Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cao Phi đưa tay định lấy một chiếc Casio màu đen, nhưng hắn vừa vươn tay ra, Sholokhov đã chộp lấy một chiếc đồng hồ dây dù nilon màu đen, nói: "Cái này cho cậu."
Cao Phi đón lấy, lúc này hắn mới phát hiện đó là một chiếc đồng hồ Marathon phiên bản cấp phát chung cho bốn quân chủng.
Chiếc Marathon thoạt nhìn rất đơn giản, thậm chí còn đơn điệu hơn mấy mẫu Casio trước mặt Cao Phi. Thế nhưng đồng hồ Marathon là đồng hồ quân sự được quân đội Mỹ cấp phát, còn Casio chỉ là đồng hồ do lính tráng tự mua.
Không thể nói Casio không tốt, nhưng loại Casio rẻ tiền thì chỉ cỡ hai ba trăm, loại đắt nhất cũng không quá cỡ nghìn tệ. Thế nên Marathon hiển nhiên là hiếm hơn và đắt hơn. Hơn nữa Marathon kiểu gì cũng là đồng hồ chuẩn quân sự, vậy đương nhiên Cao Phi phải lấy Marathon rồi.
Đồng hồ cầm khá nhẹ, trông còn mới đến chín phần. Nhìn giờ một cái, cuối cùng hắn cũng không cần phải đi hỏi giờ người khác nữa rồi.
Dù chiếc đồng hồ này có ám vía người chết nhưng Cao Phi chẳng bận tâm.
Tám chiếc đồng hồ thì bảy chiếc là Casio, chỉ có duy nhất một chiếc Marathon. Vậy thì chiếc đồng hồ này do ai đeo lại là một chuyện đáng bàn đây.
"Chiếc này ai đeo thế?"
Grasky chỉ vào khẩu súng trường đang dựng một bên, đáp: "Thằng đó đeo."
"Người Mỹ à?"
"Không phải, có thẻ bài nhận dạng."
Sholokhov và Grasky kẻ hỏi người đáp. Chốc lát sau, Sholokhov lộ vẻ hơi thất vọng. Anh ta phẩy tay với Cao Phi, bảo: "Tiếc thật, nếu là người Mỹ thì tiền thưởng sẽ khẳm hơn."
Cao Phi tò mò hỏi: "Làm sao phân biệt được có phải người Mỹ hay không? Nếu có thẻ bài là người Ukraine, không có thì là người Mỹ, vậy giật đứt thẻ bài vứt đi không phải là xong sao?"
"Lính Ukraine đều có thẻ quân nhân, còn người Mỹ thì không đời nào mang thẻ của Ukraine. Cậu giật thẻ đi cũng vô ích thôi, vì phải có bằng chứng chứng minh đó là lính Mỹ. Nhưng nếu có thẻ bài rồi thì khỏi cần tìm bằng chứng nữa."
"Một mạng lính Mỹ được thưởng bao nhiêu tiền? Bằng chứng gì mới chứng minh được?"
"Ờm, một mạng lính Mỹ được thưởng hai ngàn. Có rất nhiều thứ có thể làm bằng chứng, cứ có sức thuyết phục là được. Trực quan nhất là giấy tờ tùy thân, ngoài ra có lính còn đeo action cam, hoặc có mấy gã hay đăng video lên mạng, dạng người này sẽ có bộ phận chuyên ghi chép theo dõi. Nếu bắn chết một tên lính mõm trên mạng thì tiền thưởng còn cao hơn nữa."
"Nếu không có bằng chứng thì sao?"
"Nếu không có bằng chứng thì bắn chết cũng vô ích."
Cao Phi gật gật đầu. Hắn ngẫm nghĩ một chốc, lại hỏi: "Anh bảo trận chiến đêm nay của chúng ta sẽ có tiền thưởng?"
