Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
— Mẹ kiếp...
Tên âm binh nổi khùng, siết chặt đại đao, định lao lên một nhát chém đôi thằng ranh con hỗn xược này cho hả giận.
— Tiểu Thất, dừng tay!
Một tên quỷ binh với trang phục khác biệt hẳn, giáp trụ tinh xảo hơn, lên tiếng ngăn lại.
— Đội trưởng, thả tôi ra! Để tôi chém chết nó! Thằng nhãi này dám sỉ nhục mẫu thân tôi! — Tên âm binh vùng vẫy, giọng điệu đầy bạo ngược và uất ức.
— Không được làm hỏng đại sự của Vương gia. Ngươi muốn bị phạt vào Luyện Ngục sao?
Nghe đến hai chữ "Vương gia", tên âm binh khựng lại, rùng mình một cái. Hắn tức tối lườm Liễu Kim một cái sắc lẹm muốn rách cả không khí rồi quay đầu đi, hừ lạnh một tiếng không thèm nói nữa.
Sau khi thả đồng đội ra, tên quỷ binh đội trưởng kia nhìn về phía Liễu Kim, chắp tay hành lễ rất đúng mực:
— Vị tiểu huynh đệ này, tại hạ Liễu Phong, kính chào.
Liễu Kim: "..."
Vãi thật. Anh lịch sự thế này thì tôi biết trêu anh kiểu gì bây giờ? Bài này chưa học.
— Họ Liễu ạ? Thế thì năm trăm năm trước chúng ta chắc cùng một nhà rồi. Tiểu đệ Liễu Kim, có chỗ nào thất lễ mong anh lượng thứ bỏ quá cho. — Liễu Kim cười hì hì chắp tay đáp lễ, mặt dày như thớt.
— Hóa ra lại là anh em cùng họ, đúng là có duyên. Tiểu huynh đệ tính tình hồn nhiên, ham vui đùa, làm tôi nhớ tới một người em trai đã mất ngày trước. Lúc nó chết trận, tuổi đời cũng trạc như cậu vậy. — Tên quỷ binh mỉm cười nói, ánh mắt thoáng buồn.
Liễu Kim: "..."
Cái anh này trông thế mà cũng không biết cách trò chuyện cho lắm nhỉ. Đang vui tự nhiên nhắc chuyện người chết.
— Tiểu huynh đệ, bọn tôi là binh lính, có quân lệnh tại thân, không thể tùy tiện hành động, e là không thể cùng cậu vui đùa tiếp được. Tuy nhiên, để tỏ lòng hiếu khách, tôi có một món đồ muốn tặng cho tiểu huynh đệ, hy vọng cậu đừng chê.
Tên quỷ binh vừa nói vừa rút một thanh đao dài từ sau lưng ra.
— Thanh đao này tên là Phá Vân, là chiến lợi phẩm tôi thu được từ tay một danh tướng địch quốc khi còn sống. Bản thân tôi đã có binh khí riêng rồi, thanh đao này tuy sắc bén nhưng để không thì thật uổng phí. Tôi thấy tiểu huynh đệ cũng thích đao, khí chất bất phàm, nên tặng cậu làm quà gặp mặt.
Nói đoạn, tên quỷ binh đưa thanh đao tới trước mặt Liễu Kim. Thanh đao vỏ đen tuyền, chạm khắc hoa văn mây khói tinh xảo, dù chưa rút ra đã tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo.
Liễu Kim ngẩn ngơ.
Tôi bảo thích đao chỉ là chém gió để chọc tức thằng kia thôi mà, anh tặng thật đấy à?
Nhưng người ta đã khách sáo như vậy, cậu cũng không thể không nể mặt (và tham lam). Trầm ngâm một lát (khoảng 0.1 giây), Liễu Kim đón lấy thanh đao, cười nói:
— Vậy tiểu đệ xin cung kính không bằng tuân mệnh. Đại ca Liễu Phong đúng là trượng nghĩa hào sảng, người bạn này tôi kết giao rồi! Sau này có việc gì cần giúp đỡ, chỉ cần không trái với đạo nghĩa và pháp luật, tôi nhất định sẽ không từ nan.
