Ta, Súng Thần! (Dịch)

Chương 21. Vị Trí Chiến Đấu

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tình cảnh này chắc chắn không đúng, nhưng Cao Phi biết tại sao Vatrev lại làm như vậy. Nguyên nhân thực ra cũng rất đơn giản, đó là bọn họ đã bị máy bay không người lái phát hiện. Mà một khi máy bay không người lái đã xuất kích, thường thì sẽ không chỉ có một chiếc.

Vừa rồi ném xuống một quả lựu đạn, nổ trúng hai người. Nhưng nếu nán lại để cố gắng sơ cứu thương binh, rất có thể thứ ném xuống sẽ là nhiều lựu đạn hơn. Cho nên vào thời điểm này, việc tăng tốc vượt qua khu vực nguy hiểm nhất, ngược lại mới có thể giúp cho thương binh sống sót.

Một lý do vô cùng đơn giản: máy bay không người lái thả bom thì cũng nhắm vào nơi đông người mà ném.

Cao Phi lại bước ngang qua gã thương binh. Lúc này hắn mới nhận ra, những người bị trúng bom chính là hai gã người Iran đi cùng một chuyến xe với hắn.

Tốc độ đột ngột được đẩy lên. Và đúng lúc này, Cao Phi lại nghe thấy phía trước vọng tới một tiếng “Đùng” cực lớn.

Vẫn là lựu đạn. Lựu đạn được ném chuẩn xác vào trong chiến hào. Và vẫn như cũ, lựu đạn luôn nhắm thẳng vào nơi đông người nhất mà ném.

Lại một tiếng kêu la thảm thiết nữa vang lên. Lần này chỉ có một kẻ xui xẻo bị lựu đạn nổ trúng.

Vatrev không hề dừng lại, anh ta ở vị trí dẫn đầu khản giọng gào thét: “Tăng tốc đi qua, đừng dừng lại!”

Người bị thương khá là thông minh, hẳn cũng là một cựu binh. Anh ta không ngáng đường những người khác, cũng không kêu cứu, mà nằm bẹp ngay tại chỗ, xoay người áp chặt vào một bên vách hào. Mặc dù máu vẫn đang túa ra từ bắp chân, nhưng anh ta lại cắn chặt răng không rên một tiếng.

Đây chính là cái lợi của cựu binh. Cựu binh biết vào lúc này mau chóng tản ra mới là an toàn nhất. Nhỡ mà liên lụy đến bước chân của đồng đội, không chừng tất cả đều phải chết chùm.

Lưới bảo vệ đã xuất hiện bên trên đoạn chiến hào phía trước. Đi xa hơn nữa, bên trên một đoạn chiến hào sẽ có hầm trú ẩn. Hầm trú ẩn rất đơn sơ, chỉ dùng cành cây, ván gỗ gì đó đậy lên chiến hào, sau đó đắp thêm một lớp đất lên trên. Thế nhưng sự che chắn đơn giản này cũng đã đủ để chống lại sự tấn công của máy bay không người lái.

Vatrev là người đầu tiên xông vào. Anh ta quay người lại, cuống cuồng nói với mọi người phía sau: “Mau lên, mau!”

Cao Phi là người thứ hai từ dưới đếm lên xông được vào hầm trú ẩn.

Bên trong hầm trú ẩn đã có sẵn ba người. Hiện tại nhét thêm mười một người nữa, không gian bên trong rõ ràng có chút chật chội.

Vatrev thở hồng hộc nói: “Tôi đi đưa lính mới lên trận địa. Phía sau có ba người bị thương, các anh đi đón thương binh qua đây. Kẻ nào chết rồi thì không cần phải lo, tôi sẽ bảo người của đội nhặt xác đến.”

Còn chưa đến nơi đã thương vong mất ba người. Vậy mà những người ở đây đối với chuyện này dường như đã quá mức quen thuộc rồi.

“Rõ.”

Một gã xách theo súng trường bước ra ngoài ngửa mặt lên nhìn trời. Xuyên qua lớp lưới ngụy trang có thể nhìn thấy máy bay không người lái. Nhưng camera của máy bay không người lái khi nhìn xuyên qua lưới ngụy trang xuống dưới sẽ rất mờ ảo. Hơn nữa, lựu đạn thả xuống sẽ bị lưới ngụy trang cản lại, khiến kíp nổ không thể kích hoạt.

Nhìn một lúc, gã xách súng lớn tiếng lên tiếng: “Máy bay không người lái đi rồi, các anh cũng đi đi.”

Vatrev vẫy vẫy tay, bảo: “Đi theo tôi, tiếp tục tiến lên.”

Tiếp tục tiến lên men theo chiến hào. Sau khi rời khỏi sự che chở của lưới ngụy trang, Cao Phi nhịn không được bèn ngẩng đầu nhìn lên trời.

Lúc này, Vatrev chỉ vào một ngã rẽ của chiến hào, bảo: “Ở đây ba người vào, anh là xạ thủ súng máy đúng không? Ba người các anh vào đi.”

Bắt đầu bước vào trận địa rồi. Đi dọc theo một đường hào là sẽ đến một điểm phòng ngự. Trí nhớ của Vatrev rất tốt, anh ta nhớ kỹ trong đám lính mới ai là xạ thủ súng máy, cho nên đã đặc biệt chỉ định một tay súng máy sang đó.

Ba người kia lặng lẽ bước dọc theo đường hào mà Vatrev vừa chỉ vào. Còn những người khác thì lại tiếp tục bám gót Vatrev đi lên phía trước.

Đi thêm được vài chục mét, Vatrev nói: “Hai người vào chỗ này.”

Cứ đi tầm bốn năm chục mét lại tách bớt người ra, nhiều nhất thì ba người, ít thì cũng hai người.

“Thưa ngài, trước kia hai người chúng tôi vốn là chiến hữu, có thể cho hai chúng tôi đi cùng nhau được không?”

“Được thôi, hai người qua đi.”

Lại là một con đường rẽ. Vatrev chỉ vào một đường hào. Thế là Cao Phi và Samir đã được toại nguyện phân vào cùng một chỗ.

Đi chưa tới hai mươi mét thì đường hào ngoặt cong. Và ngay sau khúc cua, lập tức nhìn thấy một khẩu súng máy hạng nhẹ đặt tựa trên vách hào. Ngay cạnh khẩu súng máy hạng nhẹ là một cái hố tránh pháo. Một người đàn ông đang ngồi bó gối trong hố tránh pháo, đôi mắt đờ đẫn nhìn về phía Cao Phi và Samir.

Đây chính là nơi sẽ chiến đấu sao?

Cao Phi bước tới trước cái hố tránh pháo, đặt hộp dây đạn súng máy mang theo sang một bên, rồi nói với tên lính đang ở bên trong: “Chào anh.”

Dọc theo chiến hào có không ít hố tránh pháo. Phía trước cách đó năm mét lại là một cái hố tránh pháo khác. Bên trong cũng có một người đang cuộn tròn. Sau khi người bên trong nhìn thấy Cao Phi, anh ta liền lập tức lên tiếng: “Có nhiều hố lắm, kiếm một cái rồi trốn vào đó đi đã rồi hẵng nói. Tôi là tổ trưởng của các cậu, ở đây mọi chuyện đều phải nghe theo tôi.”