Ta, Đệ Nhất Độc Sĩ, Nữ Đế Phải Gọi Là Diêm Vương Sống

Chương 27. Bách Quan Sôi Sục, Uy Nghiêm Của Định Quốc Công (2)

“Tài năng của Thôi Trạng nguyên thật khiến người ta bái phục, trong thời gian ngắn như vậy mà làm giá lương thực Thanh Thủy thành giảm tới 18 văn, thậm chí còn có thể hạ tiếp, ép giá từ tay thương nhân tham lam mà không dùng tới thủ đoạn tàn khốc làm mất uy nghiêm triều đình, quả không hổ danh tài năng Trạng nguyên!”

“Lão thần Tống Lễ xin Bệ hạ ban thưởng cho Giám sát Ngự sử Thôi Tinh Hà!”

Trong đám quần thần, Tống Lễ bước ra, giọng nói vang vọng Kim Loan điện.

Trong lòng ông ta, cuộc thi đấu này ngay từ đầu đã quyết định kết quả, phần còn lại là xem thủ đoạn của Thôi Tinh Hà ở Thanh Thủy thành.

Nhưng Thôi Tinh Hà không phụ danh xưng Trạng nguyên của hắn, chỉ mới chưa đầy bảy ngày đã kiềm chế được giá lương thực đang tăng vọt của Thanh Thủy thành, còn làm nó giảm 18 văn.

Thủ đoạn bậc này quyết định con đường thăng tiến ngút trời của hắn!

Đợi hắn trở về kinh thành chắc chắn sẽ là nhân vật vô cùng hot trước mặt toàn Trường An.

Bởi vậy Tống Lễ không ngại bán cho hắn một cái ân tình, chốn quan trường qua lại hai lần là tình cảm sâu đậm ngay.

Hơn nữa trong lòng ông ta, Thôi Tinh Hà đã là con rể hiền của Tống gia rồi!

Một đám đại thần có mặt ở đây ai mà không phải cáo già, tự nhiên mau chóng hiểu ra mối quan hệ lợi ích.

Vương Trung cũng bước ra nói: “Thương nhân coi trọng lợi ích, vào năm đại tai phát tài trên tai nạn quốc gia là chuyện thường xảy ra.”

“Nhưng Thôi Trạng nguyên chỉ mới vỏn vẹn bảy ngày đã ổn định được giá lương thực Thanh Thủy thành, thủ đoạn này khiến mạt tướng bái phục, mạt tướng cũng tấu xin Bệ hạ lấy Thôi Trạng nguyên làm tấm gương điển hình cho quan lại các nơi học tập!”

Trong phút chốc, hết quan thần này đến quan thần khác bước ra.

“Thần phụ họa!”

“Thần phụ họa!”

Trên ngai vàng.

Võ Chiếu khoác long bào màu vàng kim, quanh thân tỏa ra sự cao quý không thể nhìn thẳng.

Trong lòng nàng cũng có chút kinh ngạc.

Thôi Tinh Hà này đúng là không phải kẻ vô năng, chỉ bảy ngày không những ổn định được giá lương thực đang tăng vọt mà còn giảm 18 văn.

Người này quả thực có thể trọng dụng.

Lúc này Vương Trung hiếu kỳ nói: “Thanh Thủy thành cách Lâm Giang thành chỉ có mấy chục dặm, giá lương thực Thanh Thủy thành thấp tới 82 văn, không biết giá lương thực Lâm Giang thành là bao nhiêu?”

Thừa tướng Từ Huyền Cơ trầm giọng nói: “Tin tức Thanh Thủy thành đã tới, nghĩ tới tin tức giá lương thực Lâm Giang thành cũng sắp tới rồi.”

Cao Phong nét mặt ngưng trọng.

Thời hạn bảy ngày đã tới, nếu như Cao Dương không thể làm giá lương thực Lâm Giang thành giảm xuống mức ổn định thì hôm nay nguy hiểm rồi.

Đặc biệt là Thôi Tinh Hà này đã giao ra một bản đáp án có thể coi là hoàn mỹ.

Cái áp lực này càng đè lên người Định Quốc Công phủ.

Cao Dương nếu làm không xong e là khó mà ăn nói.

