Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Dao Cầm chỉ tay về phía bên cạnh, nói:

"Mời ngồi xuống nói chuyện, ta có vài việc muốn bàn với huynh."

Thẩm Thu bước vào phòng ngồi xuống ghế, ngay sau đó có thị nữ dâng trà. Dao Cầm ngồi trên sập gấm, nhẹ nhàng phẩy chiếc quạt mỹ nhân, trầm ngâm một lát rồi mới nói với Thẩm Thu:

"Lộ thúc thúc đi Thái Hành hơn nửa tháng không thấy thư từ báo về, trong lòng ta lo lắng nên đã nhờ Dịch gia tiêu cục trong thành đi tìm kiếm. Mười ngày trước, họ đã mang thi thể của Lục thúc thúc về."

Dao Cầm khẽ thở dài:

"Ta đã đi xem qua, trên người thúc ấy đầy vết thương, tử trạng vô cùng thảm khốc."

"Dịch Kha tiêu đầu suy đoán rằng Lộ thúc thúc bị người thân cận ám toán mà chết. Ta muốn hỏi huynh, về nguyên nhân cái chết của thúc ấy, huynh có ý kiến gì không?"

"Dao Cầm cô nương không cần lo lắng quá."

Thẩm Thu nâng chén trà lên, mượn động tác nhấp trà để cúi đầu, khẽ giọng nói:

"Là gã huynh đệ kết nghĩa của thúc ấy – hiệp khách Lạc Dương Tra Bảo đã cấu kết với Hắc Y Vệ của Bắc triều mưu hại thúc ấy. Ta và Thanh Thanh may mắn gặp được hào hiệp giang hồ tương trợ nên đã trừ khử được Tra Bảo."

"Thù của sư phụ đã báo xong. Nếu dưới suối vàng ông ấy có linh thiêng, chắc hẳn cũng đã được an lòng."

"Ồ? Hào hiệp giang hồ sao?"

Đôi tay cầm quạt của Dao Cầm khẽ khựng lại, nàng im lặng một hồi rồi hỏi:

"Có phải là Sơn Quỷ không?"

Ánh mắt Thẩm Thu lập tức nheo lại.

Ngay sau đó, y nghe thấy Dao Cầm giải thích:

"Là Thanh Thanh đã nói trong lúc mê sảng, dường như con bé rất tin tưởng vị Sơn Quỷ kia."

"Phải."

Thẩm Thu thầm trách con bé ngốc nghếch làm hỏng việc, nhưng vẻ mặt y vẫn vô cùng bình thản, đáp lời Dao Cầm:

"Đúng là vị hào hiệp tự xưng Sơn Quỷ đó đã cứu mạng ta và Thanh Thanh, nhưng hắn đã giao hẹn với chúng ta là không được tiết lộ hành tung của mình cho người khác. Vì vậy, mong Dao Cầm cô nương đừng hỏi thêm về việc này nữa, được chứ?"

"Được, cứ quyết định như vậy đi."

Dao Cầm dường như cũng không mấy mặn mà với chuyện giang hồ. Nàng không truy hỏi về Sơn Quỷ nữa mà chuyển sang nói với Thẩm Thu:

"Lộ thúc thúc và phụ thân ta vốn là chỗ thâm giao, thúc ấy cũng là bậc trưởng bối trong nhà ta. Lộ thúc thúc tính tình cương trực, không muốn phiền lụy đến nhà ta nên mới tự mình mở tiêu cục, ta là phận vãn bối cũng không tiện khuyên can."

"Nhưng giờ đây cả Lộ thúc thúc và phụ thân ta đều đã qua đời, Thẩm Thu sư huynh, hay là huynh cùng Thanh Thanh dọn đến Lạc Nguyệt cầm đài này đi."

"Ta tiếp quản cả một thương phường lớn từ phụ thân, đôi khi cảm thấy lực bất tòng tâm."

Dao Cầm đặt chiếc quạt xuống, nhẹ giọng nói:

"Nếu sư huynh bằng lòng giúp ta, ta sẽ sắp xếp cho huynh một công việc trong thương phường..."

"Không cần đâu, Dao Cầm cô nương."

Thẩm Thu lắc đầu từ chối:

"Cứ để Thanh Thanh ở lại đây, con bé và Dao Cầm cô nương tình thâm nghĩa trọng, ở đây ta cũng yên tâm. Còn ta, ta sẽ tiếp tục duy trì tiêu cục, không thể để tâm huyết cả đời của sư phụ cứ thế mà tiêu tan được."

"Ta nghĩ với sự lanh lợi của Thanh Thanh, con bé hoàn toàn có thể giúp đỡ được Dao Cầm tiểu thư. Còn ta từ nhỏ đã vụng về, e rằng sẽ làm hỏng việc của thương phường. Hơn nữa, Dao Cầm cô nương là chủ thương phường, nếu tùy tiện đưa người thân tín vào chắc chắn sẽ làm hỏng quy củ."

"Ta, Thanh Thanh và cả sư phụ đã nhận quá nhiều ân huệ của Tô gia mà chưa có gì báo đáp, nên ta chỉ có thể xin khước từ thịnh tình của cô nương."

Thẩm Thu nói năng gãy gọn, thấu tình đạt lý lại không làm mất mặt Dao Cầm. Thái độ kiên quyết của y khiến Dao Cầm cũng chẳng biết nói gì thêm.

Bầu không khí bỗng chốc trở nên trầm xuống.

Thẩm Thu nhấp một ngụm trà, suy nghĩ một chút rồi hỏi:

"Nhắc mới nhớ, thực ra ta cũng có một việc cần Dao Cầm cô nương giúp đỡ."

"Huynh cứ nói đi."

Dao Cầm khẽ phẩy quạt:

"Huynh là đệ tử của Lộ thúc thúc, chúng ta không phải người ngoài."

"Ta muốn hỏi Dao Cầm cô nương, cô có biết gì về quá khứ thời trẻ của sư phụ ta không?"

Thẩm Thu hỏi tiếp:

"Ta và Thanh Thanh gặp nạn ở Thái Hành, từ chỗ vị Sơn Quỷ đại hiệp kia đã nghe được chút tin tức về võ công mà sư phụ truyền dạy. Hắn nói đó là võ học trong quân đội, hơn nữa chỉ có Thiên Sách Quân mới có truyền thừa. Chẳng lẽ thời trẻ sư phụ cũng là quân nhân của Thiên Sách Quân?"

"Chuyện này..."

Câu hỏi của Thẩm Thu khiến Dao Cầm nhất thời không kịp phản ứng. Trong mắt nàng thoáng hiện lên vẻ khó xử.

Thẩm Thu thấy vậy liền nói:

"Nếu không tiện thì thôi, ta cũng chỉ vì hiếu kỳ nên mới hỏi vậy thôi."

Y liếc nhìn ra ngoài cửa rồi đứng dậy cáo từ:

"Trời cũng đã muộn, ta để Thanh Thanh lại chỗ Dao Cầm cô nương, xin phép về tiêu cục trước."