Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thẩm Thu nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy Thanh Thanh vào lòng. Nàng bấu chặt lấy tay y, thều thào trong nước mắt: "Sư huynh, sư phụ đi rồi, muội không còn người thân nào nữa... Sư huynh ơi..."

"Nha đầu ngốc."

Thẩm Thu ôm chặt lấy nàng, sống mũi y cũng cay cay. Y khẽ vỗ về lưng Thanh Thanh, an ủi: "Muội vẫn còn có ta mà. Đừng sợ, sư huynh ở ngay đây, ta sẽ không bao giờ bỏ rơi muội."

...

"Nha đầu này bị khí cấp công tâm, do quá bi thương mà ra. Nhưng từ nhỏ thể chất Thanh Thanh vốn tốt, không có bệnh nền nên cũng không quá lo ngại."

Trong khuê phòng của Dao Cầm tại Lạc Nguyệt Cầm Đài, Thanh Thanh đang nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt, chân mày nhíu chặt như đang hôn mê mà cũng như đang gặp ác mộng. Chốc chốc nàng lại gọi sư phụ, lúc lại hét lên bảo sư huynh mau chạy đi.

Một vị y giả lão thành rút tay khỏi mạch cổ của Thanh Thanh, khẽ vuốt râu rồi nói với Dao Cầm cô nương đang ngồi lo lắng bên giường:

"Lão hủ sẽ kê một đơn thuốc, cho Thanh Thanh cô nương dùng hai ba ngày là sẽ thuyên giảm, sau đó tĩnh dưỡng thêm một tháng là có thể bình phục hoàn toàn, không để lại mầm bệnh."

"Làm phiền ngài rồi, Tô quản sự."

Dao Cầm khẽ nói với vị y giả: "Mấy ngày tới xin ngài hãy lưu tâm chăm sóc cho muội ấy. Nha đầu này chẳng khác nào muội muội ruột của ta, ta thật sự không nỡ nhìn muội ấy chịu khổ."

"Không sao đâu."

Tô quản sự đứng dậy, khoác hòm thuốc lên vai, ôn tồn đáp: "Lão hủ vốn là thầy thuốc của Tô gia nhiều đời, nhìn hai đứa lớn lên từ nhỏ, nha đầu lanh lợi này cũng như con cháu trong nhà, ta nhất định sẽ tận tâm."

"Có điều, Dao Cầm cô nương cũng đừng vì quá lo cho muội ấy mà u sầu quá độ." Tô quản sự nhắc nhở: "Cơ thể con vốn yếu ớt từ bé, nay lại phải cáng đáng mọi việc lớn nhỏ ở Lạc Nguyệt Thương Phường, vốn đã tổn hao tâm sức. Nếu còn suy nghĩ quá nhiều, lão hủ e là con cũng sẽ ngã bệnh mất."

"Con hiểu rồi, thưa Tô quản sự."

Dao Cầm gật đầu, dặn dò thêm: "Ngài đi nghỉ sớm đi, sẵn tiện nhắn với Thẩm Thu sư huynh đang chờ ở gian ngoài cứ thong thả. Ta muốn đợi Thanh Thanh ổn định hơn một chút rồi mới ra nói chuyện với huynh ấy."

Tô quản sự nhanh chóng rời đi. Dao Cầm ngồi bên giường, lấy khăn tay khẽ thấm mồ hôi trên trán cho Thanh Thanh. Nàng xót xa thầm nhủ:

"Thật là một nha đầu đáng thương, từ nhỏ đã chịu cảnh người thân ly tán, có được vị sư phụ yêu thương mình hết mực thì người lại ra đi đột ngột. Đến giờ muội còn chưa biết rõ thân thế của mình, ôi, đúng là vận mệnh trớ trêu."

"Sơn Quỷ ca ca, mau giết tên cẩu tặc đó đi!"

Thanh Thanh lại mê sảng hét lên một câu khiến Dao Cầm đang lau mồ hôi cho nàng chợt khựng lại.

Nha đầu này gọi sư phụ hay sư huynh thì nàng có thể hiểu, bởi ba người ở tiêu cục Lộ gia vốn nương tựa vào nhau, tình cảm sâu đậm. Thế nhưng "Sơn Quỷ" này là ai? Nghe giọng điệu của Thanh Thanh, có vẻ nàng cực kỳ tin tưởng người này.

Chuyến đi theo Lộ thúc thúc tới Thái Hành Sơn lần này, rốt cuộc bọn họ đã trải qua những chuyện gì?

Trong lòng Dao Cầm tràn đầy nghi hoặc. Thấy Thanh Thanh vẫn chưa thể trả lời, nàng liền nghĩ đến Thẩm Thu đang chờ ở bên ngoài. Có lẽ vị sư huynh kia sẽ biết đôi chút sự tình.

Nói đi cũng phải nói lại, lần này Thẩm Thu trở về dường như đã thay đổi rất nhiều.

Dao Cầm đứng dậy, nàng đeo lại mạng che mặt rồi cầm lấy chiếc quạt mỹ nhân. Vừa bước ra gian ngoài, nàng vừa thầm nghĩ, chẳng lẽ vì Lộ thúc gặp nạn nên mới khiến một Thẩm Thu vốn dĩ tầm thường bỗng chốc trở nên hăng hái như vậy?

Nhưng xem ra cũng không giống lắm.

Chỉ trong hai tháng ngắn ngủi, sao y có thể như biến thành người khác vậy được?

"Thẩm Thu sư huynh."

Dao Cầm vừa bước ra khỏi khuê phòng đã thấy Thẩm Thu đang đứng ở cửa nhìn ra hồ nước nhỏ trước mặt. Thẩm Thu đứng thẳng tắp, tay trái nắm thanh Nhạn Linh Đao, tay phải đặt trên lan can gỗ.

Gió thổi tung tà áo trường bào, khiến mái tóc buộc đuôi ngựa của Thẩm Thu cũng chập chờn theo gió.

Dao Cầm chú ý thấy hai tay Thẩm Thu đeo đôi găng tay đen điểm xuyết những vòng thép tinh, trông rất giống trang bị của người trong giang hồ, toát ra vài phần khí chất của một vị thiếu hiệp.

"Dao Cầm cô nương."

Nghe thấy tiếng gọi, Thẩm Thu quay đầu lại, khẽ cúi người chào Dao Cầm.

Thanh Thanh có thể xưng chị gọi em với Dao Cầm, nhưng y thì không thể. Lộ gia tiêu cục vốn dĩ phụ thuộc vào Lạc Nguyệt thương phường, về lý mà nói, Dao Cầm chính là ông chủ của Thẩm Thu.

Sự tôn trọng cần thiết là điều bắt buộc phải có.

Trong lòng Thẩm Thu lúc này cũng không khỏi kinh ngạc, vị Dao Cầm cô nương này đi đứng kiểu gì mà chẳng phát ra chút tiếng động nào vậy?

"Thẩm Thu sư huynh không cần khách sáo như thế."