Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thái độ nghiêm túc của Liễu Kim khiến đám người vốn đang khinh bỉ hắn phải dời mắt chú ý lần nữa. Tuy thằng nhóc này có hơi đê tiện và vô liêm sỉ thật, nhưng dù sao nó cũng vừa một mình quần thảo với đám tà ma mà vẫn bình an vô sự, rõ ràng là có thực lực không tầm thường. Giờ nó mà nghiêm túc lên thì sẽ ra cái bộ dạng "bá đạo" gì đây?
Đến cả ông cụ Mao cũng nảy sinh chút tò mò. Thằng nhóc này dường như không hề vô dụng như ông tưởng. Thân thủ nó rất linh hoạt, chắc chắn là kết quả của nhiều năm khổ luyện không ngừng nghỉ, lại còn biết dùng "Đồng Tử Niệu" phá tà, đúng là một mầm non tốt, có tố chất. Chỉ là không biết nó còn giấu giếm tuyệt chiêu gì nữa đây.
Trong khi đó, mười mấy cỗ quan tài bị trêu chọc đến mức bốc khói nãy giờ bỗng bay lượn trên không trung, rồi đồng loạt dựng đứng lên, rầm rập đáp xuống đất, xếp thành một hàng ngang chỉnh tề như quân đội.
Rầm!
Nắp quan tài đồng loạt bật mở, đổ ập xuống đất bụi bay mù mịt.
Từ bên trong hòm gỗ đen ngòm, những binh lính cổ đại mặc giáp trụ rỉ sét đầy mình, tay cầm đại đao rỉ máu lừng lững bước ra. Những tên âm binh này được vũ trang đến tận răng, từ đầu đến chân đều phủ kín thiết giáp, chỉ lộ ra đôi mắt đỏ lòm. Sát khí tỏa ra từ chúng lạnh lẽo thấu xương, kết thành trận thế uy nghiêm. So với việc dùng quan tài để húc nhau lúc nãy, khí thế phát ra từ những tên lính này mạnh hơn không chỉ gấp mười lần!
Liễu Kim: "..."
Vãi chưởng, chơi lớn thế?
Trong lòng thấy hơi hãi, Liễu Kim dứt khoát đổi giọng, nhảy lùi về sau hét lớn:
— Bây giờ đến lượt đại lão của chúng ta thượng đài rồi! Tiền bối Mao, đến lượt người biểu diễn đấy ạ! Cháu xong phần dạo đầu rồi!
Dứt lời, Liễu Kim đã nhanh như cắt lùi lại, đứng núp sau lưng ông cụ Mao như con gà con tìm mẹ.
Mặt ông cụ Mao đen như nhọ nồi. Những người còn lại cũng hoàn toàn ngẩn tò te, há hốc mồm.
Cái đm, không có bản lĩnh thì đừng có ra vẻ được không? Làm màu cho cố rồi chạy trốn, không thấy nhục à?
— Tránh xa ta ra một chút! Đừng có vướng chân! — Ông cụ Mao tức không chỗ phát tiết, gắt một câu rồi cầm kiếm gỗ đào tiến về phía đám âm binh.
— Các vị bằng hữu, đắc tội rồi. — Ông cụ chắp tay, sắc mặt vô cùng ngưng trọng, chuẩn bị thi triển đạo pháp.
— Đạo hữu phái Mao Sơn, khoan hãy động thủ. Bọn ta không muốn làm kẻ thù của ngươi, chỉ muốn cầu một sự hợp tác.
Đột nhiên, một giọng nói vang lên lơ lửng giữa không trung, trầm đục và vọng lại từ bốn phía, không phân biệt được là nam hay nữ.
Bước chân ông cụ Mao khựng lại, mắt đảo liên hồi nhìn khắp tứ phương để xác định vị trí, cất tiếng hỏi:
— Dám hỏi vị bằng hữu nào đang lên tiếng đó? Hiện thân đi!
— Không cần quan tâm ta là ai. Ta đại diện cho ý chí của Quỷ Uyên đến để giao thiệp với ngươi. Chỉ cần ngươi hứa giúp bọn ta một việc, ta có thể bảo đảm các ngươi sẽ bình an vô sự đi lại trong Quỷ Uyên này, thậm chí còn dâng tặng thứ mà các ngươi đang tìm kiếm.
Giọng nói kia tiếp tục vang lên, đầy vẻ dụ dỗ.
Ông cụ Mao hỏi:
— Việc gì?
— Có một tà vật ngoại lai đang nhòm ngó Quỷ Uyên, định làm những chuyện không tốt với bọn ta. Chỉ cần ngươi trừ khử được tà vật đó, ngươi sẽ nhận được tình hữu nghị vĩnh cửu của Quỷ Uyên.
Tà vật?
Nghe đến đây, cả đoàn người đều cạn lời. Đám các người ở đây, từ quỷ thi, âm binh đến cương thi chẳng lẽ không phải tà vật sao? Đúng là chó chê mèo lắm lông.
