Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

— Điều này tôi đồng tình. Thiên địa vốn chẳng có gì là bất biến, các mảng lục địa dịch chuyển, sông bồi biển lở, dù chỉ là một thay đổi nhỏ cũng đủ để phá vỡ bất kỳ thế phong thủy nào. Việc dựa vào những truyền thuyết hư ảo để mong đổi vận chẳng khác nào xây lâu đài trên cát, chẳng chịu nổi một đợt sóng vỗ của thời gian.

Lục Mộng Hi lên tiếng phụ họa, ánh mắt sắc sảo nhìn vào màn đêm.

— Thực ra nói chuyện này giờ cũng chẳng để làm gì. Thời đại này đa phần đều hỏa táng rồi, chết xong chôn một chỗ trong nghĩa trang công cộng, vài chục năm sau là bị giải tỏa di dời, cát bụi lại trở về với cát bụi thôi. — Phương Tĩnh Tĩnh, cô trợ lý thực tế, bổ sung thêm.

Ông cụ Mao cười khà khà, gật gù:
— Đúng vậy, đây là cuộc đại biến nghìn năm chưa từng có, biến số của thiên địa giờ đây đã khác xa ngày trước rồi. Ừm, quay lại chuyện Tiềm Long Uyên này. Năm đó sau khi sụp đổ, cát địa hóa tử địa, gây ra nhiều ảnh hưởng tiêu cực. Trong đó có ba điểm cần đặc biệt lưu ý khi chúng ta tiến vào:

Thứ nhất là Chướng khí và Độc khí. Nó tương đương với mùi hôi thối bốc ra từ xác chết phân hủy của hàng vạn sinh linh, nhưng ở đây nó tích tụ lâu ngày trong thung lũng kín gió, không tan đi được, cực kỳ có hại cho thần kinh người sống. Ta đã chuẩn bị sẵn Tị Độc Đan, một viên có thể bảo vệ cơ thể trong vòng ba canh giờ (6 tiếng), nhưng tùy vào thể chất mỗi người mà thời gian sẽ có sự khác biệt. Mỗi người cầm lấy mười viên mang theo bên mình, hễ thấy cơ thể có gì bất thường như chóng mặt, buồn nôn thì lập tức nuốt một viên ngay.

Nói đoạn, ông cụ Mao bảo Liễu Kim đưa ba lô tới, lấy ra mấy cái lọ sứ nhỏ giao cho Lục Mộng Hi phân phát.

Lục Mộng Hi mừng rỡ nhận lấy:
— Đa tạ đại sư. Tôi cũng có chuẩn bị thuốc giải độc hiện đại, nhưng so với Tị Độc Đan được đại sư đích thân điều chế riêng cho vùng chướng khí này thì chắc chắn là không bằng rồi.

— Chuẩn bị cả hai cũng tốt, cẩn tắc vô áy náy.

Thứ hai là Thi Mị. Có thể trong số các người có kẻ không tin vào ma quỷ, cứ coi nó như một loài thú dữ hung hãn biến dị cũng được. Loại thứ này cực kỳ giỏi ẩn nấp, nếu là con có đạo hạnh cao thâm, có khi chính ta cũng không phát hiện ra được ngay. Thế nên, sau khi vào Ma Quỷ Ngạn, nếu không có việc cần thiết thì tuyệt đối không được rời khỏi tầm mắt của ta quá mười bước.

Ông cụ Mao nghiêm giọng giải thích, ánh mắt quét qua từng người đầy uy lực.

— Thi Mị trông như thế nào ạ? — Phương Tĩnh Tĩnh tò mò hỏi tới, tay siết chặt cái đèn pin.

Ông cụ Mao đáp:
— Khó nói lắm. Thi Mị hình thành có thể từ xác người chết oan, cũng có thể từ xác thú dữ hấp thụ âm khí. Ở vùng đất hung sát này lâu ngày, chúng sẽ biến đổi thành Thi Mị. Nhưng có một điểm rất dễ nhận dạng: trên người Thi Mị thường mọc lông dài.

— Mọc lông? Thế chẳng phải là Cương Thi sao? — Triệu Trường An – gã thiếu gia đang theo đuổi Lục Mộng Hi – không kìm được mà hỏi xen vào, mắt sáng lên vì tò mò.

Ông cụ Mao mỉm cười bí hiểm:
— Cương thi thực chất cũng là một loại Thi Mị, nhưng là loại cao cấp hơn.

— Vậy có nghĩa là trong Ma Quỷ Ngạn này có khả năng tồn tại cương thi thật ạ? — Triệu Trường An có vẻ còn hơi hưng phấn như sắp được xem phim kinh dị 4D.

— Cái đó khó nói, mấy trăm năm nay số người vào được Ma Quỷ Ngạn và sống sót trở ra chỉ đếm trên đầu ngón tay, ta cũng không dám khẳng định bên trong có những gì.

