển cơ thể.

— Hai vị... làm ơn... giúp ta với...

Gã đàn ông không hề ngất đi, ngược lại còn yếu ớt kêu cứu.

Ninh Thành đứng chôn chân tại chỗ. Thấy An Y định bước tới, hắn lập tức kín đáo kéo nàng lại. Thế giới này không phải ai bị thương cũng hiền lành như hắn. Gã này tuy trọng thương nhưng Ninh Thành hoàn toàn không nhìn thấu tu vi, chứng tỏ đối phương ít nhất cũng là cao thủ Ngưng Chân cảnh trở lên.

Hơn nữa, linh cảm mách bảo hắn rằng kẻ này chính là một trong hai bóng người vừa giao đấu trên không trung lúc nãy. Một kẻ đánh nhau mà bất chấp tính mạng của người vô tội thì tuyệt đối không phải hạng người lương thiện gì.

— Ta bị kẻ gian ám toán... xin hai vị... nể tình đồng đạo... cứu mạng một phen... — Gã nam tử vẫn tha thiết cầu khẩn.

Ninh Thành ghé tai An Y nói nhỏ:

— An Y, muội cứ đứng sát sau lưng ta, đừng rời nửa bước.

An Y nghe lời tắp lự, nép sát vào lưng Ninh Thành.

Gã đàn ông thấy hai người tiến lại gần, dường như thở phào một hơi:

— Đa tạ hai vị đạo hữu... ta là người của thành Mạn Qua... nhất định sẽ hậu tạ...

Ninh Thành vội xua tay:

— Không cần đâu, như đạo hữu nói, chúng ta đều là người trong giới tu hành, chút chuyện nhỏ này có đáng gì.

Ninh Thành ngoài mặt thì khách khí nhưng trong lòng cảnh giác tột độ. Hắn biết dù đối phương có trọng thương thì thực lực vẫn áp đảo mình. May mà gã nằm liệt đó, không nhúc nhích nổi.

Khi khoảng cách chỉ còn chưa đầy hai trượng, Ninh Thành đột ngột kéo An Y ngã nhào sang một bên mà không hề báo trước. Hắn thừa biết ở khoảng cách này, Phong Nhận là thứ đe dọa nhất. Với tu vi của gã kia, dù kiệt sức cũng vẫn đủ sức tung ra một vài chiêu sơ cấp như Phong Nhận hay Hỏa Cầu.

Hắn không cần biết gã có định ra tay hay không, cứ né trước cho chắc.

"Phập!"

Một vệt máu bắn ra, hai luồng phong nhận xé gió lướt qua chỗ hai người vừa đứng. Dù đã chủ động né tránh nhưng Ninh Thành vẫn chậm một nhịp, một đường phong nhận đã rạch một vết sâu bên hông hắn, máu tươi tuôn ra xối xả.

Ninh Thành thầm kinh hãi, nếu không nhờ hắn đa nghi mà né trước, có lẽ cả hai đã bị xẻ làm đôi rồi.

Ngay lập tức, Ninh Thành không hề do dự, tung ra một đạo Hỏa Nhận đỏ rực. Hắn cảm nhận được Hỏa Nhận của mình còn mạnh hơn cả Phong Nhận. Hắn không chọn bỏ chạy, vì hắn biết gã kia muốn giết hắn thì phải lừa hắn lại gần, chứng tỏ thương thế của gã đã trầm trọng đến mức không thể truy đuổi.

Hỏa Nhận này hắn đã chuẩn bị từ trước, ngay khi bị thương, hắn liền phát động đòn phản công sấm sét.

An Y cũng phản ứng cực nhanh, theo sau Hỏa Nhận của Ninh Thành là hai đạo Phong Nhận sắc lẹm của nàng.

Gã nam tử không ngờ một tên nhãi Tụ Khí tầng ba lại có thể né được đòn ám toán ở khoảng cách gần như thế. Theo tính toán của gã, ngay cả Tụ Khí tầng bốn cũng khó lòng thoát chết. Trong lúc còn đang bàng hoàng, Hỏa Nhận của Ninh Thành đã ập đến.