Thế nhưng ông cụ Mao lại lộ vẻ suy tư:
— Ta lúc đi vào có thấy đám thú dữ đang bỏ chạy tán loạn, trong rừng thoang thoảng mùi máu tanh nồng, là do tà vật đó làm sao?
— Chính xác. Quỷ Uyên mấy trăm năm nay tuy là tử địa nhưng không vấy máu người vô cớ, chỉ cầu yên tĩnh tu hành. Tà vật kia cực kỳ tà tính, tâm địa độc ác, muốn dùng huyết khí của sinh linh để cám dỗ bọn ta sa ngã. Nếu để nó thành công, Quỷ Uyên này sẽ biến thành vùng đất ma quỷ thực sự, khát máu vô độ, gieo rắc tai ương. Điều này chắc hẳn đạo hữu phái Mao Sơn cũng không muốn nhìn thấy chứ?
Sắc mặt ông cụ Mao trở nên vô cùng nghiêm trọng:
— Nếu quả thật như vậy, tâm địa tà vật đó quả thực đáng diệt.
— Đại sư bằng lòng hợp tác chứ?
Ông cụ Mao đáp dứt khoát:
— Nếu những gì ngươi nói là thật, ta sẵn lòng giúp sức trừ hại.
— Được, sảng khoái! Đạo hữu hãy đi theo ta. Những người bạn của ngươi cứ để lại đây, ta lấy danh dự của Quỷ Uyên bảo đảm họ sẽ không gặp bất kỳ nguy hiểm nào từ cư dân nơi đây.
Giọng nói vừa dứt, một luồng hắc khí đậm đặc bay vút đi xa về phía sâu trong thung lũng.
Ông cụ Mao thấy vậy vội quay lại dặn dò:
— Mọi người ở yên đây đừng chạy lung tung, đợi ta quay lại. Nhất là cậu đấy Liễu Kim!
Nói xong, ông cụ Mao sải bước lao đi, chân đạp lên cỏ cây mà lướt, mang theo một luồng cuồng phong, tốc độ nhanh đến mức như đang đua xe. Liễu Kim nhìn mà hoa cả mắt, thầm cảm thán ông cụ Mao đúng là "lão đương ích tráng", gừng càng già càng cay.
— Ơ, sao lại bỏ đi rồi? Đừng để bị lừa đấy nhé! — Triệu Trường An cuống quýt gọi theo nhưng bóng ông cụ đã khuất sau màn sương.
— Thiếu gia Triệu đừng lo, đây là giao dịch giữa Quỷ Uyên và sư bá tôi, chúng ta sẽ không sao đâu. — Vương đạo sĩ trấn an.
— Ông nói không sao là không sao à? Nhìn quanh xem toàn là cái thứ gì đâu không, chúng nó...
— Cẩn ngôn! — Vương đạo sĩ nhíu mày cảnh cáo.
— Tôi...
— Triệu Trường An, ngậm miệng lại cho tôi. — Lục Mộng Hi xen vào, giọng lạnh băng.
Triệu Trường An tức tối im bặt. Lục Mộng Hi quay sang hỏi vị đạo sĩ:
— Vương đạo trưởng, chuyện này rốt cuộc là sao ạ? Sao ma quỷ lại còn chia phe phái tốt xấu?
Vương đạo sĩ giải thích:
— Ma Quỷ Ngạn tuy tà ma khắp nơi, nhưng tà ma cũng có loại này loại kia. Có loại gặp người là giết, có loại nếu không chọc vào thì nước sông không phạm nước giếng, gọi là Linh Quỷ. Sự khác biệt chính là ở việc 'vấy máu'. Quỷ Uyên không vấy máu người, tà ma ở đây vẫn giữ được bản tính, sau này có cơ hội thậm chí còn có thể cầu được thiện quả hoặc đầu thai.
— Nhưng một khi đã dính máu người thì khác, tà tính sẽ che mờ bản tính, biến thành những tà vật thuần túy chỉ biết giết chóc theo bản năng (Lệ Quỷ). Loại đó đa phần đều trầm luân trong bể khổ, chỉ cực ít kẻ mới có thể đè nén lại bản năng sát lục để thoát ra ngoài.
Lục Mộng Hi bừng tỉnh:
— Nghĩa là, đám tà ma ở Quỷ Uyên không dám tiếp xúc với tà vật kia vì sợ bị lây nhiễm tà tính, nên mới cầu xin Mao đại sư giúp đỡ?
— Chính là như vậy. Tà không thắng được chính. Lần này cũng là may mắn mời được người, nếu không chúng ta đi tới được đây hay không còn khó nói.
— Nói nghe huyền huyễn thế. Cho dù là thật đi nữa thì giờ chúng ta làm gì? Cứ ngồi đây chờ chết sao? Ngộ nhỡ lão già kia không làm được việc, bị giết chết, chẳng lẽ chúng ta cũng chôn thây ở đây? — Triệu Trường An bất mãn lầm bầm.
Vương đạo sĩ đáp:
— Bây giờ chỉ có thể như vậy thôi. Nếu thiếu gia Triệu có cách nào hay hơn, xin cứ tự nhiên.