— Cậu hưng phấn cái gì thế? Định bắt một con về làm thú cưng nuôi trong nhà chắc? — Lục Mộng Hi lườm Triệu Trường An một cái sắc lẹm khiến gã rụt cổ lại.

Triệu Trường An gượng cười:
— Làm gì có, tôi chỉ tò mò thôi. Chứ nếu bắt được một con thật thì chắc chắn còn hiếm hơn cả gấu trúc, đem đi triển lãm cũng khối tiền.

— Mơ đi. Cẩn thận nó vặt đầu cậu trước. — Lục Mộng Hi hừ một tiếng.

— Còn điểm thứ ba là gì thưa đại sư? — Lục Mộng Hi quay sang hỏi tiếp.

Ông cụ Mao trầm giọng, từng chữ một:
— Điểm thứ ba chính là: Đừng có tò mò.

Hả? Cả nhóm nhìn ông cụ trân trân.

Ông cụ Mao tiếp lời:
— Tục ngữ có câu 'tò mò hại chết mèo'. Ở vùng đất hiểm độc này, chuyện gì cũng có thể xảy ra, cái gì càng đẹp càng độc. Đừng thấy hoa lạ, quả lạ mà hái, đừng thấy hang động lạ mà chui vào. Nếu có kẻ không nghe lời, tự ý hành động, một khi gặp nạn mà ta không cứu kịp thì đó là cái số đã tận, đừng trách lão già này thấy chết không cứu.

Nhìn vẻ mặt quyết liệt của ông cụ Mao, tim cả nhóm đều thắt lại một cái. Tuổi trẻ phơi phới, gia sản bạc tỷ thế này mà chết bờ chết bụi ở đây thì đúng là uất ức thật.

Liễu Kim lẳng lặng liếc nhìn ông cụ, hắn cảm thấy câu này hình như là "đá xéo" nhắm thẳng vào mình thì phải. Dù sao thì hắn cũng có "tiền án" hay tò mò nghịch dại rồi mà.

Một đêm trôi qua yên bình. Sáng sớm hôm sau, cả đoàn tiếp tục lên đường.

Từ bìa rừng vào đến Ma Quỷ Ngạn, bản đồ vệ tinh hiển thị khoảng hơn mười cây số đường chim bay. Nhưng đây là hơn mười cây số đường rừng núi trập trùng, vách đá dựng đứng, nên không thể dùng thời gian thông thường để ước tính.

Cách di chuyển khó khăn này cũng khiến Liễu Kim thầm thán phục: Người xưa làm cách nào mà trong điều kiện thiếu thốn vật chất, không có máy móc hay trực thăng, lại có thể vận chuyển vật liệu tiến sâu vào núi rừng để xây lăng mộ được nhỉ? Đúng là trí tuệ và sức người đáng nể.

Đoàn người đi mãi đến trưa, đang định dừng lại nghỉ ngơi ăn trưa thì đột nhiên gã vệ sĩ A Cường chạy lại, vẻ mặt căng thẳng báo cáo có thú dữ cỡ lớn đang áp sát. Tin này khiến mọi người giật bắn mình. Dãy Vân Mông ngàn dặm không phải rừng thưa bình thường, bên trong có hổ, báo, gấu ngựa, lợn rừng... Gặp phải bất kỳ loài nào đang đói mồi cũng là mối đe dọa cực lớn.

A Cường bảo mọi người đứng cụm lại, rồi gã rút súng ngắn, tay kia cầm dao găm quân dụng, mắt nhìn chằm chằm vào thiết bị dò nhiệt, từ từ tiến về phía trước thám thính. Cái dũng khí và sự chuyên nghiệp này chứng tỏ gã đã từng kinh qua những trận mạc sinh tử.

Thế nhưng A Cường vừa đi chưa được mười bước, sắc mặt ông cụ Mao bỗng biến đổi, ông quát khẽ:
— Quay lại! Tất cả tập trung lại một chỗ cho ta!

— Có chuyện gì vậy ạ? — Lục Mộng Hi hoảng hốt hỏi.

— Không phải một con... Có cả một bầy nguy hiểm đang tới gần.

Ông cụ Mao vừa nói vừa ra hiệu cho Liễu Kim lại gần, ông rút từ trong túi áo ra một tờ giấy vàng (giấy bùa), tay bắt pháp quyết kỳ quái, miệng lẩm bẩm chú ngữ, rồi dùng tay không xé xoèn xoẹt vài cái. Tờ giấy vàng lập tức biến thành hình dạng hai thanh đao ngắn.

— Cầm lấy một thanh để phòng thân. — Ông cụ Mao đưa cho Liễu Kim một thanh đao giấy mỏng manh.

Liễu Kim cầm lấy lắc lắc, thanh đao giấy mềm oặt, cứ đu đưa qua lại trước gió.

Thứ đồ chơi trẻ con này mà đòi phòng thân á? Chém gió còn không đứt.

