Ta, Đệ Nhất Độc Sĩ, Nữ Đế Phải Gọi Là Diêm Vương Sống
Chương 31. Hoảng Loạn, Thương Nhân Ngoại Tỉnh Cuống Cuồng
Khi thực sự nhìn thấy nội dung trên bảng văn.
Vô số bách tính kích động không thôi.
“Mở kho phát chẩn rồi, rốt cuộc mở kho phát chẩn rồi!”
“105 văn một đấu, có cứu rồi, có cứu rồi!”
Trần Thắng cũng xen lẫn trong đám người, đầy mặt không thể tin nổi.
“Lại thật sự giảm rồi sao?”
Giây tiếp theo Trần Thắng chợt chạy về phía lương kho Lâm Giang thành, y bắt buộc phải mắt thấy mới tin.
Nhưng khi nhìn thấy đã xếp hàng dài mấy mươi mét, thậm chí cách đó không xa còn có bách tính nối đuôi nhau kéo tới xếp hàng.
Thân thể Trần Thắng run rẩy, mắt trợn tròn.
Cùng lúc đó.
Mỗi một con đường của Lâm Giang thành, tướng sĩ mặc giáp trụ đều cưỡi ngựa chiến phi qua, bọn họ gào rách họng dùng giọng nói lớn nhất của mình hét lên.
“Truyền lệnh Ngự sử đại nhân, dán bảng văn!”
“Từ giờ trở đi mở kho phát chẩn, chỉ cần 105 văn một đấu, số lượng không giới hạn, bách tính có thể tự mình xếp hàng mua!”
Trong phút chốc, bách tính cả Lâm Giang thành đều nghe thấy tin tức, toàn thành chấn động.
...
Lâm phủ.
Hòn núi giả dải nước chấn, tỳ nữ bưng khay gỗ đi lại trong hành lang.
Trong đại điện, mười mấy vũ nữ đang thướt tha múa hát.
Lâm lão và ba đại thương nhân buôn lương thực đang xem đến thích thú.
Cách một cánh cửa nhưng dường như là hai thế giới, ngoài cửa bách tính gầy giơ xương, bới thức ăn trong đống rác, trong cửa gấm vóc lụa là, vũ nữ múa hát, khá có một luồng phong khí ấm áp say lòng người xa hoa.
Gia chủ Tiền gia người hơi béo không kìm được nói: “Lâm lão, giá lương thực Lâm Giang thành đã tới 220 văn một đấu rồi, chúng ta còn chưa ra tay sao?”
Lâm lão xua xua tay, các vũ nữ lần lượt lui xuống, ông ta thản nhiên nói: “Hoảng cái gì?”
“Trong Lâm Giang thành, chỉ cần bốn đại gia tộc chúng ta đồng lòng là có thể thao túng giá lương thực, đợt phú quý ngập trời này thấp nhất phải 250 văn một đấu!”
Mọi người đồng loạt kinh ngạc: “250 văn?”
Đừng nhìn một đấu chỉ tăng 30 văn, nhưng đối với bọn họ mà nói, ít nhất có thể kiếm thêm mấy vạn lượng, thậm chí hàng trăm vạn lượng!
“Chúng ta có thể có tài sản thế này đều nhờ có Cao Ngự sử, cũng không biết hắn nghĩ thế nào mà lại dán bảng văn nghiêm lệnh không được bán lương thực giá thấp!” Gia chủ Hàn gia vuốt chòm râu dưới cằm có chút khinh bỉ nói.
“Tên công tử ăn chơi trác táng bậc này, hắn có thể hiểu cái gì là đạo trị quốc chứ, có lẽ tưởng rằng giá lương thực vừa cao là có thương nhân bắt đầu xả hàng rồi chăng, xem ra là gậy ông đập lưng ông rồi!”
Lời này vừa thốt ra, mọi người cười rộ lên.
Nhưng đúng lúc này, người làm ngoài cửa lộn nhếch lộn nhào xông vào đại điện.
“Lâm lão, đại sự không xong rồi, huyện nha đột nhiên dán bảng văn, bán lương thực giá thấp với giá 105 văn một đấu!”