Đằng sau chuyện này sớm đã không đơn thuần là một cuộc thi đấu đơn giản nữa rồi.

“Báo!”

“Tin tức mới nhất về giá lương thực Lâm Giang thành, giá lương thực Lâm Giang thành đã vượt qua 200 văn một đấu, bách tính oán than dậy đất, Lâm Giang Huyện lệnh Đỗ Giang gửi tới bức thư cấp báo thứ hai, hặc tấu Giám sát Ngự sử Cao Dương!”

Lại một trinh sát xông vào Kim Loan điện.

Lời này vừa thốt ra.

Toàn bộ Kim Loan điện trong phút chốc dấy lên một trận sóng bão kinh hoàng, mọi người đều đầy mặt kinh hãi nhìn về phía trinh sát.

Dù là Võ Chiếu cũng đại giật mình.

Nàng không thể tin nổi nói: “Giá lương thực Lâm Giang thành đã vượt qua 200 văn một đấu rồi sao?”

“Tin tức xác nhận không nhầm lẫn?!”

Trinh sát gật đầu, giọng nói quét qua Kim Loan điện: “Khởi bẩm Bệ hạ, tin tức tuyệt đối không nhầm lẫn, bảy ngày này giá lương thực Lâm Giang thành luôn luôn tăng vọt!”

“Hơn nữa đây là tin tức từ hai ngày trước, hiện tại giá lương thực trong Lâm Giang thành có thể còn cao hơn...”

Lời này vừa thốt ra.

Sắc mặt Võ Chiếu càng thêm khó coi.

Nàng nắm chặt nắm đấm, đầy mặt giận dữ.

Nàng tin tưởng Cao Dương như vậy, thậm chí đè xuống tất cả lời bàn tán trong triều đình thay hắn, trao quyền cho hắn.

Nhưng Cao Dương lại phụ sự tin tưởng của nàng như vậy!

Giá lương 200 văn một đấu, cơn phẫn nộ của bách tính trong Lâm Giang thành nàng đều có thể dự đoán được!

Đó tuyệt đối là cơn phẫn nộ ngập trời!

Cao Phong cũng chấn động, đôi mắt tràn ngập sự không thể tin nổi.

Tên nghiệt súc này rốt cuộc bị sao vậy?

Đã nói là chim ưng con rồi sẽ tung cánh, chao liệng trên bầu trời bao la, gánh vác trọng trách của Định Quốc Công phủ cơ mà?

Hay cho tên nghiệt tử này, giá lương thực vượt qua 200 văn một đấu, đây là muốn khiêng cả Định Quốc Công phủ lên đoạn đầu đài cùng à!

Sắc mặt Cao Phong biến ảo.

Lúc này trinh sát lại nói: “Không chỉ có thế, Đỗ huyện lệnh hặc tấu Cao Ngự sử không những không hạ giá lương thực mà ngày nào cũng thắp hương bái Phật, đi thuyền thưởng ngoạn!”

“Bách tính gặp phải đại tai tai họa này, Cao Ngự sử còn muốn hạ lệnh tu sửa huyện nha, tổ chức một trận đua thuyền rồng hoành tráng trên Thanh Thủy hà!”

“Đỗ huyện lệnh đau lòng nhức óc, hạ lệnh tám trăm dặm cấp báo tấu trình Bệ hạ!”

Mọi người theo câu nói này, toàn triều văn võ đều chấn động.

Thiên hạ đại tai, ngươi đẩy giá lương thực Lâm Giang thành lên mức giá trên trời thì cũng đành rồi.

Ngươi lại còn nghĩ nhân lúc này bóc lột nạn dân sửa lại phủ nha, tổ chức hoạt động quy mô lớn sao?

Diêm Chinh nghe vậy tức tới mức run rẩy, chòm râu hoa râm đều rung lên bần bật.

“Hoang đường!”

“Lão phu làm quan ba mươi năm chưa từng thấy kẻ nào hoang mưu như thế, hắn là nghĩ thiên hạ đại tai bách tính không có cơm ăn nên hạ giá tu sửa phủ nha sao?”

“Kẻ gian nịnh bậc này làm sao lão phu có thể dung thứ cho hắn!”

Diêm Chinh nổi trận lôi đình.