Thấy vẻ mặt hoài nghi của Liễu Kim, ông cụ Mao chẳng thèm giải thích, vung tay chém nhẹ một nhát vào không khí.

Phập!

Một cái cây con to cỡ cổ tay bên cạnh lập tức bị chém đứt ngọt lịm như cắt đậu phụ, vết cắt phẳng lì. Sắc bén vô cùng!

Mắt Liễu Kim suýt thì lồi ra ngoài.
Vãi chưởng! Đậu xanh hệ thống, mày xem, pháp thuật này mới gọi là đỉnh của chóp chứ! Đây là "Tụ Khí Thành Đao" trong truyền thuyết sao?

Ông cụ Mao trừng mắt nhắc nhở:
— Đây là Tiễn Chỉ Hóa Đao Thuật, chỉ có tác dụng trong vòng một canh giờ do linh khí duy trì, đừng có mà làm rách mất.

Liễu Kim gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, nâng niu thanh đao giấy như báu vật. Lúc này, nhóm Lục Mộng Hi cũng rút dao găm, bình xịt hơi cay ra, Phương Tĩnh Tĩnh thậm chí còn lôi cả dùi cui điện phòng thân ra thủ thế.

Trong lúc chờ đợi căng thẳng, đột nhiên từ một hướng truyền đến tiếng động ào ào như thác đổ, dường như có loài thú lớn nào đó đang lao đi điên cuồng. Mọi người tựa lưng vào thân cây cổ thụ, nín thở chờ đợi.

Rồi, cách đó chừng mười mét, bụi rậm bị xé toạc, một con hổ lớn vọt ra. Con hổ này vằn vện rực rỡ, cổ dài trán rộng, đôi mắt hổ trợn tròn uy phong lẫm liệt, toát lên khí thế của chúa sơn lâm. Sự xuất hiện của nó khiến cả đám đứng hình, tim ngừng đập, ai nấy đều thủ thế phòng ngự, không dám nhúc nhích dù chỉ một phân, sợ kích động con thú.

Thế nhưng con hổ này lại hành xử rất lạ. Sau khi xuất hiện, nó chỉ lườm nhóm người một cái rồi đột ngột quay đầu, lao thẳng về hướng ngược lại như chạy trốn.

— Nó... nó đi rồi à? — Phương Tĩnh Tĩnh run rẩy hỏi khẽ, chân như muốn nhũn ra.

— Không biết nữa, nhưng lạ thật đấy. Nơi này cách rừng nguyên sinh còn xa lắm, trước khi đi tôi đã điều tra kỹ rồi, ngoài lợn rừng ra thì không có thú dữ lớn, sao lại có hổ Hoa Nam ở đây? — Lục Mộng Hi cũng đầy vẻ khó hiểu, mồ hôi lạnh túa ra.

Nhưng ngay sau đó, tiếng động ào ào lại vang lên dồn dập hơn. Hai con báo hoa mai lại vọt ra từ bụi rậm. Cả nhóm hoàn toàn ngẩn tò te. Hôm nay là ngày hội thao của thú rừng hay sao?

Nhưng cũng giống như con hổ lúc nãy, hai con báo hoa mai chỉ cắm đầu chạy thục mạng, hoàn toàn không có ý định đếm xỉa gì đến đám người Liễu Kim béo tốt.

Tiếp sau đó là một cảnh tượng hỗn loạn chưa từng thấy: một đàn hươu rừng, một bầy lợn rừng hung hăng, cả một đám chim chóc bay loạn xạ che kín bầu trời, mấy con gấu đen lặc lè, thậm chí đến cả một con trăn gấm khổng lồ dài cả chục mét cũng trườn qua dưới chân họ.

Tất cả, từ ăn cỏ đến ăn thịt, đều lao về cùng một hướng, hoảng loạn tột độ, chẳng có con nào mảy may quan tâm đến nhóm người đang đứng chết trân đó.

Đây là... Thú Triều (Thú chạy loạn)!

Một lát sau, khi không còn thú vật nào xuất hiện nữa, khu rừng trở nên im lặng đáng sợ. Mọi người mới nhìn nhau ngơ ngác, chưa hoàn hồn.

— Đại sư, chuyện này là sao ạ? Tại sao thú dữ lại bỏ chạy tán loạn như vậy? — Lục Mộng Hi không nhịn được quay sang hỏi ông cụ Mao, giọng vẫn còn run.

Ông cụ Mao cũng cạn lời.
Ta có phải nhà nghiên cứu động vật học đâu mà biết? Ta chỉ bắt ma thôi mà.
Nhưng phận làm cao nhân đắc đạo, không thể để lộ vẻ thiếu hiểu biết trước mặt hậu bối được, mất mặt lắm.

Ông vuốt râu, trầm ngâm một chút rồi phán một câu xanh rờn:

— Có lẽ là... bọn chúng đang dọn nhà tập thể thôi.

Mọi người: "..."