Đòn tấn công chuẩn xác chém ngang hông gã, máu tươi lại một lần nữa phun trào.

— Chờ đã... — Gã chỉ kịp thốt ra hai chữ, hai đạo phong nhận của An Y đã ập tới.

Ninh Thành dĩ nhiên không để gã có cơ hội trăn trối. Hắn đã thấm nhuần quy tắc sinh tồn ở thế giới này: Tuyệt đối không được nương tay với kẻ thù. Ngay khi Hỏa Nhận vừa phát ra, hắn tiếp tục bồi thêm vài đạo Phong Nhận nữa.

Loạt đòn tấn công phối hợp của cả hai đã băm vằn gã nam tử tội nghiệp thành nhiều đoạn.

Nếu như lần đầu giết Cố Phi, tay Ninh Thành còn run rẩy, thì giờ đây, trước kẻ vừa muốn lấy mạng mình, hắn không cảm thấy chút gợn lòng nào. Ngược lại, sắc mặt An Y có phần tái nhợt, đây là lần đầu tiên nàng thực sự xuống tay giết người. Nàng không hiểu nổi, tại sao bọn họ định cứu gã mà gã lại muốn giết ân nhân? Nếu không có Ninh Thành, có lẽ nàng đã là một cái xác không hồn.

An Y nhìn Ninh Thành, thấy vết thương bên hông hắn vẫn đang rỉ máu, nàng vội vàng lấy thuốc bột rắc lên cho hắn. Ninh Thành đã tự vận khí cầm máu, thêm thuốc của An Y, vết thương nhanh chóng khép miệng.

Ninh Thành tiến lại gần cái xác, giật lấy túi trữ vật bên hông gã, sau đó lục lọi thêm được một miếng ngọc bài. Không kịp xem đó là vật gì, hắn giục An Y:

— An Y, mau dùng hỏa cầu thiêu xác gã đi, rồi chúng ta rời khỏi đây ngay.

An Y biết tình thế cấp bách, lập tức cùng Ninh Thành liên tiếp tung hỏa cầu. Cho đến khi cái xác chỉ còn là một đống than đen kịt, Ninh Thành mới đem đống tro tàn đó ném xuống biển để phi tang.

— Ninh đại ca, giờ chúng ta... — An Y run rẩy nhìn Ninh Thành. Trước đây sống ở am Lan Tâm với sư phụ, nàng đâu có gặp phải những chuyện kinh hoàng thế này. Vậy mà từ khi xuống núi, sóng gió cứ liên tiếp ập đến.

Ninh Thành trầm giọng:

— Chạy tiếp, càng xa càng tốt.

Hai người lại đổi hướng, dốc sức chạy suốt nửa đêm. Đến khi trời hửng sáng, họ mới dừng lại trước một bãi đá ngầm mênh mông không thấy điểm dừng. Ninh Thành tìm thấy một hang hốc dưới một tảng đá khổng lồ, cả hai chui vào đó mới tạm thời thở phào nhẹ nhõm.

Tiếng sóng vỗ rì rào bên ngoài cùng ánh sáng ban mai yếu ớt khiến lòng Ninh Thành dịu lại đôi chút. Hắn chưa bao giờ nghĩ mình lại phải sống kiếp trốn chui trốn lủi vì miếng cơm manh áo... à không, vì cái mạng nhỏ này.

— Ninh đại ca, sao lúc đó huynh né nhanh vậy? Nếu là muội, chắc chắn muội đã trúng đòn rồi. — An Y vẫn còn rùng mình khi nghĩ lại.

Ninh Thành thở hắt ra:

— Lúc tiến lại gần, ta đã cảm thấy gã có gì đó không ổn, quả nhiên linh cảm không sai. Muội canh chừng một lát, ta bị thương không nhẹ, cần phải điều tức chữa trị.

Ninh Thành chẳng có phương pháp trị thương nào đặc biệt, chỉ biết vận chuyển công pháp tự chế của mình để thúc đẩy quá trình hồi phục. Thế nhưng, khi luồng chân khí còn chưa đi hết một vòng tuần hoàn, sắc mặt hắn đột nhiên biến đổi dữ dội.