"Đúng vậy. Nhìn chiến lợi phẩm thu được thì chắc chắn bọn địch là lính tinh nhuệ, hơn nữa chúng ta lại giữ vững được trận địa. Thế này thì tiền thưởng chắc sẽ rơi vào khoảng một đến hai ngàn."
"Tám mạng người chưa chắc đã bằng một thằng lính Mỹ á? Thế thì vô lý quá."
Sholokhov nhún vai, đáp: "Nếu bắn chết tám tên lính mới khéo còn chả có đồng xu cắc bạc tiền thưởng nào đâu."
Cao Phi thở dài một hơi, nói: "Tội tình gì chứ, haizz, thôi bỏ đi, tối nay có tiền cầm tay là ngon rồi."
"Ờm, có vấn đề này."
Sholokhov tỏ vẻ hơi chần chừ. Cân nhắc một lát, cuối cùng anh ta vẫn lên tiếng: "Đúng lý mà nói thì chiến lợi phẩm phải nộp lên trên. Chúng ta cần mớ đồ nghề này để làm bằng chứng cho thấy đám tập kích đêm nay là lính tinh nhuệ, như vậy mới được phát tiền thưởng."
"Ồ?"
"Nếu chúng ta trình mấy thứ này ra, vậy thì bốn cái kính nhìn đêm chúng ta xin giữ lại được một cái đã là may lắm rồi. Ngoài ra còn bộ đàm, GPS, mấy thứ này mà nộp lên trên thì chắc chắn người ta sẽ thu ráo, chẳng để lại cho mình đâu."
Cao Phi nhíu mày, nói: "Thế thì không hợp lý lắm nhỉ. Đồ do chúng ta đánh giặc đoạt được, mà mấy trang bị này lại không ưu tiên cấp cho chúng ta sao?"
"Mấy món này cực kỳ khan hiếm, cả đại đội đều thiếu. Theo luật thì trận địa chúng ta giữ một cái kính nhìn đêm là đủ xài rồi, như vậy mới có kính chia cho các chiến hữu khác."
Nói đến đây, Sholokhov bắt đầu nổi cáu. Anh ta hằn học nghiến răng: "Tiểu đội chúng ta chỉ được phát mỗi một cái kính nhìn đêm. Chúng ta đã chủ động nhường lại cho cái trận địa nằm ở vị trí trung tâm, để bọn họ có thể bao quát luôn cả cứ điểm bên mình, nếu có địch tới gần thì kịp thời thông báo. Thế mà tình hình tối nay cậu thấy rồi đấy, cái đám khốn kiếp đó!"
Cao Phi ngẫm nghĩ một chút, lên tiếng: "Tôi thấy tốt nhất vẫn nên ém mấy thứ này lại. Toàn là đồ cứu mạng cả, anh thấy sao?"
Sholokhov mỉm cười. Sau đó, anh ta hạ giọng: "Mớ đồ này hai ngàn Euro cũng chả mua nổi đâu. Vậy nên đương nhiên là chúng ta phải ỉm đi rồi. Cứ nộp hết đống vũ khí không xài tới lên, còn món nào dùng được, có thể dắt lưng mang theo thì giữ ráo. Nhân tiện nói đến đây..."
Sholokhov cầm khẩu súng trường duy nhất có gắn ống ngắm lên. Anh ta kê mắt vào sau ống ngắm nhìn thử một cái, bảo: "Khẩu này của cậu."
Cao Phi dĩ nhiên là chẳng buồn từ chối. Hắn nhận lấy xem xét, nhận ra đây là hàng hiệu Pulsar, nhưng không rõ dòng cụ thể.
Ảnh hiển thị trong ống ngắm trắng xóa, trên màn hình có hồng tâm chữ thập, rìa bên cạnh còn có báo chế độ và thông số. Đây là kính ngắm ảnh nhiệt.
Hắn hạ súng xuống, tháo băng đạn trước, kéo khóa nòng gạt viên đạn trong buồng đạn ra, bóp cò xác nhận không có đạn nổ, Cao Phi mới nâng súng nhắm thử về phía Grasky.