Ta, Đệ Nhất Độc Sĩ, Nữ Đế Phải Gọi Là Diêm Vương Sống
Chương 30. Màn Cờ Và Đòn Phản Công
“Đại công tử, ngài sẽ không có một ngày bán nô tỳ đi mà nô tỳ còn đếm tiền giúp ngài đấy chứ...” Lục La yếu ớt cất tiếng.
Cao Dương ha ha đại cười: “Bản công tử giống loại người này sao?”
Lục La không chút do dự gật đầu, nhưng lại lập tức lắc đầu ngay.
Cao Dương: “...”
Hắn trực tiếp giơ tay nhéo nhéo khuôn mặt phúng phính của Lục La, cố ý ác hăng hăng nói: “Bóp vai cho bản công tử đi, bóp không dễ chịu thì phải cẩn thận đấy!”
Lục La vội vã bê ghế tới.
“Công tử, ngài mau ngồi xuống.”
Sau đó liền ân cần bóp vai cho Cao Dương.
Điều này lại làm Cao Dương một hồi buồn cười.
Đừng nói là Lục La, dù là Thượng Quan Uyển Nhi nhìn khuôn mặt thanh tú của Cao Dương cũng cảm thấy một đợt sợ hãi ập tới.
Rất khó tưởng tượng công tử xuất thân tướng môn trăm năm tâm địa lại bẩn thỉu đến thế.
Nhưng nàng lại có một luồng cảm giác sảng khoái.
Trong đầu nàng đột nhiên nghĩ tới một đoạn hội thoại của Võ Chiếu.
“Quan tham, gian thương trong thiên hạ, tâm địa tàn nhẫn, độc ác khó mà tưởng tượng, thủ đoạn tầm thường khó mà kiềm chế, kẻ ác phải có kẻ ác trị!”
Nàng đột nhiên ngộ ra.
Thôi Trạng nguyên của Thanh Thủy thành, tài năng trụ cột trong mắt nàng, tinh thông trị quốc, nhưng dùng hết thủ đoạn cũng chỉ đè giá lương thực Thanh Thủy thành ở mức 82 văn một đấu thì không thể giảm thêm nữa!
Nhưng Lâm Giang thành, lũ thương nhân buôn lương thực này đẩy giá lương thực lên 220 văn một đấu còn chưa biết đủ.
Cao Dương thủ đoạn tung ra hết thì lại giảm xuống bao nhiêu?
Thượng Quan Uyển Nhi không chắc chắn, nhưng nàng biết tuyệt đối không thể là 82 văn một đấu!
Lâm Giang thành.
Phố Hữu, trong một căn nhà dân tường vôi nứt nẻ.
Một gã đàn ông trung niên ở trần để lộ cơ bắp cuồn cuộn, y không nói một lời mài thanh đại đao trong tay, tiếng mài đao chói tai vang vọng khắp căn phòng.
Rất nhanh, đại đao được mài bén ngót, phản chiếu đôi mắt lạnh lẽo của người đàn ông.
“Tay cầm đao tổ truyền, giết sạch quan tham trong thiên hạ, đại trượng phu nên như thế!”
Nói rồi Trần Thắng theo bản năng đứng dậy, chuẩn bị rút đao rời đi.
“Phu quân, đừng đi.”
Đúng lúc Trần Thắng sắp đẩy cửa ra thì phía sau một giọng nói vang lên.
Thân thể Trần Thắng giật mình, chợt quay đầu lại, khi nhìn thấy người phụ nữ trước mắt, đôi mắt trở nên phức tạp.
Nhưng y nói: “Ta ra khỏi cửa xong nàng lập tức về nhà ngoại tránh sóng gió đi, dưới đệm có ít bạc, nàng mang theo trên người, dù ta có chết thì nàng tìm một người phu quân khác cũng có chút tự tin.”
Người phụ nữ khóc lắc đầu: “Cả Lâm Giang thành mười vạn bách tính không một ai ra tay, vì sao chàng lại phải đi?”
“Cứ coi như vì thiếp, ở lại có được không?”