“Bách tính nghe tin kéo tới, xếp thành một hàng dài, nhìn không thấy điểm dừng!”
Lời này vừa thốt ra.
Sắc mặt Lâm lão chợt biến đổi.
“Cái gì?”
Gia chủ Tiền gia càng có chút tức giận: “Thằng nhãi họ Cao kia không có võ đức, nó rõ ràng là muốn hố chúng ta một vố!”
Gia chủ Hàn gia đầy mặt lo âu mở miệng nói: “Lâm lão, chúng ta phải làm sao đây?”
Ánh mắt Lâm lão lạnh lẽo: “Đại Càn liên tiếp thiên tai, lương thực tăng vọt liên tục, cái lương kho Lâm Giang thành này có thể có bao nhiêu lương thực?”
“Đủ cho bách tính cả thành ăn sao?”
Một câu nói thức tỉnh người trong mộng, mấy người cũng lần lượt phản ứng lại.
“Bách tính Lâm Giang thành vượt quá mười vạn, mấy năm trước thu hoạch không tốt, lương kho chắc chắn không có lương thực dồi dào, huyện nha làm vậy chẳng qua là ép chúng ta hoảng loạn, xả hàng lương thực, hạ giá lương thực mà thôi, xem ra lão phu đã coi thường tên Cao Ngự sử tới từ Trường An này rồi!”
“Còn khá thâm độc đấy!”
Lâm lão nét mặt lạnh lẽo: “Giá lương thực Lâm Giang thành quyết không thể giảm mạnh, ít nhất phải đợi chúng ta xả hàng xong, chốt lời rút lui!”
“Đã mở kho phát chẩn, hắn tung ra bao nhiêu, chúng ta ăn vào bấy nhiêu!”
“Lão phu muốn xem xem hắn có bao nhiêu lương thực!”
Lâm lão nện mạnh nắm đấm, ánh mắt âm thẫm nói.
Ba đại gia chủ đồng loạt gật đầu, lương thực trong tay bọn họ ngoài lương thực cũ giá thấp còn có lương thực thu mua trên thị trường với giá cao.
Nếu bọn họ cùng nhau xả hàng thì giá lương thực không thể chỉ dừng ở mức 105 văn một đấu được!
Trận cờ này bọn họ quyết không thể thua!
Gia chủ Tiền gia nghiến răng nói: “Chúng ta vinh nhục cùng thể, đi theo Lâm lão!”
“Nguyện đi theo Lâm lão!”
Lâm Giang thành, huyện nha.
“Báo!”
“Đại nhân, trong số bách tính tới mua lương thực xuất hiện thêm một số gương mặt lạ, bọn chúng tranh nhau mua lương thực, hơn nữa là mua với quy mô lớn, thậm chí còn kích động nói lương kho không có lương thực, làm loạn lòng dân, xin đại nhân mau chóng quyết đoán.”
Bạch sư gia nhìn Đỗ Giang, đầy mặt hoảng hốt nói.
Đỗ Giang sầm mặt nói: “Đây chắc chắn là tứ đại thương nhân buôn lương thực giở trò gièm pha, giá lương thực Lâm Giang thành giảm mạnh, bọn chúng chịu trận đầu tiên nên mới càn quét điên cuồng, muốn duy trì găm hàng thao túng!”
“Giá lương thực Lâm Giang thành có giảm không?”
Bạch sư gia lắc đầu: “Đại nhân, thuộc hạ vẫn luôn phái người theo dõi, các cửa hiệu không có động tĩnh gì, hiện tại vẫn chưa giảm giá.”
“Vẫn chưa giảm giá?” Đỗ Giang sắc mặt ngơ ngác.
Ánh mắt Đỗ Giang ngưng trọng: “Thế này thì làm sao bây giờ, chiếu theo thực lực của tứ đại thương nhân càn quét thì lương thực trong lương kho e là sẽ mau chóng bị vét sạch.”
“Nếu để bách tính biết được chắc chắn sẽ gây ra hoảng loạn mới, truyền lệnh xuống, tống cổ những kẻ có mưu đồ riêng này ra ngoài, làm chậm tốc độ bán lương thực lại!”