Tên quỷ binh đáp:
— Tiểu huynh đệ khách khí rồi.
Sau vài câu xã giao, Liễu Kim xách đao nghênh ngang rời đi. Ý đồ của đối phương đã rõ như ban ngày: đây chính là chiêu "phá tài tiêu tai", dùng lễ vật để tiễn cái gã "cáo mượn oai hùm" (Liễu Kim dựa hơi ông cụ Mao) này đi chỗ khác chơi cho rảnh nợ.
Đồ đã nhận, Liễu Kim đương nhiên biết điều mà không làm phiền họ nữa.
Hắn hớn hở quay lại chỗ đoàn người, vừa đi vừa mân mê thanh đại đao. Cảnh tượng này rơi vào mắt nhóm Lục Mộng Hi khiến họ một lần nữa cạn lời, á khẩu toàn tập.
Đê tiện thì thôi đi, đằng này lại còn mặt dày đến mức không còn liêm sỉ, nhưng quan trọng nhất là... sao thằng cha này lại có thể lấy được đồ từ tay tà ma một cách dễ dàng như vậy cơ chứ! Ông trời đúng là không có mắt mà.
— Này tiểu huynh đệ, thanh đao này có bán không? Giá chốt luôn, một triệu tệ. — Vị đạo sĩ trung niên Vương Thần nhìn thanh đao bằng ánh mắt thèm thuồng, lân la hỏi nhỏ.
Liễu Kim giật mình, trong đầu nảy ra một ý nghĩ:
Mịa, đạo sĩ giàu vãi chưởng!
Ngay sau đó, ý nghĩ thứ hai xuất hiện:
Thanh đao này chắc chắn không đơn giản. Đồ tốt!
Tâm trí xoay chuyển, Liễu Kim cười đáp:
— Đạo trưởng nói đùa rồi. Đây là quà gặp mặt anh trai kết nghĩa của em tặng, là tình nghĩa huynh đệ thiêng liêng, sao có thể mang ra bán rẻ được.
— Hai triệu. — Vương đạo sĩ dứt khoát tăng giá gấp đôi.
Liễu Kim mỉm cười không đáp, quay lưng đi thẳng về hướng khác. Mở miệng một cái đã tăng thêm một triệu, chứng tỏ giá trị thực của thanh đao này còn cao hơn nhiều. Có lẽ đối với người tu hành, đây không còn là chuyện tiền nong nữa. Đây chắc chắn là một thanh Pháp khí!
— Cậu định đi đâu đấy? — Lục Mộng Hi cất tiếng hỏi với vẻ bất lực.
Liễu Kim không quay đầu lại, chỉ phẩy tay:
— Đi kết bạn bốn phương tiếp đây.
Lục Mộng Hi: "..."
Bạn bè cái khỉ gió, cậu rõ ràng là đi trấn lột thì có.
Dù sao cũng không quen biết gì sâu đậm, suốt dọc đường đây cũng là câu đầu tiên cô nói với cậu nên Lục Mộng Hi cũng chẳng có tư cách gì mà ngăn cả.
— Mộng Hi, mặc xác nó đi. Cứ tưởng yêu ma quỷ quái đều tốt bụng như thế chắc, chết lúc nào không hay thì đừng có trách ai không cản. — Triệu Trường An hậm hực nói, ghen tị ra mặt.
Lục Mộng Hi nhíu mày liếc Triệu Trường An một cái, không thèm trả lời.
Xách đao trên tay, Liễu Kim tiến thẳng về phía "gia đình" Quỷ Thi đang tỏa ánh sáng trắng từ đôi mắt ở phía xa. Đám tà ma này dường như vẫn đang đứng quan sát kịch hay, chưa có ý định rời đi.