Trần Thắng trầm giọng nói: “Giá lương thực Lâm Giang thành từ 50 văn một đấu vọt lên tới 220 văn một đấu, bách tính bình thường hoàn toàn không ăn nổi lương thực, tất cả những chuyện này đều là vì tên quan u mê đó, chỉ có giết hắn thì giá lương thực Lâm Giang thành mới có thể giảm!”
“Trần Thắng ta từ nhỏ học võ, khoái ý giang hồ, Lâm Giang thành là nhà của ta, ta có thể chết nhưng quyết không thể giương mắt nhìn cái nhà này thây chất đầy đồng!”
Người vợ vẻ mặt không đành lòng, ngập ngừng nói: “Phu quân thong thả, thiếp tổng cảm thấy tất cả mọi chuyện ở Lâm Giang thành quá khác thường, đợi thêm hai ngày nữa có được không?”
“Thiếp tổng cảm thấy vị đại nhân kia không đơn giản như bề ngoài, một khi huyên náo tạo phản, dù hắn là con em hào môn Trường An cũng khó gánh nổi hậu quả.”
Trần Thắng đầy mặt tự giễu, y xì một tiếng nói: “Nâng cao giá lương thực, thừa cơ đại tai ăn bánh bao máu người tu sửa lại huyện nha, tên ăn chơi trác táng số một Trường An quả nhiên danh bất hư truyền!”
Nói rồi y tức giận nói: “Nếu Cao Ngự sử này thật sự có bản lĩnh làm giá lương thực Lâm Giang thành giảm xuống, Trần Thắng ta cả đời làm trâu làm ngựa cho hắn!”
“Nhưng điều này có thể sao? Ý ta đã quyết, hôm nay dù có liều cái mạng này cũng phải làm hắn máu bắn tại chỗ!”
Người phụ nữ thở dài một tiếng.
Thương nhân buôn lương thực Lâm Giang thành hiện tại đoàn kết chưa từng có, giá lương thực làm sao giảm nổi?
Nàng chỉ là không muốn Trần Thắng đi nộp mạng mà thôi.
Thích sát Ngự sử đương triều há có thể dễ dàng thành công như vậy?
“Kiếp sau ta sẽ bù đắp tử tế cho nàng.”
Tay Trần Thắng đặt trên cửa, y sớm đã thám thính địa điểm, biết rõ chuyến này đi chính là một đi không trở lại!
Tên cẩu quan kia như biết mình khơi dậy dân phẫn, đi lại cực kỳ cẩn thận, được bảo vệ như con nhím, hoàn toàn không thể ra tay!
Nhưng hôm nay dù có lấy máu y để cảnh tỉnh bách tính cả Lâm Giang thành phản kháng thì trong lòng y điều đó cũng xứng đáng!
Y nghiến răng một cái, chợt đẩy cánh cửa ra.
Nhưng giây tiếp theo, khi y nhìn thấy cảnh tượng trên đường phố, y ngẩn ngơ.
Chỉ thấy trên đường phố Lâm Giang thành có tướng sĩ mặc giáp trụ cưỡi ngựa phi nhanh, dùng giọng nói lớn nhất của mình gầm lên.
“Truyền lệnh Ngự sử đại nhân, dán bảng văn!”
“Từ giờ trở đi mở kho phát chẩn, chỉ cần 105 văn một đấu là có thể mua được lương thực giá rẻ, số lượng không giới hạn, bách tính có thể tự mình xếp hàng mua!”
Lời này vừa thốt ra.
Trần Thắng trợn tròn mắt, người phụ nữ phía sau cũng trợn tròn mắt.
“Cái gì?”
“Mở kho phát chẩn, bán lương thực với giá 105 văn một đấu sao?”
Thân thể Trần Thắng run rẩy, không thể tin nổi.
105 văn một đấu, so với mức giá trên trời 220 văn trong Lâm Giang thành hiện tại thấp hơn trọn vẹn 115 văn.
Tuy vẫn rất cao nhưng so với mức 220 văn một đấu hiện tại, bọn họ đã vô cùng biết ơn rồi!
Không chỉ có Trần Thắng đầy mặt kinh hãi mà bách tính Lâm Giang thành đều ngẩn ngơ.
Vô số bách tính sắc mặt vàng võ bước ra ngoài, bọn họ lần lượt tới nơi dán bảng văn tụ tập.