Ta, Đệ Nhất Độc Sĩ, Nữ Đế Phải Gọi Là Diêm Vương Sống

Chương 28. Cá Đã Vào Hũ, Bắt Đầu Siết Chặt, Ý Đồ Thật Sự Của Cao Dương!

Tống Lễ và Vương Trung cũng không ngờ Cao Dương lại u mê đến thế, không chỉ nâng cao giá lương thực mà còn muốn vào năm đại tai này tu sửa huyện nha, tổ chức hoạt động quy mô lớn!

Tống Lễ khinh bỉ lắc đầu.

Bảo Tống Thanh Thanh tới Định Quốc Công phủ thoái hôn sẽ là quyết định sáng suốt nhất của cả Tống thị.

Tống Lễ bước ra nói: “Thần khẩn cầu Bệ hạ nghiêm trị tôn nhi Định Quốc Công để dẹp yên dân phẫn!”

Vương Trung lập tức hùa theo, đại nghĩa lẫm liệt: “Mạt tướng tán thành!”

Diêm Chinh: “Thần phụ họa!”

Trong phút chốc, toàn bộ Kim Loan điện, âm thanh phụ họa của bách quan vang lên liên miên không dứt.

Khuôn mặt tuyệt mỹ của Võ Chiếu phủ đầy sự lạnh lẽo, không nói một lời.

Nàng kiên tín trực giác của mình, Cao Dương tuyệt đối không hôn dung đến thế.

Những thủ đoạn liên tiếp này, dù là con em tướng môn ăn chơi trác táng nhất Trường An cũng không ngu ngốc như vậy!

Hắn chắc chắn có mục đích của riêng mình.

Nhưng hiện tại dù nàng là Nữ đế Đại Càn cũng cảm thấy áp lực to lớn!

Cao Phong cũng sầm mặt xuống.

Năm đại tai nén ép bách tính tu sửa lại huyện nha, tổ chức hoạt động thi đấu quy mô lớn, đây đúng là muốn dắt tay cả nhà Định Quốc Công đi luôn một lượt.

Tên nghiệt súc này, về nhà nhất định phải đánh chết nó!

Nhưng bây giờ ông vẫn phải đứng ra.

Con mình mình đánh, lũ hỗn đản này giậu đổ bình leo thì không được.

Cũng không biết hắn có chống đỡ nổi không.

Cao Phong nghiến răng, vừa định bước ra.

Nhưng bên ngoài Kim Loan điện, một bóng người già nua mặc giáp trụ loang lổ, không tức mà uy xuất hiện.

Soạt soạt soạt!

Gần như trong khoảnh khắc, ánh mắt của toàn triều văn võ đều rơi trên người tới, tiếp đó sắc mặt đại biến.

“Định Quốc Công!” Có người kinh hô.

Cao Thiên Long bước thẳng vào đại điện.

Đặc quyền của Định Quốc Công, tùy thời vào cung, thượng triều không cần quỳ!

Cao Thiên Long tới trung tâm đại điện, trước tiên hơi khom lưng hành lễ với Võ Chiếu: “Thần, Cao Thiên Long bái kiến Bệ hạ!”

Võ Chiếu chợt trút được gánh nặng: “Định Quốc Công bình thân.”

Ánh mắt Cao Thiên Long quét qua toàn bộ Kim Loan điện, tiếp đó thản nhiên nói: “Lão phu tới đây chỉ có một mục đích.”

“Giá lương thực tăng vọt cũng tốt, tu sửa phủ nha cũng thôi, đây đều là tin tức truyền tới từ Lâm Giang thành hai ngày trước, chư vị việc gì phải vội?”

“Thời gian hai ba ngày, Lâm Giang thành không loạn nổi đâu, đợi thêm hai ba ngày nữa được không?”

Giọng nói thản nhiên mang theo uy áp không thể nghi ngờ, truyền rõ ràng vào tai tất cả đại thần có mặt ở đây.

Giọng nói Cao Thiên Long dứt lời, quần thần không ai cất tiếng.

Dù là Vương Trung vốn luôn không đối đầu với Định Quốc Công phủ cũng hiếm khi không lên tiếng.

Chỉ cần người đứng đầu sáu đại Quốc công của Đại Càn là Định Quốc Công còn sống thì cả Đại Càn đều phải nể mặt chút đỉnh!

