Ta, Súng Thần! (Dịch)

Chương 49. Đòi Một Lời Giải Thích

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cự ly sử dụng của chiếc kính ảnh nhiệt này sẽ không vượt quá bốn trăm mét, ước chừng chỉ dùng được ở khoảng cách hai ba trăm mét. Nhưng vào ban đêm, khoảng cách này tuyệt đối là đủ xài rồi.

Chỉ cần nhìn vào sự thay đổi vị trí giao tranh, cũng có thể biết phía tiểu đoàn chuộc tội bên này đã chọc thủng được phòng tuyến mà quân Ukraine vừa chiếm được hồi ban ngày.

Nhưng trận chiến nổ ra rất đột ngột, kết thúc cũng rất nhanh. Cuộc giao tranh chỉ kéo dài nửa tiếng đồng hồ, hơn nữa quy mô cũng không tính là lớn. Chắc là chỉ đánh chớp nhoáng ở vài điểm, sau đó lại rút về.

Ngay sau đó, bộ đàm của Sholokhov lại vang lên tiếng xèo xèo. Và lần này, trên người Cao Phi cũng có thêm một cái bộ đàm, hơn nữa chiếc bộ đàm hắn mới thu được làm chiến lợi phẩm lại không hề có tạp âm.

Hắn có thể nghe cực kỳ rõ ràng trong bộ đàm đang nói gì, tiếc là nghe không hiểu. Nhưng Cao Phi nghe ra một từ mà ban ngày hắn vừa mới học, đó là "rút lui".

Cuộc gọi kết thúc rất nhanh, Sholokhov thở hắt ra một hơi. Anh ta biết Cao Phi nghe không hiểu nên rất tự giác nói: "Xong rồi, trận chiến đêm nay kết thúc rồi."

"Chúng ta ổn rồi đúng không?"

"Ừ, ổn rồi."

Sholokhov ngẫm nghĩ một chút rồi bảo: "Đêm nay chúng ta đã lập công. Sáng mai sau khi trời sáng sẽ có người đến dọn xác, nhân tiện đến ghi chép và tính toán tiền thưởng cho chúng ta. Trận chiến lần này, Rex, cậu ba mạng; Samir, cậu cũng ba mạng; tôi và Grasky mỗi người một mạng."

Ba mạng với một mạng là có ý gì? Cao Phi tư lự một thoáng. Chắc ý Sholokhov là chia tiền thưởng theo đầu người, còn hắn và Samir mỗi người chia một phần.

Cao Phi muốn khiêm nhường một chút. Đã nói là chia đều thì nên chia đều, hơn nữa tối nay vắng mặt bất kỳ ai cũng không xong, không có lý gì người cầm nhiều kẻ lấy ít.

Nhưng Cao Phi nghĩ đến việc Samir cũng nhận ba phần. Nếu hắn nhường thì sẽ làm khó cho Samir, vậy nên, hắn lại không tiện mở miệng.

Thế nhưng lần này Samir lại chủ động nói: "Không, không, tổ trưởng ơi, nên chia đều chứ."

Sholokhov lắc đầu, còn Grasky ở bên cạnh thì lên tiếng: "Tối nay không có cậu thì chúng tôi chết cả đám rồi, cho nên cậu là công đầu. Kế đó, không có Rex thì chúng tôi cũng toi mạng. Cho dù cậu có phát hiện ra kẻ địch thì cũng vô dụng thôi. Vì vậy cậu ấy nhận nhiều bằng cậu."

Sholokhov trầm giọng bảo: "Đúng vậy, chiến lợi phẩm và tiền thưởng của chúng ta đáng lẽ nên chia đều. Nhưng trong tình huống như đêm nay, chắc chắn phải cho hai cậu thêm phần hơn. Đây là quy củ của chúng ta, không cần phải nói nhiều nữa, ngày mai cứ phân chia như vậy đi."

Samir và Cao Phi đưa mắt nhìn nhau, sau đó hai người đồng loạt gật đầu.

Sholokhov và Grasky cũng nhìn nhau, sau đó Sholokhov nói: "Tình huống giống như đêm nay, trước kia chưa từng xảy ra. Ý tôi là, chưa từng có trận địa nào bị kẻ địch mò tới tận mũi mà không có ai chết cả. Trên thực tế, một khi bị kẻ địch áp sát, lại còn nhảy được xuống chiến hào, thì chắc chắn tất cả mọi người đều đã chết sạch."

Grasky trầm giọng phụ họa: "Đúng vậy, đây là lần đầu tiên tôi bị tập kích đêm."

Cao Phi có chút kinh ngạc hỏi: "Trước đây chưa từng bị tập kích đêm sao?"

"Chưa từng bị tập kích đêm ở cự ly gần thế này. Những kẻ bị địch áp sát gần như vậy đều chết hết rồi. Thế nên, hoặc là phát hiện từ rất xa rồi gọi pháo binh nã đạn đánh lui địch, hoặc là bị kẻ địch thịt luộc."

Nói xong, Sholokhov hằn học mắng: "Đám khốn kiếp chốt bên cạnh, rõ ràng thả người lọt qua mà chẳng mảy may phát hiện. Bọn chúng có kính nhìn đêm đấy, mà chúng ta chỉ cách bọn chúng có năm mươi mét, tuyệt đối không phải là vấn đề do hiệu năng của kính nhìn đêm."

Grasky cũng nghiến răng nghiến lợi: "Tuyệt đối là ngủ gật rồi, chắc chắn là lính gác đã ngủ gật."

Trận địa bên cạnh xảy ra sai sót, chuyện này thì biết làm sao được.

Cao Phi chưa kịp nói gì, Sholokhov bỗng dưng gắt lên: "Trung đội trưởng không cho một lời giải thích. Không được, phải hỏi anh ta thêm lần nữa."

Dứt lời, Sholokhov lập tức vớ lấy bộ đàm, không chút do dự chất vấn: "Tiểu đội trưởng, tại sao tổ một không phát hiện ra kẻ địch tiếp cận? Tại sao drone cũng không phát hiện ra kẻ địch mò tới? Anh vẫn chưa cho tôi một lời giải thích đâu đấy."

Một lát sau, trong bộ đàm vang lên một giọng nói yếu ớt vô lực: "Hết cách giải thích rồi. Các cậu vẫn ổn chứ, có thương vong gì không?"

"Thế nào gọi là hết cách giải thích? Tổ một tử trận toàn bộ rồi à?"

"Sholokhov, ngậm cái mõm thối của cậu lại đi!"

Lần này người lên tiếng đã đổi thành một người khác. Không phải tiểu đội trưởng vừa rồi, chắc hẳn là người của tổ một ở trận địa bên cạnh.

"Cyka blyat, mày đợi đấy."

Sholokhov cất ngay bộ đàm, gằn giọng quát: "Đi!"

Grasky vứt toẹt khẩu súng máy xuống, xách ngay khẩu súng trường lên, hầm hầm bước tới.

Cao Phi ngớ người hỏi: "Làm gì thế?"

"Tiểu đội trưởng không giải thích được, trung đội trưởng với đại đội trưởng cũng im re. Vậy thì chúng ta tự qua tổ một đòi một lời giải thích, f@ck."

Đây là muốn đánh lộn à?

Đúng vậy, đây chính là muốn đi đánh lộn đó.

Vứt bỏ trận địa không thèm quản, giữa đêm hôm khuya khoắt đen như mực chạy sang trận địa bên cạnh đòi một lời giải thích. Thực chất là vác xác đi đánh lộn sao?

Đùa à, làm thế này không phải là đang đùa đấy chứ?