Lại gần hơn, Liễu Kim thấy nhóm Quỷ Thi gồm ba người: hai lớn một nhỏ, trông như một gia đình ba người hạnh phúc vậy. Đó là một người đàn ông trung niên bệ vệ, một người phụ nữ đẫy đà và một cậu bé khoảng sáu bảy tuổi. Cả ba đều mặc cổ trang thời Minh, nhìn chất liệu vải vóc tơ lụa thì chắc hẳn là hạng quyền quý ngày trước.
— Hế lô! — Liễu Kim giơ tay chào hỏi kiểu hiện đại.
Ba Quỷ Thi quay sang nhìn Liễu Kim, cậu bé sợ hãi núp sau lưng người phụ nữ.
— Cút! — Người đàn ông trung niên dứt khoát đuổi khách, trừng mắt tỏ rõ thái độ không hoan nghênh.
Liễu Kim cười nói:
— Đừng có tuyệt tình thế chứ...
Lời chưa dứt, Quỷ Thi nam đã lướt tới sát bên như một cơn gió, vung tay định tát một phát cho bõ ghét.
— Anh mà dám đánh tôi, tôi sẽ cắn lưỡi phun đầy máu dương (máu người sống) lên người anh đấy! — Liễu Kim đứng im không né, thản nhiên dọa dẫm.
Phanh!
Ngay lập tức, bàn tay móng vuốt sắc nhọn của Quỷ Thi dừng lại ngay trên đỉnh đầu Liễu Kim, cách da đầu chỉ vài milimet.
[Ting! Trêu chọc thành công, Sát Khí +5 cho bạn.]
Vẫn cộng Sát Khí à? Xem ra cái Ma Quỷ Ngạn này đúng là một 'bãi farm' Sát Khí màu mỡ rồi.
— Sợ rồi à? — Liễu Kim nhe răng cười, khiêu khích.
Từ vụ giao dịch lúc nãy, cậu nhận ra đám tà ma ở Quỷ Uyên này rõ ràng không muốn dính máu người để tránh biến thành tà vật sát lục mất lý trí, đó là lý do chúng phải nhún nhường hợp tác với ông cụ Mao. Vì thế, tên Quỷ Thi trung niên này chắc chắn không dám hạ thủ sát nhân, cùng lắm chỉ dọa ma thôi.
Nắm thóp được giới hạn (luật chơi) của đám tà ma, Liễu Kim đương nhiên có chỗ dựa mà không sợ hãi. Huống chi đây còn là một gia đình ba người. Từ cổ chí kim, đạo lý luôn là: Kẻ cô độc thì chẳng sợ gì, nhưng kẻ có gia đình đi kèm thì đầy rẫy lo âu. Tên Quỷ Thi này mang theo vợ con, nếu muốn tiếp tục sinh tồn yên ổn ở đây thì chắc chắn không dám làm càn, và đó chính là điểm yếu chí mạng của hắn.
— Ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì? — Quỷ Thi nam im lặng một hồi rồi mở lời, giọng điệu rất không thiện cảm, kiềm chế cơn giận.
Liễu Kim cười nói:
— Nhìn anh nói kìa, tôi chỉ là muốn qua đây làm quen hàng xóm chút thôi, chắc chắn không có ý định làm kẻ thứ ba (Trà Xanh) chen vào hạnh phúc gia đình anh đâu.
[Ting! Trêu chọc thành công, Sát Khí +10 cho bạn.]
Thấy ánh sáng trắng trong mắt Quỷ Thi nam rực lên dữ dội vì tức giận, Liễu Kim vội chữa cháy:
— Nói đùa chút thôi mà. Vợ anh vừa xấu vừa béo như heo nái thế này, tôi đâu có thèm, khẩu vị tôi cao lắm, yên tâm đi nhé.
Quỷ Thi nữ: "..."
[Ting! Trêu chọc thành công, Sát Khí +20 cho bạn.]
— Ta giết chết ngươi! — Quỷ Thi nữ nổi trận lôi đình, tóc tai dựng ngược, vươn móng vuốt định vồ lấy Liễu Kim xé xác.