Cùng lúc đó, Lâm Giang thành.

Một luồng ánh nắng vàng óng xé tan tầng mây, bao phủ toàn bộ Lâm Giang thành.

Chỉ vỏn vẹn một đêm, giá lương thực đã từ mức giá trên trời 200 văn một đấu ngày qua lại vọt thêm 20 văn.

Giá lương thực Lâm Giang thành vọt lên tới 220 văn một đấu.

Điều này đừng nói tới một số bách tính bình thường, dù là một số thương nhân giàu có cũng có chút chịu không nổi.

Giá lương thực hoàn toàn tới một mức độ khó mà tin nổi.

Thương nhân đại phát tài nhưng vẫn số lượng lớn găm hàng, ngồi chờ giá lương thực tiếp tục leo thang!

Trên đường phố Lâm Giang thành, bên ngoài huyện nha toàn là bách tính gầy giơ xương.

Bọn họ đầy mặt đè nén, tụ tập lại một chỗ, một luồng tức giận ngút trời thẳng xông lên mây xanh.

Nếu không phải đa số bách tính trong nhà vẫn còn chút lương thực dự trữ, chưa tới lúc cạn tàu đáo đĩa.

Một trận dân phẫn kinh hoàng sớm đã lật tung huyện nha rồi.

Nhưng mọi người đều biết, cứ tiếp tục như vậy Lâm Giang thành chắc chắn sẽ đại loạn.

Họa vô đơn chí, giữa lúc dân phẫn Lâm Giang thành sắp chạm tới đỉnh điểm thì lại một tin tức nữa truyền tới.

Tin tức giá lương thực Thanh Thủy thành ở cách đó mấy chục dặm ổn định ở mức 82 văn đột ngột truyền tới.

Tức thì toàn bộ Lâm Giang thành đều bùng nổ.

Không so sánh thì không có tổn hại.

Lâm Giang thành và Thanh Thủy thành hai nơi thông nhau bằng một con sông Thanh Thủy hà, chỉ cách nhau mấy chục dặm.

Cùng chịu đại tai, cùng có giá lương thực bắt đầu tăng tới 100 văn một đấu, nhưng chỉ vỏn vẹn bảy ngày, giá lương thực Thanh Thủy thành đã ổn định ở mức 82 văn một đấu.

Giá lương thực Lâm Giang thành lại cao tới 220 văn một đấu!

Khoảng cách như vậy làm bách tính trong lòng khó mà chấp nhận nổi.

Bởi vậy bách tính sau lưng sớm đã chửi Cao Dương vuốt mặt không kịp.

Quan hối lộ, Cao bóc phốt, đây đều là biệt hiệu của Cao Dương.

Chỉ là xuất phát từ sự kính sợ đối với triều đình, bách tính lúc này mới không dám công khai chửi rủa.

Nhưng chiếu theo đà này, tuy hiện tại vẫn chưa bùng phát đại loạn nhưng bách tính lại đã ở bờ vực bùng phát!

Bên trong huyện nha.

Cao Dương chắp tay đứng trong đại đường, đôi mắt nhìn ra bên ngoài.

Dù cho đóng chặt cửa huyện nha nhưng vẫn có thể nghe thấy âm thanh phẫn nộ của bách tính.

Lâm Giang thành sắp sửa bùng phát!

Đỗ Giang sốt ruột đi đi lại lại trong huyện nha, không thời gian nhìn về phía Cao Dương, đầy mặt sốt sắng.

Y bây giờ chỉ sợ Lâm Giang thành loạn trước, tới lúc đó mọi chuyện đã quá muộn rồi.

Nhưng Cao Dương ngồi vững trên đài câu cá, không hề hoảng hốt chút nào, y cũng chỉ có thể cuống đít.

“Đỗ đại nhân, mới sáng sớm ra ngài đã đi mười mấy vòng rồi, bản công tử suýt nữa bị ngài làm cho chóng mặt rồi đấy.” Cao Dương bực bội nói.

Đỗ Giang dừng bước, ngượng ngùng cười cười: “Đại nhân, ngọn lửa dân phẫn bên ngoài ngài ngồi vững được chứ hạ quan ngồi không vững đâu.”