— Hừ, có gì to tát đâu. Thời buổi này cái gì tiền chẳng giải quyết được? Để tôi gọi điện cho anh trai, điều người đến san phẳng cái chỗ này, tôi không tin là bom đạn không diệt được đám tà ma này.
Triệu Trường An dứt khoát rút điện thoại vệ tinh ra, bấm bấm vài cái rồi chết trân tại chỗ: Không có một vạch sóng nào.
Gã vội quay sang vệ sĩ:
— A Cường, điện thoại của anh đâu?
Gã vệ sĩ mặt lạnh như tiền đáp:
— Nhiễu sóng từ trường ở đây quá mạnh. Ngay từ khi vào cửa vách núi đã mất sạch tín hiệu rồi, ngay cả thiết bị quân sự cũng thành cục gạch.
— Vãi thật, cái chỗ khỉ ho cò gáy gì thế này! — Triệu Trường An tức điên người, muốn đập điện thoại.
Liễu Kim đứng bên cạnh nãy giờ im lặng lắng nghe. Sau khi hiểu rõ tình trạng "hòa bình tạm thời" hiện tại, mắt hắn đảo như rang lạc.
Hắn cảm thấy mình nên nắm bắt cơ hội ngàn vàng này. Dù sao cũng là hợp tác mà, vậy thì đôi bên là người mình rồi. Đã là người mình thì còn gì phải sợ?
Hắn lén lút tách khỏi đoàn người, tiến lại gần hàng âm binh giáp sắt đang đứng im như tượng. Khi đã đứng ngay sát bên, đám lính này vẫn không hề nhúc nhích, dường như thực sự đang thực hiện cam kết hòa bình của thủ lĩnh.
Liễu Kim cười hì hì, đưa tay sờ nhẹ vào giáp ngực lạnh lẽo của một tên âm binh.
— Chà chà, sắt thật này, lạnh ngắt luôn. Anh trai mặc thế này không sợ bị thấp khớp à? — Liễu Kim vừa cười vừa hỏi, tay gõ cộc cộc vào bộ giáp.
Không phản ứng?
Liễu Kim quyết định tung chiêu cuối, hắn luồn tay vào khe hở của bộ giáp từ phía sườn, chọc lét:
— Cơ ngực to thế này, là thật hay độn silicon thế...
Chát!
Tên âm binh đột ngột vươn tay sắt chộp lấy cổ tay Liễu Kim như gọng kìm, đôi mắt dưới lớp mũ giáp lóe lên ánh đỏ rực nhìn hắn chằm chằm đầy sát khí.
[Ting! Trêu chọc thành công, Sát Khí +1 cho bạn.]
Liễu Kim đau điếng nhưng vẫn cười hắc hắc:
— Hê hê, đa tạ đại ca hệ thống! Này anh bạn quỷ, đừng có nóng mà, tôi chỉ tò mò chút thôi. Đều là đàn ông với nhau cả, sợ cái gì mà không cho sờ.
— Cút xa ra, nếu không ta chặt xác ngươi ra làm trăm mảnh. — Tên âm binh lên tiếng, giọng điệu ồm ồm như vọng ra từ địa ngục, cực kỳ hung ác.
— Kìa anh, nói thế nghe nặng nề quá. Ông cụ nhà tôi đang vì các anh mà vắt kiệt sức lực đi đánh nhau với tà vật kìa. Anh em mình là đồng minh, anh để tôi sờ một cái lấy may thì đã sao? Có mất miếng thịt nào đâu mà keo kiệt. — Mặt Liễu Kim vẫn tươi cười hớn hở, trơ trẽn vô cùng.
— CÚT! — Tên âm binh gầm khẽ, giơ thanh đại đao to bản lên dọa chém.
— Chậc chậc, cây đao này rèn tốt đấy, hay là anh tặng tôi đi? Tôi dùng một con Siêu nhân Gao biến hình đời mới nhất biết hát nhạc thiếu nhi tặng lại anh làm quà đổi chác, thấy sao? Hời quá còn gì! — Liễu Kim chẳng hề sợ hãi, tiếp tục "vặt lông".
[Ting! Trêu chọc thành công, Sát Khí +1 cho bạn.]
Giơ đao nhìn Liễu Kim một hồi lâu, tên âm binh đó dường như cảm thấy bất lực trước độ mặt dày của tên này, đột nhiên Bùm một tiếng biến thành một luồng khói đen rồi biến mất tăm vào lòng đất.
— Ơ, sao lại chạy mất rồi? Không đổi thì thôi làm gì mà dỗi thế.
Liễu Kim bĩu môi tiếc nuối, rồi quay sang nhìn tên âm binh tiếp theo đang đứng bên cạnh. Hắn nở nụ cười nham nhở, nhặt một viên đá dưới đất ném bộp vào mũ giáp của tên lính, rồi hớn hở hỏi:
— Này anh trai, mẹ anh họ gì thế?
Âm binh: "..."
[Ting! Trêu chọc thành công, Sát Khí +5 cho bạn.]