— Dương phu nhân xin hãy thận trọng! — Đúng lúc này, mấy tên quỷ binh từ đâu xuất hiện chắn ngang ngăn Quỷ Thi nữ lại.
— Các ngươi làm cái gì thế? Thằng ranh này dám sỉ nhục ta, ta phải giết nó! — Quỷ Thi nữ điên tiết gào lên, âm khí bùng nổ.
— Vương gia đã dặn, trong Quỷ Uyên này, kẻ nào dám vấy máu người, phá hỏng đại cục, trảm! — Tên quỷ binh lạnh lùng đáp, tay đặt lên chuôi đao, giọng điệu đanh thép không thể kháng cự.
Quỷ Thi nữ: "..."
Mắt Liễu Kim lóe lên tia sáng tinh quái.
Hê hê, mình trêu chọc vô sỉ thế này mà bọn nó vẫn không dám bật lại, đúng là đang mượn oai ông cụ Mao (và vị Vương gia bí ẩn kia) để làm càn đây mà.
Chắc chắn có vấn đề lớn ở đây, kẻ cầm đầu ở nơi này hẳn là đang âm mưu một chuyện cực kỳ to tát, quan trọng hơn cả mạng sống của đám tiểu quỷ này.
— Ơ kìa, giận thật đấy à? Ngại quá ngại quá, tôi chỉ lỡ miệng nói mấy câu thật lòng hơi phũ phàng thôi mà, chị đừng chấp trẻ con nhé. — Liễu Kim tiếp tục bồi thêm một nhát dao vào tim đen.
[Ting! Trêu chọc thành công, Sát Khí +10 cho bạn.]
Vợ chồng Quỷ Thi giận đến mức run người, nhưng có quỷ binh đứng bên cạnh giám sát, họ không dám làm càn, chỉ biết trợn mắt lườm Liễu Kim bằng ánh mắt đầy sát khí muốn ăn tươi nuốt sống.
— Khụ khụ... tiểu huynh đệ, có thể nể mặt bọn tôi một chút được không? — Một tên quỷ binh nhìn không nổi nữa, đành lên tiếng hỏi xin xỏ.
Liễu Kim nghiêm chỉnh đáp:
— Tôi chỉ đang đùa chút cho không khí bớt căng thẳng thôi mà. Nhưng nếu đại ca đã mở lời thì tôi nhất định phải nể mặt rồi. Ừm, để tôi đi tìm 'người bạn' tiếp theo vậy. Tạm biệt gia đình hạnh phúc nhé!
Quỷ binh: "..."
Thằng này đúng là ôn thần.
— Hi hi, em trai nhỏ thú vị thật đấy, hay là qua đây chơi với chị đi?
Đúng lúc này, một bóng người từ trên không hạ xuống nhẹ nhàng như một chiếc lá. Chính là người phụ nữ mặc đồ xanh cổ trang có đôi chân dài trắng muốt ban nãy, tay cầm khăn lụa che miệng cười khúc khích, đôi mắt lúng liếng tình tứ liếc nhìn Liễu Kim.
— Được thôi được thôi, chúng ta chơi trò 'đồ nhà chòi' (vợ chồng) nhé? — Liễu Kim nhe răng cười híp mắt.
Nữ tử áo xanh lập tức tỏ vẻ thẹn thùng, e lệ nói:
— Em trai hư thật đấy, mới gặp đã muốn chơi trò người lớn. Thế muốn chơi trò bái đường thành thân, hay là trò động phòng sinh quý tử đây?
— Nghĩ đi đâu thế bà chị, tôi đóng vai bố cô. — Liễu Kim thản nhiên trả lời tỉnh bơ.
Nữ tử áo xanh nhướn mày, nụ cười trên môi cứng lại, rồi mỉm cười đầy ẩn ý nguy hiểm:
— Hóa ra em trai nhỏ thích khẩu vị nặng thế cơ à. Được thôi, để xem em có đủ bản lĩnh làm cha thiên hạ không nhé.
Liễu Kim thầm nghĩ: Ôi vãi, gặp đúng đối thủ cao tay rồi.